10/09/2026
Thường thì ai cũng nghĩ mình không sai.
Hai người va chạm xe vào nhau rồi cãi nhau, ai cũng cho mình đúng.
Hai người cãi nhau vì ranh giới đất ở, ai cũng cho mình đúng.
Khi ta gặp một người, ta khuyên họ tu hành, họ còn giận mình.
Họ nói: "Tôi không hại ai, tôi ăn hiền ở lành, tôi đâu có gì sai, đâu cần phải tu."
Rồi khi ta bước vào đạo tu tập cũng vậy.
Ta cũng hay bị một cái ảo tưởng là mình không có gì sai. Biết đạo, tu theo đạo rồi mình sẽ tốt lên thêm mãi thôi.
Thật sự, chúng ta đều đang ở trong lầm lỗi, trong sai sót mà ta không nhìn ra thôi. Mà khi bước vào sự tu tập, ta bước vào vô số bài toán khó phải quyết cho ra.
Đó là lý do mà khi bước vào học đạo, ta phải mở rộng kiến thức, hiểu biết nhiều thứ:
luật pháp, tình yêu hôn nhân, nghệ thuật, mỹ thuật, kiến trúc, kỹ thuật, âm nhạc, y tế, sức khỏe, tâm lý, nghề nghiệp, nội tâm, nghiệp báo, thiền định..
Để khi đối diện với từng tình huống, ta có kiến thức để xử lý cho hợp lý. Chứ còn ta ít kiến thức quá, ít biết chuyện quá, ta cũng dễ phạm sai lầm.
Ví như:
Sao thấy cô ấy hôm nay đẹp quá, lời nói ngọt quá… Biết là AI làm nên mình nghi ngờ ngay.
Có người gọi điện nói tài khoản ngân hàng của bạn sắp bị khóa vì có ai đã chuyển tới số tiền lớn. Hãy cho tôi mật khẩu để tôi vào ngăn chặn giúp. Ta cho rồi mất hết tiền luôn.
Trong thời đại mới, mình có thêm nhiều kiến thức trong nhiều lĩnh vực của cuộc sống để mình đỡ mắc sai lầm. Chứ còn ít kiến thức quá thì ta dễ phạm sai lầm, mà sai lầm thì ta sẽ vất vả trước khi rời khỏi cuộc đời.
SAI LẦM MÀ THẤY GIỐNG NHƯ KHÔNG CÓ SAI LẦM.
Gần như ai cũng bị lỗi này. Không thấy mình sai gì cả.
Nên khi bước vào tu hành, mỗi người phải có nhiều kiến thức, càng tu thì càng phải thấy nhiều cái sai của mình, càng tu càng phải thấy mình vẫn còn KHỐI VÔ MINH TỘI SÂU DÀY.
Mà nhân quả thì kỳ lạ: càng thấy sự thật thì ta càng sống đúng dần, càng đi vững trên cuộc đời này, dù ta chẳng muốn đi tìm cái sai để cho mình đúng.
(st)