05/26/2026
TẠI SAO LÀ CON?
Trong thinh lặng của màn đêm, dưới chân thập giá, vẫn là con của ngày nào đến bên Chúa để tỏ bày nỗi niềm. Chúa ơi, có những lúc con không còn muốn hỏi nữa, nhưng câu hỏi ấy vẫn cứ ở trong lòng con như một vết thương không chịu lành: “Tại sao là con?” Không phải con chưa từng vui với ơn gọi, không phải con chưa từng sốt sắng, cũng không phải con chưa từng tin rằng Chúa yêu con.
Nhưng càng đi lâu, đi xa con càng thấy mình không giống như con tưởng: con tưởng mình quảng đại nhưng hóa ra con sợ hy sinh, con tưởng mình mạnh mẽ nhưng chỉ một vết thương nhỏ cũng đủ làm con gục xuống, con tưởng mình yêu Chúa nhưng nhiều khi con lại yêu chính mình hơn. Và rồi con bắt đầu sợ, con sợ chính con người thật của con với đầy những yếu đuối. Lạy Chúa, nếu Chúa thấy hết con như con đang thấy, thì tại sao Chúa vẫn gọi con?
Chúa ơi, con không hiểu, vì có những ngày, con thấy mình lạc lõng ngay trong chính ơn gọi của mình, con vẫn làm những việc phải làm,vẫn sống những điều phải sống, nhưng bên trong là một khoảng trống rất lớn. Có những lúc con mệt đến mức không muốn cầu nguyện, không phải vì không yêu Chúa mà vì con không còn sức để nói gì nữa, con chỉ ngồi đó và im lặng. Nhưng ngay cả trong thinh lặng ấy, trong lòng con vẫn vang lên một câu hỏi: “Tại sao là con?” Tại sao con phải yếu đuối như thế này? Tại sao con cứ vấp đi vấp lại những lỗi cũ? Tại sao con không thể tốt hơn, thánh thiện hơn, xứng đáng hơn? Và đau nhất là tại sao con lại được chọn? Có những lúc con ước rằng: giá như Chúa chọn một người khác tốt hơn con, xứng đáng hơn con. Còn con, con chỉ muốn được sống một đời bình thường, không phải mang trên vai những đòi hỏi của ơn gọi, không phải chiến đấu với chính mình mỗi ngày.
Nhưng rồi con không thể bỏ, không phải vì con mạnh mẽ, mà vì sâu trong lòng, con biết: nếu rời Chúa, con sẽ trống rỗng hơn nữa. Lạy Chúa! có những thập giá con không hiểu nổi, những hiểu lầm mà con không thể giải thích, những tổn thương mà con không biết nói cùng ai, và những cô đơn mà ngay cả khi ở giữa cộng đoàn, con vẫn cảm thấy lạc lõng.
Có những đêm con nằm đó, trằn trọc hoài không ngủ được, không cầu nguyện được, con chỉ biết nhìn vào bóng tối và tự hỏi: “Chúa có thật sự ở đây không?” Và rồi trong chính câu hỏi đó, con lại thấy mình có lỗi, vì con là một người được Chúa chọn sao lại có thể nghi ngờ như thế? Nhưng con không thể giả vờ được nữa, con không thể nói những lời đẹp đẽ khi lòng con đang rối bời, con chỉ có thể nói thật: “Chúa ơi con mệt rồi.” Con mệt vì phải cố gắng, con mệt vì phải chiến đấu, con mệt vì cứ phải bắt đầu lại từ đầu, và đôi khi con mệt cả với chính ơn gọi của mình.
Nhưng mà Chúa ơi, dù mệt như vậy con vẫn không bỏ Chúa được, không phải vì con trung thành, mà vì con biết: Chúa vẫn còn giữ con, Chúa vẫn yêu con. Có một điều rất lạ là ngay cả khi con yếu đuối nhất, khi con thất vọng về chính mình nhất, khi con không còn thấy mình xứng đáng chút nào, thì con vẫn cảm nhận một điều rất nhỏ, rất nhẹ đó chính là Chúa không bao giờ bỏ con. Ngài không trách móc, không rút lại lời gọi, và cũng không thất vọng như con thất vọng về chính mình. Chỉ là Ngài vẫn ở đó âm thầm, kiên nhẫn chờ con.
Trong thinh lặng của cầu nguyện, con tìm được câu trả lới, và đó là câu trả lời duy nhất mà con có thể hiểu được: Không phải vì con xứng đáng, mà vì Chúa không thể ngừng yêu con, nên Chúa vẫn gọi, vẫn chọn, vẫn trao sứ mạng, vẫn cho con cùng vác thập giá với Ngài. Tất cả điều đó không phải để con chứng minh điều gì, mà để con học một điều duy nhất là con cần Chúa. Và rồi, câu hỏi “Tại sao là con?” không còn là một lời trách của con nữa, mà nó trở thành một tiếng khóc rất nhỏ trong tim con với ước nguyện rằng “Chúa ơi ! dù con không hiểu nhưng xin đừng bỏ con nhé”. Và trong lời cầu xin rất nghèo đó, con bắt đầu lại đời mình.
Sau tất cả những mệt mỏi, những vết thương, những câu hỏi không lời đáp con bắt đầu nhận ra một điều rất lạ: con vẫn còn ở đây, vẫn còn đứng trước mặt Chúa, dù lòng đầy ngổn ngang, vẫn còn gọi tên Chúa, dù niềm tin có lúc chỉ còn như một sợi chỉ mong manh.Và có lẽ chính điều đó đã là một ân sủng, không phải vì con mạnh, mà vì Chúa vẫn âm thầm giữ con lại, như một bàn tay vô hìnhkhông cho con rơi hẳn vào tuyệt vọng, như một ánh sáng rất nhỏ không đủ xóa hết bóng tối, nhưng đủ để con không lạc đường.
Lạy Chúa, con vẫn không hiểu hết hành trình này, vẫn không hiểu tại sao là con, vẫn có lúc sợ hãi, chùn bước, muốn dừng lại. Nhưng hôm nay, con không xin hiểu nữa, con chỉ xin đừng để con rời xa Chúa, dù con yếu, xin giữ con lại, dù con ngã, xin nâng con lên, dù con không trung tín, xin vẫn trung tín với con.Và nếu một ngày nào đó, con lại hỏi: “Tại sao là con?” thì xin cho con đủ bình an để nghe một câu trả lời rất nhẹ:“ Vì con là của Ta.” Chỉ vậy thôi nhưng đủ để con đi tiếp.
Sr Mây Trắng, SPP