Phat Am Pagoda

Phat Am Pagoda BỒ ĐỀ QUYẾN THUỘC

MƯỜI ÂN CỦA MẸ – MƯỜI LẦN CON NỢ MỘT ĐỜITrong kinh điển và văn hóa Phật giáo Đông Á, hình ảnh mười ân của mẹ được dùng đ...
09/02/2026

MƯỜI ÂN CỦA MẸ – MƯỜI LẦN CON NỢ MỘT ĐỜI

Trong kinh điển và văn hóa Phật giáo Đông Á, hình ảnh mười ân của mẹ được dùng để nhắc người con nhớ đến công lao sinh thành dưỡng dục. Có những món nợ trả bằng tiền, có những món nợ trả bằng công sức; nhưng ân cha nghĩa mẹ, nhiều khi đi hết một đời người vẫn chưa thể nói rằng đã trả xong.

Ân thứ nhất – Ân mang thai gìn giữ.
Từ khi biết trong mình có một mầm sống, người mẹ bắt đầu sống không còn hoàn toàn cho riêng mình. Ăn một món cũng nghĩ món ấy có tốt cho con không; bước một bước cũng sợ sơ suất ảnh hưởng đến con. Con chưa biết gọi tiếng “Mẹ”, chưa từng nhìn thấy mặt mẹ, vậy mà mẹ đã biết lo cho con. Chín tháng mười ngày, thân mẹ nặng dần, giấc ngủ khó dần, việc đi đứng cũng chẳng còn tự nhiên. Con lớn lên từng ngày cũng là từng ngày mẹ mang thêm một phần nặng nhọc. Con chưa ra đời mà tình mẹ đã có trước.

Ân thứ hai – Ân chịu đau khi sinh nở.
Ngày con chào đời là ngày cả nhà vui mừng, nhưng cũng có thể là giờ phút người mẹ bước qua cửa sinh tử. Người ta nhìn đứa bé mà cười, còn mẹ vừa trải qua những cơn đau tưởng chừng không chịu nổi. Lạ thay, đau đến thế mà khi nghe tiếng con khóc, mẹ lại hỏi trước tiên: “Con có khỏe không?” Mẹ quên hỏi mình đau bao nhiêu, chỉ cần biết con bình an. Sinh nhật của con vì vậy cũng là ngày nên nhớ đến nỗi đau của mẹ.

Ân thứ ba – Ân sinh con rồi quên đau.
Đứa con được đặt vào lòng, bao nhiêu đau đớn dường như lùi lại phía sau. Người mẹ mệt đến kiệt sức vẫn cố nhìn con, ôm con. Đó là điều rất đặc biệt của tình mẫu tử: mẹ có thể chịu đau mà không muốn con đau; mẹ có thể chịu thiệt mà chỉ mong con được đủ đầy. Nụ cười đầu tiên mẹ dành cho con nhiều khi được đổi bằng nước mắt và máu của chính mình.

Ân thứ tư – Ân nuốt đắng nhường ngọt.
Ngày xưa nhà nghèo, có miếng ngon mẹ thường nói: “Mẹ không thích ăn, con ăn đi.” Lớn lên rồi mới hiểu, không phải mẹ không thích, mà vì phần ngon chỉ đủ cho con. Trong một bữa cơm, mẹ thường chọn phần xương, nhường phần thịt; chọn trái nhỏ, để trái lớn cho con. Đến khi con trưởng thành mới hiểu rằng có những lời nói dối trên đời lại xuất phát từ thương yêu: “Mẹ no rồi.” “Mẹ không cần đâu.” “Con cứ giữ tiền mà lo cho con.”

Ân thứ năm – Ân nhường chỗ khô, nằm nơi ướt.
Thuở con còn thơ bé, đêm con tè ướt giường, mẹ kéo con sang chỗ khô còn mình nằm vào chỗ ướt. Con nóng, mẹ thức quạt; con lạnh, mẹ lấy chăn mình đắp cho con. Khi con sốt, mẹ có thể thức trắng cả đêm chỉ để đặt tay lên trán xem con còn nóng hay không. Đêm ấy đối với con chỉ là một giấc ngủ, nhưng đối với mẹ có khi là một đêm dài không chợp mắt.

Ân thứ sáu – Ân bú mớm nuôi dưỡng.
Con lớn không phải chỉ nhờ cơm gạo. Trong hình hài này có sữa mẹ, có những bữa mẹ nhịn, những đêm mẹ thức, những đồng tiền mẹ chắt chiu. Từ lúc con chưa biết cầm muỗng, mẹ đút từng miếng; chưa biết bước, mẹ dìu từng bước; té xuống, mẹ nâng lên. Một đứa trẻ lớn lên tưởng như rất tự nhiên, nhưng phía sau sự “tự nhiên” ấy là hàng ngàn ngày có một người âm thầm chăm sóc.

Ân thứ bảy – Ân tẩy rửa những điều bất tịnh.
Khi con còn nhỏ, con đâu biết sạch dơ. Mẹ thay tã, giặt áo, lau những thứ người khác có thể ghê sợ mà chẳng hề ghê con. Con ói trên áo mẹ, mẹ không giận; con làm bẩn giường, mẹ lại dọn. Có một điều đáng suy ngẫm: khi ta còn nhỏ, mẹ không từng chê ta dơ; vậy khi mẹ già yếu, người con có quyền gì chê mẹ phiền? Ngày mẹ chậm chạp, lẫn quên, cần người dìu đi vệ sinh, đó có thể chính là lúc người con được trả lại một phần rất nhỏ những gì mẹ từng làm cho mình.

Ân thứ tám – Ân xa con thương nhớ.
Khi con lớn, con đi học, đi làm, lập gia đình, có người rời quê sang tận một đất nước khác. Cuộc đời con càng rộng thì thế giới của mẹ đôi khi càng nhỏ. Con bận công việc, mẹ chờ một cuộc điện thoại. Con thấy vài ngày không gọi chẳng có gì lâu, nhưng người mẹ già có thể ngày nào cũng nhìn điện thoại xem con có gọi về không. Mẹ hỏi: “Bao giờ con về?” Ta thường trả lời: “Khi nào rảnh con về.” Nhưng đời người vô thường, đôi khi đến ngày ta rảnh thì người chờ ta đã không còn nữa.

Ân thứ chín – Ân vì con mà chịu khổ.
Con đau, mẹ muốn đau thay. Con thất bại, mẹ buồn. Con bị người đời chê trách, nhiều khi người cuối cùng còn mở cửa cho con vẫn là mẹ. Con năm mươi tuổi, trong mắt mẹ vẫn là đứa con cần được nhắc mặc áo khi trời lạnh. Có những bà mẹ dành cả tuổi trẻ nuôi con, tuổi trung niên lo cho con, đến tuổi già lại tiếp tục giữ cháu cho con. Một đời của mẹ, dường như chữ “lo” chưa bao giờ thật sự kết thúc.

Ân thứ mười – Ân thương con trọn đời.
Đây có lẽ là ân sâu nhất. Tình mẹ không tính tuổi của con. Con còn nhỏ mẹ thương đã đành; con trưởng thành mẹ vẫn thương; tóc con bắt đầu bạc, mẹ còn sống vẫn hỏi: “Con ăn cơm chưa?” Trong kinh văn thường diễn tả tình ấy bằng ý nghĩa: mẹ sống trăm năm vẫn lo cho đứa con tám mươi tuổi. Chỉ đến khi nhắm mắt, nỗi lo ấy mới thôi theo thân mẹ.

HIỂU MƯỜI ÂN ĐỂ LÀM GÌ?

Học mười ân không phải để người làm cha mẹ kể công, cũng không phải để làm cho người con mặc cảm tội lỗi. Học mười ân là để đánh thức lòng biết ơn.

Báo hiếu trước hết là khi cha mẹ còn sống, hãy phụng dưỡng cả vật chất lẫn tinh thần. Gửi tiền cho mẹ chưa chắc đã đủ nếu mẹ cần một cuộc điện thoại. Mua cho cha căn nhà đẹp chưa chắc đã đủ nếu cha chỉ mong con ngồi bên cạnh ăn với mình một bữa cơm. Người già cần thuốc men, nhưng cũng cần được hỏi han; cần tiền bạc, nhưng cũng cần cảm giác rằng mình chưa bị con cháu bỏ quên.

Nếu cha mẹ đã qua đời, người con Phật tử lại càng nên sống thiện, làm phước, bố thí, cúng dường, tụng kinh, niệm Phật và đem thiện nghiệp ấy hồi hướng tưởng niệm cha mẹ. Nhưng sự hồi hướng đẹp nhất vẫn phải đi cùng với đời sống của chính người con. Cha mẹ sinh ta ra, hy sinh bao nhiêu mồ hôi và nước mắt; nếu lớn lên ta sống bất thiện, làm khổ mình, hại người, thì sự hy sinh ấy thật đáng tiếc. Nếu ta sống tử tế, biết đạo nghĩa, biết giúp đời, thì mỗi việc thiện của ta cũng là một cách làm cho công ơn sinh dưỡng tiếp tục nở hoa.

Cho nên, báo hiếu không chỉ nằm trong một ngày Vu Lan. Đừng đợi tháng Bảy mới nhớ mẹ, đừng đợi cài hoa trắng mới tiếc một cuộc điện thoại chưa gọi. Hoa hồng đẹp nhất không phải đóa hoa cài trên áo, mà là khi cha mẹ còn sống, ta biết trở về.

Có một ngày mẹ sẽ không còn hỏi:
“Con ăn cơm chưa?”
Có một ngày điện thoại vẫn còn đó nhưng không còn người chờ cuộc gọi.
Có một ngày căn nhà cũ vẫn còn, chiếc ghế mẹ thường ngồi vẫn còn, mà tiếng mẹ đã trở thành ký ức.

Nếu hôm nay còn mẹ, xin hãy thương mẹ khi vẫn còn kịp. Nếu còn cha, xin hãy kính cha khi vẫn còn cơ hội. Và nếu cha mẹ đã khuất bóng, hãy sống một đời cho đàng hoàng, thiện lành và có ích.

Bởi báo hiếu cao quý nhất không chỉ là nhớ cha mẹ đã cho ta một đời sống, mà là sống thế nào để giọt máu, giọt mồ hôi và những năm tháng hy sinh của cha mẹ ngày xưa không trở thành uổng phí.

— Bhikkhu Trung An
Nguyện Tam Bảo gia hộ cho đạo tràng Phật Âm Pagoda
Làm được nhà thờ linh hoàn thiện như vầy !

ĐỨC TÍNH KHÔNG ĐẸP TRONG ĐỜI SỐNG THƯỜNG NGÀY(Xấu tính)“Không nên nhìn lỗi người,Người làm hay không làm;Nên nhìn tự chí...
09/01/2026

ĐỨC TÍNH KHÔNG ĐẸP TRONG ĐỜI SỐNG THƯỜNG NGÀY

(Xấu tính)

“Không nên nhìn lỗi người,
Người làm hay không làm;
Nên nhìn tự chính mình,
Có làm hay không làm.”
— Kinh Pháp Cú, kệ 50

Trong đời sống, xấu tính không nhất thiết là làm một việc gì quá xấu xa hay gây tổn hại lớn cho người khác. Đôi khi nó chỉ biểu hiện qua một ánh mắt, một câu nói, một thái độ trước thành công và sự thay đổi tốt đẹp của người bên cạnh. Người có đức tính không đẹp thường không vui trước cái tốt của người khác; mình không làm thì thôi, nhưng thấy người khác làm lại chê; mình chưa có thì thôi, nhưng thấy người khác có lại khó chịu; người khác tiến bộ thì tìm quá khứ của họ để kéo xuống. Đó là những biểu hiện rất bình thường, rất nhỏ, nhưng nếu không nhận diện thì lâu ngày trở thành một tập khí khó sửa.

Một người trước kia thường xuyên say xỉn, bỏ bê gia đình, sau một biến cố biết tỉnh ngộ, bỏ rượu, chăm sóc vợ con, đi chùa và sống tử tế hơn. Thay vì khuyến khích, có người lại nói: “Đạo đức giả!”, “Làm màu thôi!”, “Để coi được bao lâu!” Người ta đã cố bước ra khỏi vũng bùn, mình không đưa tay kéo lên thì thôi, sao lại lấy bùn cũ ném vào người đang muốn sạch?

Một người trước đây nóng tính, nói năng khó nghe, nay tập im lặng, nhẫn nhịn và biết xin lỗi thì lại bị mỉa mai: “Bày đặt hiền!” Một người trước kia keo kiệt, hôm nay biết bố thí thì bị nói: “Cho để lấy tiếng.” Một người trước đây ít đến chùa, nay phát tâm tu học và công quả thì bị chê: “Mới tu mấy ngày mà làm ra vẻ đạo đức.” Nếu cứ suy nghĩ như vậy, thử hỏi người xấu phải làm thế nào mới được phép trở thành người tốt?

Xấu tính còn xuất hiện khi thấy người ngang hàng hoặc người mình từng cho rằng thấp hơn mình tiến bộ. Hai người cùng làm việc, một người được khen, người kia lập tức tìm khuyết điểm để kể. Hai người cùng buôn bán, thấy cửa hàng bên cạnh đông khách thì thay vì học cái hay của họ lại nói: “Chắc có mánh khóe gì.” Thấy một gia đình trước đây nghèo khó nay làm ăn khá lên thì nói: “Không biết tiền đâu ra.” Thấy người khác mua được căn nhà, chiếc xe thì không chúc mừng mà tìm cách nói món ấy chẳng đáng bao nhiêu. Có những người không thể làm mình cao lên nên chọn cách kéo người khác thấp xuống.

Trong chùa cũng vậy. Thấy một người siêng năng công quả thì nói họ muốn lấy lòng; thấy người phát tâm cúng dường thì bảo muốn khoe của; thấy người trẻ giảng hay thì nói còn non; thấy người lớn tuổi được kính trọng thì nói thích danh; thấy một người được Thầy tin tưởng giao Phật sự thì bắt đầu soi xét: “Tại sao lại là người đó?” Nếu một việc đúng cũng bị chê, một việc thiện cũng bị nghi ngờ, một người tiến bộ cũng bị dè bỉu, thì vấn đề đôi khi không còn nằm ở họ nữa mà nằm trong tâm của người đang nhìn họ.

Có một đức tính không đẹp khác còn tinh tế hơn: thấy người khác gặp chuyện không may, ngoài miệng tỏ vẻ thương nhưng trong lòng lại có chút vui. Người mình không thích thất bại, mình thấy hả dạ; người từng hơn mình gặp khó khăn, mình nghĩ: “Cho đáng!” Ngược lại, khi họ thành công thì mình khó chịu. Đây chính là lúc mỗi người cần thành thật nhìn lại tâm mình, bởi lòng tốt thật sự không chỉ thể hiện khi ta giúp một người khổ, mà còn thể hiện ở khả năng vui trước hạnh phúc và thành tựu của người khác.

Người có tâm đẹp thấy người say bỏ được rượu thì khuyến khích; thấy người lầm lỗi biết sửa thì cho cơ hội; thấy người nghèo vươn lên thì chúc mừng; thấy người khác làm thiện thì tùy hỷ; thấy người ngang mình thành công thì học hỏi; thậm chí thấy người mình không thích làm được một việc tốt, vẫn đủ công bằng để nói: “Việc ấy họ làm rất tốt.” Đó mới là sự rộng lượng của tâm hồn.

Chúng ta thường rất dễ nhận ra tính xấu của người khác nhưng lại khó nhìn thấy những điều không đẹp nơi chính mình. Vì vậy, thay vì hỏi: “Người ấy có thật sự tốt không?”, đôi khi nên quay lại hỏi: “Tại sao khi họ tốt lên, tôi lại thấy khó chịu?” Câu hỏi ấy có giá trị tu tập hơn rất nhiều.

Đừng dùng quá khứ để khóa cửa tương lai của một người. Đừng vì mình chưa làm được mà xem thường người đang làm. Đừng vì mình chưa có mà khó chịu với người đang có. Và đừng vì người khác tỏa sáng mà tưởng rằng ánh sáng của mình bị mất đi.

Người khác tốt lên không làm chúng ta xấu đi. Người khác thành công không làm chúng ta thất bại. Chỉ khi thấy điều tốt mà sinh lòng đố kỵ, thấy người tiến bộ mà muốn kéo xuống, lúc ấy chính mình mới đang làm cho phẩm chất của mình nhỏ lại.

Người sai biết sửa, ấy người hiền,
Thấy thiện lòng vui, phước nối liền.
Đừng lấy bùn xưa vùi sen mới,
Nâng người một bước, đẹp tâm mình.

— Bhikkhu Trung An
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương

Kính Mời Đại Chúng về chùa tham dự Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu và ghi danh sách cầu an - cầu siêu gửi về chùa để quý Thầy dân...
06/28/2026

Kính Mời Đại Chúng về chùa tham dự Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu và ghi danh sách cầu an - cầu siêu gửi về chùa để quý Thầy dâng sớ cầu nguyện ! Nam mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát !

05/10/2026

Thời Kinh Lăng Nghiêm ( khóa lễ sáng )

QUAY ĐẦU LÀ BỜĐức Phật đâu cần nén hương của bạn lúc giàu, Ngài cũng chẳng chê lời cầu xin của bạn lúc khổ, nhưng có một...
05/06/2026

QUAY ĐẦU LÀ BỜ

Đức Phật đâu cần nén hương của bạn lúc giàu, Ngài cũng chẳng chê lời cầu xin của bạn lúc khổ, nhưng có một nghịch lý rất trớ trêu:

Khi nâng ly rượu trên bàn tiệc, ít ai nhớ đến tổ tiên, thần phật. Nhưng khi cô độc trên giường bệnh, hay đứng trước vành móng ngựa, thì câu cửa miệng lại là "Nam Mô A Di Đà Phật".

Cổ nhân có câu rất thâm thúy: "Phú quý không dâng một nén hương, tai ương mới vội ôm chân Phật". Đây không hẳn là lời trách móc, mà là một tiếng thở dài về cái thói đời bạc bẽo và thực dụng của nhân sinh.

1️⃣ Khi Phú Quý, cái Tôi che lấp cái Tâm

Tại sao lúc sướng người ta ít tu? Bởi vì khi tiền bạc rủng rỉnh, quyền cao chức trọng, con người ta dễ sinh ra ảo tưởng rằng: "Mọi thứ ta có đều do tài năng của ta".

Cái Tôi (Ego) lúc này phình to cực đại. Nó che mất hai chữ "Vô Thường". Ta mải mê chinh phục những đỉnh cao mới, mải mê hưởng thụ dục lạc, và xem việc đi chùa, thắp hương là việc của những kẻ rỗi hơi hoặc mê tín. Lúc thuận cảnh, người ta tin vào sức mạnh của đồng tiền hơn là sức mạnh của nhân quả.

2️⃣ Tai Ương là lúc con người nhận ra sự bất lực

Chỉ đến khi biến cố ập đến – những biến cố mà tiền không mua được, quyền không dọa được, trí không giải được – con người mới vỡ lẽ ra mình nhỏ bé đến nhường nào.

Bác sĩ lắc đầu, con cái hư hỏng, gia đình tan nát, lao lý cận kề... Lúc đó, cái Tôi kiêu ngạo vỡ vụn. Người ta ôm chân Phật không phải vì họ bỗng dưng giác ngộ, mà vì họ đang chết đuối và cần một cái phao. Đó là phản xạ của sự sợ hãi, tìm kiếm một nơi nương tựa tinh thần cuối cùng.

3️⃣ Đạo lý về Cái Giếng và Đám Cháy

Phật không trách người đến muộn, cửa từ bi luôn mở. Nhưng tại sao cổ nhân lại khuyên không nên đợi khổ mới tu?

Bởi vì tu hành giống như việc đào giếng, phải làm khi chưa khát nước. Giống như lợp mái nhà, phải làm khi trời còn nắng ráo.

Đợi đến khi nhà cháy mới lo đi đào giếng, đợi đến khi bão giông sấm sét mới trèo lên lợp nhà thì làm sao kịp? Khi tai ương ập đến, tâm trí bạn hoảng loạn, sợ hãi, oán trời trách người, thì dù có ôm chân Phật, cái tâm ấy cũng không đủ tĩnh để nhìn ra lối thoát. Lúc đó, "ôm chân Phật" chỉ là hành động của kẻ chết đuối vớ được cọc, là sự bám víu trong tuyệt vọng chứ không phải là sự giác ngộ.

4️⃣ Sự sòng phẳng của Nhân Quả

Nhiều người mang tâm lý hối lộ thần linh. Cả đời sống toan tính, hại người, đến khi gặp nạn thì mang mâm cao cỗ đầy đến chùa xin tai qua nạn khỏi.

Nhưng vũ trụ vận hành bằng luật Nhân Quả, không vận hành bằng luật xin – cho. Bạn không thể rút tiền từ một tài khoản mà bạn chưa bao giờ gửi vào. Sự bình an trong bão tố phải được mua bằng sự tu dưỡng trong những ngày nắng đẹp.

💡 Lời bàn:

Đừng đợi đến khi bác sĩ trả về mới bắt đầu ăn uống lành mạnh.

Đừng đợi đến khi con cái hư hỏng mới bắt đầu học cách làm cha mẹ.

Và đừng đợi đến khi cùng đường tuyệt lộ mới nhớ đến việc tu tâm tích đức.

04/28/2026

Address

12880 NW, 39th Avenue
Gainesville, FL
32606

Opening Hours

10am - 2pm

Telephone

+13528880077

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phat Am Pagoda posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Phat Am Pagoda:

Shortcuts

Share