07/17/2024
BỎ PHIẾU CHO AI?
KHỔNG TỬ VÀ CHÚNG TA
Khổng tử ngắm cảnh tượng trời đất mà đạt lẽ biến hóa. Chúng ta nhìn vũ trụ mà phác giác sự hiện diện của Ðức Chúa Trời.
Kinh Thánh ghi rằng khi tạo ra con người Ðức Chúa Trời hà sinh khí nên loài người trở nên một loài sinh linh và Khổng tử tin rằng người ta sinh ra đã thụ bẩm các khí của trời đất.
Kinh Thánh dạy rằng vì loài người đã phạm tội nên xa cách Ðức Chúa Trời, ngoảnh mặt đi mà làm lắm điều bất chính. Khổng tử tin rằng người với trời có thể tương cảm với nhau nhưng vì để lòng tư dục và lý trí mà tính tóan điều hơn thiệt để rồi tâm thần rối loạn , ám muội mà xa cách lẽ thái hòa của trời đất.
Khổng tử không đưa ra biện pháp nào để giúp con người tương cảm trở lại với đất trời. Còn Kinh Thánh đưa ra một giải pháp, một chương trình cứu nhân loại, giúp loài người trở lại sống hòa hợp với Ðức Chúa Trời.
Chúng ta không cần cái khôn của Khổng tử để biết sự vận hành của Tạo Hóa vì Kinh Thánh có viết rằng: “điều chi có thể biết được về Ðức Chúa Trời thì đã bày ra chúng ta từ buổi sáng thế, sờ sờ trước mắt với những sự mầu nhiệm của muôn loài và vũ trụ” . Vậy mà nhiều người nhìn vào sự vận hành mầu nhiệm của vũ trụ mà mắt vẫn không thấy , trí vẫn không hiểu và lòng dạ vẫn cứng trước chân lý đã phơi bày. Hơn nữa, khốn thay cho những người biết danh Ngài nhưng không làm sáng danh Ngài và không tạ ơn Ngài nữa. Ðó là những kẻ hành động, suy nghỉ theo ý riêng của mình và lầm lẫn ý mình là ý Trời.
Khổng tử ngắm cảnh tượng trời đất mà đạt lẽ biến hóa. Chúng ta nhìn vũ trụ mà phác giác sự hiện diện của Ðức Chúa Trời.
Kinh Thánh ghi rằng khi tạo ra con người Ðức Chúa Trời hà sinh khí nên loài người trở nên một loài sinh linh và Khổng tử tin rằng người ta sinh ra đã thụ bẩm các khí của trời đất.
Kinh Thánh dạy rằng vì loài người đã phạm tội nên xa cách Ðức Chúa Trời, ngoãnh mặt đi mà làm lắm điều bất chính. Khổng tử tin rằng người với trời có thể tương cảm với nhau nhưng vì để lòng tư dục và lý trí mà tính tóan điều hơn thiệt để rồi tâm thần rối loạn , ám muội mà xa cách lẽ thái hòa của trời đất.
Khổng tử không đưa ra biện pháp nào để giúp con người tương cảm trở lại với đất trời. Còn Kinh Thánh đưa ra một giải pháp, một chương trình cứu nhân loại, giúp loài người trở lại sống hòa hợp với Ðức Chúa Trời.
Chúng ta không cần cái khôn của Khổng tử để biết sự vận hành của Tạo Hóa vì Kinh Thánh có viết rằng: “điều chi có thể biết được về Ðức Chúa Trời thì đã bày ra chúng ta từ buổi sáng thế, sờ sờ trước mắt với những sự mầu nhiệm của muôn loài và vũ trụ” . Vậy mà nhiều người nhìn vào sự vận hành mầu nhiệm của vũ trụ mà mắt vẫn không thấy , trí vẫn không hiểu và lòng dạ vẫn cứng trước chân lý đã phơi bày. Hơn nữa, khốn thay cho những người biết danh Ngài nhưng không làm sáng danh Ngài và không tạ ơn Ngài nữa. Ðó là những kẻ hành động, suy nghỉ theo ý riêng của mình và lầm lẫn ý mình là ý Trời.
MẠNH TỬ : Ý DÂN LÀ Ý TRỜI
Quan niệm người cai trị phải theo ý của dân không phải là một quan niệm mới mẻ hay tân kỳ. “Dân vi quý xã tắc thứ chi quân vi khinh” là một câu nói của Mạnh tử học trò của Khổng tử đã có từ 300 trước công nguyên.
Dân là trọng. Ý dân là ý Trời.
Khái niệm Ý dân là ý Trời của Mạnh Tử nói lên vai trò quan trọng của quần chúng trong chánh sách cai trị của nhà cầm quyền. Ông muốn nói sức mạnh quần chúng mà người cai trị phải đặt biệt quan tâm. Ông muốn nói đến ảnh hưởng của dư luận quần chúng và nếu Mạnh tử sống trong thế giới ngày nay, ông ta sẽ chú trọng đến vai trò của truyền thông vì chính những cơ quan truyền thông sẽ hướng dẫn dư luận của quần chúng.
QUẢN DI NG Ô : Ý DÂN HỢP Ý TRỜI
Trước Khổng tử gần 300 năm, tức vào khoảng năm 721 trước công nguyện, Quản Di Ngô, tể tướng nước Tề đã dùng đường lối chính trị hợp với nhân tâm. Chủ thuyết của ông được người đời sau đúc kết trong những thiên thuộc về kinh ngôn.
Ông nói: “Nếu hợp với đạo Trời, việc làm tự nhiên mà thành tựu. Ông còn nói thêm: “ Vì dân ghét sự lo lắng , ta phải làm cho dân thảnh thơi. Vì dân ghét sự nghèo nàn, ta phải làm cho dân được phú quý. Vì dân ghét sự nguy hại, ta phải làm cho dân được yên ổn
Ông cho ý dân hợp với đạo trời. Chế độ chính trị dân chủ ngày nay đồng ý với khái niệm này của Quản Di Ngô.
Ý DÂN TRÁI Ý TRỜI
Các cuộc bầu cử là cơ hội để dân bày tỏ ý kiến của mình. Dân chọn chính sách đường lối và chọn người thi hành chính sách đó. Tuy nhiên, lịch sử cho thấy nhiều lần dân chọn sai chính sách và chọn sai người lãnh đạo. Vậy thì ý dân chưa hẳn là ý Trời mà còn trái với ý Trời. Ý kiến của đa số lắm khi không phản ảnh được lẽ thật. Ðám đông nhất thời bị xúc động, bị ảnh hưởng, bị lôi cuốn bởi một lời nói, một hình bóng, một cơ quan tuyên truyền, một chương trình vận động tốt nào đó và đã quyết định xa rời chân lý.
1. Cách nay hơn 3000 năm, năm 1050 trước Tây lịch. Dân Do Thái hợp lại chống nhà tiên tri Sa-mu-ên và đồng thời quyết định nghịch lại ý của Ðức Chúa Trời. Họ đòi phải có một vị vua cai trị họ thay vì để Ðức Chúa Trời trực tiếp qua các quan xét. Từ đó dân tộc này phải trải qua bao chiến tranh, bắt bớ tù đày, các nước chung quanh thay nhau cai trị và cuối cùng bị tản lạc khắp năm châu.
2. Rồi cách nay 2000 năm, Chúa Jesus bị các thầy tế lễ bắt đem đến quan Tổng đốc Phi lát để xử tội. Quan Tổng đốc nhóm họp các thầy tế lễ, các quan binh đề hình và dân chúng lại mà nói rằng: “ Các người đã đem nộp người này cho ta về tội xui dân làm loạn. Nhưng ta đã tra hỏi và thấy người không mắc tội nào cả. Vua Hê rốt của các người cũng không thấy người này phạm tội nào cả. Vậy người này không làm điều gì đáng chết nên ta chỉ đánh đòn rồi tha đi. Dân chúng bèn đồng thanh kêu lên rằng: “ hãy giết người này đi.” Tổng đốc sau cùng đã theo ý dân mà đóng đinh Chúa Jesus trên cây thập tự.
Khi nói Ý dân là Ý trời, ông Mạnh tử đặt vấn đề hữu hiệu của một chánh sách và sự thành công trong nghệ thuật lãnh đạo. Ông không đặt trọng tâm vào vấn đề đạo đức, vấn đề chân lý hay sự ích lợi của quốc gia .
BẦU CỬ : MỘT QUÁI VẬT
Một quái vật tiến vào làng. Nó giết hại mọi dân trong làng. Nó phá hũy tất cả các nhà cửa, đồ đạc kể cả nhà của bác học Frankenstein. Một người bạn của ông từ xa đến, rất ngạc nhiên trước cảnh tượng rùng rợn này. Ông hỏi nhà bác học Frankenstein:
- Thưa nhà bác học, chuyện gì đã xảy ra?
- Một quái vật, một quái vật ! nhà bác học đáp.
- Ông nói cái gì?
- Con quái vật đã tác hại . Thật khủng khiếp. Nó giết mọi người, Nó phá hủy mọi thứ.
- Con quái vật ? Nó từ đâu tới ?
Một phút im lặng.
- Thưa bác học, con quái vật từ đâu tới đây vậy?
- Tôi đã chế ra nó. Nó do tôi tạo ra. Nhà bác học Frankenstein lẩm bẩm nói một mình.
Thưa quý vị, nếu chúng ta không thấy bài học qua câu chuyện này, chúng ta hãy nhìn xã hội băng hoại ngày nay và đừng đổ thừa trách nhiệm cho người khác. Trách nhiệm đó thuộc về chúng ta. Nó thuộc về các Hội Thánh. Chúng ta đã không vâng theo những chỉ thị của Chúa nên quốc gia này đi đến tình trạng tồi tệ như ngày nay.
Tuy chúng ta không trực tiếp chế ra con quái vật nhưng chúng ta đã để cho nó tự do lớn lên và có quyền lực. Với quyền lực của chính quyền, của quốc hội, của các tòa án, của các trường học, của các cơ quan truyền thông, cơ đốc giáo đã thất bại , đã không làm trọn trách nhiệm của mình. Các định chế này đã thành những quái vật. Chúng ta đã để những phước hạnh chui qua kẻ tay và đánh mất phần ân điển mà Chúa dành cho quốc gia này.
2012: CHÚA ĐỨNG VỀ PHÍA NÀO ?
Trong kỳ bầu cử Tổng thống năm 2024, câu hỏi cho các cơ đốc nhân là Chúa đứng về phía nào ? Ông Biden hay ông Trump ?
Tôi mượn một câu nói trong Kinh Thánh để trả lời câu hỏi này.
Trong sách Giô-suê đoạn 5:13-14 :
“13 Xảy khi Giô-suê ở gần Giê-ri-cô, ngước mắt lên mà nhìn, bèn thấy một người đứng cầm gươm trần đối diện cùng mình. Giô-suê đi lại người và nói rằng: Ngươi là người của chúng ta hay là người của kẻ thù nghịch chúng ta? 14 Người đáp: không, bây giờ ta đến làm tướng đạo binh của Đức Giê-hô-va. Giô-suê bèn sấp mặt xuống đất, lạy, và hỏi rằng: Chúa truyền cho tôi tớ Chúa điều gì?
Chúng ta biết sau 40 năm lang thang trong đồng vắng, Giô-suê và dân quân Do Thái tiến vào vùng đất hứa, bước qua sông Giô-đanh và chướng ngại đầu tiên trên đường tiến quân là thành Giê-ri-cô. Họ gặp một người cầm gươm đứng đối diện. Giô-suê hỏi : ông là người phe nào. Phe ta hay phe thù nghịch ta. Chúng ta hiểu người cầm gươm đó là Đức Chúa Trời và cuộc đối thoại này cũng xảy ra trong thời chúng ta khi chúng ta hỏi : Chúa đứng về phía đảng Cộng Hoà hay đảng Dân chủ.
Chúa trả lời : Không, Ta là chỉ huy trưởng đạo quân của Đức Chúa Trời. Ta là Tư lệnh Tối cao của các trận chiến ở thế gian. Các ngươi phải theo lệnh của ta, Ta không chọn phe nào mà các phe phải chọn theo ta.
Do đó câu hỏi của chúng ta trong cuộc bầu cử không phải là Chúa đứng về đảng của mình hay không mà là chúng ta có đứng cùng phía với Chúa không.
TRẢ LỜI CỦA LINCOLN
Năm 1863, trong cuộc nội chiến Nam Bắc của Hoa kỳ, người ta hỏi ông Abraham Lincoln rằng ông có tin rằng Chúa đứng về phía ông không và ông trả lời rằng : “ Tôi biết Chúa luôn luôn đứng về lẽ phải, Tôi lo lắng và luôn luôn cầu nguyện cho tôi và xứ sở này đứng cùng phía với Đức Chúa Trời”
Việc của chúng ta là tìm kiếm những nguyên tắc trong Kinh Thánh để từ đó chúng ta rút ra những hướng dẫn để chúng ta chọn lựa người đại diện xứng đáng. Trong thời gian Chúa Jesus đến thế gian, đầu thế kỷ thứ nhất, ý niệm về dân chủ chưa thành hình một cách rõ rệt, dân chúng chưa có quyền chọn lựa người cầm quyền nhưng chúng ta tin rằng lời Chúa trong Kinh Thánh sẽ giúp chúng ta những tiêu chuẩn để chọn người. Trong Công vụ đoạn 6 có kể câu chuyện các sứ đồ để các tín hữu chọn bảy người để làm công tác xã hội là một hình thức bầu cử.
HAI ĐẢNG NHƯ HAI LOẠI ÁO.
Hai đảng tại Hoa kỳ như hai chiếc áo. Các nhà tư bản, các chính trị gia dùng nó để che mình. Khi cần mặc chiếc áo màu xanh thì họ tìm chiếc áo xanh. Khi cần áo màu đỏ thì mặc áo đỏ.
Không ai để ý đến ý muốn của Ðức Chúa Trời.
Ngài muốn chúng ta “làm điều lành để ngăn miệng kẻ ngu muội, dại dột” ( I Phierơ 2:15).
Ngài muốn chúng ta nên thánh tức là tránh sự ô-uế, giữ thân mình cho sạch, không tình dục luông tuồng, luôn vui mừng, cầu nguyện không thôi và biết tạ ơn Ðức Chúa Tròi.
CHỖ ĐỨNG CỦA CƠ ĐỐC NHÂN
Người Cơ đốc biết cuộc sống này là tạm bợ, chúng ta là những khách lữ hành, tạm ở đây một thời gian rồi trở về nhà cha của mình. Nhưng cuộc bầu cử rất quan trọng đối với cuộc sống trên thế gian của chúng ta, nó là cơ hội để chúng ta bày tỏ ý muốn của Đức Chúa Trời. Chúng ta không muốn tiếp tay hay bỏ mặc cho con quái vật lớn lên và tác hại xứ sở này. Nó quan trọng vì nó liên hệ đến vận mạng của nước Uraine , Afganista, Đài loan và những quốc gia đồng minh cũng như kẻ thù của Hoa kỳ. Chúng ta không thể nhìn nó như một kẻ bàng quan.
Trong sách Phúc âm Giăng 15:19 :
“ Nếu các ngươi thuộc về thế gian, thì người đời sẽ yêu kẻ thuộc về mình; nhưng vì các ngươi không thuộc về thế gian và ta đã lựa chọn các ngươi giữa thế gian, bởi cớ đó người đời ghét các ngươi”.
Cũng như trong Giăng 17:14, Chúa Jesus đã cầu nguyện :
“ Con đã truyền lời Cha cho họ, và thế gian ghen ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian vậy”.
Như vậy, qua hai câu kinh văn trên, Chúa xác nhận, ngườii Cơ đốc không thuộc về thế gian Và câu hỏi là Cơ đốc nhân có phải tham gia vào những sinh hoạt chính trị của thế gian không?
GIẢI THÍCH CỦA WILLIAM BARCLAY
Theo hoc giả William Barclay thì theo sứ đồ Giăng, có hai thực thể : Hội Thánh và thế gian như hai màu : đen và trắng. Giữa hai màu đó, không có pha trộn, giữa hai thực thể đó không có sự tương thông, không có chuyện đi nước đôi, không có thỏa hiệp. Một người hoặc thuộc thế gian hoặc thuộc vê Chúa Jesus Cứu Thế.
Điều chúng ta nên nhớ là trong đoạn kinh văn này, khi nói “thế gian” sứ đồ Giăng ám chỉ một tổ chức xã hội của con người không có Đức Chúa Trời và chống nghịch lại Đức Chúa Trời. Thật ra , trong đoạn kinh văn này, Chúa Jesus cho biết một cơ đốc nhân không thuộc về thế gian nhưng vì còn sống ở thế gian nên Cơ đốc nhân đó phải cẩn thận, đừng lẩn lộn để không phải khó xử khi gặp cảnh ngộ có mâu thuẩn giữa thế gian và thiên đàng.
Mặt khác, Chúa Jesus dạy chúng ta những bổn phận xử thế với thế gian.
CÂU CHUYỆN : TRẢ CHO SÊ SA
Trong sách Phúc âm Ma-thi-ơ có một câu chuyện về các lãnh đạo tôn giáo Do Thái hỏi Chúa Jesus có nên đóng thuế hay không. Thời đó, nước Do Thái đang bị La-mã đô hộ và La-mã bốc lột dân Do Thái qua hệ thống thuế má. Chính quyền La-mã đặt ra ba loại thuế: thuế điền thổ, thuế lợi tức và thuế thân. Họ tổ chức để chính người Do Thái đánh thuế người Do Thái và trao tiền thuế đó cho chính quyền đô hộ.. Người thu thuế, đấu thầu với chính quyền La-mã rồi trực tiếp tính thuế với dân chúng. Người thu thuế muốn có lời nhiều phải đánh thuế cao và thu thuế rất gắt gao đến độ tàn nhẫn. Do đó, vào thời Chúa Jesus, người thu thuế bị dân chúng ghét và khinh khi như phường đĩ điếm. Các người lãnh đạo tôn giáo thấy cơ hội để gài Chúa Jesus vào thế khó xử . Nếu trả lời là nên đóng thuế thì sẽ bị dân chúng phản đối vì dân chúng không ưa và không muốn đóng thuế vì đối với người Do Thái , Đức Chúa Trời là vua duy nhất nên đóng thuế cho bất cứ vị vua nào khác đều có nghĩa là nhìn nhận vương quyền của vua ấy như thế là xuc phạm Đức Chúa Trời. Còn nếu trả lời là không nên đóng thuế thì vi phạm luật lệ của nhà cầm quyền và xúi dân chống chính quyền. Xin mời quý vị nghe phản ứng của Chúa Jesus ghi trong sách Phúc âm Ma-thi-ơ 22: 18-22
15 18 Đức Chúa Jêsus biết ý xấu của họ, bèn đáp rằng: Hỡi kẻ giả hình, sao các ngươi thử ta? 19 Hãy đưa cho ta xem đồng tiền nộp thuế. Họ đưa cho Ngài một đơ-ni-ê. 20 Ngài bèn phán rằng: Hình và hiệu nầy của ai? 21 Họ trả lời rằng: Của Sê-sa. Ngài bèn phán rằng: Vậy, hãy trả cho Sê-sa vật gì của Sê-sa; và trả cho Đức Chúa Trời vật gì của Đức Chúa Trời. 22 Họ nghe lời ấy, đều bợ ngợ, liền bỏ Ngài mà đi.
HAI TRÁCH NHIỆM CỦA CƠ ĐỐC NHÂN
Ở đây, Chúa Jesus phân rõ hai trách nhiệm, hai bổn phận của một Cơ đốc nhân. Trách nhiệm của một công dân với với chính quyền và trách nhiệm của một con dân Chúa đối với thiên quốc.
Người dân được chính quyền bảo vệ an ninh, an ổn cung cấp những tiện ích như đường sá, điện nước , giáo dục y tế, lo kẻ già yếu. Người dân mang nợ đối với quốc gia mình đang ở. Người Cơ đốc có trách nhiệm, bổn phận với quốc gia song song với Đức Chúa Trời.
Tuy nhiên, khi người tín đồ tin rằng một điều nào đó ngược lại ý của Đức Chúa Trời thì họ sẽ bất tuân , không nhúng tay vào.
Đây là chân lý vĩnh viễn mà Chúa đưa ra: một Cơ đốc nhân chân thật phải là một công dân tốt của đất nước. Nếu người đó không làm tròn bổn phận đối với thiên quốc thì sẽ không thể nào là công dân tốt của quốc gia và ngược lại. nếu người đó không làm tròn bổn phận với tổ quốc thì sẽ không thể nào là một công dân tốt của thiên quốc được.
Ho phải : Kính sợ Đức Chúa Trời và tôn trọng vua” I Phierơ 2:17.
TRÁCH NHIỆM BẦU CỬ
Một trách nhiệm quan trong trong lãnh vực “trả cho Sê-sa” là tham gia vào sinh hoạt chính trị của quốc gia. Tức là bầu cử và ứng cử.
Nếu trước kia, Đức Chúa Trời phán xét và trừng trị những thành phố hay quốc gia phạm tội ác thì ngày nay chúng ta sẽ trách nhiệm phần nào về tội lỗi tại thành phố hay quốc gia mà chúng ta đang cư ngụ bởi vì thành phần lãnh đạo thành phố hay quốc gia đó do chúng ta chọn lựa.
Nếu chúng ta chọn một đại diện của thành phố hay của quốc gia là người ủng hộ tự do phá thai, tự do đồng tình luyến ái, ngăn cấm chưng bày 10 điều răn của Đức Chúa Trời, cấm cầu nguyện nhân danh Chúa Jesus tại nơi công cộng, chủ trương bỏ “In God we trust” thì một ngày nào tội ác lan tràn, đạo đức suy đồi và cơn giận của Đức Chúa Trời sẽ giáng trên chúng ta là người trách nhiệm gián tiếp qua hành vi chọn người đại diện.
CƠ ĐỐC NHÂN VÀ CHÍNH TRỊ
Có người chủ trương Cơ đốc nhân không nên dính vào việc lãnh đạo đất nước vì Cơ đốc nhân chân chính không thể nào có đủ bản lãnh chính trị, nghĩa là phải mưu kế, lừa đảo, gạt gẫm để đối phó hay đương đầu với mưu chước toàn cầu. Lời nhận định này như là một điệp khúc nhắc lại vào những năm có bầu cử Tổng thống và những ứng cử viên có quá khứ gắn liền với tôn giáo đều không được dân chọn vì dân chúng cho rằng họ không đủ bản lãnh để đương đầu với tình hình thế giới đầy mưu mô xảo huyệt.
JIMMY CARTER
Jimmy Carter là một trường hợp điển hình. Tổng thống Carter đã tỏ ra lúng túng khi Iran xâm nhập toà Đại sứ Hoa kỳ, bắt giữ toàn bộ nhân viên trong toà Đại sứ trong 400 ngày mà không có hành động nào giải quyết sự khủng hoảng này. Trong khi đó, ông Reagan chỉ tuyên bố trong lúc vận động tranh cử rằng khi ông nhậm chức Tổng Thống, chỉ cần 48 giờ ông sẽ giải quyết vấn đề này. Và Iran đã thả các con tin khi Reagan vừa đắc cử mà chưa nhậm chức Tổng thống.
Thật ra các nhận xét đó chỉ phiếm diện, bề ngoài. Khi Reagan vừa đắc cử, phân lời ngân hàng đang là 24% đã tự động hạ giảm xuống 12% rồi 10% trong lúc ông Carter vẫn còn là Tổng Thống và ông Reagan chưa nhận chức. Ông Reagan chưa có đưa ra biện pháp nào cả về tài chánh cũng như về kinh tế . Thế mà ngân hàng tự động giảm phân lời, giá cả thị trường chứng khoán bỗng phấn khởi và tăng lên vùn vụt. Như vậy đằng sau các biến cố này là vai trò của Tư bản, của tài phiệt. Họ nắm tài chánh, họ nắm cơ quan truyền thông, họ hướng dẫn dư luận và muốn đưa người lãnh đạo nào bảo vệ quyền lợi của họ.
Nếu chúng ta để lời Chúa hướng dẫn thì chúng ta quyết định theo ý của Chúa. Nếu chúng ta để cơ quan truyền thông hướng dẫn, chúng ta quyết định theo ý của tư bản. Nếu chúng ta không tham gia vào tiến trình bầu cử chúng ta bỏ rơi cơ hội làm vinh hiển Đức Chúa Trời. “Cái gì của Sê-sa thì trả lại cho Sê-sa.”
QUẢN DI NGÔ VÀ TIÊU CHUẨN TAM BẢN
Ngày xưa Quản Di Ngô đưa ra Tam Bản để chọn người lãnh đạo : trước hết là phải có đạo đức, thứ hai phải có công trạng tức là phải có kinh nghiệm và thứ ba phải có tài năng. Đạo đức để đường lối quang minh, không dối gạt dân và không lừa đồng minh. Có tài năng để tránh mưu của kẻ thù và phân biệt bạn và thù. Làm chính trị thương cấp là dùng đạo đức mà lãnh đạo dân và dạy dân. Chính trị hạ cấp là dối dân, gạt bạn để đạt kết quả tạm thời. Vì thế người lãnh đạo phải là người có căn bản đạo đức và đẹp lòng Chúa Trời.
Tôi tin rằng lời của Chúa trong Kinh Thánh đưa ra những nguyên tắc, những đạo đức để chúng ta chọn ứng cử viên phù hợp với nguyên tắc đạo đức này.
TIẾN SĨ JAMES KENNEDY
Tiến sĩ James Kennedy trong quyển How Would Jesus Vote đã đưa ra ý kiến là Cơ đốc nhân nào lơ là không đi bỏ phiếu là phạm tội. Ông viết: “ khi tôi tuyên bố quan niệm đó trên bục giảng hôm Chúa nhật thì có người tín đồ hỏi tôi: “ Chỗ nào trong Kinh Thánh nói rằng không bỏ phiếu là phạm tội?” . Tôi đã chỉ họ câu kinh thánh “hãy trả cho Sê-sa vật gì của Sê-sa” và tôi giải thích thêm rằng chúng ta phải thi hành bổn phận đối với đất nước này những gì thuộc về trách nhiệm của một công dân. Và chắc chắn với quốc gia này, trách nhiệm tối thiểu của một công dân là đóng thuế và bầu cử. Người nào trốn tránh việc đóng thuế cùng trốn tránh việc bầu cử đều là có tội.
Con người đều có khiếm khuyết, phạm tôị nhưng người Cơ đốc biết ăn năn và quay về với lẽ Thật còn người không tin Chúa thì cố ý che lấp tội lỗi của mình mà càng lún sâu vào tội lỗi nên đất nước này sẽ là một quái vật mà chính chúng ta tạo ra, nuôi dưỡng để nó tàn hại quốc gia này.
Hãy quan sát cuộc bầu cử Tổng thống năm nay và thực hành những gì mà chúng ta học hỏi từ Kinh Thánh. Hãy thi hành nhiệm vụ của một công dân dưới tiêu chuẩn của Kinh Thánh. Nếu quái vật hiện diện trong chính trường là do lỗi của chúng ta. Sự tàn hại là do chúng ta và cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời là do chính chúng ta làm ra.
CƠ ĐỐC NHÂN: MUỐI VÀ SỰ SÁNG
Khi Chúa Jesus ví Cơ đốc nhân là muối và sự sáng của thế gian, Ngài muốn dạy chúng ta điều gì trong sinh hoạt chính trị của xã hội này ?
Các ngươi là muối của đất; song nếu mất mặn đi, thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại? Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chơn.14 Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành trên núi thì không khi nào bị khuất được: 15 cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chơn đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà. 16 Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời. Ma-thiơ 5:13-17
Tôi có nghe ông Don Wildman nói trên đài truyền hình và ám ảnh tôi :
- mỗi ngày có 4 ngàn hài nhi bị giết và 300,000 Hội Thánh của Chúa im lặng
- Các hệ thống truyền thông luôn chế nhạo Cơ đốc nhân, đức tin của chúng ta và những giá trị của chúng ta và 300,000 Hội Thánh cũng im lặng
- Trên các đài truyền hỉnh, truyền thanh, phim ảnh, internet, hình ảnh bạo lực, chết chóc, dâm ô, giết người, câu chuiyện vô đạo đức được chiếu, trình bày và 300000 Hội Thánh cũng im lặng.
- Các vụ tự tử của các em teenage gia tăng với mức độ khủng khiếp, giết người do các em tại trường gia tăng, hảm hiếp trẻ em gia tăng 700 % và các Hội Thánh của Chúa vẫn im lặng.
- Các đoàn người hô hào phá thai, ủng hộ đồng tình luyến ái nhan nhản ngoài phố và các Hội Thánh Chúa nhìn như người bàng quan.
Chúng ta có thực sự là những Cơ đốc nhân với mạng lệnh rao truyền lời Chúa không? Khi mà Hội Thánh của Chúa vẫn im lặng .
Chúng ta có phải là muối , là sự sáng và trách nhiệm phải mở rộng tin lành cho mọi người không? Khi mà Hội Thánh của Chúa vẩn im lặng.
Muối được liên kết với sự thánh khiết. Muối dùng để bảo tồn thực phẩm . Và muối làm tăng hương vị cho thức ăn. Người Hy lạp nói rằng muối là vật tinh khiết. Muối dùng làm lễ vật để cúng tế của người Do Thái. Việt nam dùng muối và nước lạnh trên bàn thờ ông Thiên. Vậy nếu Cơ đốc nhân là muối của thế gian, người phải là gương sáng sáng về sự tinh khiết. Người ta có khuynh hướng hạ thấp các tiêu chuẩn về đạo đức còn người Cơ đốc là người nâng cao tiêu chuẩn đạo đức.
Muối giữ thịt lâu hư và người Cơ đốc phải có tác dụng sát trùng, tẩy sạch môi trường dơ dáy. Sự hiện diện của Cơ đốc nhân sẽ xua đuổi sự hư hoại và làm cho người khác trở nên tốt hơn.
Muối tăng hương vị , đồ ăn trở nên đậm đà, không nhạt nhẽo, buồn nôn. Cơ đốc nhân làm tăng hương vị cuộc đời.
Cơ đốc nhân là sự sáng và là sự sáng phản chiếu của Chúa Jesus.
1. Cơ đốc nhân không thuộc loại tìn đồ bí mật, tín đồ thầm lặng mà phải toả ra cho mọi người biết ánh sáng của Chúa Jesus.
2. Sự sáng là sự hướng dẩn. Đèn Hải đăng dùng cho các tàu bè biết phương hướng. Cơ đốc nhân phải là gương cho thế gian, soi sáng đường cho thế gian.
3. Sự sáng là ngọn đèn báo hiệu. Cơ đốc nhân phải nói lời cảnh cáo khi thấy người khác đang bước đến ngỏ đường nguy hiểm. Chúng ta phải cảnh tỉnh thiên hạ.
Áp dụng hai ẩn dụ này vào cuộc sống thực tế, Cơ đốc nhân chắc chắn phải tích cực trong công cuộc bầu cử để nói lên lập trường của Cơ đốc giáo.
Vậy thì, ngay bây giờ chúng ta phải theo dõi lời tuyên bố của các ứng viên. Xem ai là người đứng về phía của Chúa Jesus và cho mọi người biết chúng ta chỉ chọn ứng cử viên nào đứng về phía Chúa Jesus mà thôi.
Tôi không thể nói là chúng ta nên bỏ phiếu cho ai. Tôi tôn trọng tự do cá nhân, quyết định của từng người . Nhưng tôi mong quý vị nhìn vào quá khứ của họ, qua lời tuyên bố, qua chủ trương của đảng để xem ứng cử viên nào đứng về phía Chúa Jesus thì bỏ cho họ. Vấn đề là khi mà cả hai ứng cử viên đều không đứng về phía Chúa Jesus. Và giữa hai cái xấu, có nên chọn cái ít xấu hơn hay không? Giữa hai ông Biden và Trump, quý vị thấy ai là người có thể đứng gần với Chúa hơn thì bỏ phiếu cho người đó. Con quái vật đó do chúng ta tạo ra và hậu quả đó là do chúng ta làm ra.