08/30/2026
Từ bỏ chính mình để theo Chúa
LM Anphongsô-Cecilia Nguyễn Đức Duy
Tôi nhớ mấy năm trước, khi vào chủng viện, tâm hồn tôi rất băn khoăn, không biết cuộc đời mình đi tới đâu, đi về đâu. Lúc đó, tôi và em tôi có đi tĩnh tâm của Giáo phận San Jose cho giới trẻ ở trong rừng cây redwood. Qua bốn ngày tĩnh tâm, tôi cảm thấy rất vui và bình an. Ngày cuối, tôi nhận được một đoạn Phúc Âm từ một người ẩn danh: “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình và vác thập giá mình mà theo.” Tôi cảm thấy lời Phúc Âm này làm cho tôi rất khó xử. Làm sao tôi từ bỏ được chính mình? Tôi vẫn yêu đời, cảm thấy mình muốn thưởng thức đời một chút trước khi từ bỏ để theo Chúa.
Bài Phúc Âm tuần rồi của Matthew (16, 13-20), chúng ta nghe Phêrô tuyên xưng đức tin mình, và trên nền tảng của đức tin này, Thiên Chúa xây dựng Hội Thánh của Ngài. Tuần này, chúng ta nghe về đức tin được đem ra để thực hành. Khi Chúa Giêsu mặc khải cho thánh Phêrô nghe về thánh ý của Ngài: Ngài phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy. Nhưng Phêrô thẳng thắn không đồng ý cái khổ nhọc đó. Giêsu là Con Thiên Chúa, tại sao phải chịu sỉ nhục và đóng đinh? Phêrô suy nghĩ theo con người và muốn thực thi theo thánh ý của con người hơn là thánh ý Chúa.
Trong cuộc đời chúng ta cũng vậy, có biết bao lần mình làm theo ý của mình rồi xem như là thánh ý của Chúa. Con người chúng ta chịu hậu quả của tổ tông truyền. Bởi vậy, con người của chúng ta vẫn còn đam mê tội lỗi. Trong quyển sách “Tự thú,” Thánh Augustino nói các em bé thường nằm dạ, khóc và ganh tỵ khi không đạt được ý muốn của mình. Ngài cũng kể về lúc ngài và các bạn đi vào vườn ăn cắp trái lê vì nó thú vị và hào hứng. Cái gì mà cấm, nó làm cho chúng ta hồi hộp, gây cấn và sảng khoái. Ngài nói, khi ăn cắp xong rồi, ngài cũng vứt đi. Con người của chúng ta không thể kìm chế được. Đây là lý do tại sao chúng ta lúc nào cũng nên lánh xa những dịp tội và cầu xin Chúa cho chúng ta được xa khỏi mọi cám dỗ như kinh Lạy Cha. Nếu chúng ta tự dẫn mình đến những dịp tội lỗi, dù mình là thánh đi nữa cũng không thể tránh được vì con người của chúng ta rất yếu đuối.
Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta trong lá thư gởi tín hữu Ga-lát (Ga-lát 5:13-25): “Có điều là đừng lợi dụng tự do để sống theo tính xác thịt, nhưng hãy lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau… Tôi xin nói với anh em là hãy sống theo Thần Khí, và như vậy, anh em sẽ không còn thoả mãn đam mê của tính xác thịt nữa. Vì tính xác thịt thì ước muốn những điều trái ngược với Thần Khí, còn Thần Khí lại ước muốn những điều trái ngược với tính xác thịt, đôi bên kình địch nhau, khiến anh em không làm được điều anh em muốn. Nếu anh em để cho Thần Khí hướng dẫn, thì anh em không còn lệ thuộc Lề Luật nữa. Những việc do tính xác thịt gây ra thì ai cũng rõ, đó là: dâm bôn, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hoà, ghen tuông, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tị, say sưa, chè chén, và những điều khác giống như vậy y. Tôi bảo trước cho mà biết, như tôi đã từng bảo: những kẻ làm các điều đó sẽ không được thừa hưởng Nước Thiên Chúa. Còn hoa quả của Thần Khí là: bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ. Không có luật nào chống lại những điều như thế. Những ai thuộc về Đức Ki-tô Giê-su thì đã đóng đinh tính xác thịt vào thập giá cùng với các dục vọng và đam mê.”
Lời của Thánh Phaolô được diễn tả rất rõ ràng và vẫn vang vọng đến mọi người, giúp chúng ta luôn phải sống theo Thần Khí của Chúa. Như Chúa Giêsu dùng từ “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy” để nhắc nhở rằng sống theo tính xác thịt và đam mê trần thế là thuộc về Xa -tan. Chúng ta là con cái của Thiên Chúa, chúng ta nên sống theo Thần Khí của Ngài, để Chúa Giêsu và Thần Khí của Ngài đứng trước dẫn đầu. Và để trở thành môn đệ của Ngài, Chúa kêu gọi chúng ta phải từ bỏ chính mình và vác thập giá theo Ngài. Từ bỏ những tham vọng, ước nguyện và của cải của trần thế, và ái mộ những sự trên trời. Chúng ta hãy yêu Chúa hết lòng, hết tâm hồn, hết trí khôn và trên hết mọi sự. Cây thập tự chính là con đường duy nhất dẫn đến ơn cứu rỗi và Nước Trời. Ngắm thứ 5 của Năm Sự Thương nhắc chúng ta hãy xin cho được đóng đinh tính xác thịt ta vào thánh giá Chúa. Đóng đinh những ham muốn, đam mê tội lỗi, dục vọng, những ý riêng và con người cũ của mình, để rồi mặc lấy ánh sáng của Chúa Giêsu Kitô và sống theo Thần Khí. Chúa Giêsu phải vác thập tự theo thánh ý Chúa Cha để cứu độ trần gian. Mẹ Maria cũng phải vác thánh giá của Mẹ theo chân Chúa, phải bị con tim đâm thấu nát bởi các gươm. Các thánh tông đồ và các thánh cũng vậy. Còn chúng ta thì sao?
Send a message to learn more