09/06/2026
LỜI PHÁT BIỂU TRONG KHÓA LỄ CẦU NGUYỆN – DI QUAN – HỎA TÁNG
Tưởng niệm Nữ Phật tử TRẦN THỊ NGỌC HỒNG
Pháp danh: CHÁNH ĐỨC
ADDRESS AT THE PRAYER, FUNERAL PROCESSION, AND CREMATION SERVICE
In Memory of Buddhist Disciple TRẦN THỊ NGỌC HỒNG
Dharma Name: CHÁNH ĐỨC
(* Below is the English version, please)
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính thưa chư Tôn đức Tăng Ni,
Kính thưa toàn thể tang quyến,
Kính thưa quý đồng hương, quý Phật tử, thân hữu và tất cả quý vị hiện diện,
Hôm nay, trong giờ phút trang nghiêm của khóa lễ cầu nguyện, di quan và hỏa táng, chúng ta cùng hội tụ nơi đây để tiễn đưa Nữ Phật tử Trần Thị Ngọc Hồng, pháp danh Chánh Đức, đi hết chặng đường cuối cùng của một kiếp người.
Hôm qua, trong ngày đầu tiên của tang lễ, các em, các con, các cháu và các chắt từ nhiều nơi đã quy tụ về rất đông. Quý đồng hương, Phật tử, bằng hữu và những người từng quen biết Cụ bà cũng đã đến thăm viếng, cầu nguyện và chia buồn cùng gia đình.
Sự hiện diện đông đảo ấy thể hiện tình thương, lòng quý kính và sự biết ơn mà mọi người dành cho Cụ bà Chánh Đức.
Một người khi còn sống đã gieo được tình thương trong lòng gia đình và những người chung quanh, thì khi ra đi, tình thương ấy trở thành những bước chân tìm về, những giọt nước mắt tưởng nhớ, những nén hương thành kính và những lời cầu nguyện chân thành.
Theo giáo pháp của Đức Phật, đời sống của mỗi chúng sinh luôn vận hành theo nghiệp và quy luật nhân quả.
Nghiệp, tiếng Pāli là kamma, trước hết có nghĩa là hành động có tác ý. Những gì chúng ta cố ý suy nghĩ, nói ra và thực hiện bằng thân đều gieo nên những hạt giống trong dòng sống của chính mình.
Một ý nghĩ thiện là một nhân lành.
Một lời nói từ ái là một nhân lành.
Một việc làm giúp người là một nhân lành.
Ngược lại, những tư tưởng bất thiện, lời nói gây tổn thương và hành động làm khổ mình, khổ người cũng tạo nên những nhân bất thiện.
Nhân lành khi hội đủ duyên sẽ sinh quả lành. Nhân bất thiện khi hội đủ duyên sẽ đưa đến quả khổ. Nhân quả có thể chưa biểu hiện ngay trước mắt, nhưng một hành động có tác ý không vì thế mà hoàn toàn mất đi.
Dân gian thường gọi kết quả của những việc thiện là phước, và hậu quả của những việc bất thiện là tội. Tuy nhiên, giáo lý về nghiệp không phải là sự phán xét hay hình phạt do một quyền lực bên ngoài áp đặt. Không ai có thể ban phước tùy ý, và cũng không ai tùy tiện giáng tội lên chúng ta.
Chính mỗi người tạo nghiệp và thừa hưởng nghiệp của mình.
Như người gieo hạt giống nào thì khi đủ đất, nước, ánh sáng và thời tiết, hạt giống ấy sẽ sinh trưởng theo bản chất của nó. Gieo hạt ngọt thì có cơ hội nhận quả ngọt; gieo hạt đắng thì khó tránh khỏi quả đắng.
Nhưng giáo lý về nghiệp cũng không dạy chúng ta nhìn một sự ra đi rồi vội vàng kết luận rằng người mất có phước hay có tội. Nghiệp của một con người rất sâu xa và phức tạp. Chỉ có trí tuệ giác ngộ viên mãn mới thấy rõ toàn bộ sự vận hành ấy.
Do đó, trước sự mất mát, người Phật tử không phán xét. Chúng ta khởi lòng từ bi, làm các việc thiện, cầu nguyện và hồi hướng phước lành đến người đã khuất.
Cụ bà Chánh Đức sinh ngày 15 tháng 11 năm 1940 tại Rạch Giá, Việt Nam. Cụ bà tạ thế lúc 10 giờ 20 phút sáng ngày 29 tháng 8 năm 2026, tại tư gia ở Philadelphia, Pennsylvania, hưởng thọ 87 tuổi.
Trong cuộc đời ấy có quê hương, gia đình, những năm tháng tỵ nạn và hành trình xây dựng lại cuộc sống trên đất nước Hoa Kỳ.
Thầy trò chúng tôi gặp nhau vào khoảng đầu năm 1980 tại trại tỵ nạn Songkhla, Thái Lan. Trong hoàn cảnh xa quê hương, không biết tương lai sẽ về đâu, Cụ bà cùng các con đã phát tâm quy y Tam Bảo và thọ trì Ngũ giới do tôi truyền trao.
Từ đó, giữa Thầy và người đệ tử Chánh Đức đã hình thành một mối duyên trong Chánh pháp kéo dài suốt bốn mươi sáu năm.
Năm xưa, tôi rời trại Songkhla để chuyển đến Panat Nikhom, còn đệ tử và các con vẫn ở lại. Sau đó, tôi định cư tại California; đệ tử và gia đình đến Philadelphia.
Đó là cuộc chia tay của những người còn cùng sống giữa cuộc đời.
Hôm nay, chúng ta lại chia tay, nhưng đây là cuộc tiễn biệt cuối cùng đối với thân tứ đại mà đệ tử Chánh Đức đã nương nhờ trong 87 năm.
Thân này do đất, nước, lửa và gió hợp thành. Khi nhân duyên hội đủ, thân hiện hữu; khi nhân duyên tan rã, thân trở về với các yếu tố của tự nhiên.
Trong giây phút hỏa táng, lửa không thiêu đốt được những việc thiện mà Cụ bà đã làm; cũng không thể thiêu mất tình thương Cụ bà đã để lại trong lòng con cháu. Thân tứ đại trở về với tứ đại, nhưng nghiệp lành vẫn tiếp tục theo dòng nhân quả.
Kính thưa các con, các cháu và các chắt,
Sự hiện diện đông đủ của gia đình trong tang lễ chính là một lời tiễn biệt đầy ý nghĩa dành cho mẹ, cho bà và cho cụ của mình.
Giờ đây, điều thiết thực nhất quý vị có thể làm là thay nỗi thương tiếc bằng những việc thiện cụ thể: biết thương yêu và nâng đỡ nhau; giữ gìn sự hòa thuận giữa anh chị em; chăm sóc những người lớn tuổi; giúp đỡ người khó khăn; cúng dường Tam Bảo; bảo hộ người yếu thế; giữ gìn giới hạnh và sống có trách nhiệm với gia đình cũng như xã hội.
Mỗi việc lành được thực hiện với tâm trong sạch đều là một đóa hoa tưởng niệm dâng lên người đã khuất.
Nếu thương mẹ, thương bà và thương cụ, xin mỗi người hãy tiếp tục gieo trồng điều thiện. Sau khi làm phước, hãy thành tâm hồi hướng:
“Nguyện cho Cụ bà Chánh Đức hoan hỷ thọ nhận phần phước lành này. Nguyện nhờ thiện duyên ấy, Cụ bà được sinh về cảnh giới an lành, tiếp tục gặp Phật pháp và tiến bước trên con đường thoát khổ.”
Đức Phật dạy rằng tất cả chúng sinh là chủ nhân của nghiệp, là người thừa hưởng nghiệp; nghiệp là thai tạng, là quyến thuộc và là nơi nương tựa. Chính nghiệp phân chia chúng sinh thành những hoàn cảnh khác nhau.
Lời dạy ấy không nhằm làm chúng ta sợ hãi, mà nhắc chúng ta sống tỉnh thức. Vì cuộc đời vô thường nên đừng trì hoãn việc thiện. Vì mỗi người phải thừa hưởng nghiệp của mình nên hãy cẩn trọng trong từng ý nghĩ, lời nói và hành động.
Hôm nay, trước giờ di quan và hỏa táng, thay mặt chư Tôn đức cùng toàn thể đại chúng, tôi thành kính phân ưu với:
Trưởng nữ Tăng Thị Ngọc Tuyết, phu quân Đỗ Tuy Hòa, cùng các con và các cháu;
Thứ nữ Tăng Thị Mỹ Dung, phu quân Tống Phi Đăng, cùng các con;
Trưởng nam Tăng Phú Xuân, phu nhân Tô Thị Oanh, cùng các con;
Thứ nữ Tăng Thị Mỹ Hạnh và phu quân Đặng Tuấn Huy;
Út nữ Tăng Thị Mỹ Phương, phu quân Gary Sirois, cùng các con và các cháu;
Cùng toàn thể thân bằng quyến thuộc.
Xin quý vị hãy nương tựa nơi Tam Bảo, dìu đỡ nhau vượt qua nỗi đau mất mát và tiếp nối những điều tốt đẹp mà Cụ bà đã để lại.
Đệ tử Chánh Đức,
Bốn mươi sáu năm trước, thầy trò mình gặp nhau giữa cảnh đời tỵ nạn.
Hôm nay, Thầy có mặt nơi đây để cùng các con, cháu và chắt tiễn đưa đệ tử.
Gặp nhau rồi chia tay. Có hợp thì có tan, có sinh thì có diệt. Nhưng những nhân lành đã gieo sẽ không mất; tình thương chân thật vẫn còn được tiếp nối trong đời sống của những người ở lại.
Nguyện nhờ phước lành của khóa lễ hôm nay, cùng tất cả công đức mà gia đình và đại chúng đã tạo tác, đệ tử Chánh Đức được nhẹ nhàng xả bỏ mọi duyên trần, sinh về cảnh giới an vui và tiếp tục tiến tu cho đến ngày thoát khỏi mọi khổ đau.
Nguyện toàn thể tang quyến được thân tâm an lành, biết lấy Chánh pháp làm nơi nương tựa và cùng nhau gìn giữ tình thương trong gia đình.
An lành nhé, đệ tử Chánh Đức.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Hòa thượng Thích Huyền Việt
Trụ trì Chùa Liên Hoa, Houston, Texas
ADDRESS AT THE PRAYER, FUNERAL PROCESSION, AND CREMATION SERVICE
In Memory of Buddhist Disciple TRẦN THỊ NGỌC HỒNG
Dharma Name: CHÁNH ĐỨC
Namo Sakyamuni Buddha.
Venerable Monks and Nuns,
Dear members of the bereaved family,
Dear members of the Vietnamese community, Buddhist devotees, friends, and all those present today,
At this solemn prayer, funeral procession, and cremation service, we gather to accompany our Buddhist disciple Trần Thị Ngọc Hồng, Dharma name Chánh Đức, through the final stage of her earthly journey.
Yesterday, on the first day of the funeral, her siblings, children, grandchildren, and great-grandchildren gathered here in great numbers. Many members of the Vietnamese community, Buddhist devotees, friends, and acquaintances also came to pay their respects, offer prayers, and extend their condolences to the family.
Their presence was a sincere expression of the love, respect, and appreciation that so many people held for Mrs. Chánh Đức.
When a person has planted love in the hearts of family members and those around her, then at the time of her passing, that love becomes the footsteps of people returning to her side, tears of remembrance, sticks of incense respectfully offered, and heartfelt prayers.
According to the Buddha’s teaching, the life of every sentient being unfolds in accordance with kamma and the law of cause and effect.
Kamma is a Pāli word that primarily means intentional action. Whatever we intentionally think, say, or do plants seeds within the continuing stream of our own existence.
A wholesome thought is a good cause.
A kind word is a good cause.
An act that helps another person is a good cause.
Conversely, unwholesome thoughts, hurtful words, and actions that bring suffering to ourselves or others create unwholesome causes.
When the appropriate conditions come together, wholesome causes produce beneficial results. When the appropriate conditions arise, unwholesome causes lead to suffering. Their results may not appear immediately, but an intentional action does not simply vanish.
In ordinary language, the beneficial results of wholesome actions are called merit, while the painful consequences of unwholesome actions are called demerit or wrongdoing. However, the Buddhist teaching of kamma is not a system of judgment or punishment imposed by an outside power. No one can arbitrarily bestow blessings upon us, nor can anyone arbitrarily condemn or punish us.
Each person creates kamma and inherits its results.
It is like planting seeds. When soil, water, sunlight, and weather provide the necessary conditions, each seed grows according to its own nature. When we plant sweet seeds, we may receive sweet fruit; when we plant bitter seeds, bitter fruit will naturally follow.
Yet the teaching of kamma does not permit us to look at someone’s passing and hastily conclude that the departed person possessed either good or bad kamma. The kamma of a human life is extremely profound and complex. Only the wisdom of perfect enlightenment can fully comprehend its workings.
Therefore, in the presence of loss, Buddhists do not pass judgment. We cultivate compassion, perform wholesome deeds, offer prayers, and dedicate the resulting merit to the departed.
Mrs. Chánh Đức was born on November 15, 1940, in Rạch Giá, Vietnam. She passed away at 10:20 a.m. on August 29, 2026, at her home in Philadelphia, Pennsylvania, at the traditional Vietnamese age of 87.
Her life embraced her homeland, her family, the years in a refugee camp, and the long journey of rebuilding her life in the United States.
We first met around the beginning of 1980 at the Songkhla Refugee Camp in Thailand. Far from our homeland and uncertain about what the future might hold, she and her children took refuge in the Triple Gem and received the Five Precepts from me.
From that time onward, a bond in the Dhamma developed between teacher and disciple—a bond that endured for forty-six years.
Years ago, I left Songkhla to transfer to Panat Nikhom, while my disciple and her children remained behind. Later, I resettled in California, while she and her family made their new home in Philadelphia.
That was a separation between people who remained together in this world.
Today, we part once again. This time, however, we bid a final farewell to the physical body that our disciple Chánh Đức relied upon throughout her 87 years of life.
This body is composed of the four great elements: earth, water, fire, and air. When the necessary causes and conditions come together, the body arises; when those causes and conditions disperse, the body returns to the elements of nature.
During the cremation, the flames cannot consume the wholesome deeds that she performed, nor can they destroy the love she has left in the hearts of her children and descendants. The physical body returns to the four elements, but the results of her wholesome kamma continue according to the law of cause and effect.
Dear children, grandchildren, and great-grandchildren,
Your presence together throughout this funeral is a deeply meaningful farewell to your mother, grandmother, and great-grandmother.
The most beneficial thing you can now do is to transform your sorrow into acts of goodness: love and support one another; preserve harmony among brothers and sisters; care for the elderly; assist those in need; make offerings to the Triple Gem; protect the vulnerable; uphold the moral precepts; and live responsibly within your family and society.
Every wholesome deed performed with a pure heart is a flower of remembrance offered to the departed.
If you love your mother, grandmother, and great-grandmother, please continue planting seeds of goodness. After performing meritorious deeds, sincerely dedicate the merit to her:
“May Mrs. Chánh Đức rejoice in and receive the benefit of this merit. Through these wholesome conditions, may she be reborn in a peaceful realm, continue to encounter the Buddha’s teachings, and progress upon the path leading beyond suffering.”
The Buddha taught that all beings are the owners of their kamma and the heirs to their kamma. They originate from their kamma, are related to their kamma, and have kamma as their refuge. It is kamma that distinguishes beings according to their different circumstances.
This teaching is not intended to frighten us. It reminds us to live mindfully. Because life is impermanent, we should not postpone doing good. Because each person inherits the results of his or her own kamma, we must be careful with every thought, word, and action.
Today, before the funeral procession and cremation, on behalf of the venerable members of the Sangha and the entire congregation, I respectfully offer my deepest condolences to:
Eldest daughter Tăng Thị Ngọc Tuyết, her husband Đỗ Tuy Hòa, and their children and grandchildren;
Daughter Tăng Thị Mỹ Dung, her husband Tống Phi Đăng, and their children;
Eldest son Tăng Phú Xuân, his wife Tô Thị Oanh, and their children;
Daughter Tăng Thị Mỹ Hạnh and her husband Đặng Tuấn Huy;
Youngest daughter Tăng Thị Mỹ Phương, her husband Gary Sirois, and their children and grandchildren;
And the entire extended family.
May you take refuge in the Triple Gem, support one another through the pain of this loss, and continue the goodness that Mrs. Chánh Đức has left behind.
My dear disciple Chánh Đức,
Forty-six years ago, we met amid the hardships of refugee life.
Today, I am here with your children, grandchildren, and great-grandchildren to bid you farewell.
We meet, and then we part. Where there is union, there will be separation; where there is birth, there will be death. Yet the wholesome seeds we have planted are never lost, and genuine love continues through the lives of those who remain.
Through the merit of today’s service, together with all the wholesome deeds performed by the family and the congregation, may you gently release all worldly attachments, be reborn in a peaceful realm, and continue your spiritual cultivation until all suffering is brought to an end.
May all members of the bereaved family be blessed with physical and mental well-being. May they take the Dhamma as their refuge and preserve the bonds of love and harmony within the family.
May you be at peace, my dear disciple Chánh Đức.
Namo Sakyamuni Buddha.
Most Venerable Thích Huyền Việt
Abbot of Liên Hoa Buddhist Temple, Houston, Texas