Hội Huyền Vi Học

Hội Huyền Vi Học Đời Đạo Song Tu là tổ chức bất vụ lợi, không phân biệt tôn giáo, mục đích giúp bá tánh gặp khổ nạn. Mang ánh sáng tâm linh đến bá tánh hữu duyên. Purpose:
A. II.

Đây là một hội bất vụ lợi, không phân biệt tôn giáo hướng dẫn và thực hiện bộ môn siêu hình. Giải tỏa những mê tín dị đoan và bế tắc trong cuộc sống, bằng những bộ môn siêu hình như khai đạo truyền tâm ấn, giải khổ, chiêu hồn, trừ tà ma, soi kiếp, trị bệnh bằng phép lạ, địa lý...…



To familiarize you with our work, we offer this summary of our organization and the services we provide:

I. Examine various metaphysical phenomena that have not been adequately explained

B. Share our experience and knowledge in order to clarify any misconceptions of the spiritual world that may have been rooted in superstitions or resulted from media distortions

C. Assist those who are interested in experiencing metaphysics through various phenomena such as reading, geomancy, holistic healing, etc. Activities:
To achieve the above goals, the Association's activities are divided into two primary categories: guidance and practice. Guidance, or sharing experiences, is part of the Association's member development program. Guidance activities are confidential and reserved solely for its members. Practice, or application of theory, covers activities serving the public. The latter provides opportunities for core members to apply their knowledge and use their metaphysical abilities to help others reinforce their faith. Activities are broken down as follows for members and the public:

A. Members:

1. Research materials to build an archive on metaphysics

2. Share basic metaphysical understanding

3. Discuss metaphysical manifestations

4. Develop metaphysical abilities

5. Participate in channeling sessions


B. Public:

1. Seminars to introduce the Association's activities and to clarify superstitions.

2. Provide materials to clarify any misunderstandings of the spiritual world

3. Help people experience the spiritual world through the metaphysical services provided

THÔNG ĐIỆP Hội Huyền Vi Học Không tu để rời bỏ cuộc đời, mà tu để sống đẹp hơn giữa cuộc đời.Hội Huyền Vi Học Không tin ...
09/01/2026

THÔNG ĐIỆP

Hội Huyền Vi Học Không tu để rời bỏ cuộc đời, mà tu để sống đẹp hơn giữa cuộc đời.

Hội Huyền Vi Học Không tin một cách mù quáng, mà tìm hiểu, thực hành và chứng nghiệm.

Hội Huyền Vi Học Không chờ đến một kiếp sống xa xôi mới tìm hạnh phúc, mà xây dựng bình an ngay trong hiện tại.

Hội Huyền Vi Học Biết sự chuyển hóa lớn nhất bắt đầu từ chính bản thân mình, khi con người sống thiện lành, biết yêu thương, biết sửa đổi và biết hướng về ánh sáng, thì mỗi ngày của kiếp hiện tiền đều có thể trở thành một bước chân trên con đường đến với Thiên Đàng.

BÀI HỌC SÂU SẮCMột trong những bài học sâu sắc mà con người có thể suy ngẫm trong giáo lý nhà Phật là thái độ của Đức Nh...
09/01/2026

BÀI HỌC SÂU SẮC

Một trong những bài học sâu sắc mà con người có thể suy ngẫm trong giáo lý nhà Phật là thái độ của Đức Như Lai trước những câu hỏi về nguồn gốc của Sự Tồn Tại.
Có người đến hỏi Đức Phật:
— Bạch Ngài, con từ đâu đến?
Đức Phật không trả lời.
Người ấy lại hỏi:
— Bạch Ngài, trước khi sinh ra, con ở đâu? Con từ đâu mà đến trong cuộc đời này?
Đức Phật vẫn im lặng.
Sự im lặng ấy không phải là sự né tránh, cũng không phải vì Đức Phật không có câu trả lời. Trái lại, trong sự im lặng đó hàm chứa một bài học vô cùng sâu sắc: không phải mọi câu hỏi đều cần được trả lời ngay, và không phải mọi điều chúng ta tò mò đều thực sự giúp chúng ta thoát khỏi khổ đau.
Con người thường có một khuynh hướng rất lạ. Chúng ta muốn biết mình từ đâu đến, thế giới bắt đầu từ khi nào, trước kiếp này mình là ai, sau khi chết mình sẽ đi đâu. Chúng ta muốn tìm kiếm những điều xa xôi, huyền bí và vượt ngoài khả năng nhận thức hiện tại của mình.
Nhưng đôi khi, trong lúc mải mê tìm câu trả lời cho những điều chưa thể biết, chúng ta lại quên mất một câu hỏi quan trọng hơn nhiều:
Ta đang sống như thế nào trong giây phút hiện tại?
Theo tinh thần giáo lý Phật giáo, điều quan trọng không phải là thỏa mãn tất cả những sự tò mò của tâm trí, mà là nhận ra điều gì thực sự có ích cho sự chuyển hóa khổ đau và giúp con người sống tốt đẹp hơn.
Ví như một người đang đói lả, trước mặt có một bát cơm nóng. Nhưng thay vì ăn để nuôi sống thân thể, người ấy lại bắt đầu hỏi:
— Ai đã trồng hạt lúa này?
— Hạt lúa được gieo vào ngày nào?
— Ai đã gặt nó?
— Ai đã xay gạo?
— Ai đã nấu bát cơm này?
— Nước dùng để nấu từ con sông nào chảy đến?

Những câu hỏi ấy không phải hoàn toàn vô nghĩa. Trong một hoàn cảnh khác, chúng có thể đáng để tìm hiểu. Nhưng đối với một người đang đói, đó không phải là việc cấp thiết nhất.
Điều cần làm trước tiên là ăn để hết đói. Cũng vậy, con người đang sống giữa biết bao khổ đau: tham lam, sân hận, sợ hãi, cô đơn, bệnh tật, mất mát và bất an. Thế nhưng nhiều khi chúng ta lại dành quá nhiều thời gian để truy tìm những điều xa xôi, trong khi chưa giải quyết được những khổ đau đang hiện diện ngay trong lòng mình.
Ta muốn biết:
Ta đã từng là ai?
Nhưng có lẽ trước hết ta cần tự hỏi:
Hôm nay ta đang là người như thế nào?
Ta muốn biết:
Sau khi chết ta sẽ đi về đâu?
Nhưng trước hết ta nên tự hỏi:
Ngay khi còn sống, ta đang đi về hướng nào?
Ta muốn biết:
Linh hồn ta bắt đầu từ bao giờ?
Nhưng có một điều gần gũi hơn cần được nhìn thấy:
Tâm ta hôm nay đang sáng hay đang tối? Đang bình an hay đầy phiền não?

Đức Phật hướng con người trở về với thực tại đang xảy ra. Nếu đang khổ, hãy tìm nguyên nhân của khổ. Nếu đang sân hận, hãy học cách chuyển hóa sân hận. Nếu đang tham lam, hãy nhận biết lòng tham. Nếu đang làm điều sai trái, hãy biết dừng lại. Nếu có thể làm điều thiện, hãy bắt đầu làm ngay từ hôm nay.
Đó mới là sự tu tập thiết thực.
Có những câu hỏi, dù ta có suy nghĩ suốt cả cuộc đời, cũng chưa chắc tìm được một câu trả lời làm cho mình hết khổ. Nhưng có những việc rất đơn giản, nếu ta thực hành ngay hôm nay, cuộc đời có thể thay đổi.
Biết yêu thương hơn một chút.
Biết tha thứ hơn một chút.
Bớt một lời làm tổn thương người khác.
Bớt một ý nghĩ ích kỷ.
Làm thêm một việc thiện.
Giữ tâm mình bình tĩnh trước nghịch cảnh.
Những điều ấy có thể không trả lời được câu hỏi “Ta từ đâu đến?”, nhưng lại giúp chúng ta trả lời một câu hỏi quan trọng hơn:

Ta sẽ trở thành ai trong cuộc đời này?
Bởi vì nguồn gốc thuộc về quá khứ, còn con đường thuộc về hiện tại.
Quá khứ có thể ta không nhớ hết. Những điều thuộc về nhiều đời nhiều kiếp, nếu có, cũng không phải lúc nào con người bình thường có thể nhận biết rõ ràng. Nhưng nghiệp của ngày mai đang được tạo nên từ những suy nghĩ, lời nói và hành động của ngày hôm nay.
Cho nên, điều đáng quan tâm không chỉ là:
“Ta từ đâu đến?”
Mà còn là:
“Từ giây phút này, ta sẽ đi về đâu?”

Nếu hôm nay ta sống trong tham lam, sân hận và ích kỷ, thì dù có biết rõ nguồn gốc của mình, sự hiểu biết ấy cũng chưa chắc giúp ta trở nên tốt đẹp hơn.
Ngược lại, nếu hôm nay ta biết tu sửa thân tâm, biết sống thiện lành, biết yêu thương và giúp đỡ người khác, thì dù chưa giải đáp được mọi bí ẩn của vũ trụ, cuộc đời ta vẫn đang đi theo một hướng tốt đẹp.
Đó có lẽ là ý nghĩa sâu xa của sự trở về với hiện tại.

Con người thường muốn tìm kiếm chân lý ở những nơi thật xa, trong những điều thật huyền bí. Nhưng đôi khi chân lý bắt đầu từ những việc rất gần:
Khi đói, hãy biết ăn để nuôi thân.
Khi bệnh, hãy biết chữa trị.
Khi tâm đau khổ, hãy tìm nguyên nhân để chuyển hóa.
Khi làm sai, hãy biết nhận lỗi và sửa đổi.
Khi gặp người cần giúp đỡ, hãy mở lòng nếu mình có thể.
Đừng để cả cuộc đời trôi qua trong việc đi tìm những câu trả lời mà quên mất việc sống cho đúng với câu trả lời mình đang có.
Bởi vì có những điều chúng ta chưa biết, có thể một ngày nào đó sẽ hiểu.
Nhưng thời gian của đời người thì không chờ đợi.
Một ngày đã qua sẽ không trở lại. Một lời nói làm tổn thương người khác có thể để lại vết thương rất lâu. Một cơ hội làm điều thiện nếu bỏ lỡ cũng có thể không bao giờ trở lại.

Vì vậy, thay vì chỉ mãi hỏi:
“Tôi từ đâu đến?”
Có lẽ chúng ta nên học cách hỏi:
“Tôi đang sống như thế nào?”
“Tôi đang tạo ra điều gì cho tương lai của mình?”
“Tôi có đang làm cho cuộc đời này tốt đẹp hơn không?”

Bởi cuối cùng, điều quan trọng nhất không chỉ là biết mình từ đâu đến, mà là biết mình đang đi đâu và đang trở thành con người như thế nào trên con đường ấy.

Quá khứ có thể là một màn sương. Tương lai vẫn chưa đến. Chỉ có hiện tại đang nằm trong bàn tay ta.
Và chính trong từng giây phút hiện tại ấy, chúng ta đang âm thầm viết nên câu trả lời cho cuộc đời mình.

Diệu Huyền
Hội Huyền Vi Học

08/28/2026

HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ TỪ GIÔNG BÃO 🙏🏻

Tôi sinh ra trên miền đất mỏ QN, nổi tiếng với những dải núi đá ôm lấy vịnh biển ngắt xanh, tiếng sóng vỗ rì rào ngày đêm . Người dân xứ mỏ quê tôi quen với sự dãi dầu, mạnh mẽ và kiên cường trước sóng gió tự nhiên. Thế nhưng, có những giông bão ở bên trong tâm hồn, những góc khuất chật chội và bế tắc giữa cuộc đời thường nhật lại là thứ bào mòn con người ta dữ dội nhất. Đã có lúc, tôi tưởng chừng mình gục ngã hoàn toàn giữa chốn bình yên ấy, cho đến khi bước chân vào Hội Huyền Vi Học, nơi những tổn thương được chữa lành và hóa giải.
Cô Diệu Huyền và toàn thể cô chú, anh chị em thân mến!
Nhớ lại cách đây hơn hai năm, khi được anh N Hội viên giới thiệu vào hội, thú thật tôi mang theo không ít hoài nghi. Thời đại này, người ta nghe quá nhiều về những lớp học thoạt nghe thì miễn phí nhưng đằng sau lại là chuyện lừa đảo, gieo giắc mê tín dị đoan, núp bóng tâm linh để buôn bán chục lợi. Lòng tin của con người bỗng trở nên xa xỉ biết bao.
Thế nhưng, sự hoài nghi ấy đã nhanh chóng bị dập tắt. Bước vào lớp học tâm linh của Hội Huyền Vi Học, tôi thấy một môi trường học tập vô cùng nghiêm trang, mọi người đều chăm chú học tập kiến thức tâm linh huyền bí. Cô Diệu Huyền luôn nở nụ cười dịu dàng, ân cần động viên và khuyên giảng, giải đáp câu hỏi cho từng hội viên và thân hữu. Dù là vấn đề của bất cứ ai, ở đây cũng đều được nhìn nhận bằng một lăng kính tích cực trong không khí từ bi, ấm áp, vui tươi. Các cô chú, anh chị luôn sẵn sàng sẻ chia bằng tất cả sự khiêm nhường và tôn trọng nhau. Ở nơi đó, hoàn toàn không có chỗ cho cái tôi ngạo mạn.
Tôi bắt đầu học cách lắng nghe nhiều hơn và mở rộng cõi lòng mình. Có những đêm, tôi đã khóc nức nở trong sự bế tắc, chán nản đến tột cùng, thậm chí từng nghĩ đến chuyện buông xuôi cuộc hôn nhân của mình. Tự thương cho chính mình, sao người ta chỉ có một nỗi khổ mà tôi lại gánh chịu nhiều đến thế, ấm ức nhiều đến thế?
Sự đứt gãy kết nối với những người thân yêu nhất , từ cha mẹ, con cái cho đến người chồng đầu ấp tay gối, tạo ra một áp lực nặng nề. Công việc ngoài xã hội đã cực kỳ vất vả mệt thân, nay gánh nặng tâm can lại càng đè trĩu. Hàng loạt câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí:
+ Tại sao bố mẹ chồng lại bênh vực, dung túng cho con trai mà đối xử cay nghiệt với mình?
+ Tại sao mình lại chọn lấy người đàn ông này?
+ Tại sao bố mẹ đẻ của mình lại chịu nhiều vất vả, bệnh tật và mất mát đến thế?
+ Tại sao mình dạy con hoài mà con chẳng chịu nghe lời?
Những đêm dài mất ngủ trắng đêm khiến mái tóc lốm đốm bạc. Tôi được nghe những bài học sâu sắc về sự khiêm nhường, lòng biết ơn, về nghiệp và duyên, về trí tuệ, nghị lực và đạo đức qua lời chia sẻ của mọi người, đặc biệt là sự giảng giải, phân tích từ Cô.
Lúc đầu khó, rất khó dù biết rằng Thượng Đế ở gần ..Tôi nghe, tôi hiểu, tôi đọc rồi… vẫn chưa sửa được hoàn toàn. Thú thật, chắc cũng có nhiều người giống tôi lúc đó. Giữa nghe, đọc, hiểu và thực hành là một khoảng cách rất xa. Không phải ai cũng dễ dàng thực hiện được. Nói thì hay lắm nhưng lúc làm thì chẳng ra đâu vào với đâu. Tất cả gốc rễ đều nằm ở sự trách móc và thói quen đổ lỗi: “Người ta có lỗi chứ mình nào có sai đâu, mình phải xứng đáng được nhiều hơn thế chứ!”. Đó chính là nút thắt tử huyệt khiến mọi vấn đề mãi bế tắc.
Thế rồi, năng lượng vô hình của sự học tập, tu hành đã từ từ ngấm vào tôi. Thỉnh thoảng, Cô Diệu Huyền lại gọi điện ân cần hỏi han: "Con dạo này thế nào? Công việc, con cái, gia đình ra sao?". Kỳ lạ làm sao, có những điều tôi chưa kịp ngỏ lời thì Cô dường như đã đọc thấu tâm can.
Sự tĩnh lặng ấy thực sự đến khi tôi tập trung trọn vẹn trong khoảng thời gian tham gia lớp học KĐ. Hóa ra, trước kia mình cầu nguyện hằng ngày nhưng tâm nào đã thiện đâu, vẫn sân si, oán hận ngập lòng, bảo sao sự linh ứng chưa thể rõ ràng. Trải nghiệm qua đau khổ và tỉnh thức đã dạy cho tôi một bài học lớn: Mọi sự đều cần đúng thời điểm, và bài học phải đủ đau, đủ lớn để con người ta nghiêm túc nhìn lại chính mình. Phải nhìn ra lỗi của mình trước, sửa mình trước. Điểm tựa trong mọi lời Cô dạy luôn là: "Không sao đâu, con cứ vui vẻ, khiêm nhường đi..."
Điều tôi lo lắng nhất chính là hai đứa con hãy còn non nớt. Tôi sợ các vết xe đổ của mình lại lặp lại trên cuộc đời các con thì đau đớn biết bao. Dù biết mỗi người đều có một số mệnh riêng, tôi hiểu mình phải thay đổi từ chính gốc rễ. Tôi bắt đầu biết nhún nhường lại.
Nhờ sự sắp xếp kỳ diệu của cuộc sống, con gái tôi về quê ngoại chơi và thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ, thậm chí còn thủ thỉ bảo mẹ cứ bỏ bố đi cho nhẹ gánh. Rồi chính con gái tôi cùng một người chị thân thiết đã làm chiếc cầu nối, kết nối lại cuộc trò chuyện với bà nội. Thế là những mâu thuẫn tưởng chừng không lối thoát giữa mẹ chồng nàng dâu đã được tháo gỡ.
Chuyến đi Huế vừa rồi, bố chồng tôi vui lắm. Ông bảo: "Bố năm nay 79 tuổi, từng là cán bộ công ty than, đi qua bao nhiêu nơi mà chưa bao giờ thấy thoải mái và vui vẻ như chuyến đi lần này". Ông được thoải mái hát ca, về nhà còn khoe với các con gái rằng bố hạnh phúc nhường nào. Chồng tôi vốn mắc bệnh tiểu đường do chế độ ăn uống thất thường, giờ cũng chủ động hỏi vợ: "Mẹ mày dạy cho bố cách ăn uống đi, giờ mẹ mày bảo ăn gì là bố mua cái đó". Không khí gia đình từ đó ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp.
Giờ đây, tôi thực sự thấu hiểu bài học về sự buông bỏ, về việc biết chú ý đến cảm xúc của người khác thay vì chỉ ích kỷ chăm chăm nhìn vào cảm xúc của chính mình. Tự dưng, trong lòng tôi không còn một chút giận hờn hay oán ghét nào với mẹ chồng hay chồng nữa, mà thay vào đó là sự thấu cảm và xót xa. Tất cả họ đều tốt, chỉ là tầng bậc tâm thức của họ đang ở đó, đó là bài học và nghiệp duyên họ phải trải qua trong cuộc đời này, cũng là một phần nghiệp duyên của chính tôi.
Buông bỏ để thấy mình xứng đáng được sống một cuộc đời ý nghĩa hơn. Đó mới là lòng biết ơn đúng đắn đối với đấng sinh thành dưỡng dục. Mình được thân thể lành lặn, con cái khỏe mạnh, có mái nhà để che mưa che nắng, có công việc để mưu sinh — đó đã là một phước báu lớn lao.
Con vô cùng biết ơn Cô Diệu Huyền đã luôn yêu thương, đồng hành cùng con và tất cả mọi người. Cô rất trẻ nhưng tuổi không còn trẻ, trí tuệ lại vô cùng minh triết. Có lẽ chỉ có một trái tim đủ rộng lớn và một trí tuệ siêu phàm mới có thể sống trọn vẹn tinh thần "cho đi". Một lớp học về tâm linh, tu hành, giải khổ vô cùng nhiệm màu, hoàn toàn không mất tiền mà lại giúp con người ta được học hỏi, tu hành, làm công đức thay đổi bản thân, tỉnh thức khỏi u mê, lạc lối, điều kỳ diệu ấy chỉ có thể tìm thấy ở Hội Huyền Vi Học.
Con xin kính cẩn biết ơn Thượng Đế đã dẫn dắt và bảo vệ. Con xin cảm ơn các cô chú, anh chị em đã luôn nhắc nhở, động viên và chỉ bảo. Con xin biết ơn môi trường Huyền Vi Học vô cùng!
Hôm nay, viết ra những dòng này để trải lòng về cả một hành trình dài. Con biết mình vẫn còn phải tiếp tục thay đổi, tiếp tục sửa mình để sống một cuộc đời trọn vẹn ý nghĩa hơn.
Con xin cảm ơn các cô chú, anh chị em đã kiên nhẫn đọc những dòng chia sẻ của con.
Huyền Vũ

08/27/2026

Tu không phải để trở thành người đặc biệt hơn người khác.
Tu là để trở thành người tốt hơn chính mình của ngày hôm qua.

ĂN Ở HIỀN LÀNHTại sao có người suốt đời ăn ở hiền lành mà vẫn gặp toàn chuyện xui xẻo? Làm thế nào để thay đổi cuộc đời ...
06/24/2026

ĂN Ở HIỀN LÀNH
Tại sao có người suốt đời ăn ở hiền lành mà vẫn gặp toàn chuyện xui xẻo? Làm thế nào để thay đổi cuộc đời tốt đẹp hơn?

Đây là một câu hỏi khiến rất nhiều người trăn trở trong cuộc sống.

Có những người cả đời sống hiền lành, không muốn làm tổn thương ai, luôn giúp đỡ người khác, biết nhường nhịn, biết thương người, vậy mà cuộc đời lại gặp nhiều nghịch cảnh: gia đình bất hòa, bệnh tật, làm ăn thất bại, bị người phản bội, gặp nhiều oan trái và khổ đau. Trong khi đó, có những người dường như sống không tốt bao nhiêu nhưng lại giàu có, thuận lợi và may mắn.

Điều đó khiến nhiều người đặt câu hỏi:

“Tại sao người hiền lại khổ?”
“Tại sao sống tốt mà đời vẫn không thương?”
“Có phải ở hiền chưa chắc gặp lành?”

Theo sự hiểu biết trong con đường tu học của Hội Huyền Vi Học, muốn trả lời câu hỏi này, trước hết chúng ta phải nhìn sâu hơn vào hai chữ “hiền lành”.

Bởi vì đôi khi điều mà chúng ta nghĩ là tốt, chưa chắc đã thật sự đúng với đạo lý và Thiên ý.

Nhiều người thường tự cho rằng:

“Tôi sống tốt mà.”
“Tôi không làm hại ai.”
“Tôi thương người lắm.”
“Tôi hay giúp đỡ người khác.”

Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đôi khi cái tốt của chúng ta vẫn còn xen lẫn sự thiếu hiểu biết, cảm tính hoặc vô tình tạo nên nghiệp mà chính mình không nhận ra.

Có khi vì thương người mà lại giúp sai cách.

Ví dụ, thấy một người thân làm điều sai trái nhưng vì thương nên bao che, dung túng. Thấy người khác lười biếng nhưng lại cứ giúp đỡ mãi khiến họ mất ý chí vươn lên. Có khi vì tình cảm mà đứng về phía sai, hoặc vì thương mà làm thay phần nhân quả của người khác.

Lúc ấy, điều ta gọi là “giúp” chưa chắc là giúp thật.

Có những sự giúp đỡ vô tình khiến người khác tạo thêm nghiệp, còn chính mình cũng mất đi công đức vì không đặt sự sáng suốt đi cùng lòng thương.

Cho nên trong đạo học, thương người thôi chưa đủ. mà phải thương đúng cách.

Tốt bụng thôi cũng chưa đủ, mà còn phải có trí tuệ.

Vì vậy, người tu không chỉ học làm người tốt, mà còn học cách sống đúng đạo lý, hiểu luật Nhân Quả, hiểu Thiên ý và biết đâu là điều nên làm, đâu là điều không nên làm.

Ngoài ra, cuộc đời con người không chỉ được quyết định bởi những việc làm của hiện tại.

Có những khổ nạn đến từ những nhân duyên rất sâu xa mà ta không thấy được.

Một người hôm nay sống hiền lành nhưng vẫn gặp khó khăn, có thể đó là những bài học nhân quả còn đang phải trả, những món nợ ân tình, trách nhiệm hoặc những điều cần trải nghiệm để trưởng thành về tâm linh.

Khổ đau đôi khi không phải là sự trừng phạt.

Mà là sự giáo dục.

Có những người nhờ đau khổ mà thức tỉnh.
Có những người nhờ mất mát mà học được yêu thương.
Có những người nhờ nghịch cảnh mà biết quay về với đạo lý.

Nếu không có những biến cố lớn trong đời, có lẽ nhiều người sẽ không bao giờ dừng lại để tự hỏi:

“Mình đang sống để làm gì?”
“Con đường nào mới thật sự đúng?”
“Làm sao để tâm mình được bình an?”

Cho nên, điều quan trọng không phải là hỏi:

“Tại sao tôi khổ?”

Mà nên hỏi:

“Khổ đau này đang dạy tôi điều gì?”

Vậy làm thế nào để thay đổi cuộc đời tốt đẹp hơn?
Muốn thay đổi cuộc đời, trước tiên con người cần có một hướng đi đúng.

Khi bước vào con đường tu học của Hội Huyền Vi Học, điều quý giá không chỉ là có thêm kiến thức tâm linh, mà là có được một định hướng sống rõ ràng, biết mình nên sống như thế nào, nên sửa đổi điều gì và nên đi về đâu.

Con người khổ đau nhất không phải vì thiếu tiền bạc, mà nhiều khi là vì không biết đường đi của đời mình.

Có hướng đi rồi, lòng người sẽ bớt hoang mang.

Trong Hội, người tu được hướng dẫn từ những điều rất căn bản nhưng vô cùng quan trọng:

Làm thế nào để cầu nguyện cho đúng?
Làm sao để giữ tâm thanh tịnh?
Sống thế nào để không tạo thêm nghiệp?
Ứng xử ra sao trong gia đình và ngoài xã hội?
Khi gặp biến cố phải nhìn nhận như thế nào?

Đạo không chỉ nằm ở lời nói hay triết lý cao siêu.

Đạo nằm trong cách sống mỗi ngày.

Từ lời ăn tiếng nói, cách cư xử với người thân, sự siêng năng trong công việc, lòng biết ơn, sự nhẫn nhịn, tinh thần trách nhiệm và cách đối diện với khó khăn.

Khi con người bắt đầu sửa mình từng chút một, cuộc đời cũng bắt đầu chuyển hướng.

Không phải mọi chuyện lập tức biến thành hoàn hảo hay không còn thử thách nữa, nhưng nội tâm thay đổi trước tiên.

Người hiểu đạo dần trở nên bình an hơn.

Họ bớt lo sợ tương lai.
Bớt oán trách số phận.
Bớt chạy đôn chạy đáo trong bất an.

Vì họ hiểu rằng:

Mọi sự trong đời đều có nhân duyên và nằm trong sự vận hành của luật Trời.

Điều của mình sẽ đến đúng lúc.
Điều không thuộc về mình cưỡng cầu cũng không được.

Khi hiểu được như vậy, lòng người nhẹ hơn rất nhiều.

Ta chỉ còn tập trung vào việc làm tốt phần bổn phận của mình:

Làm việc siêng năng.
Tinh tấn tu sửa bản thân.
Không sống lười biếng, ích kỷ.
Biết thương người và giúp người trong khả năng của mình.
Sống chân thành và biết nghĩ cho đại cuộc.

Đặc biệt, tình huynh đệ trong Hội cũng là một nguồn sức mạnh tinh thần rất lớn.

Trong một thế giới nhiều cô đơn và đổ vỡ, việc có một đại gia đình cùng lý tưởng, cùng nâng đỡ nhau, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn, cùng học đạo và tiến bộ là điều rất quý giá.

Những buổi gặp gỡ, sinh hoạt, công quả hay cùng nhau chia sẻ đạo lý không chỉ là hoạt động tập thể , mà còn là những giây phút nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con người cảm nhận được sự ấm áp và ý nghĩa của tình đồng đạo.

Người đi lâu trên con đường tu thường nhìn lại và nhận ra rằng:

Điều thay đổi lớn nhất không phải là hoàn cảnh bên ngoài, mà là chính con người mình.

Mình bình an hơn.
Nhìn đời sáng hơn.
Biết thương người đúng cách hơn.
Ít sân si hơn.
Ít sợ hãi hơn.

Và từ sự thay đổi bên trong ấy, cuộc sống bên ngoài cũng dần chuyển biến.

Khi một người sống thiện lành, siêng năng, tinh tấn, biết giúp người, biết sống đúng đạo lý và giữ lòng hướng thiện, thì tự nhiên những điều tốt đẹp cũng dần tìm đến.

Không phải vì phép màu.

Mà vì nhân tốt bắt đầu sinh quả lành.

Khi ta biết sống thuận theo Thiên ý, hiểu được nhân quả và giúp người khác cũng hiểu được con đường đúng đắn, ta sẽ thấy rõ rằng nhiều cuộc đời thật sự thay đổi, nhiều gia đình tìm lại bình an, nhiều con người từ đau khổ trở nên hạnh phúc hơn.

Và rồi ta hiểu rằng:

Điều may mắn lớn nhất của một đời người không phải là giàu sang hay thuận lợi, mà là tìm được một con đường đúng để đi, một nơi giúp mình trưởng thành trong tâm hồn và một ánh sáng để bước tiếp giữa những thăng trầm của cuộc đời.

Diệu Huyền
Hội Huyền Vi Học

LÒNG KHIÊM NHƯỜNG  CÀNG HIỂU ĐẠO, CÀNG BIẾT HẠ MÌNHTrên con đường tu học và hoàn thiện bản thân, lòng khiêm nhường là mộ...
05/27/2026

LÒNG KHIÊM NHƯỜNG
CÀNG HIỂU ĐẠO, CÀNG BIẾT HẠ MÌNH

Trên con đường tu học và hoàn thiện bản thân, lòng khiêm nhường là một phẩm hạnh rất quan trọng mà người Hội viên Hội Huyền Vi Học cần luôn gìn giữ. Khiêm nhường không phải là tự xem mình thấp kém hay phủ nhận giá trị của bản thân, mà là biết sống đúng mực, không tự cao, không hơn thua và luôn giữ một tâm thế học hỏi trước cuộc đời.

Người tu học thường dễ gặp một thử thách rất âm thầm: khi hiểu biết nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn hoặc đạt được một vài kết quả trong sự tu tập, lòng người có thể vô tình sinh ra cảm giác mình đã hiểu hơn người khác, tốt hơn người khác hoặc có quyền phán xét người khác. Nhưng chính lúc ấy, cái tôi lại âm thầm lớn lên mà bản thân nhiều khi không nhận ra.

Người Hội viên cần hiểu rằng: trên con đường tâm linh, càng học càng thấy mình còn nhiều điều chưa biết; càng hiểu đạo càng thấy lòng mình cần mềm lại và bao dung hơn. Không ai hoàn hảo, cũng không ai đã đạt đến sự viên mãn tuyệt đối. Mỗi người đều đang học, đang sửa mình và đang trưởng thành qua từng bài học của cuộc sống.

Giữ lòng khiêm nhường là biết lắng nghe nhiều hơn nói, học hỏi nhiều hơn khẳng định, nhìn lại bản thân nhiều hơn nhìn lỗi người khác. Người khiêm nhường không phải là người không có khả năng, mà là người có khả năng nhưng không lấy đó làm điều để tự đề cao mình. Họ hiểu rằng mọi hiểu biết đều có giới hạn, mọi thành công đều có nhân duyên và mọi điều tốt đẹp mình có được đều đáng để biết ơn.

Trong đời sống đồng môn, lòng khiêm nhường giúp con người sống hòa hợp hơn. Người đi trước không xem thường người đi sau; người có nhiều trải nghiệm không lấy đó làm lý do để áp đặt hay tự cho mình đúng. Một lời góp ý chân thành luôn đáng quý hơn một thái độ hơn thua. Một trái tim biết cảm thông luôn có sức cảm hóa hơn những lời chỉ trích nặng nề.

Người Hội viên cũng cần học cách khiêm nhường trước nghịch cảnh. Có lúc cuộc đời thuận lợi khiến ta dễ tự tin quá mức; nhưng cũng có lúc khó khăn đến để nhắc rằng con người vẫn nhỏ bé trước quy luật của nhân quả và sự vận hành rộng lớn của cuộc sống. Khiêm nhường giúp ta biết bình tâm khi thành công và không tuyệt vọng khi thất bại. Người giữ được tâm khiêm thường dễ học được bài học từ mọi hoàn cảnh, thay vì chỉ trách móc hay oán than.

Điều đáng quý ở người có lòng khiêm nhường là họ không cần chứng minh mình cao hơn ai. Họ sống giản dị, chân thành và biết tôn trọng người khác. Có thể họ không nói những điều lớn lao, nhưng cách sống của họ lại khiến người chung quanh cảm thấy an tâm, dễ gần và muốn học hỏi.

Trong sự tu tập, khiêm nhường chính là chiếc chìa khóa giúp tâm hồn luôn mở ra để tiếp nhận ánh sáng mới. Một chiếc ly đã đầy thì khó rót thêm nước; một cái tâm quá đầy sự tự mãn cũng khó tiếp nhận điều hay lẽ phải. Chỉ khi biết hạ mình đúng lúc, con người mới thật sự trưởng thành.

Người Hội viên cần ghi nhớ rằng: đạo hạnh không nằm ở việc mình được bao nhiêu người kính trọng, mà nằm ở việc mình đối xử với người khác bằng bao nhiêu sự tôn trọng. Người có phẩm hạnh thật sự thường không cố làm mình nổi bật; họ âm thầm sống tốt, âm thầm sửa mình và âm thầm gieo điều thiện.

Bởi vậy, “Giữ lòng khiêm nhường” không phải là làm mình nhỏ lại, mà là làm cho cái tôi bớt lớn đi để tình thương, sự hiểu biết và trí tuệ có thêm không gian trưởng thành. Khi con người biết sống khiêm nhường, lòng sẽ nhẹ hơn, các mối quan hệ sẽ hài hòa hơn và con đường tu học cũng trở nên sâu sắc hơn.

Cây càng nhiều trái càng cúi xuống, người càng hiểu đạo càng biết sống nhẹ nhàng và khiêm cung. Khi lòng người biết hạ xuống đúng mức, ánh sáng của trí tuệ và tình thương có thể thật sự lớn lên.

DIỆU HUYỀN
Hội Huyền Vi Học

GIỮ TÂM THIỆN LÀNH VÀ PHỤNG SỰ LẤY TÌNH THƯƠNG LÀM ĐẠO, LẤY HÀNH ĐỘNG LÀM TUTrên hành trình tu học và tiến hóa tâm linh,...
05/27/2026

GIỮ TÂM THIỆN LÀNH VÀ PHỤNG SỰ
LẤY TÌNH THƯƠNG LÀM ĐẠO, LẤY HÀNH ĐỘNG LÀM TU

Trên hành trình tu học và tiến hóa tâm linh, điều quý giá nhất mà người Hội viên Hội Huyền Vi Học cần nuôi dưỡng không phải là tri thức cao siêu, cũng không phải những lời nói hay hay hình thức bên ngoài, mà chính là một tâm thiện lành và tinh thần phụng sự vô vị lợi. Bởi lẽ, mọi giáo lý dù sâu sắc đến đâu, nếu không được chuyển hóa thành lòng nhân ái và hành động tốt đẹp trong đời sống, thì đạo vẫn chỉ dừng lại ở sự hiểu biết mà chưa thật sự trở thành ánh sáng trong tâm hồn.

Người Hội viên cần hiểu rằng: thiện lành không chỉ là làm điều tốt khi thuận ý, mà còn là giữ được lòng tốt giữa những điều không như ý. Một người thật sự có tâm thiện không phải vì mong được khen ngợi, đền đáp hay tích lũy công trạng, mà vì trong lòng họ đã hình thành một tình thương tự nhiên đối với con người và muôn loài. Họ giúp người không vì danh tiếng, cho đi không mong báo đáp, và làm điều đúng dù không ai nhìn thấy.

Giữ tâm thiện lành trước hết là giữ sự trong sạch nơi ý nghĩ. Người tu học cần tập nhìn người bằng sự cảm thông thay vì phán xét, dùng lòng bao dung thay cho oán trách, và học cách hóa giải sân hận bằng sự hiểu biết. Một ý nghĩ thiện lành giống như hạt giống âm thầm gieo vào nội tâm; khi được nuôi dưỡng đủ lâu bằng sự tỉnh thức và chân thành, nó sẽ kết thành phẩm hạnh và lan tỏa thành năng lượng an hòa đến những người chung quanh.

Trong cuộc sống, con người khó tránh khỏi va chạm, tổn thương hay những điều bất công. Có khi lòng tốt không được thấu hiểu, sự chân thành không được đáp lại, thậm chí người thiện lương còn chịu thiệt thòi. Nhưng người Hội viên cần ghi nhớ rằng: làm điều thiện không phải để đổi lấy sự công nhận của thế gian, mà là để giữ cho ánh sáng lương tâm của chính mình không bị lu mờ. Khi tâm còn giữ được điều thiện, con người vẫn còn giữ được con đường quay về với điều cao đẹp.

Tuy nhiên, tâm thiện lành sẽ chưa thật sự trọn vẹn nếu chỉ giữ riêng trong lòng mà không biết biểu hiện bằng tinh thần phụng sự. Phụng sự không có nghĩa là làm những việc lớn lao vượt ngoài khả năng, mà bắt đầu từ những điều rất nhỏ trong đời sống thường ngày: một lời an ủi dành cho người đang đau khổ, một bàn tay giúp đỡ người khó khăn, một hành động tử tế không tính toán, hay đơn giản là biết sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và xã hội.

Người Hội viên Huyền Vi Học cần xem phụng sự như một phần của công phu tu tập. Khi giúp người bằng sự chân thành, ta đang học lòng từ bi. Khi âm thầm làm điều tốt mà không mong ghi nhận, ta đang học buông bỏ cái tôi. Khi biết hy sinh một phần lợi ích cá nhân để mang lại niềm vui hay lợi ích cho người khác, ta đang tập sống gần hơn với tinh thần yêu thương của Đấng Thiêng Liêng.

Phụng sự chân chính không nằm ở số lượng việc làm, mà nằm ở chất lượng của tấm lòng. Có những người làm rất nhiều nhưng trong lòng đầy mong cầu và chấp công; cũng có những người lặng lẽ giúp đời bằng sự giản dị nhưng lại mang đến năng lượng chữa lành sâu sắc cho người khác. Một nụ cười chân thành, một sự hiện diện đầy yêu thương, một lời động viên đúng lúc – đôi khi còn quý hơn những điều vật chất lớn lao.

Người tu học cần tránh tâm lý làm việc thiện để so sánh, hơn thua hay tạo hình ảnh cho bản thân. Đạo không lớn lên bằng sự phô bày, mà trưởng thành trong sự âm thầm của nội tâm. Người thật sự sống đạo thường không nói nhiều về điều mình làm, bởi họ hiểu rằng: việc thiện chân thật giống như dòng nước âm thầm nuôi dưỡng sự sống, không cần lên tiếng nhưng vẫn làm xanh cây trái của cuộc đời.

Người Hội viên cần ghi nhớ rằng: giữ tâm thiện lành là gốc rễ, phụng sự là hoa trái của sự tu học. Một cái tâm đẹp sẽ dẫn đến hành động đẹp; và những hành động đẹp sẽ trở thành nhân duyên tốt lành cho bản thân, gia đình và cộng đồng.

Bởi vậy, “Giữ tâm thiện lành và phụng sự” không chỉ là một lời khuyên đạo đức, mà là con đường thực hành của người tu học chân chính. Hãy để trái tim luôn giữ sự tử tế giữa cuộc đời nhiều biến động; hãy lấy tình thương làm sức mạnh, lấy sự giúp đời làm niềm vui, và lấy sự trưởng thành nội tâm làm phần thưởng lớn nhất cho chính mình.

Người giữ được tâm thiện lành sẽ không dễ đánh mất phương hướng; người biết phụng sự sẽ không sống một đời vô nghĩa. Và nơi nào có tình thương chân thật được trao đi, nơi đó ánh sáng của đạo vẫn đang âm thầm hiện diện.

DIỆU HUYỀN
Hội Huyền Vi Học

TU GIỮA CUỘC ĐỜI, ĐẠO TRONG TÂM * ĐỜI ĐẠO SONG TUMột trong những tinh thần quan trọng của người tu học trong Hội Huyền V...
05/26/2026

TU GIỮA CUỘC ĐỜI, ĐẠO TRONG TÂM
* ĐỜI ĐẠO SONG TU

Một trong những tinh thần quan trọng của người tu học trong Hội Huyền Vi Học chính là sống đời đạo song tu, nghĩa là không tách rời đời sống tâm linh khỏi cuộc sống thường nhật, không xem đạo là nơi để trốn tránh bổn phận thế gian, mà biết đem ánh sáng của đạo lý soi chiếu vào từng việc làm, từng suy nghĩ và từng mối quan hệ trong cuộc đời.

Người Hội viên cần hiểu rằng: con đường tu học chân chính không phải chỉ nằm ở những giờ cầu nguyện, thiền định hay học giáo lý, mà còn được thể hiện trong cách sống giữa gia đình, xã hội và cộng đồng. Một người có thể nói nhiều về đạo, nhưng nếu trong đời sống lại thiếu trách nhiệm, thiếu tình thương, thiếu sự chân thật và thiếu lòng bao dung, thì sự tu học ấy vẫn chưa thật sự trọn vẹn.

“Đời” và “Đạo” không phải là hai con đường riêng biệt, mà là hai mặt của một hành trình trưởng thành tâm linh. Nếu chỉ lo đời mà quên đạo, con người dễ bị cuốn vào danh lợi, hơn thua, tham cầu và những lo toan vật chất mà đánh mất sự bình an trong tâm hồn. Nhưng nếu chỉ lo đạo mà bỏ quên trách nhiệm đối với gia đình, công việc và xã hội, thì sự tu ấy dễ trở nên xa rời thực tế, thiếu nền tảng và khó đem lại lợi ích chân thật cho bản thân cũng như tha nhân.

Người sống đời đạo song tu là người biết cân bằng giữa trách nhiệm và lý tưởng tâm linh. Trong gia đình, phải biết hiếu kính cha mẹ, yêu thương vợ chồng, dạy dỗ con cái bằng đạo đức và gương sáng. Trong công việc, phải sống ngay thẳng, có trách nhiệm, không gian dối, không vì lợi ích cá nhân mà làm tổn hại người khác. Trong xã hội, phải biết giúp đỡ, phụng sự, đem lòng thiện lành gieo vào cuộc sống bằng những việc làm thiết thực.

Người tu học không cần phải rời bỏ thế gian để tìm đạo, bởi đời sống chính là đạo tràng lớn nhất của mỗi con người. Những thử thách, va chạm, khó khăn và nghịch cảnh trong cuộc đời không phải là sự trừng phạt, mà nhiều khi chính là những bài học giúp tâm thức trưởng thành. Người nóng giận học sự nhẫn nhịn. Người đau khổ học lòng bao dung. Người mất mát học sự buông xả. Người va chạm học cách yêu thương và hiểu người hơn.

Sống đời đạo song tu còn là học cách đem đạo vào đời mà không cực đoan hay phô trương. Người Hội viên không cần dùng hình thức để chứng tỏ mình tu cao, cũng không lấy giáo lý để phán xét người khác. Đạo chân thật không nằm ở lời nói lớn lao, mà thể hiện qua nhân cách sống, sự tử tế, lòng nhân hậu và khả năng đem bình an đến cho những người xung quanh.

Một người mẹ chăm sóc gia đình bằng tình thương cũng là đang tu. Một người cha lao động chân chính để nuôi con bằng sự lương thiện cũng là đang hành đạo. Một người biết nhẫn nhịn để giữ hòa khí, biết tha thứ để hóa giải oán phiền, biết giúp người trong lúc khó khăn – đó đều là những bước chân âm thầm trên con đường tu tập.

Người Hội viên cần ghi nhớ rằng: tu không phải để trở nên khác người, mà để trở thành một con người tốt đẹp hơn; không phải để xa rời cuộc sống, mà để sống giữa cuộc đời bằng một tâm hồn sáng hơn, sâu sắc hơn và nhân ái hơn.

Bởi vậy, “Sống đời đạo song tu” không chỉ là một lời khuyên, mà là một phương châm sống của người Hội viên Huyền Vi Học. Hãy để đời là nơi thực hành đạo, và để đạo trở thành ánh sáng soi đường cho đời. Khi con người biết hòa hợp giữa trách nhiệm thế gian và lý tưởng tâm linh, thì mỗi ngày sống đều trở thành một bước tiến hóa của tâm thức, mỗi việc thiện là một hạt giống phước lành, và mỗi thử thách đều trở thành cơ hội để trưởng thành trong tình thương và trí tuệ.

Đạo không ở nơi xa, đạo nằm trong cách ta sống. Đời không ngăn đường tu, chính đời là nơi giúp đạo nở hoa trong tâm hồn người biết sống tỉnh thức và yêu thương.

DIỆU HUYỀN
Hội Huyền Vi Học

Address

593 Parliament Street
Marietta, GA
30066

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hội Huyền Vi Học posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Hội Huyền Vi Học:

Shortcuts

Featured

Share