Ca Đoàn Thiên Ân

Ca Đoàn Thiên Ân Giáo xứ các Thánh Tử Đạo Việt Nam 8181 Florin Road, Sacramento, CA 95828 Phone: 916-383-4276

08/06/2026

KHI CHỈ CÒN LẠI CHÚA

Rồi sẽ đến một ngày… Con sẽ đặt cây đũa chỉ huy xuống. Con sẽ trao tập nhạc cho người khác. Con sẽ lặng lẽ bước khỏi hàng ghế quen thuộc. Không còn ai gọi con là ca trưởng. Không còn ai hỏi con phải hát bài gì. Không còn ai chờ con giơ tay lấy nhịp.

Mọi sự rồi sẽ qua. Nhưng con đừng sợ. Bởi vì ngay từ đầu… Đó chưa bao giờ là ca đoàn của con. Đó là ca đoàn của Ta. Ngay từ đầu… Đó chưa bao giờ là Hội Thánh của con. Đó là Hội Thánh của Ta. Ngay từ đầu… Đó chưa bao giờ là tiếng hát của con. Mọi hơi thở đều là quà tặng của Ta. Mọi nốt nhạc đều là ân sủng của Ta. Mọi tài năng đều là hồng ân Ta trao. Con chỉ là người quản lý trong một khoảng thời gian rất ngắn. Đừng buồn khi phải trao lại. Điều con trao lại không phải là của con. Điều con trao lại là của Ta.

Nếu ngày con rời đi… Mọi người vẫn yêu mến Thánh lễ. Vẫn yêu mến Thánh Thể. Vẫn yêu mến Lời Ta. Vẫn yêu mến Hội Thánh. Vẫn tiếp tục cất tiếng hát để tôn vinh Cha trên trời… Thì con hãy vui mừng. Bởi vì con đã hoàn thành điều Ta trao phó. Đừng tìm cách để người ta nhớ mãi khuôn mặt con. Hãy sống sao để người ta không bao giờ quên khuôn mặt của Ta. Đừng cố để tên con được khắc trên môi người đời. Hãy để Danh Ta được khắc trong trái tim họ. Đừng mong người ta nói: “Không có anh ấy thì chúng tôi không làm được. Hãy mong người ta nói: “Tạ ơn Chúa. Dù ai đến hay ai đi, Đức Kitô vẫn ở giữa chúng ta.”

Ngày ấy… Con sẽ hiểu. Không phải những lần con được khen. Không phải những lần con thành công. Không phải những lần nhà thờ đông người. Không phải những bản hợp xướng thật hay. Điều làm Ta vui nhất… Là khi con âm thầm lùi lại, để một người khác có thể bước lên phục vụ. Là khi con vui vì người khác trưởng thành hơn mình. Là khi con biết cúi đầu sau mỗi thành công và thưa: “Lạy Chúa, mọi vinh quang đều thuộc về Ngài.” Con ơi, hãy nhớ điều này. Người mục tử tốt không giữ đàn chiên cho riêng mình. Người ca trưởng tốt không giữ ca đoàn cho riêng mình. Người phục vụ tốt không giữ trái tim con người cho riêng mình. Tất cả đều dẫn về Ta. Và nếu suốt cuộc đời phục vụ, con chỉ làm được một việc thôi, thì hãy làm việc ấy thật trọn vẹn: Hãy chỉ về Ta. Như Gioan Tẩy Giả đã chỉ. Như Đức Maria đã chỉ. Như bao vị thánh đã chỉ. Hãy để người đời bước qua con… mà gặp được Ta.

Ngày con trở về Nhà Cha, Ta sẽ không hỏi: Con đã chỉ huy bao nhiêu bài hát? Con đã tổ chức bao nhiêu chương trình? Con đã nhận được bao nhiêu lời khen? Ta sẽ chỉ hỏi: Trong những người Ta đã gửi đến với con, có bao nhiêu người nhờ sự phục vụ của con mà yêu mến Ta hơn? Nếu khi ấy con có thể bình an thưa: “Lạy Chúa, con đã cố gắng hết sức, dù còn nhiều thiếu sót.” Thì đừng sợ. Phần còn lại, hãy để lòng thương xót của Ta hoàn tất.

Và rồi… Mọi tiếng hát dưới trần gian sẽ lặng đi. Để chỉ còn vang lên bài ca không bao giờ chấm dứt của các thiên thần và các thánh: “Thánh! Thánh! Chí Thánh! Đức Chúa là Thiên Chúa các đạo binh. Trời đất đầy vinh quang Chúa.”

Amen.

08/06/2026

“Đào tạo để mình có thể rời đi.”

Một ca trưởng chỉ thật sự yêu ca đoàn khi người ấy không chỉ tập hát cho hôm nay, mà còn chuẩn bị cho ngày mình không còn đứng trước ca đoàn nữa. Điều đó đòi hỏi một sự từ bỏ rất lớn:

* Dám trao cây đũa chỉ huy cho người trẻ.
* Dám để người khác tập hát theo cách khác mình.
* Dám chấp nhận người kế nhiệm có thể không giống mình.
* Dám vui khi người khác làm tốt hơn mình.

Đó không phải là mất vai trò. Đó là hoa trái của một người đã hiểu rằng ca đoàn thuộc về Hội Thánh, và Hội Thánh thuộc về Đức Kitô.

Tôi cũng muốn nói về sự thinh lặng. Bởi vì người ca trưởng không chỉ dạy bằng tiếng hát. Có khi người ấy dạy bằng cách quỳ gối trước Nhà Tạm. Dạy bằng việc đến sớm hơn mọi người để cầu nguyện. Dạy bằng cách không nổi nóng trong buổi tập. Dạy bằng việc xin lỗi khi mình sai. Dạy bằng việc vui vẻ lùi lại khi đến lúc. Những bài học ấy không có trong bản nhạc. Nhưng lại được viết rất rõ trong lòng các ca viên. Và có lẽ, đó mới là những bài học họ nhớ suốt đời.

Người phục vụ không được gọi để trở thành người không thể thay thế. Người phục vụ được gọi để trở thành người luôn chỉ về Đấng không ai có thể thay thế là Đức Kitô.

Đó chính là ý nghĩa của “Cái Bóng Của Người Ca Trưởng”: chiếc bóng không có ánh sáng riêng; nó chỉ hiện hữu vì có Ánh Sáng. Và hạnh phúc lớn nhất của chiếc bóng là khi người ta thôi nhìn nó, để ngước mắt lên nguồn sáng đã làm cho nó xuất hiện. Đây cũng là lời mời gọi dành cho mọi người phục vụ trong Hội Thánh: âm thầm, trung tín và khiêm nhường, để sau cùng chỉ còn Thiên Chúa được tôn vinh.

Lạy Chúa Giêsu, Con đã đi qua biết bao năm tháng phục vụ. Có những ngày con vui vì công việc được thành công. Có những ngày con buồn vì bị hiểu lầm. Có những ngày con hạnh phúc vì được yêu mến. Và cũng có những ngày con đau vì bị quên lãng. Hôm nay, nhìn lại tất cả, con nhận ra rằng: Niềm vui lớn nhất của đời người phục vụ không phải là được nhiều người biết đến. Mà là được Chúa sử dụng như một khí cụ nhỏ bé trong chương trình yêu thương của Ngài.

Lạy Chúa, Xin tha thứ cho con. Đã có những lúc con thích nghe người ta nhắc tên con hơn là nhắc Danh Thánh Chúa. Đã có những lúc con buồn vì người khác được tín nhiệm hơn mình. Đã có những lúc con giữ công việc trong tay chỉ vì sợ người khác làm không giống con. Đã có những lúc con vô tình làm cho anh chị em tìm đến con nhiều hơn tìm đến Ngài.

Xin thương xóa đi nơi con mọi tham vọng kín đáo. Mọi sự tự mãn. Mọi khát vọng được nổi bật. Mọi niềm vui đặt sai chỗ. Xin cho con biết vui khi người khác tiến lên. Biết vui khi lớp trẻ trưởng thành. Biết vui khi cộng đoàn vẫn sốt sắng dù con không còn hiện diện. Biết vui khi tên con dần bị quên đi, nếu Danh Ngài được nhiều người yêu mến hơn.

Xin dạy con biết sống như Thánh Gioan Tẩy Giả. Biết chỉ tay về Chiên Thiên Chúa. Biết lùi lại khi Đức Kitô bước tới. Biết mỉm cười khi người khác rời mình để đi theo Chúa.

Xin dạy con biết sống như Đức Maria. Âm thầm. Khiêm nhường. Luôn hướng mọi người đến với Con của Mẹ: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.” (Ga 2,5)

Xin dạy con biết sống như Thánh Giuse. Làm rất nhiều. Nhưng nói rất ít. Phục vụ trọn đời. Mà không tìm một chút vinh quang cho riêng mình.

Lạy Chúa, Nếu một ngày đôi tay con không còn đủ sức cầm cây đũa chỉ huy… Xin cho trái tim con vẫn biết cất lên bài ca ngợi khen. Nếu một ngày tiếng nói con yếu đi… Xin cho đời sống con vẫn là một bản thánh ca. Nếu một ngày không còn ai nhớ đến những việc con đã làm… Xin cho con đừng buồn. Vì điều quan trọng không phải là người ta còn nhớ con hay không. Điều quan trọng là họ còn nhớ Ngài.

Nếu một ngày con phải trao lại mọi trách nhiệm… Xin cho con trao với niềm vui. Không tiếc nuối. Không sợ hãi. Không giữ lại điều gì cho riêng mình. Bởi tất cả đều thuộc về Chúa. Ca đoàn thuộc về Chúa. Hội Thánh thuộc về Chúa. Tiếng hát thuộc về Chúa. Ơn gọi thuộc về Chúa. Vinh quang cũng chỉ thuộc về Chúa.

Xin cho con chỉ là chiếc bóng. Một chiếc bóng nhỏ. Lặng lẽ đi bên cạnh anh chị em mình. Không che khuất Ánh Sáng. Không cản bước ai đến với Ngài. Chỉ âm thầm chỉ về Đức Kitô. Để rồi một ngày kia, khi hành trình phục vụ kết thúc, con có thể bình an thưa với Chúa: “Lạy Chúa, Con đã cố gắng sống để người ta yêu mến Ngài nhiều hơn yêu mến con. Nếu còn điều gì chưa trọn vẹn, xin hoàn tất nơi con bằng lòng thương xót của Chúa.” Và khi ấy, xin cho lời cuối cùng của đời con không phải là tên của chính mình, mà là Danh rất thánh của Đức Giêsu, Đấng con đã cố gắng phục vụ suốt cả cuộc đời.

Amen.

08/06/2026

TIẾNG HÁT KHÔNG THUỘC VỀ CHÚNG TA

“Hãy ca tụng Đức Chúa một bài ca mới, vì Người đã thực hiện bao kỳ công.”
(Tv 98,1)

Buổi chiều hôm ấy, sau giờ kinh Chiều, vị linh hướng không mở đầu bằng một câu chuyện. Ngài tiến đến trước Nhà Tạm. Quỳ gối. Thinh lặng thật lâu. Rồi mới quay lại nhìn mọi người. Ngài hỏi: “Anh chị em có bao giờ tự hỏi, tiếng hát đầu tiên trong lịch sử nhân loại là để làm gì không?” Không ai trả lời. Ngài mỉm cười. “Có lẽ không phải để biểu diễn. Không phải để tìm lời khen. Mà là để đáp lại vẻ đẹp của Thiên Chúa.”

Ngài mở Sách Thánh. Đọc những lời của Thánh Vịnh: ‘Hãy ca tụng Đức Chúa một bài ca mới.’ (Tv 98,1) Rồi giải thích: “Từ đầu đến cuối Kinh Thánh, tiếng hát luôn là lời đáp trả của con người trước những kỳ công của Thiên Chúa. Dân Israel hát sau khi vượt qua Biển Đỏ. Các Thánh Vịnh là lời ca của dân Chúa trong vui mừng, thống hối, hy vọng và tạ ơn. Đức Maria cất lên bài Magnificat vì Thiên Chúa đã làm những điều cao cả nơi Mẹ. Và trong sách Khải Huyền, các thánh trên trời cũng không ngừng hát để tôn vinh Con Chiên.”

Ngài khép Kinh Thánh lại. “Anh chị em thấy không? Ở mọi nơi, nhân vật chính của bài ca luôn là Thiên Chúa. Không phải người hát.” Ngài bước vài bước về phía ca đoàn của nhà nguyện. “Có khi chúng ta vô tình đổi chỗ. Thay vì hỏi: ‘Hôm nay Chúa có được tôn vinh không?’ Chúng ta lại hỏi: ‘Hôm nay mình hát có hay không?’ Hai câu hỏi ấy đều quan trọng. Nhưng câu thứ nhất phải luôn đi trước.” Ngài lấy trong tay cuốn Hiến chế Sacrosanctum Concilium.“Phụng vụ thánh dạy chúng ta rằng thánh nhạc là một phần cần thiết và cao quý của việc cử hành phụng vụ. Điều đó có nghĩa là âm nhạc không phải là một phần trang trí thêm vào Thánh lễ. Nó tham dự vào chính lời cầu nguyện của Hội Thánh.” Ngài dừng lại. “Vì thế, ca trưởng không phải là đạo diễn của một buổi trình diễn. Ca trưởng là người phục vụ lời cầu nguyện của Dân Chúa.” Một chị ca viên khẽ hỏi: “Thưa cha, vậy có phải hát hay không còn quan trọng nữa?” Ngài mỉm cười. “Không. Hát hay rất quan trọng. Hội Thánh luôn quý trọng nghệ thuật đích thực. Nhưng nghệ thuật trong phụng vụ có một mục đích khác với nghệ thuật trên sân khấu. Nơi sân khấu, người nghệ sĩ có thể là trung tâm.
Trong phụng vụ, chỉ có Đức Kitô là trung tâm. Mọi vẻ đẹp của âm nhạc đều phải quy hướng về Người.” Ngài kể: “Thánh Giáo hoàng Piô X khi nói về thánh nhạc đã nhấn mạnh rằng vẻ đẹp của âm nhạc phải luôn gắn liền với sự thánh thiện và với sứ mạng phục vụ phụng vụ. Nếu âm nhạc làm người ta chỉ còn chú ý đến người trình diễn, thì nó đã đánh mất điều cao quý nhất.” Rồi ngài nhìn cây Thánh Giá. “Đức Bênêđictô XVI cũng nhiều lần nhắc rằng phụng vụ không phải là nơi con người tự biểu lộ mình, nhưng là nơi Hội Thánh cùng bước vào hành động cứu độ của Thiên Chúa. Vì thế, người phục vụ càng trưởng thành thì càng biết để cho mầu nhiệm lên tiếng, thay vì để bản thân mình chiếm chỗ.” Cả hội trường chìm vào thinh lặng. Vị linh hướng nói tiếp: “Có một câu cha luôn tự nhắc mình trước mỗi Thánh lễ: ’Hôm nay, tôi sẽ giúp cộng đoàn cầu nguyện… Hay sẽ khiến họ chú ý đến tôi?’ Cha mong mỗi ca trưởng cũng mang câu hỏi ấy vào từng buổi tập hát. Đừng chỉ dạy ca viên hát đúng nốt. Hãy dạy họ biết rằng mỗi nốt nhạc là một lời cầu nguyện. Đừng chỉ sửa cho đúng trường độ. Hãy sửa cả ý hướng của trái tim. Đừng chỉ tìm một âm thanh đẹp. Hãy tìm một tâm hồn biết thờ phượng.”

Ngài ngước nhìn Nhà Tạm. Giọng gần như một lời nguyện: “Lạy Chúa, Xin đừng để tiếng hát của chúng con dừng lại ở đôi tai con người. Xin cho nó đi sâu vào trái tim. Xin cho mỗi bài thánh ca trở thành một nhịp cầu. Để những ai nghe không dừng lại ở người hát, nhưng bước qua chiếc cầu ấy mà gặp được chính Ngài.”

Hội trường vẫn lặng yên. Không ai muốn phá vỡ sự thinh lặng ấy. Bởi vì đôi khi, chính sự thinh lặng sau một bài ca mới là nơi Thiên Chúa tiếp tục nói với tâm hồn con người.

08/06/2026

CHIẾC BÓNG PHẢI NHỎ ĐI

“Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại.”
(Ga 3,30)

Có một điều rất lạ. Khi mặt trời lên cao… Chiếc bóng sẽ nhỏ lại. Không phải vì chiếc bóng mất đi. Nhưng vì ánh sáng đã ở ngay trên đầu. Có lẽ đời sống của người phục vụ cũng vậy. Nếu Đức Kitô thật sự lớn lên trong cộng đoàn… Thì “chiếc bóng” của người ca trưởng phải nhỏ lại. Nếu mỗi năm trôi qua mà tên của người ca trưởng ngày càng lớn, còn tên Đức Kitô ngày càng mờ nhạt trong lòng ca viên, thì đó không phải là sự trưởng thành. Đó là một lời cảnh báo.

Có lần, một người hỏi một ca trưởng già: “Bác đã phục vụ gần nửa thế kỷ. Điều gì làm bác tự hào nhất?” Ông lắc đầu. “Tôi không còn muốn tự hào điều gì nữa.” “Vậy điều gì làm bác vui nhất?” Ông nhìn lên cây Thánh Giá. Rồi nói rất nhỏ: “Tôi vui nhất… Là bây giờ các em không còn cần tôi nữa.” Người thanh niên ngạc nhiên. “Sao lại vui?” Ông cười. “Bởi vì cuối cùng… Các em đã biết cần Chúa.”

Người thanh niên không hiểu. Ông già kể tiếp. “Ngày mới làm ca trưởng… Tôi muốn mọi việc phải hoàn hảo. Tôi muốn mọi người hỏi ý tôi. Muốn mọi bản nhạc đều qua tay tôi. Muốn mọi chương trình đều do tôi quyết định. Tôi gọi đó là trách nhiệm. Nhưng nhiều năm sau nhìn lại… Có khi trong trách nhiệm ấy cũng lẫn rất nhiều cái tôi.” Ông cúi đầu. “Cái tôi ấy nguy hiểm lắm. Nó không làm mình bỏ Chúa. Nó chỉ âm thầm đứng giữa Chúa và anh em mình.”

Ông lấy trong túi quyển Kinh Thánh nhỏ đã cũ. Mở đến thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô. Đọc chậm rãi: “Ai có gì mà lại không do Thiên Chúa ban? Nếu đã nhận lãnh, sao còn tự hào như thể không nhận lãnh?” (1 Cr 4,7) Rồi ông nói: “Một người có giọng hát hay. Là hồng ân. Một người biết hòa âm. Là hồng ân. Một người có khả năng quy tụ. Là hồng ân. Một người được tín nhiệm. Cũng là hồng ân. Nếu tất cả đều là hồng ân… Thì lấy gì để tự hào?”

Ông nhìn lên gian cung thánh. Ở giữa là Thánh Giá. Bên dưới là bục đọc sách. Xa hơn một chút là chỗ dành cho ca đoàn. Ông mỉm cười “Con biết không… Trong nhà thờ, mọi thứ đều có vị trí. Chỉ có một Đấng ở trung tâm. Đó là Đức Kitô.” Ông dừng lại. “Còn chúng ta… Được đứng ở đâu cũng được. Miễn là đừng đứng chắn mất Người.”

Ông kể rằng ngày còn trẻ, ông thường đứng rất thẳng. Đũa chỉ huy đưa cao. Mọi ánh mắt hướng về ông. Ngày ấy ông nghĩ: ‘Như vậy mới là người lãnh đạo.’ Bây giờ… Mỗi lần đứng trước ca đoàn… Ông chỉ cầu xin một điều: “Lạy Chúa… Xin cho con đừng cản trở bất cứ ai đang muốn nhìn lên Ngài.” Ông nhớ đến lời của Thánh Gioan Tẩy Giả. Người ta đến với ông rất đông. Họ kính trọng ông. Khâm phục ông. Muốn đi theo ông. Nhưng khi Đức Giêsu xuất hiện… Ông không giữ một ai lại. Ông chỉ nói: “Đây Chiên Thiên Chúa.”
(Ga 1,36) Rồi để các môn đệ mình đi. Không níu kéo. Không buồn tủi. Không giải thích. Không chứng minh mình quan trọng. Bởi vì ngay từ đầu… Ông biết mình chỉ là tiếng hô trong hoang địa. Không phải là Ngôi Lời.

Người ca trưởng cũng vậy. Tiếng hát đẹp nhất không phải là tiếng hát khiến người ta nhớ ca đoàn. Mà là tiếng hát khiến người ta nhớ đến Đấng đang hiện diện trên bàn thờ. Điều khiển thành công nhất không phải là làm cho mọi người nhìn theo cây đũa. Mà là làm cho mọi tâm hồn cùng hướng về Thánh Thể. Ngày hạnh phúc nhất của người phục vụ không phải là ngày mọi người nói: “Không có anh thì không ai làm được.” Mà là ngày có thể mỉm cười nói: “Hôm nay tôi vắng mặt… Mà cộng đoàn vẫn hát, vẫn cầu nguyện, vẫn yêu mến Chúa như trước.” Có lẽ hôm ấy… Chiếc bóng đã thật sự nhỏ lại. Và chính vì thế… Ánh sáng của Đức Kitô mới hiện lên rõ ràng hơn.

08/06/2026

Người ca trưởng giống như mặt trăng.

Mặt trăng rất đẹp. Nhưng mặt trăng không có ánh sáng của riêng mình. Nó chỉ phản chiếu ánh sáng của mặt trời. Đêm nào mặt trăng quên điều ấy, và muốn tự mình tỏa sáng, thì đêm ấy sẽ trở nên tối. Người phục vụ trong Hội Thánh cũng vậy. Mọi tài năng. Mọi khả năng. Mọi ảnh hưởng. Mọi uy tín. Đều là ánh sáng phản chiếu. Ánh sáng ấy không thuộc về chúng ta. Nó đến từ Đức Kitô. Đó là lý do Thánh Phaolô viết: “Kho tàng ấy, chúng tôi lại chứa trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi.” (2 Cr 4,7)

Tôi sẽ dẫn người đọc đến một đoạn Tin Mừng mà nhiều người chưa bao giờ liên hệ với ca đoàn. Đó là cảnh Phêrô đi trên mặt nước. Khi mắt Phêrô nhìn Chúa… Ông bước đi được. Khi mắt Phêrô nhìn sóng Ông chìm xuống. Ca đoàn cũng thế. Nếu mọi ánh mắt đều hướng về Chúa. Ca đoàn sẽ lớn lên. Nếu mọi ánh mắt đều hướng về ca trưởng… Sớm muộn cũng có ngày hụt hẫng. Bởi con người luôn có giới hạn. Chỉ mình Đức Kitô là không đổi thay.

Tôi còn muốn đưa vào giáo huấn rất đẹp của Đức Bênêđictô XVI. Ngài nhiều lần nhấn mạnh rằng: Phụng vụ không phải là nơi để chúng ta “sáng tạo chính mình”, nhưng là nơi chúng ta bước vào hành động của chính Thiên Chúa. Ý này rất quan trọng. Bởi vì đôi khi ca trưởng vô tình nghĩ: “Hôm nay mình phải làm cho Thánh lễ hay.” Trong khi lẽ ra phải nghĩ: “Hôm nay mình phải giúp cộng đoàn bước vào mầu nhiệm Chúa Kitô.” Đó là hai điều hoàn toàn khác nhau.

Đêm. Nhà thờ đã tắt đèn. Một mình người ca trưởng ở lại. Ông đi ngang bục chỉ huy. Dừng lại. Đặt cây đũa xuống. Quỳ trước Nhà Tạm. Không còn ai nhìn ông nữa. Không còn tiếng nhạc. Không còn ca viên. Không còn những lời khen. Chỉ còn Chúa. Rất lâu… Ông thì thầm: “Lạy Chúa… Bây giờ không còn ai thấy con nữa. Xin cho đây mới là lúc Chúa nhìn thấy con.” Rồi ông đọc rất nhỏ lời của Thánh Gioan Tẩy Giả: “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại.” (Ga 3,30) Và ông chợt hiểu. Đó không phải là một khẩu hiệu. Đó là cả cuộc đời của người phụcvụ. Bởi cuối cùng, dù là linh mục, ca trưởng, giáo lý viên hay bất cứ ai phục vụ trong Hội Thánh, tất cả đều gặp nhau ở một lời cầu nguyện duy nhất:

**“Lạy Chúa, xin đừng để người ta dừng lại nơi con. Xin cho con chỉ là con đường. Để họ bước qua con…mà gặp được Ngài.”**

08/05/2026

KHI TIẾNG VỖ TAY LỚN HƠN TIẾNG “AMEN”

“Đức Chúa là Thiên Chúa, chính Người đã dựng nên ta, chứ ta nào tự làm ra mình.”
(Tv 100,3)

“Ai có gì mà lại không do Thiên Chúa ban? Nếu đã nhận lãnh, sao còn tự hào như thể không nhận lãnh?”
(1 Cr 4,7)

Buổi tĩnh tâm bước sang giờ chia sẻ. Vị linh hướng bước lên, nhưng thay vì nói ngay, ngài đặt trước mặt mọi người một câu hỏi: “Anh chị em hãy kể cho cha nghe, sau một Thánh lễ, điều gì làm anh chị em vui nhất?” Cả hội trường nhìn nhau. Một anh ca trưởng trẻ mạnh dạn nói: “Thưa cha, con vui khi thấy ca đoàn hát đều, cộng đoàn hát theo được.” Một chị đoàn trưởng mỉm cười: “Con vui khi có người đến nói rằng hôm nay ca đoàn hát hay.” Một người khác thành thật: “Con vui khi cha xứ khen.” Có tiếng cười nhẹ. Vị linh hướng cũng cười. Rồi ngài hỏi tiếp: “Còn nếu sau Thánh lễ, không ai khen một lời nào, nhưng có một người lặng lẽ đến và nói: ‘Hôm nay, nhờ tiếng hát của ca đoàn, tôi đã cầu nguyện được.’ Anh chị em sẽ thấy điều nào quý hơn?” Không ai trả lời ngay. Ngài mở Kinh Thánh và đọc: “Không phải chúng con, lạy Chúa, không phải chúng con, nhưng xin cho Danh Ngài được vinh hiển.” (Tv 115,1) Rồi ngài khẽ nói: “Đó là linh đạo của mọi người phục vụ. Không phải để tên mình được nhắc đến. Không phải để tài năng mình được ngưỡng mộ. Nhưng để Danh Chúa được tôn vinh.” Ngài nhìn cây Thánh Giá trên tường. Giọng trầm xuống: “Thánh nhạc chỉ hoàn thành sứ mạng khi tiếng hát trở thành chiếc cầu đưa tâm hồn đến với Thiên Chúa. Nếu chiếc cầu làm người ta dừng lại để ngắm chính nó, mà quên bước sang bờ bên kia, thì chiếc cầu ấy đã quên mất lý do mình hiện hữu.” Ngài dừng lại. Rồi kể một câu chuyện. “Cha còn nhớ một cụ ca trưởng đã phục vụ gần năm mươi năm. Có người hỏi cụ: ‘Điều gì làm bác hạnh phúc nhất?’ Cụ không kể những lần ca đoàn được khen.
Không kể những bản hợp xướng khó. Không kể những dịp lễ trọng. Cụ chỉ cười và nói: ‘Ngày tôi vui nhất là ngày tôi bị bệnh, không thể đến nhà thờ, mà ca đoàn vẫn hát sốt sắng như mọi ngày. Hôm ấy tôi hiểu rằng các em không hát vì tôi. Các em hát vì Chúa.’ Cha nghĩ… Đó là một trong những câu trả lời đẹp nhất mà một người ca trưởng có thể nói.” Ngài mở cuốn Sacrosanctum Concilium. “Anh chị em thân mến, Công đồng Vaticanô II dạy rằng thánh nhạc là một phần cần thiết và cao quý của phụng vụ. Điều đó có nghĩa là thánh nhạc không thêm vào phụng vụ từ bên ngoài. Nó là tiếng nói của chính Hội Thánh đang cầu nguyện. Vì thế, người ca trưởng không phải là người đứng trước một ban hợp xướng để điều khiển một buổi biểu diễn. Người ca trưởng đang phục vụ một hành vi thờ phượng. Ở đó, nhân vật chính không phải là ca đoàn. Không phải là người đánh đàn. Không phải là người chỉ huy. Mà là Đức Kitô, Đấng hiện diện giữa Hội Thánh của Người.” Ngài khép sách lại. “Vì thế, mỗi lần bước lên bục chỉ huy, hãy tự hỏi: Hôm nay tôi đang điều khiển một bài hát… Hay đang giúp Hội Thánh cầu nguyện?” Ngài im lặng. Sự im lặng ấy dài hơn mọi bài giảng. Bởi có những chân lý không cần nhiều lời. Chỉ cần một trái tim đủ khiêm nhường để đón nhận.

Lạy Chúa, Con có vui khi được người ta khen nhiều hơn vui khi cộng đoàn cầu nguyện sốt sắng không? Con có âm thầm buồn khi người khác được tín nhiệm hơn mình? Con có vô tình giữ mọi việc trong tay chỉ vì sợ người khác làm không bằng mình? Con có thật lòng đào tạo người kế nhiệm, hay chỉ đào tạo những người luôn phụ thuộc vào con? Con có để tiếng “Amen” của cộng đoàn trở nên quan trọng hơn mọi lời khen dành cho mình không? Hay trong sâu thẳm lòng mình, điều con mong đợi nhất sau Thánh lễ vẫn là một tiếng vỗ tay, một lời tán thưởng, một ánh mắt ngợi khen?

Lạy Chúa Giêsu, Xin thanh luyện trái tim con khỏi cơn khát được người đời nhìn nhận. Xin giải thoát con khỏi sự quyến luyến với những lời khen. Xin đừng để con buồn khi tên con bị quên lãng, nếu Danh Thánh Chúa được mọi người tôn vinh hơn. Xin cho con nhớ rằng: Tiếng “Amen” thưa lên với cả đức tin của cộng đoàn quý hơn mọi tràng pháo tay. Một linh hồn được đưa đến gần Chúa quý hơn mọi lời ca tụng dành cho con. Và một ca đoàn biết cầu nguyện quý hơn một ca đoàn chỉ biết hát thật hay. Xin cho con luôn biết lặp lại với Hội Thánh qua mọi thời đại: “Không phải chúng con, lạy Chúa, không phải chúng con, nhưng xin cho Danh Ngài được vinh hiển.”

Amen.

08/05/2026

KHI NGƯỜI TA NHỚ NGƯỜI CA TRƯỞNG HƠN NHỚ BÀI THÁNH CA

“Đừng làm gì vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác trọng hơn mình.” (Pl 2,3)

Sau giờ chầu Thánh Thể, mọi người trở về hội trường trong bầu khí yên tĩnh hơn lúc ban sáng. Vị linh hướng không đứng trên bục. Ngài kéo một chiếc ghế gỗ xuống giữa hội trường, ngồi ngang hàng với mọi người. Một cuốn Kinh Thánh đã cũ đặt trên đầu gối. Một cây bút chì kẹp giữa những trang giấy đã ngả màu. Ngài mỉm cười. “Chúng ta nói về thánh nhạc nhiều rồi. Bây giờ, cha muốn kể một câu chuyện.” Mọi người chăm chú lắng nghe. “Có một giáo xứ rất nổi tiếng. Không phải vì nhà thờ đẹp. Không phải vì giáo dân đông. Mà vì có một ca đoàn hát rất hay. Ai đến dự lễ cũng khen. Người ta nói: ‘Ca đoàn ở đó sốt sắng lắm.’ ‘Ca trưởng giỏi lắm.’ ‘Hát nghe cảm động lắm.’ Cha nghe mà cũng mừng.” Ngài dừng lại. Nhấp một ngụm nước. Rồi tiếp: “Ít lâu sau, cha trở lại giáo xứ ấy. Ca trưởng đã chuyển đi nơi khác. Cha hỏi: ‘Ca đoàn thế nào rồi?’ Có người thở dài. ‘Thưa cha… gần như tan rồi.’ ‘Vì sao?’ ‘Họ bảo không còn người chỉ huy cũ.’ ‘Họ không muốn tập nữa.’ ‘Họ nói hát không còn hứng.’ ‘Họ chờ anh ấy trở về.’ Cha nghe xong… Không biết nên vui hay nên buồn.”

Cả hội trường im lặng. Vị linh hướng mở Kinh Thánh. Không đọc ngay. Ngài nhìn mọi người rồi hỏi: “Nếu anh chị em là cha xứ của giáo xứ ấy… Anh chị em sẽ nghĩ gì?” Một cánh tay giơ lên. “Thưa cha… Chắc tại người kế nhiệm chưa đủ khả năng.” Ngài gật đầu. “Có thể.” Một người khác nói: “Hoặc vì ca viên quá tình cảm.” “Cũng có thể.” Rồi ngài khép cuốn Kinh Thánh lại. Giọng chậm rãi hơn. “Nhưng cha sợ còn một nguyên nhân khác.” Mọi người chờ đợi. “Suốt nhiều năm… Có thể chúng ta đã dạy ca viên yêu người ca trưởng nhiều hơn yêu chính sứ vụ ca hát.” Không ai nói gì. Ngài tiếp: “Đừng hiểu lầm. Yêu quý người hướng dẫn mình là điều rất đẹp. Biết ơn người đã hy sinh cho ca đoàn là điều phải có. Nhưng nếu tình yêu ấy khiến người ta bỏ luôn việc phụng sự Thiên Chúa khi người ấy vắng mặt… Thì đó không còn là lòng biết ơn. Đó là một sự lệ thuộc.” Ngài mở Kinh Thánh. Đọc lớn: “Tôi trồng, Apollo tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên. Vì thế, kẻ trồng hay người tưới cũng chẳng là gì, chỉ có Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên.” (1 Cr 3,6-7) Ngài nhìn khắp hội trường. “Anh chị em có để ý không?
Thánh Phaolô không phủ nhận công lao của người gieo. Không phủ nhận người tưới. Nhưng ngài đặt tất cả về đúng vị trí. Con người chỉ là người cộng tác. Sự sống đến từ Thiên Chúa. Nếu một ngày nào đó, chúng ta bắt đầu nghĩ rằng ca đoàn tồn tại nhờ mình… Thì có lẽ chúng ta đã quên mất câu này.”

Ngài dừng lại rất lâu. Rồi đọc tiếp: “Vậy Apollo là ai? Phaolô là ai? Chỉ là những người phục vụ, nhờ họ mà anh em đã tin.” (x. 1 Cr 3,5) Ngài mỉm cười. “Cha ước gì một ngày nào đó… Người ta hỏi: ‘Ai là ca trưởng của ca đoàn này?’ Mà mọi người phải nghĩ một lúc mới nhớ. Nhưng khi hỏi: ‘Ca đoàn này có yêu mến phụng vụ không?’ Thì ai cũng trả lời ngay: ‘Có.’ Đó mới là điều đáng mừng.”

Ngài bước đến gần cây Thánh Giá đặt giữa hội trường. Không quay lưng về phía mọi người. Chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay lên chân Thánh Giá. Rồi nói: “Trong phụng vụ, chỉ có một Đấng không bao giờ được thay thế. Đó là Đức Kitô. Mọi người khác… Kể cả linh mục. Kể cả giám mục. Kể cả ca trưởng. Kể cả đoàn trưởng. Đều chỉ là những người được trao một sứ vụ trong một thời gian. Hội Thánh đã có trước chúng ta. Và sẽ còn tiếp tục sau chúng ta. Điều duy nhất chúng ta phải lo không phải là người ta nhớ tên mình bao lâu. Nhưng là sau khi mình rời đi… Đức Kitô có còn ở lại rõ ràng trong lòng cộng đoàn hay không.”

Ngài lặng người. Rồi khẽ đọc lời Thánh Vịnh: “Không phải chúng con, lạy Chúa, không phải chúng con, nhưng xin cho Danh Ngài được vinh hiển.” (Tv 115,1) Cả hội trường cúi đầu. Không ai còn nghĩ đến chuyện ca đoàn mình đông hay ít. Không ai còn nghĩ đến những lời khen mình từng nhận. Mỗi người chỉ còn nghe vang lên trong lòng một câu hỏi: Nếu hôm nay Chúa gọi tôi về với Ngài, ca đoàn tôi đã phục vụ sẽ tiếp tục bước đi với Đức Kitô, hay sẽ dừng lại để tiếc nhớ một con người? Câu hỏi ấy không nhằm làm ai sợ hãi. Nó chỉ mở ra một lời mời gọi. Hãy phục vụ đến mức, khi mình lặng lẽ lui vào phía sau, cộng đoàn vẫn tiến về phía trước. Bởi người ca trưởng không được gọi để trở thành ánh đèn của cung thánh. Người ca trưởng chỉ là người châm sáng ngọn đèn đức tin trong lòng anh chị em mình. Và khi ngọn lửa ấy đã bừng lên, người cầm que diêm có thể âm thầm đặt nó xuống. Để chỉ còn một mình Đức Kitô là Ánh Sáng không bao giờ tắt.

08/05/2026

“Không phải chúng con, lạy Chúa, không phải chúng con, nhưng xin cho Danh Ngài được vinh hiển.”
(Thánh Vịnh 115,1)

Có những cuốn sách được viết để truyền đạt kiến thức. Có những cuốn sách được viết để kể một câu chuyện. Còn những trang sách này được viết trước hết như một lời cầu nguyện. Người viết không có ý dạy ai làm ca trưởng. Cũng không có ý đánh giá bất cứ ca đoàn, đoàn trưởng hay người phục vụ nào. Bởi lẽ, chính người viết cũng đang đứng trong hàng ngũ những người cần được Chúa dạy dỗ mỗi ngày. Có lẽ, cám dỗ lớn nhất của người phục vụ không phải là lười biếng. Cũng không phải là thiếu khả năng. Nhưng là vô tình để người khác dừng lại nơi mình, thay vì bước tiếp đến với Đức Kitô.

Điều ấy không xảy ra trong một ngày. Nó đến rất nhẹ. Bắt đầu bằng một lời khen. Một sự tín nhiệm. Một vài lời cảm ơn. Rồi dần dần, người phục vụ vui vì mình được cần đến. Vui vì mình được nhắc tên. Vui vì nghĩ rằng nếu mình vắng mặt thì mọi việc sẽ không thể tiếp tục. Đó là một niềm vui rất con người. Nhưng cũng là lúc người môn đệ cần lặng lẽ quỳ xuống trước Thánh Giá và tự hỏi: Con đang quy tụ người ta về với Chúa, hay đang quy tụ họ quanh chính con?

Câu hỏi ấy không chỉ dành cho linh mục. Không chỉ dành cho ca trưởng. Không chỉ dành cho đoàn trưởng. Nó dành cho tất cả những ai đang phục vụ trong Hội Thánh. Người dạy giáo lý. Người đọc sách thánh. Người giúp lễ. Người điều hành hội đoàn. Người chơi đàn. Người hát lễ. Người âm thầm cắm hoa. Người lau bàn thờ. Bất cứ ai đang làm một việc nhân danh Chúa đều có thể đối diện với cám dỗ rất tinh vi này. Càng được yêu mến, càng phải biết sợ. Càng được tín nhiệm, càng phải biết cầu nguyện. Càng có ảnh hưởng, càng phải học cách lùi lại. Bởi vì trung tâm của phụng vụ không phải là ca đoàn. Không phải là ca trưởng. Không phải là người chơi đàn. Không phải là vị chủ tế. Trung tâm của phụng vụ là Đức Kitô, Đấng đang hiện diện và hiến mình để quy tụ dân Người. Mọi tiếng hát, mọi lời đọc, mọi cử chỉ phụng vụ chỉ có giá trị khi giúp cộng đoàn gặp được Người.

Nếu sau Thánh lễ, người ta nhớ người hát mà quên Đấng được ca tụng… Nếu người ta nhớ người chỉ huy mà quên Đấng là Chủ của Hội Thánh… Nếu người ta yêu mến một con người hơn yêu mến Chúa… Thì người phục vụ cần can đảm quỳ xuống và xin ơn hoán cải. Những trang viết này không có tham vọng đưa ra những công thức thành công. Chúng chỉ mong trở thành một tấm gương nhỏ. Để người viết và người đọc cùng nhìn lại mình dưới ánh sáng của Tin Mừng. Nếu sau khi gấp trang sách này lại, người đọc không nhớ tên tác giả… Nhưng nhớ lời của Thánh Gioan Tẩy Giả: “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại.” (Ga 3,30) Nếu người đọc không còn nghĩ nhiều đến người ca trưởng… Nhưng lại nghĩ nhiều hơn đến Đức Kitô… Thì trang sách này đã hoàn thành điều nó mong ước.

Xin dâng tất cả những suy tư này lên Thiên Chúa, là nguồn mạch của mọi vẻ đẹp, mọi bài ca và mọi lời cầu nguyện. Xin Người thanh luyện ý hướng của những ai phục vụ bàn thờ bằng tiếng hát. Để mỗi lần cất tiếng ca, chúng con không tìm kiếm sự tán thưởng của con người, nhưng chỉ mong Danh Thánh Chúa được ngợi khen. Ad maiorem Dei gloriam. Mọi sự vì vinh danh Thiên Chúa.

08/05/2026

MỘT BUỔI TĨNH TÂM KHÔNG CÓ TIẾNG HÁT

“Hãy hát lên mừng Chúa một bài ca mới; hãy hát lên mừng Chúa, hỡi toàn thể địa cầu.” (Tv 96,1)

Đầu mùa Vọng năm ấy, Ban Thánh nhạc giáo phận tổ chức một ngày tĩnh tâm dành cho các ca trưởng, đoàn trưởng và những người phục vụ thánh nhạc.

Hơn một trăm con người từ các giáo xứ khác nhau quy tụ về ngôi nhà tĩnh tâm nằm trên ngọn đồi nhỏ. Có người đã gắn bó với ca đoàn hơn ba mươi năm. Có người mới nhận trách nhiệm được vài tháng. Có người tóc đã bạc, nhưng vẫn cẩn thận mang theo cây đũa chỉ huy đã mòn theo năm tháng. Có người còn rất trẻ, trong ánh mắt vẫn đầy nhiệt huyết và những dự định lớn. Gặp nhau sau nhiều tháng, câu chuyện nhanh chóng rộn ràng. Người hỏi thăm nhau về những bài lễ mới. Người chia sẻ kinh nghiệm tập hát. Người kể chuyện ca viên bỏ sinh hoạt. Người khoe ca đoàn mình vừa đoạt giải trong một kỳ liên hoan thánh ca. Tiếng cười xen lẫn tiếng chào hỏi làm sân nhà tĩnh tâm trở nên ấm áp.

Ở một góc hành lang, vài ca trưởng trẻ đang quây quần bên bàn trà. Một người lên tiếng: “Ca đoàn của tôi trước đây đông lắm. Từ ngày tôi xin nghỉ vài tháng vì sức khỏe, người thì nghỉ tập, người thì bỏ hát. Có người còn nói thẳng: ‘Không có anh thì tụi em chẳng còn hứng nữa.’” Anh cười, nhưng nụ cười ấy pha chút tự hào. Một người khác tiếp lời: “Chuyện đó bình thường mà. Ca đoàn nào chẳng vậy. Người lãnh đạo mà.” Người thứ ba góp chuyện: “Bên tôi cũng thế. Mỗi lần tôi đi vắng là rối như canh hẹ. Họ gọi điện liên tục. Việc gì cũng hỏi. Nhiều lúc mệt thật, nhưng cũng vui vì thấy mình còn có ích.” Mọi người đều gật đầu. Trong ánh mắt họ thấp thoáng một niềm mãn nguyện rất tự nhiên. Được cần đến. Được nhớ đến. Được xem là người không thể thiếu. Có lẽ ai phục vụ cũng từng ít nhất một lần cảm thấy như thế. Đúng lúc ấy, vị linh hướng của ngày tĩnh tâm bước đến. Ngài không nói gì. Chỉ mỉm cười ngồi xuống. Một người vui vẻ kể lại câu chuyện vừa rồi như muốn xin một lời chia sẻ. Vị linh hướng chăm chú lắng nghe. Ngài không ngắt lời. Không bình luận. Cũng không hỏi thêm điều gì. Một lúc lâu sau, ngài mới nhẹ nhàng đặt chén trà xuống. Rồi hỏi bằng một giọng rất nhỏ: “Thế… các anh chị vui hay buồn khi nghe những câu nói ấy?” Mọi người nhìn nhau. Có người trả lời ngay: “Dạ… chắc là vui chứ cha.” Ngài gật đầu. Rồi lại hỏi: “Vậy nếu một ngày nào đó ca đoàn chỉ biết hát khi có các anh chị, còn khi các anh chị vắng mặt thì mọi sinh hoạt đều tê liệt… các anh chị nghĩ đó là thành công… hay thất bại?” Không ai trả lời. Câu hỏi ấy như rơi xuống mặt hồ đang phẳng lặng. Người ta chưa từng nghĩ đến. Từ trước đến nay, họ vẫn xem việc mình “không thể thiếu” là một lời khen. Vị linh hướng nhìn từng người. Ánh mắt hiền từ. Không trách móc. Không lên án. Chỉ như một người cha đang chờ các con tự tìm ra câu trả lời. Ngài nói chậm rãi: “Các anh chị biết không… Có những thành công làm chúng ta vui. Nhưng lại làm Thiên Chúa buồn.” Cả căn phòng lặng đi. Ngài tiếp: “Nếu ca viên chỉ biết dựa vào ca trưởng… Nếu ban điều hành chỉ biết chờ đoàn trưởng quyết định… Nếu mọi việc đều ngưng lại khi một con người vắng mặt… Thì có lẽ suốt bao năm, chúng ta đã dạy họ tìm đến mình nhiều hơn tìm đến Chúa.” Ngài mở cuốn Kinh Thánh mang theo. Đọc chậm từng lời: ‘Tôi trồng, Apollo tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên. Bởi thế, kẻ trồng hay người tưới cũng chẳng là gì, chỉ có Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên.’ (1 Cr 3,6-7) Đóng sách lại, ngài nói “Thánh Phaolô không phủ nhận giá trị của người gieo và người tưới. Ngài chỉ nhắc chúng ta rằng: Đừng bao giờ chiếm lấy công việc chỉ thuộc về Thiên Chúa. Người làm cho một ca đoàn lớn lên sau cùng không phải là ca trưởng. Cũng không phải đoàn trưởng. Mà là Chúa Thánh Thần.”

Ngoài sân, tiếng chuông báo giờ tĩnh tâm ngân lên. Không ai đứng dậy ngay. Có những người vẫn cúi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay đã cầm đũa chỉ huy suốt nhiều năm. Đôi bàn tay đã viết biết bao bản nhạc. Đôi bàn tay đã dìu dắt biết bao ca viên. Bỗng hôm nay, họ tự hỏi: Có bao lần đôi bàn tay ấy đã vô tình giữ người khác lại với mình, thay vì mở rộng để họ nắm lấy bàn tay của Đức Kitô? Không ai trả lời. Bởi những câu hỏi thật sự của đời sống thiêng liêng không cần được trả lời bằng lời nói. Chúng cần được trả lời bằng cả một cuộc hoán cải.

Address

8181 Florin Road
Sacramento, CA
95828

Opening Hours

Monday 8am - 9am
Tuesday 8am - 9am
Wednesday 8am - 6:30pm
Thursday 8am - 8pm
Friday 8am - 6:30pm
Saturday 8am - 6:30pm
Sunday 9am - 12:30pm

Telephone

+19163834276

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ca Đoàn Thiên Ân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share