08/28/2026
HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ TỪ GIÔNG BÃO 🙏🏻
Tôi sinh ra trên miền đất mỏ QN, nổi tiếng với những dải núi đá ôm lấy vịnh biển ngắt xanh, tiếng sóng vỗ rì rào ngày đêm . Người dân xứ mỏ quê tôi quen với sự dãi dầu, mạnh mẽ và kiên cường trước sóng gió tự nhiên. Thế nhưng, có những giông bão ở bên trong tâm hồn, những góc khuất chật chội và bế tắc giữa cuộc đời thường nhật lại là thứ bào mòn con người ta dữ dội nhất. Đã có lúc, tôi tưởng chừng mình gục ngã hoàn toàn giữa chốn bình yên ấy, cho đến khi bước chân vào Hội Huyền Vi Học, nơi những tổn thương được chữa lành và hóa giải.
Cô Diệu Huyền và toàn thể cô chú, anh chị em thân mến!
Nhớ lại cách đây hơn hai năm, khi được anh N Hội viên giới thiệu vào hội, thú thật tôi mang theo không ít hoài nghi. Thời đại này, người ta nghe quá nhiều về những lớp học thoạt nghe thì miễn phí nhưng đằng sau lại là chuyện lừa đảo, gieo giắc mê tín dị đoan, núp bóng tâm linh để buôn bán chục lợi. Lòng tin của con người bỗng trở nên xa xỉ biết bao.
Thế nhưng, sự hoài nghi ấy đã nhanh chóng bị dập tắt. Bước vào lớp học tâm linh của Hội Huyền Vi Học, tôi thấy một môi trường học tập vô cùng nghiêm trang, mọi người đều chăm chú học tập kiến thức tâm linh huyền bí. Cô Diệu Huyền luôn nở nụ cười dịu dàng, ân cần động viên và khuyên giảng, giải đáp câu hỏi cho từng hội viên và thân hữu. Dù là vấn đề của bất cứ ai, ở đây cũng đều được nhìn nhận bằng một lăng kính tích cực trong không khí từ bi, ấm áp, vui tươi. Các cô chú, anh chị luôn sẵn sàng sẻ chia bằng tất cả sự khiêm nhường và tôn trọng nhau. Ở nơi đó, hoàn toàn không có chỗ cho cái tôi ngạo mạn.
Tôi bắt đầu học cách lắng nghe nhiều hơn và mở rộng cõi lòng mình. Có những đêm, tôi đã khóc nức nở trong sự bế tắc, chán nản đến tột cùng, thậm chí từng nghĩ đến chuyện buông xuôi cuộc hôn nhân của mình. Tự thương cho chính mình, sao người ta chỉ có một nỗi khổ mà tôi lại gánh chịu nhiều đến thế, ấm ức nhiều đến thế?
Sự đứt gãy kết nối với những người thân yêu nhất , từ cha mẹ, con cái cho đến người chồng đầu ấp tay gối, tạo ra một áp lực nặng nề. Công việc ngoài xã hội đã cực kỳ vất vả mệt thân, nay gánh nặng tâm can lại càng đè trĩu. Hàng loạt câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí:
+ Tại sao bố mẹ chồng lại bênh vực, dung túng cho con trai mà đối xử cay nghiệt với mình?
+ Tại sao mình lại chọn lấy người đàn ông này?
+ Tại sao bố mẹ đẻ của mình lại chịu nhiều vất vả, bệnh tật và mất mát đến thế?
+ Tại sao mình dạy con hoài mà con chẳng chịu nghe lời?
Những đêm dài mất ngủ trắng đêm khiến mái tóc lốm đốm bạc. Tôi được nghe những bài học sâu sắc về sự khiêm nhường, lòng biết ơn, về nghiệp và duyên, về trí tuệ, nghị lực và đạo đức qua lời chia sẻ của mọi người, đặc biệt là sự giảng giải, phân tích từ Cô.
Lúc đầu khó, rất khó dù biết rằng Thượng Đế ở gần ..Tôi nghe, tôi hiểu, tôi đọc rồi… vẫn chưa sửa được hoàn toàn. Thú thật, chắc cũng có nhiều người giống tôi lúc đó. Giữa nghe, đọc, hiểu và thực hành là một khoảng cách rất xa. Không phải ai cũng dễ dàng thực hiện được. Nói thì hay lắm nhưng lúc làm thì chẳng ra đâu vào với đâu. Tất cả gốc rễ đều nằm ở sự trách móc và thói quen đổ lỗi: “Người ta có lỗi chứ mình nào có sai đâu, mình phải xứng đáng được nhiều hơn thế chứ!”. Đó chính là nút thắt tử huyệt khiến mọi vấn đề mãi bế tắc.
Thế rồi, năng lượng vô hình của sự học tập, tu hành đã từ từ ngấm vào tôi. Thỉnh thoảng, Cô Diệu Huyền lại gọi điện ân cần hỏi han: "Con dạo này thế nào? Công việc, con cái, gia đình ra sao?". Kỳ lạ làm sao, có những điều tôi chưa kịp ngỏ lời thì Cô dường như đã đọc thấu tâm can.
Sự tĩnh lặng ấy thực sự đến khi tôi tập trung trọn vẹn trong khoảng thời gian tham gia lớp học KĐ. Hóa ra, trước kia mình cầu nguyện hằng ngày nhưng tâm nào đã thiện đâu, vẫn sân si, oán hận ngập lòng, bảo sao sự linh ứng chưa thể rõ ràng. Trải nghiệm qua đau khổ và tỉnh thức đã dạy cho tôi một bài học lớn: Mọi sự đều cần đúng thời điểm, và bài học phải đủ đau, đủ lớn để con người ta nghiêm túc nhìn lại chính mình. Phải nhìn ra lỗi của mình trước, sửa mình trước. Điểm tựa trong mọi lời Cô dạy luôn là: "Không sao đâu, con cứ vui vẻ, khiêm nhường đi..."
Điều tôi lo lắng nhất chính là hai đứa con hãy còn non nớt. Tôi sợ các vết xe đổ của mình lại lặp lại trên cuộc đời các con thì đau đớn biết bao. Dù biết mỗi người đều có một số mệnh riêng, tôi hiểu mình phải thay đổi từ chính gốc rễ. Tôi bắt đầu biết nhún nhường lại.
Nhờ sự sắp xếp kỳ diệu của cuộc sống, con gái tôi về quê ngoại chơi và thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ, thậm chí còn thủ thỉ bảo mẹ cứ bỏ bố đi cho nhẹ gánh. Rồi chính con gái tôi cùng một người chị thân thiết đã làm chiếc cầu nối, kết nối lại cuộc trò chuyện với bà nội. Thế là những mâu thuẫn tưởng chừng không lối thoát giữa mẹ chồng nàng dâu đã được tháo gỡ.
Chuyến đi Huế vừa rồi, bố chồng tôi vui lắm. Ông bảo: "Bố năm nay 79 tuổi, từng là cán bộ công ty than, đi qua bao nhiêu nơi mà chưa bao giờ thấy thoải mái và vui vẻ như chuyến đi lần này". Ông được thoải mái hát ca, về nhà còn khoe với các con gái rằng bố hạnh phúc nhường nào. Chồng tôi vốn mắc bệnh tiểu đường do chế độ ăn uống thất thường, giờ cũng chủ động hỏi vợ: "Mẹ mày dạy cho bố cách ăn uống đi, giờ mẹ mày bảo ăn gì là bố mua cái đó". Không khí gia đình từ đó ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp.
Giờ đây, tôi thực sự thấu hiểu bài học về sự buông bỏ, về việc biết chú ý đến cảm xúc của người khác thay vì chỉ ích kỷ chăm chăm nhìn vào cảm xúc của chính mình. Tự dưng, trong lòng tôi không còn một chút giận hờn hay oán ghét nào với mẹ chồng hay chồng nữa, mà thay vào đó là sự thấu cảm và xót xa. Tất cả họ đều tốt, chỉ là tầng bậc tâm thức của họ đang ở đó, đó là bài học và nghiệp duyên họ phải trải qua trong cuộc đời này, cũng là một phần nghiệp duyên của chính tôi.
Buông bỏ để thấy mình xứng đáng được sống một cuộc đời ý nghĩa hơn. Đó mới là lòng biết ơn đúng đắn đối với đấng sinh thành dưỡng dục. Mình được thân thể lành lặn, con cái khỏe mạnh, có mái nhà để che mưa che nắng, có công việc để mưu sinh — đó đã là một phước báu lớn lao.
Con vô cùng biết ơn Cô Diệu Huyền đã luôn yêu thương, đồng hành cùng con và tất cả mọi người. Cô rất trẻ nhưng tuổi không còn trẻ, trí tuệ lại vô cùng minh triết. Có lẽ chỉ có một trái tim đủ rộng lớn và một trí tuệ siêu phàm mới có thể sống trọn vẹn tinh thần "cho đi". Một lớp học về tâm linh, tu hành, giải khổ vô cùng nhiệm màu, hoàn toàn không mất tiền mà lại giúp con người ta được học hỏi, tu hành, làm công đức thay đổi bản thân, tỉnh thức khỏi u mê, lạc lối, điều kỳ diệu ấy chỉ có thể tìm thấy ở Hội Huyền Vi Học.
Con xin kính cẩn biết ơn Thượng Đế đã dẫn dắt và bảo vệ. Con xin cảm ơn các cô chú, anh chị em đã luôn nhắc nhở, động viên và chỉ bảo. Con xin biết ơn môi trường Huyền Vi Học vô cùng!
Hôm nay, viết ra những dòng này để trải lòng về cả một hành trình dài. Con biết mình vẫn còn phải tiếp tục thay đổi, tiếp tục sửa mình để sống một cuộc đời trọn vẹn ý nghĩa hơn.
Con xin cảm ơn các cô chú, anh chị em đã kiên nhẫn đọc những dòng chia sẻ của con.
Huyền Vũ