Thien Vien Quang Chieu

Thien Vien Quang Chieu A Vietnamese Zen Buddhist Monastery that welcomes everyone on Sundays to meditate, pray, and listen to buddhist lectures.
(2)

Free vegetarian lunch is served at around noon. During the pandemic, Thien Vien Quang Chieu is open for everyone to visit and praise Buddha, but we have no lecture nor ceremony yet.

BỆNH  CHẤP  NGÃ.Hòa Thượng, Thiền Sư  Thích Thanh Từ .🔴 Đức Phật chỉ cho chúng ta biết gốc của mê lầm là chấp ngã. 🍁 Đối...
09/01/2026

BỆNH CHẤP NGÃ.

Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ .

🔴 Đức Phật chỉ cho chúng ta biết gốc của mê lầm là chấp ngã.

🍁 Đối với bốn tướng hư vọng không thật lại chấp là thật là cái hư vọng thứ nhất.
🍁 Khi chấp bốn tướng: ngã, nhân, chúng sanh, thọ mạng rồi sanh yêu ghét là cái hư vọng thứ hai.

🍁 Hai cái vọng này làm nhân duyên cho nhau mà sanh ra vọng nghiệp đạo.

🍁 Bởi có vọng nghiệp nên mới vọng thấy sanh tử lưu chuyển.

Tất cả những lớp đó đều là những lớp vọng; thân mạng vọng, nghiệp vọng, luân hồi cũng vọng.

Đó là chiều thuận của phàm phu.

🟣 Bây giờ có người chán những cái vọng đó, nhất là chán luân hồi nên vọng thấy có Niết-bàn thì Niết-bàn cũng vọng.

🟥 Hàng Nhị thừa tu hành thấy mình chứng được Niết-bàn thì Niết-bàn là cái bị chứng, mình là cái hay chứng.

🟣 Như vậy ngã chấp vẫn còn, nó còn tiềm ẩn chưa hết.

🔺 Thế nên nói vọng thấy Niết-bàn chớ chưa phải là Niết-bàn thật.

Tánh Viên giác không có bốn tướng, nếu còn thấy bốn tướng thì chưa nhập được tánh Viên giác.

Đức Phật chỉ thật là thấu đáo, chúng ta không còn ngờ vực nữa.

❤️ Nếu xét thấy bốn tướng ngã, nhân, chúng sanh, thọ mạng là hư vọng, thì trước khi mình ra đời là cái gì?

Biết mình là cái gì không?

Mờ mờ mịt mịt không biết mình là cái gì!
💜 Bây giờ do các duyên hợp lại thành thân này, rồi mai kia ta ngừng thở sẽ đi đâu?

Cũng mờ mờ mịt mịt không biết đi đâu.

Trước khi sanh không biết mình là gì, sau khi chết không biết mình ra sao.

🩷 Không biết mình ở giai đoạn trước, không biết mình ở giai đoạn sau, giai đoạn giữa chợt có thân liền chấp là mình, thật vô lý làm sao!
Nếu mình thật thì trước phải có sau phải còn.

Nhưng trước không biết ra sao hết, chợt có một lúc rồi mất.
Như vậy đâu phải thật.
Giả sử chúng ta nhìn mặt hồ thấy mặt hồ đang phẳng lặng, chợt có một con cá trồi lên đớp bọt nổi trên mặt hồ.

Mặt hồ vốn phẳng lặng, bỗng có hòn bọt nổi lên một lát mất.

Vậy hòn bọt đó sánh với mặt hồ có nghĩa lý gì không?
Trước chỉ là mặt hồ phẳng lặng, không bọt không sóng, chợt có hòn bọt nhỏ nổi lên lăn tăn một lát rồi mất.

🟣 Thân này cũng vậy, trước khi chưa sanh chúng ta không biết là gì, rồi sau khi mất cũng không biết ra sao.

🟥 Chỉ biết trong giai đoạn mấy chục năm khi cha mẹ sanh ra, lớn lên, ăn nói, vui buồn, lăng xăng một lúc rồi mất, vậy mà chấp khoảng thời gian lăng xăng lộn xộn đó là ta thật.

🔴 Thật sao được mà thật, nếu thật phải có mãi về trước và mãi về sau mới được!

Tuổi thọ cũng vậy, nhiều người sống tới sáu bảy chục tuổi, hãnh diện cho rằng mình có tuổi thọ dài lâu.

🍁 Nhưng đến sáu bảy mươi tuổi là lúc thân già bệnh hoạn sắp chết, thân rã tan thì có gì mà hãnh diện?

Nếu nhìn lui ôn lại quãng đời đã qua thì trống rỗng, nếu có còn thì còn những cái vụn vặt li ti chẳng có nghĩa gì hết.
Rồi tới ngày mai thân này sẽ ra sao?
Điều này không thể biết.
Vậy thọ mạng có dài lâu thật không?

🟣 Nếu dài lâu thật thì phải sống hoài không chết, vì chết nên thọ mạng không thật.

🟥 Đức Phật nói chúng sanh điên đảo nhận bốn tướng đó là thật, rồi tùy theo thương ghét mà tạo nghiệp thiện hay ác, đã tạo nghiệp rồi thì nghiệp nó không tha, cứ lôi đi chẳng khác nào người tự tử, tự cột dây trên cây để sẵn vòng, rồi thò đầu vô, buông thõng tay chân, vòng dây xiết cổ, giẫy giụa rồi tắt thở.

Đó là tự mình tạo rồi tự mình chịu lấy, không ai tạo cho mình mà cũng không ai chịu thế cho mình.

🔴 Chính vì cái bệnh trầm kha ấy thúc đẩy, khiến chúng ta tạo nghiệp lưu chuyển trong vòng luân hồi không bao giờ dừng, nên Phật gọi là vọng kiến lưu chuyển.

Vọng kiến là cái thấy sai lầm chấp thân này thật.

❤️ Vì chấp thân là mình thật nên nó vừa mất là vội tìm thân khác, hoặc vì chấp ta chấp người nên có thương có oán rồi tìm nhau gặp nhau…

Nếu trên đường lưu chuyển mà tu, tuy có chán sự lưu chuyển, nhưng còn quí cái thân nên vọng thấy có Niết-bàn để cho ta an trú.

💜 Đa số người thấy cõi Ta-bà khổ, chán quá muốn tìm cõi khác sướng hơn, đó cũng là vọng kiến.

🔴 Vì đã mang cái bệnh chấp ngã nên lúc nào cũng nghĩ đến cái ngã, tu cũng vì cái ngã mà tu.

❤️ Chúng ta muốn tu hành cho đạt đạo thì phải phá vỡ bản ngã.

💜 Nếu bệnh chấp ngã không giảm thì tu ngàn đời cũng không giải thoát, nếu gắng tu có phước thì đời sau cái ngã tốt hơn đời này một chút, đó là chuyện thật của sự tu hành. 💜

🩷 Cho nên ở đây Phật nói, từ cái vọng kiến lưu chuyển rồi chán cái lưu chuyển thì được cái vọng kiến Niết-bàn.

🟣 Nói cảnh Niết-bàn thì họ nghĩ tu để được Niết-bàn và có chỗ để mình ở.

🙏🙏🙏 Từ bệnh đó mà hiểu lệch lạc ý nghĩa lời Phật dạy.

Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ .

Trích trong : Kinh Viên Giác Giảng giải.
( BỒ-TÁT TỊNH CHƯ NGHIỆP CHƯỚNG Thưa Hỏi)

" VÔ - NGÃ " LÀ  GÌ ? Hòa Thượng, Thiền Sư  Thích Thanh Từ .Trước khi muốn hiểu Vô ngã, chúng ta phải hiểu chữ Ngã.🔴 Ngã...
08/31/2026

" VÔ - NGÃ " LÀ GÌ ?

Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ .

Trước khi muốn hiểu Vô ngã, chúng ta phải hiểu chữ Ngã.
🔴 Ngã nói cho đủ là “tự ngã” do dịch chữ Atman ra.

🟣 Theo Bà-la-môn giáo chủ trương trong con người chúng ta có cái “tự ngã”.
Cái “tự ngã” này có đầy đủ ba nghĩa: đồng nhất, bất biến và tự tại.

🍁 Bởi thừa nhận có cái tự ngã nên tiến dần đến chấp “thường kiến”.

🍁 Nghĩa là chấp có phần tinh thần ẩn náu trong xác thân này, nó thường còn mãi mãi, dù xác thân này chết, hư hoại nó vẫn thường không biến đổi, nó hằng tự tại không bị chi phối.
Tương tự lối chấp linh hồn thường còn của người bình dân Việt Nam.
Ngược lại, có phái chấp con người chỉ do vật chất cấu hợp thành.

Khi thể xác tan hoại thì hết không còn biết chi nữa.
Cuộc đời có giá trị hay không là do sự thụ hưởng nhiều ít, sau khi chết không còn có tội phúc quả báo.
🍁Đây là phái chấp “đoạn kiến”.

Giống với thuyết Duy vật hiện tại.

Qua hai lối chấp ấy, đức Phật cho là hai thái độ cực đoan, đưa con người đến chỗ trầm luân đau khổ.

🟥 Nếu thừa nhận có một tinh thần làm chủ ngự trị trong con người, thường còn không biến đổi, dù có đổi thay ngàn vạn xác thân, nó vẫn là nó, không bị cái gì chi phối, không đổi thay chút nào; đã có quan niệm này thì sự tu thiện, làm phúc cũng bằng thừa.
Vì có tu cho mấy cũng không tiến, trụy lạc đến đâu cũng không lùi.

🔺 Do đó, luân thường đạo lý bị đảo ngược.

Căn cứ trên thật lý mà xét, phần tri giác của con người thuở bé thơ, khác hơn ngày khôn lớn, thời trẻ khác hơn lúc già, nó có khi tăng khi giảm.
❤️ Gần người tốt lần lần tâm tính chúng ta trở thành tốt, ở chung kẻ ác tâm tính bị nhiễm xấu ác.
Như thế thuyết nói tâm tính đồng nhất bất biến là sai.
Chấp chết rồi mất hẳn cũng vậy.
Trên thực tế không có cái gì là mất hết cả.
Ví dụ một ly nước đầy, chúng ta đem đổ trong thau phơi ngoài nắng, từ sáng đến chiều trở ra xem lại sẽ không còn thấy nước. Ở trường hợp này, nếu người nông dân chưa từng học lý-hóa, họ sẽ kết luận là “nước mất hẳn”.
Ngược lại, người thông thạo về lý-hóa, họ sẽ giải thích “nước không phải mất, chỉ thay đổi trạng thái từ thể lỏng biến thành thể hơi...”.

🩷 Tất cả sự vật cũng thế, không có cái nào gọi là mất hẳn, chỉ tùy duyên chuyển biến từ hình thức này qua hình thức khác, từ trạng thái này qua trạng thái nọ mà thôi.

Vật chất là phần thô trọng còn không mất, tinh thần là phần tinh tế làm gì mất hẳn được ?
🍁 Đứng về đạo đức luân lý mà xét, chấp “đoạn diệt” đem đến tai hại cho xã hội cũng như lối chấp “thường còn” ở trên.

❤️ “Vô ngã” nghĩa là trong con người chúng ta không có cái đồng nhất, bất biến và tự tại.

Phật giáo chủ trương trong con người do hai phần tâm lý và vật lý phối hợp.
🔴 Cả hai đều tùy duyên chuyển biến khi thăng khi trầm, nhưng không phải mất hẳn.
Chẳng những chỉ con người là “vô ngã”, đức Phật nói:

🙏 “Tất cả pháp đều vô ngã” (chư pháp vô ngã).

Vì tất cả pháp không pháp nào không bị sanh diệt, tất cả pháp đều chuyển biến và không độc lập.
Ví dụ một chiếc áo, một cái bàn từ mới đến cũ nó chuyển biến từng giây phút, sự thành hình của nó là do nhiều nhân duyên kết hợp.
Nhận xét như trên, chúng ta thấy thuyết “vô ngã” là một chân lý phổ biến, không phải chỉ hạn cuộc trong phạm vi đạo đức luân lý.

🔴 Để phá hai lối chấp cực đoan Thường và Đoạn, Phật giáo chủ trương vô ngã.
Thuyết vô ngã vừa hợp chân lý, vừa dung hòa được hai cực đoan.

🩷 Chủ trương của đạo lý vô ngã là phủ nhận Thường và Đoạn, thuyết minh Hằng và Chuyển.
Đứng về con người, từ vật lý đến tâm lý đều chuyển biến, nhưng không phải tiêu diệt.
Đứa bé tiến đến người lớn và trở thành ông già là do chuyển biến không dừng.
Nếu đồng nhất, đứa bé không thể thành người lớn được vì trước sau như một.
Tinh thần tri giác cũng thế, nếu đồng nhất thì cái hiểu biết lúc trẻ đến lúc già cũng như một.
Trên thực tế không phải vậy.
❤️ Đó là “CHUYỂN”.
Nhưng không phải ly khai đứa bé A mà có ông già A, hay ly khai tri giác thuở nhỏ mà có tri giác ngày khôn lớn.
Tuy nó biến chuyển, nhưng liên tục không mất.

❤️ Đó là “HẰNG”.

🧡 Chuyển phá được cái chấp Thường, Hằng phá được chấp Đoạn.

💜 Hằng và Chuyển là giữa hai cực đoan Thường và Đoạn.

🙏🙏🙏 Ấy là Trung Đạo của Phật giáo.

Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ .
Trích trong : VÀI VẤN ĐỀ PHẬT PHÁP.

CÚNG  DƯỜNG  NHIỀU  LÀ  PHƯỚC  HAY  HỌA ?Hòa Thượng , Thiền Sư Thích Thanh Từ.🙏 Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, ...
08/31/2026

CÚNG DƯỜNG NHIỀU LÀ PHƯỚC HAY HỌA ?

Hòa Thượng , Thiền Sư Thích Thanh Từ.

🙏 Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.

Bấy giờ, Thế Tôn bảo Ca-diếp:

- Nay Thầy tuổi đã già, không còn trai tráng nữa, hãy nên nhận thức ăn uống và y phục của các trưởng giả.

Đại Ca-diếp bạch Phật:

- ❤️ Con không kham nhận y thực ấy. Nay con mặc áo nạp này tùy thời khất thực, vui sướng vô cùng. Vì sao? Tương lai sẽ có các Tỳ-kheo thân thể nhu nhuyến, tâm tham đắm y thực tốt đẹp rồi thối chuyển việc tham thiền, lại không chịu khổ. Họ lại sẽ nói rằng: “Các Tỳ-kheo ở thời Phật quá khứ, cũng nhận lời người thỉnh, nhận y thực của người. Vì sao chúng ta không làm theo pháp của thánh nhân ngày xưa?”

Bấy giờ đức Phật thấy ngài Ca-diếp già quá rồi nên khuyên đừng đi khất thực, đừng mặc y rách nữa, hãy ở một chỗ nhận thí chủ cúng dường.
Ngài Ca-diếp xin vẫn đi khất thực, vẫn mặc y rách vì đó là niềm vui thích được thực hành khổ hạnh của ngài. Đó là lý do thứ nhất.

Lý do thứ hai, ngài nhận thấy về sau có những thầy Tỳ-kheo trẻ, tươi tắn khỏe mạnh cũng bắt chước tham y phục đẹp, thức ăn ngon, đối với việc tu hành lui sụt.
Các thầy sẽ nói: “Các Tỳ-kheo quá khứ cũng ở tại chỗ thọ y thực của người cúng dường...”
Ngài sợ ở một chỗ nhận thí chủ cúng dường, sau này các Tỳ-kheo trẻ bắt chước nên vẫn giữ tu hạnh đầu-đà.
❤️Đó là ngài muốn người tu sau này noi gương khổ hạnh của người trước, không lười biếng, không tham ăn ngon mặc đẹp.

Vì họ ngồi tham đắm y thực, nên sẽ bỏ pháp phục, làm cư sĩ, khiến các hiền thánh không còn oai thần nữa.
Bốn bộ chúng dần dần giảm bớt.
Thánh chúng đã giảm ít thì chùa chiền của Như Lai sẽ bị hủy hoại.

Vì chùa của Như Lai đã bị hủy hoại thì kinh pháp sẽ bị thất lạc.
Khi ấy chúng sanh không còn tinh quang nữa, đã không có tinh quang thì thọ mạng sẽ ngắn ngủi.
Khi ấy chúng sanh kia mạng chung đều rơi vào ba đường ác.
Cũng như ngày nay, chúng sanh vì phước nhiều nên đều sanh lên trời, đời tương lai vì làm tội nhiều sẽ vào địa ngục.

🔴 Chúng sanh thời Phật tại thế phước nhiều nên được sự giáo hóa của Phật, siêng năng tu hành nên sanh cõi trời.

🟣 Chúng sanh thời mạt pháp sau này không nhận được sự giáo hóa trực tiếp của Phật, phước ít tội nhiều nên phải đọa.

Thế Tôn bảo:

- 🙏 Lành thay, lành thay! Ca-diếp có nhiều lợi ích, Thầy làm bạn tốt, làm phước điền cho người đời. Ca-diếp, Thầy nên biết! Sau khi ta nhập Niết-bàn hơn ngàn năm, sẽ có các Tỳ-kheo thối chuyển việc tham thiền, chẳng hành pháp đầu đà nữa, cũng không khất thực, mặc áo vá, mà tham nhận y thực của trưởng giả thỉnh.

Cũng chẳng ở dưới gốc cây, nơi vắng vẻ, ưa thích trang hoàng nhà cửa, cũng không dùng đại tiểu tiện làm thuốc, chỉ đắm trước các dược thảo cực kỳ ngon ngọt, hoặc trong đó tham đắm tài sản, lẫn tiếc nhà cửa, thường cãi vã nhau.

Bấy giờ đàn-việt, thí chủ dốc lòng tin Phật pháp, ưa thích bố thí chẳng tiếc của cải. Khi ấy, đàn-việt thí chủ sau khi mạng chung đều sanh lên trời; còn Tỳ-kheo giải đãi, chết sẽ vào địa ngục.

Phật bảo: Như thế Ca-diếp, tất cả hạnh thảy đều vô thường. Không thể gìn giữ được lâu.

🟣 Đàn-việt do cúng dường bố thí nên chết sanh lên cõi trời, người tu thọ sự cúng dường ấy không lo tu tập nên xuống địa ngục.

Trong kinh kể một hôm ngài A-nan nằm mộng, thấy dưới hầm sâu toàn mấy thầy áo vàng, còn trên cầu cư sĩ đi qua lại thảnh thơi.

Giật mình thức dậy ngài đem điềm mộng kể lại và hỏi Phật.

🟥 Thế Tôn bảo đó là điềm báo sau khi Phật Niết-bàn, có những Tỳ-kheo thọ nhận vật cúng dường của thí chủ mà lười biếng không tu hành nên đọa địa ngục, giống như những người rớt dưới hầm.

Thí chủ cúng dường được phước sanh lên cõi trời như người đi trên cầu.
Quý vị nghe có ngán không?

🟣 Mình là Thầy dẫn người ta đi mà rớt xuống hầm, còn Phật tử lại đi ở trên cầu.

Thật là đau!

Lại nữa, Ca-diếp nên biết!

Đời tương lai, sẽ có Tỳ-kheo cạo bỏ râu tóc mà tập theo gia nghiệp, tay trái bồng con trai, tay phải ôm con gái, lại cầm đàn sáo, đi khất thực trên các đường phố.

Bấy giờ đàn-việt thí chủ thọ phước vô cùng, huống gì ngày nay có những người chí thành khất thực.
Như thế, này Ca-diếp!
Tất cả các hành vô thường, không được bền lâu.

🟣 Mỗi đoạn Phật đều quở Tỳ-kheo ngày trước tốt đẹp sau sanh tệ.

Nói gần, như hiện giờ tôi còn ở Thường Chiếu, mọi việc đều tốt đẹp.

🩷 Mai kia chúng tôi tịch rồi có còn được như vầy không?

Khó mà nói lắm.

Vì các hạnh vô thường không bền lâu.

Nói tới đây huynh đệ phải biết tôi muốn nhắc điều gì.

Nhiều người cho rằng cúng dường những vị không tu thì không có phước.
Cúng dường những vị thật tu mới có phước, nhưng ở đây Phật không nói vậy.

Dù những người tu rất lếu láo, nhưng cúng dường họ vẫn được phước.
Tại sao?
Bởi vì lòng tin Tam bảo sâu dày của người cúng.

❤️ Tăng ni mang hình thức người tu, Phật tử hướng về Tam bảo với tâm tốt nên cúng dường, do đó họ được phước.

💜 Người tu tâm xấu thì đọa.

🟥 Như vậy cúng dường nhiều là phước hay họa?

❤️ Người cúng có phước, người nhận không tu là họa.

🟣 Nhận nhiều chừng nào họa lớn chừng nấy, không ích lợi gì đâu.

🔺 Nếu ai nghĩ được cúng dường nhiều là phước, chưa hẳn như vậy.

Nhớ điều đó.

🙏🙏🙏 Biết sử dụng đồng tiền để lợi ích cho đạo, cho chúng sanh thì tốt, trái đi thì họa cho mình về sau, chứ không phải chuyện thường.

Hòa Thượng , Thiền Sư Thích Thanh Từ.

Trích trong : A-Hàm - NIKAYA Trích Giảng Đối Chiếu .
( Phẩm Mạc Uý, Kinh Số 5 - Kinh Trở Về Già.)

Vài hình ảnh buổi Lễ Khai giảng lớp Việt Ngữ - Phật Pháp, niên khóa 2026-2027 tại Trường Việt Ngữ Quang Chiếu, vào sáng ...
08/30/2026

Vài hình ảnh buổi Lễ Khai giảng lớp Việt Ngữ - Phật Pháp, niên khóa 2026-2027 tại Trường Việt Ngữ Quang Chiếu, vào sáng chủ nhựt 23 tháng 8 năm 2026 tại Hội Trường Thiền Viện Quang Chiếu .

HÒA  THƯỢNG  ÂN  SƯ   ,  THIỀN  SƯ  THÍCH  THANH TỪ .🙏🙏🙏" Ân Giáo Dưỡng Một Đời Nên Huệ Mạng ,Nghĩa ÂN SƯ Muôn Kiếp Khó ...
08/30/2026

HÒA THƯỢNG ÂN SƯ , THIỀN SƯ THÍCH THANH TỪ .
🙏🙏🙏
" Ân Giáo Dưỡng Một Đời Nên Huệ Mạng ,
Nghĩa ÂN SƯ Muôn Kiếp Khó Đáp Đền”.
🙏🙏🙏

Vài hình ảnh mới nhất :Lễ khánh tuế Sư Ông Trúc Lâm , Hòa Thượng Thiền sư Thích Thanh Từ tại thiền viện Thường Chiếu (xã...
08/29/2026

Vài hình ảnh mới nhất :
Lễ khánh tuế Sư Ông Trúc Lâm , Hòa Thượng Thiền sư Thích Thanh Từ tại thiền viện Thường Chiếu (xã Phước Thái, TP.Đồng Nai).

Sáng hôm nay, ngày thứ bảy 29-8- 2026 (17-7-năm Bính Ngọ), hàng ngàn Tăng Ni, Phật tử môn hạ đệ tử Thiền phái Trúc Lâm Việt Nam đồng trang nghiêm vân tập tại phương trượng Trưởng lão Hòa thượng Thích Thanh Từ trong khuôn viên tổ đình Thường Chiếu (xã Phước Thái, TP.Đồng Nai) để cung kính mừng khánh tuế Ngài.

Nguồn ảnh : Thiền Viện Thường Chiếu .

ĐỜI   TU  CỦA  TÔI .( Phần 1)Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ.❤️ Kiểm điểm lại từ khi đi tu cho đến ngày nay, chúng t...
08/29/2026

ĐỜI TU CỦA TÔI .( Phần 1)

Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ.

❤️ Kiểm điểm lại từ khi đi tu cho đến ngày nay, chúng tôi đã làm được những gì và đã có những thất bại nào.
Đây không có nghĩa là tôi kể lại một dòng lịch sử, mà chúng tôi muốn nói lên những cái ưu cái khuyết của bản thân tôi trong cuộc hành đạo, để quí vị lấy đó làm kinh nghiệm sau này khi đứng ra lãnh chúng dạy người.
Có được kinh nghiệm, quí vị sẽ giáo hóa rộng rãi như tôi hoặc hơn tôi.
Trong đời tôi ngang đây phần giáo hóa coi như dừng lại, nếu không phải là chấm dứt.
Nếu có thêm thắt chút ít, không đáng kể, còn phần chánh đến đây là đã xong trách nhiệm của tôi.
Cho nên chữ Tất niên hôm nay là Tất một đời hoằng pháp của tôi (Nhưng chưa đầy ba năm sau Hòa thượng trở lại hoằng hóa độ sanh và thành lập Thiền viện Trúc Lâm tại Đà Lạt để làm sống dậy Thiền tông đời Trần và cũng là khôi phục Thiền tông Việt Nam). Chắc rằng có nhiều người muốn nghe, nên tôi không ngại mất thời giờ tuần tự kể chuyện, quí vị vừa uống trà vừa nghe.
🔴 Trước hết tôi kể về phần ưu trong đời tu của tôi.
Tôi thường tự mừng và khoe với đại chúng rằng tôi được Tam Bảo ưu đãi trên đường tu, ưu đãi rất là trọng hậu.
Những ưu đãi đó tôi xin kể theo thứ tự:
1.❤️ Điểm ưu thứ nhất:
Tôi gốc là người ngoại đạo, không biết gì về đạo Phật cả, cha mẹ tôi không biết đạo Phật, bản thân tôi cũng không biết đạo Phật, mà ham tu.
Như vậy ham tu là một chủng tử trong quá khứ, chớ không phải ở hiện tại. Tôi nghe ông thân bà thân tôi kể lại: Khi được sanh ra thì tôi đau yếu luôn, các chị gái của tôi cũng vậy, chỉ sống được năm, bảy tháng thôi. Đến phiên tôi thì èo uột, nên trong nhà sợ lắm. Có một số đạo hữu biết tụng kinh nên mới rủ cha mẹ tôi nhập môn. Muốn bảo đảm cho tôi được sống nên ông thân tôi mới nhập môn theo đạo Cao Đài.
Coi như tôi là nhân tố đưa gia đình theo đạo Cao Đài.
Như vậy tôi theo đạo khi mới lọt lòng mẹ, nhưng điều đặt biệt là sao tôi lại thích đạo Phật.
Tuy thích đạo Phật nhưng không biết làm sao đến chùa, cũng không biết thưa hỏi với ai. Chỉ biết là lúc nào tôi cũng muốn tu Phật thôi. Tôi nghĩ đó là chủng tử quá khứ chớ không phải mới. Vì thế khi phát tâm đi tu, thật tình tôi không biết chọn lựa, vì có từng vào chùa đâu mà biết nơi nào hay nơi nào dở, nơi nào đáng học, nơi nào không.

🩷 Việc đi tu của tôi đối với đạo Phật là một việc đánh liều, vì ham tu nên đi tu, không lựa chọn nơi chốn để tu, cũng không nghĩ có thể làm lợi ích cho Phật pháp mai sau.
Song nhờ Tam Bảo gia hộ tôi đi đúng chỗ. Vừa bước chân vào đạo là tôi đi thẳng vào Phật học đường, nơi Hòa thượng Viện trưởng đang dạy học.
Hòa thượng đang dạy Sơ đẳng Phật học năm thứ ba thì tôi vào chùa. Ngài chấp nhận cho tôi tu và cho học năm thứ ba Sơ đẳng mà thật tình tôi chưa biết “chữ nhất”, vì tôi đã mất hai năm học đầu.

Như vậy tôi học đạo thật là không có thứ tự lớp lang chi hết.
Nhưng tôi được Hòa thượng thương, đưa cho tôi những kinh sách in sẵn của Ngài để theo đó mà dò.
Nhất là lúc ấy tôi lại có một chú Thiện hữu tri thức còn nhỏ, là anh chú bác với Đắc Huyền, hiệu là Thanh Đức. Tuy còn nhỏ để chóp, nhưng chú rất thông minh, giỏi chữ Hán, chú tiểu gọi tôi bằng chú. Hai chú cháu học chung với nhau, chú tiểu đọc chữ Hán tôi giải nghĩa.
Tôi không thuộc mặt chữ nhưng đọc đến đâu tôi biết giải nghĩa đến đó, hai chú cháu hợp tác với nhau học được một năm đến cuối lớp Sơ đẳng bước lên Trung đẳng.
🟠 Khi tôi bắt đầu vào đạo năm 1949, ở dưới quê được vài ba năm, đến năm 1953 thì Hòa thượng Viện trưởng cho tôi và một số huynh đệ về nhập học tại Phật học đường Nam Việt, chùa Ấn Quang. Thế là chúng tôi bắt đầu vào lớp Trung đẳng Phật học.
Khi còn ở quê, mấy năm sau lớp học Hòa thượng dạy chỉ còn có hai người: bên Tăng là tôi, bên Ni là cô Trí Định, mà Hòa thượng vẫn giảng dạy đều, nên khi lên Ấn Quang học chúng tôi theo kịp huynh đệ không có gì gọi là khó khăn.

🟣 Như vậy Tam Bảo đã ưu đãi tôi nên xui khiến tôi đi trúng chỗ, nếu không tôi sẽ đi vào các chùa làm thầy cúng, cứ lo đi cúng kính hoài, không biết rồi đời tu của tôi sẽ ra sao?
Tôi thuộc về loại người cứng đầu, coi hiền nhưng cứng đầu.

Tu theo đạo Cao Đài tôi không thỏa mãn, vì có những điều tôi thấy dường như không thật nên tôi từ chối không theo. Khi đến với đạo Phật, nếu tôi vào chùa chỉ lo cúng kính, chắc tôi sẽ bỏ cuộc, hoặc là hoàn tục, hoặc lên núi non tu theo ngoại đạo không biết chừng.
Kiểm điểm lại, tôi thấy Tam Bảo đã ủng hộ tôi, hậu đãi tôi.

Không biết lựa chọn, cũng không quen với ai mà khi tôi bước vào chùa lại trúng ngay Phật học đường, lại được Hòa thượng Viện trưởng chỉ dạy.
Ngài là một vị giáo thọ đầy đủ đức và tài, sau này được mời lên chùa Ấn Quang (Phật học đường Nam Việt) làm Đốc giáo, tức là Hiệu trưởng.
Theo thế gian nói, tôi như chuột rơi vào hũ nếp!

Tôi chỉ biết ham tu, và đi vào chỗ đúng như sở nguyện.

💜 Có nhiều người xuất gia trước tôi năm mười năm, bây giờ là trụ trì, chỉ lo cúng kính thôi, chớ không thông hiểu đạo lý bao nhiêu, thật là đáng thương.

2. ❤️ Điểm ưu thứ hai:
Tôi là con người có tật không chịu dừng, cũng không biết đủ trong khi tìm kiếm một cái gì.
Vì thế khi học lớp Trung học Phật giáo, tôi được đọc các quyển kinh mà những dịch giả nào là ngài Tam tạng Pháp sư Cưu-ma-la-thập, nào là ngài Tam tạng Huyền Trang..., các Ngài đều thông suốt Tam tạng giáo điển, còn riêng tôi không biết gì, chỉ được học năm, ba quyển kinh, thì làm sao có đủ tư cách là người sau này lãnh trách nhiệm làm lợi ích cho nhiều người!
Cho nên tôi ước mơ làm sao mình có được Tạng Kinh để tìm xem trong ấy dạy những gì? Nếu không có Tạng Kinh thì coi như đời tu của mình chỉ có một hai mảnh vụn của Phật pháp thôi.

Cái mơ ước đó của tôi rồi cũng được toại nguyện.
Tức là khoảng năm 1961 đạo hữu Minh Đạo và gia đình phát tâm thỉnh cho tôi Tạng Kinh.
🔴Cũng năm đó tôi bị bệnh phổi phải nằm bệnh viện, và sau đó tôi lên Phương Bối ở Bảo Lộc cất thất tên là Thiền Duyệt thất để dưỡng bệnh.
Nói đi dưỡng bệnh mà thật tình tôi đọc kinh.
Khai Tạng Kinh ra đọc, tôi mới biết còn bao nhiêu quyển kinh tôi chưa từng biết.
Nhất là mấy bộ A-hàm, càng đọc tôi thấy càng hay. Nhớ lại các bộ kinh Đại thừa tôi thấy làm như tôi mất lòng tin.
Tại sao vậy? Vì kinh A-hàm thực tế và cụ thể quá, kể những câu chuyện rõ ràng, còn các kinh Đại thừa kể chuyện đâu đâu.
Ví dụ như trong kinh Kim Cang ngài Tu-bồ-đề hỏi Phật: Người phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, làm sao hàng phục được tâm mình?
Phật bảo: Muốn hàng phục tâm mình thì phải độ tất cả chúng sanh, nào là có sắc, không sắc, cho đến có tưởng, không tưởng v.v..., độ tất cả vào Vô dư Niết-bàn.

Đọc đến đây tôi nản quá: Vô dư Niết-bàn tức là Niết-bàn của hàng A-la-hán, sau khi chứng quả nhập Niết-bàn.

Mình bây giờ là phàm Tăng chưa có cái gì hết, làm sao độ người vào Vô dư Niết-bàn?
Chẳng những độ người mà phải độ tất cả chúng sanh... tính chừng bao nhiêu?
Vô biên vô số thì làm sao độ.
Độ tất cả vào Vô dư Niết-bàn mà mình chưa được Niết-bàn thì làm sao độ được! Đến đây tôi cứ thở dài, rồi nói: Mình học kinh mà không có thực hành gì được, Phật nói chuyện cao xa trên trời trên mây đâu không.
Rồi tôi đọc thêm kinh Pháp Hoa, lại khổ nữa.

🍁 Nhất là trong phẩm “Hiện Bửu Tháp” Phật đang nói pháp bỗng dưng có cái tháp dưới đất chui lên lững lờ trên hư không v.v..., chuyện không sao tin nổi.
🍁 Đến phẩm “Tùng Địa Dũng Xuất” cũng vậy, Phật đang nói kinh, rồi đất rung động nứt ra, Bồ-tát ở dưới đất vọt lên vô số..., sao kỳ lạ quá không thể tin được.
Tự nhiên tôi thấy như mất lòng tin nơi kinh điển Đại thừa. Lúc ấy khi dạy Tăng Ni tôi có nói một câu mà sau này tôi sám hối, tôi nói rằng: “Kinh điển Đại thừa phải để trên trang mà thờ, chớ không có ứng dụng được, vì dạy chuyện đâu đâu, làm sao ứng dụng.”

Tôi nói như vậy là thấy tôi mất lòng tin đến mức nào!
Lúc ấy tôi chỉ tin các kinh A-hàm, cụ thể và thực tế.
Nên khi nằm ở Thiền Duyệt thất trên Phương Bối, tôi soạn dịch ra những bài kinh A-hàm có đủ tính cách cần thiết để dạy cho Tăng Ni. Mỗi bộ A-hàm tôi đều trích dịch một quyển và thầm nguyện để đền ơn Thầy Tổ và đàn-na thí chủ thì mình phải dạy dỗ lại một số Tăng Ni.

Tôi soạn dịch chương trình đó xong và có ý ngầm sau khi hết bệnh tôi sẽ mở lớp dạy chư Tăng.
Đó là một chương trình chuyên khoa, chư Tăng chuyên học Kinh điển để sau này ra làm trụ trì hoặc làm Phật sự.

3. ❤️ Điểm ưu thứ ba:

Đến cuối năm 1962, tôi trở về thành phố ở trong An Dưỡng Địa.
Tôi cất một cái thất lá ở riêng, vì có mặc cảm bị bệnh phổi mà ở chung sợï lây bệnh cho chúng tội nghiệp (mặc dù lúc ấy tôi đã hết bệnh).
Khi ấy Hòa thượng Giám đốc Ấn Quang và Hòa thượng Đốc giáo tức là Thầy tôi bảo: “Thanh Từ hết bệnh về Ấn Quang tiếp dạy.”
Tôi thưa:

“Vì bệnh con là bệnh phổi ở chung trong chúng không được tốt, hơn nữa ở Ấn Quang ồn quá. Quí Hòa thượng bảo con dạy, xin mở trường tại An Dưỡng Địa này, con mới có thể làm việc được.”

Chính Hòa thượng Giám đốc đứng ra lo cất trường Huệ Nghiêm năm 1963. Tôi mới nghĩ ra chương trình chuyên khoa dạy Tăng Ni trong vòng ba năm để đền ơn Thầy Tổ và đàn-na thí chủ.
Tôi mới mời Hòa thượng Bửu Huệ và Hòa thượng Thiền Tâm cùng về hợp tác mở trường chuyên khoa và chỉ nuôi ba mươi Tăng sinh. Chúng tôi vận động thì có cư sĩ ủng hộ nuôi từng vị trong vòng ba năm.
🟠 Lớp học đó bây giờ còn có mặt ở đây là Phước Hảo, Thiện Phát, Nhật Quang.
Tôi nghĩ rằng chúng Tăng học trong ba năm có thể hiểu vững được căn bản Phật pháp. Lúc ấy chư Ni bên Dược Sư cũng phát tâm xin mở một lớp chuyên khoa như vậy, có các vị Ni lớn dự học, lớp ấy cũng do chúng tôi chịu trách nhiệm.
Như vậy chúng tôi thay phiên nhau giảng dạy một lớp Tăng ở An Dưỡng Địa và một lớp Ni ở Dược Sư, dự định ba năm là tròn bản nguyện của chúng tôi.
Nhưng vừa được một năm rưỡi tức là khoảng cuối năm 1964 thì Viện Hóa Đạo cho ba trăm Tăng vào ở tại Huệ Nghiêm. Thành thử chúng tôi phải lo cai quản luôn tất cả và mở thêm các lớp phụ vừa học đời vừa học đạo. Chúng tôi lãnh trách nhiệm vừa lớp chuyên khoa và các lớp phụ cho đến năm 1966, là xong bản nguyện ba năm giảng dạy của chúng tôi.
Thế là Tam Bảo đã ưu đãi tôi rồi, phải không?
🔴 Ước mơ có Tạng Kinh để mò mẫm nghiên cứu thì có Tạng Kinh.

🔴 Dự định dạy ba mươi Tăng thôi, thì có thêm một lớp Ni số học chúng cũng tương đương.
🔴 Sau đó lại trông coi thêm ba trăm Tăng nữa... muốn một mà thành ba thành bốn.
Như vậy có phải là Tam Bảo đã ưu đãi tôi không?
Muốn ít mà được nhiều.

4.❤️ Điểm ưu thứ tư:

Sau ba năm giảng dạy tuy biết việc ở Học viện còn bề bộn, và biết rằng Thầy tôi sẽ buồn, nhưng tôi cũng xin rút lui ra Vũng Tàu cất thất ở và đặt tên là Pháp Lạc thất.
Thật ra tôi ham tu Thiền. Khi vào đạo tôi đọc lịch sử đức Phật thấy Ngài ngồi thiền dưới cội Bồ-đề và thành Phật.
Còn tôi bây giờ niệm Phật hoài, buồn quá, Phật đâu có niệm Phật mà Ngài thành Phật, tại sao mình không tu giống Phật, mình không phải đệ tử Phật sao?

🩷 Vì thế tôi quyết định tu Thiền.
Tôi ham tu thiền mà không thầy dạy, nên tôi mò trong tạng Kinh đọc những bài nói về Thiền.
Về Thiền nguyên thủy tôi còn hiểu được, về Thiền tông tôi cứ lắc đầu không hiểu nổi, các Thiền sư nói như đùa vậy, hỏi một đường đáp một ngả đâu đâu, nhiều khi còn hung hăng đánh nạt, làm nhiều chuyện quái gở không chịu nổi.
Vì vậy tôi không tin Thiền tông mà chỉ ứng dụng tu theo Thiền Lục Diệu Pháp Môn, môn Thiền này gồm cả Nguyên thủy và Đại thừa do ngài Trí Khải Đại sư dạy.
Tôi thật tình ham tu Thiền mà tiến thì không tiến được vì không người chỉ bảo hướng dẫn, phải tự mò mẫm.

Trong Lục Diệu Pháp Môn, đầu tiên là Sổ tức, kế đó là Tùy tức, rồi Chỉ, Quán, Hoàn, Tịnh.

Sổ tức là đếm hơi thở, tôi làm tốt, qua Tùy tức là theo hơi thở vô ra tôi làm cũng được.
Nhưng đến Chỉ, chỉ là dừng, trong đó dạy phải dừng ở trán hoặc ở đầu mũi, hoặc dừng chỗ quả tim nơi ngực, hoặc dừng ở rún.

🍁 Khi tôi dùng pháp “Chỉ”, tôi dừng ở trán thì nhức đầu, tôi dừng ở ngực thì nghe nhói tim, tôi dừng ở rún thì buồn ngủ.
Dừng chỗ nào cũng không được, thành ra tới Chỉ thì tôi bế tắc không làm sao tu được.
Thật là khổ!
Tôi quyết tu, mà chặng một chặng hai tôi bước qua được nhưng đến chặng ba thì bị bế tắc.
Không biết làm sao, tôi bèn chuyển qua Ngũ Đình Tâm Quán tức là năm pháp quán để dừng vọng tâm, gồm có: Quán bất tịnh, quán từ bi v.v... tôi sử dụng pháp quán thân bất tịnh, quán cho đến nó hoại ra.

Sách dạy quán thân bất tịnh đến khi nào nhớ tới thân, mình cảm thấy rợn người, chịu không nổi muốn ụa mửa, là thành công quán bất tịnh.
Nếu ngay đó mà tiếp tục quán nữa thì chịu không nổi, chán quá rồi có thể tự tử hoặc mượn người khác cắt cổ giùm, chớ không mang nổi cái thây ma này nữa.
Khi xưa có một lần đức Phật dạy một số Tỳ-kheo quán bất tịnh.

Các ngài tu quán bất tịnh đến thuần thục, gớm thân chịu không nổi, nên mượn người khác làm ơn chặt đầu giùm, bao nhiêu y bát xin cúng dường lại.
Ông đó giết giùm một lúc mấy mươi thầy Tỳ-kheo.
Sau đó, đến ngày tụng giới, họp chúng lại, Phật thấy số thầy Tỳ-kheo sao thưa thớt, còn ít quá, mới hỏi lý do.

🍁 Khi biết các thầy mượn người ta chặt đầu giùm, Phật mới quở: Ta dạy các ông quán bất tịnh để trị bệnh tham dục, chớ không phải quán bất tịnh để mà tự tử, như vậy là sai rồi.
Phật bảo sau khi quán bất tịnh thành tựu rồi, tức là nhớ tới thân mình thì gớm đến rởn óc, thì phải trở qua quán tịnh.

💜 Pháp quán tịnh dạy: Tưởng như mình xẻ da thịt ra một lằn thấy xương trắng (chớ không phải lấy dao xẻ) mình tưởng nó từ là xương trắng mờ mờ, rồi lần lần nó trắng ra cho đến chừng nào nó phát quang là thành tựu quán tịnh.
Sau khi quán bất tịnh rồi, tôi áp dụng pháp quán tịnh.
Tôi tưởng xẻ da thịt ra, rồi tôi quán, sao đau đầu quá, chịu không nổi tôi ngừng.
Kế tôi chẻ thêm chỗ khác và quán nữa, đầu tôi nóng và nhức, chịu không nổi. Tôi lại chẻ dưới ngực để quán, nhưng quán đến đâu thì đau đến đó, chịu không được, nên ngang đó tôi bị bế tắc.

Bế tắc từ Lục Diệu Pháp Môn đến quán bất tịnh, tôi khi ấy cứ lòng vòng loanh quanh, không biết đường mà đi, tiến không được, thối cũng không xong.

🍁 Đời tu của tôi cảm thấy gần như cùng đường rồi.

Tôi mới đọc qua “Tham Thiền Yếu Chỉ” của ngài Hư Vân, trong ấy có nói về Tu Thoại Đầu.
Tôi liền áp dụng ngay quán thoại đầu, tôi dùng câu: “Trước khi cha mẹ chưa sanh mình là gì?” và quán mãi câu này.

Ban đầu đề lên được, một hôm tôi đề, đề hoài nó không lên, tôi không biết làm sao, tiến tới cũng không được mà lui lại cũng không xong.
Như vậy mới thấy đời tu mình không có thầy, không có người hướng dẫn thật là khổ vô cùng.
🟣 Có thể nói gần như tôi bị tới chỗ bế tắc.
Tôi chỉ mong ước làm sao biết tu Thiền, pháp Thiền nào cũng được miễn là biết tu Thiền là được rồi.

Nhưng tôi tu pháp Thiền nào cũng không xong, coi như đời tu của mình không có kết quả!
Xoay qua trở lại từ pháp này sang pháp kia chạy vòng quanh mãi, nhưng tôi gan, nói tu là tu, tất cả ba tạng Kinh đều để trong tủ khoá lại không giở ra đọc cũng không coi một cái gì, chỉ còn một chuyện tu thôi, tôi cắm đầu miệt mài tu, mà sao cứ lúng túng loanh quanh mãi.
Buồn quá tôi lạy sám hối và khóc với Phật:
💜“Kiếp trước không biết con bị nghiệp chướng gì mà sao tu hành không ra gì hết!”
Mỗi khi buồn là tôi lạy Phật sám hối.
Tôi sám hối đơn giản lắm không có bài bản gì.
Tôi quì xuống lạy Phật:
🙏“Con bị nghiệp chướng sâu dày nên việc tu hành thối chuyển, xin Phật thương gia hộ cho con, có nghiệp chướng gì con xin sám hối.”

Lạy Phật và khóc với Phật, trong bụng nghĩ sao tôi thật thà thưa như vậy. Vì thế mà Phật thương, bất thần một đêm tôi ngồi thiền bỗng dưng tự tôi sáng được lý Thiền.

🧡 Khi sáng được lý Thiền thì tất cả những câu trong kinh Kim Cang hay kinh Pháp Hoa hồi xưa học tôi bị bế tắc, bỗng dưng tôi hiểu hết, hiểu một cách dễ dàng như có ai dạy sẵn mình vậy.

Tôi lấy làm lạ quá, tôi chưa tin tôi, tôi mới mở tạng Kinh ra đọc, đến những bộ nói về Thiền khi xưa tôi không hiểu, bây giờ đọc tới đâu tôi hiểu tới đó, hiểu một cách say sưa thích thú.
Tôi mới thấy thật là chuyện bất ngờ cho nên tôi cười, cười tới ba bữa, cười hoài, cười một mình thôi.
Điều mình thật khổ công tìm, tìm không ra, bây giờ bất thần tìm thấy được quá mừng nên đi đứng nằm ngồi gì tôi cũng cười, cười hoài đến ba hôm.

Mở Tạng Kinh ra tôi đọc lại sử các Thiền sư tôi hiểu được ngay.

Thế là Tam Bảo đã ưu đãi tôi quá rồi, nếu không thì tôi đã chết trong thất không làm được gì.

🩷 Đây là một sự ưu đãi rất trọng hậu chưa bao giờ có ai được cơ hội tốt như tôi.
Không thầy không bạn, mò mẫm không ra rồi ráng tu, tự nó sáng ra, hiểu được những điều mà trước kia tôi chưa từng hiểu.
Tôi thuộc người không kín đáo nên biết cái gì thì phải nói không có giấu giếm, việc này hay quá tại sao mình để nghi ngờ hoài cho uổng, mình phải nói ra cho mọi người cùng hiểu mới được.

Lẽ ra tôi phải để năm năm mười năm để nuôi dưỡng thánh thai thì mới tới chỗ diệu dụng.
🔴 Nhưng vì hiểu được, mừng quá nên tôi chuẩn bị mở cửa thất, rồi mở lớp dạy thiền...

❤️ Nói tóm lại đời tu của tôi gặp được nhiều ưu đãi:

🔴 Ưu đãi số một là tôi vào chùa đúng chỗ,

🔴 ưu đãi số hai là tôi muốn có Tạng Kinh liền được Tạng Kinh,

🔴 ưu đãi số ba là tôi muốn dạy Tăng Ni để đền ơn giáo dục của Thầy Tổ thì tôi được dạy.

🔴 Đến cái ưu đãi thứ tư này tôi muốn tu thiền mà không có người chỉ dạy, chỉ biết mò mẫm một mình, bỗng dưng sáng đạo, như vậy nếu không phải Tam Bảo gia hộ ưu đãi tôi, thì là ai?

Từ khi tôi thấy được cái hay (ánh sáng đạo) tôi bắt đầu dịch những quyển Kinh và Sử, mà khi xưa tôi đọc tôi không hiểu gì.

Dịch ra thì phải dạy, nếu chỉ đưa sách đã dịch ra cho người đọc, thì chắc không ai hiểu gì.

Vì thế tôi mới tuyên bố chuẩn bị mở khoá thứ nhất dạy thiền.

🍁 Tuy vậy tôi lại dè dặt, nghe người ta nói tu thiền điên, tôi chưa điên là may, nếu chỉ người khác tu mà điên thì làm sao?

Tôi rất quí trọng mạng người, nếu việc làm nào của tôi không có lợi được cho người thì thôi, chớ tôi không dám làm gì hại người, đó là câu thệ nguyện của tôi ngay lúc còn là cư sĩ chưa biết đạo.
Tôi tự phát nguyện như thế này:

❤️ “Đời tôi nếu không có thể làm được một viên linh đơn cứu tất cả mạng sống của người, thì ít ra cũng làm một viên thuốc bổ để cho người bớt khổ.”❤️

Có lời nguyện như vậy, nên tôi không bao giờ nỡ để cho ai khổ vì tôi, cho nên khi thấy được cái hay tôi không thể nào giấu được, không thể im lặng được nên mới mở khoá dạy tu thiền.

💜 Để ngừa việc điên có thể xảy ra, trong khoá đầu tôi chỉ chọn mười người thôi.
Qua ba năm thấy không có ai điên, nên khoá thứ hai tôi mở ra ba chỗ: Chân Không, Linh Quang (ở Cát Lở - Vũng Tàu), và Bát-nhã trên núi, dành cho bên Ni.
Tôi dạy một lượt ba nơi, qua ba năm trả nợ xong thì tôi nghỉ.

Dạy ba nơi, ít ra cũng được sáu mươi người hiểu, họ nói thay cho mình thì tôi nghỉ.

Vì vậy tôi tuyên bố dạy hết khoá hai là tôi nghỉ.
🍁 Nhưng không biết đây là họa hay là phước, khoá hai bắt đầu năm 1974, đến năm 1975 mới được nửa khóa thì bất an.

Mấy năm trước, khi tu trên núi thì có thí chủ lo, nay phải tự túc thì đất núi khô cằn, làm sao tự túc?

Bây giờ phải làm sao?
-🔴 À, phải xuống núi.
Thầy trò mới dắt nhau xuống núi làm ruộng làm rẫy.
Đa số trong chúng đây không biết làm đất, nên tôi phải đứng ra hướng dẫn làm ruộng làm rẫy cho có ăn.

Vì hoàn cảnh đã lỡ bày ra tôi phải làm sao cho trọn vẹn đến nơi đến chốn, tôi phải ăn ở có thủy có chung cho tròn bản nguyện.

Gặp việc khó khăn tôi không đành bỏ mặc, ai làm gì thì làm.

Lẽ ra tôi được nghỉ năm 1976, nhưng đến bây giờ là năm 1992, mười mấy năm qua rồi tôi vẫn cưu mang buông không được.

Vì buông ra thì chắc rằng kẻ chạy ngược người chạy xuôi, kẻ đi Đông người đi Tây, không làm sao ngồi một chỗ để yên tu, cho nên tôi phải cưu mang.

Tăng thì ở Thường Chiếu, Ni thì vào Viên Chiếu, cuốc rẫy trồng khoai.
Lần lượt ngày qua ngày, việc làm thấy như là thiệt thòi, nhưng nhờ cực khổ nên chư Tăng Ni lúc đó có kinh nghiệm, trong việc tu hành ít có thối Bồ-đề tâm.

🟣 Gần đây được nhàn hạ một chút, đa số người tu hơi lôi thôi, có điều gì buồn hay khó thì muốn khăn gói ra đi.

🔴 Khi trước nhờ cảnh khó nên ai nấy luyện được ý chí chịu cực chịu khổ, không có nản lòng, gặp cảnh khó không thối tâm, gặp điều gì buồn cũng cố gắng chết sống với con đường tu của mình.
Đến khi xuống núi, tức năm 1986, tôi thầm nghĩ dạy thêm một khoá độ năm mươi Tăng rồi nghỉ là đủ trả nợ rồi.

Bên Ni thì dư số đó.
Khi xưa chương trình tu là ba năm, bây giờ kéo dài từ 1986 đến nay (1992) là sáu năm, thời gian gấp đôi.
Vì ở trên núi học nhiều hành nhiều mà lao động ít, còn về đây thì lao động nhiều mà học ít, hành ít nên thời gian phải gấp đôi.

❤️ Như vậy tôi mơ ước bên Tăng được chừng năm mươi vị, còn bên Ni nhiều lắm là một trăm, mà nay bên Tăng đến một trăm và bên Ni đến ba, bốn trăm, tôi mong muốn một mà thành hai thành ba.

🩷 Thế thì nếu không phải Tam Bảo gia hộ, làm sao tôi làm được việc này.
🙏🙏🙏 Như vậy những điều gì tôi mong muốn, Tam Bảo đều cho tôi mãn nguyện trội gấp mấy lần điều tôi ước muốn.

Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ.
Trích trong : XUÂN TRONG CỬA THIỀN TẬP: 4

Address

5251 Rendon Road
Fort Worth, TX
76140

Opening Hours

Monday 10am - 12pm
2pm - 5pm
Tuesday 10am - 12pm
2pm - 5pm
Wednesday 10am - 12pm
2pm - 5pm
Thursday 10am - 12pm
2pm - 5pm
Friday 10am - 12pm
2pm - 5pm
Saturday 10am - 12pm
2pm - 5pm
Sunday 10am - 12pm
2:30pm - 6pm

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thien Vien Quang Chieu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Thien Vien Quang Chieu:

Shortcuts

Featured

Share