Đạo Phật Và Đời Sống

Đạo Phật Và Đời Sống Trang Đạo Phật Nguyên Chất là trang đăng tải chuyên đề Phật Học - Phật Pháp - Ngôn ngữ tiếng Tây Tạng

Khi Phật an trú tại tinh xá Khoáng Dã. Bấy giờ, các Tỳ Kheo ở trong tinh xá này làm 500 cái phòng riêng, đều do họ tự đi...
09/03/2023

Khi Phật an trú tại tinh xá Khoáng Dã. Bấy giờ, các Tỳ Kheo ở trong tinh xá này làm 500 cái phòng riêng, đều do họ tự đi xin vật liệu về làm. Có một Tỳ Kheo vào buổi sáng sớm khoác y, cầm bát đi vào thôn Khoáng Dã để xin vật liệu làm phòng. Lúc ấy, có một người bán tạp hóa mang chìa khóa cửa ra tiệm tạp hóa mở cửa hàng định bán, thì trông thấy Tỳ kheo từ xa đi nhanh đến. Người chủ tiệm liền suy nghĩ: “Vị Tỳ Kheo này đến đây chắc là để xin vật liệu làm phòng. Từ sáng sớm đến giờ ta chưa bán chác được gì, thì lại có người đến xin”. Nghĩ thế ông bèn đóng cửa hàng trở về nhà. Rồi Tỳ Kheo suy nghĩ: “Ông khách buôn này thấy ta bèn đóng cửa hàng trở về nhà, chắc là biết ta đến xin vật liệu mà không muốn cho chớ gì?”. Nghĩ thế rồi, thầy liền đi tắt một đường khác đón đầu ông ta, hỏi: “Lão trượng, ông định đi đâu mà không đợi tôi? Tôi biết nhờ ai để cất phòng, chỉ có nhờ ông thôi. Vì ông là người tin Phật pháp, biết có tội phước, hễ tạo nghiệp thì có quả báo..., mà không muốn cho, thì còn ai cho tôi? Lão trượng nên biết rằng Đức Thế Tôn đã dạy:

- Phải khởi từ tâm đối với người không muốn nghe, phải tạo phương tiện khiến cho họ nghe. Với những người không tin, phải làm cho họ tin. Thậm chí phải dùng tay kéo đầu họ, khuyên họ bố thí. Bởi lẽ, những người ấy sau khi mệnh chung sẽ sinh lên cõi trời, có sắc đẹp, sức khỏe, trường thọ và quyến thuộc đông đúc; đến khi sinh vào cõi người cũng được khoái lạc, có sắc đẹp, sức khỏe, sống lâu và bà con sum vầy, biết tu tập Phật pháp, làm tăng trưởng công đức, kiến tạo đạo quả.

Khi Tỳ Kheo ấy nói xong rồi, lại nói tiếp: “Lão trượng! Ông giúp tôi cất phòng thì phước đức rất lớn”. Sau khi nghe thuyết pháp, khách buôn liền bố thí ít nhiều.

Thế rồi, ông suy nghĩ: “Nếu ta trở lại cửa hàng, thì sẽ có nhiều người đến xin, đã không được lợi mà còn bị lỗ vốn, chi bằng ngồi ở nhà thì mới bảo toàn được vốn liếng, hơn là ra sạp mua bán, vốn lời sẽ mất hết”. Suy nghĩ như thế rồi, ông bèn trở về nhà ngồi nghỉ.

Bà vợ thấy ông chồng như thế, nổi gận nói: “Vì sao ông ra chợ rồi lại quay về liền? Biếng nhác như thế thì lấy gì để nuôi sống các con, đóng tiền sưu dịch cho nhà nước?”

Khách buôn đáp:

- Bà chớ giận, hãy nghe đã. Sáng sớm hôm nay, tôi ra cửa hàng ngoài chợ…(nói rộng cho đến) vì sợ mất vốn nên trở về nhà. Bà vợ biết rồi, liền im lặng không nói.

Đoạn nói về Tôn giả Xá Lợi Phất, khi vào xóm làng khất thực tuần tự, liền đến đứng ngoài cửa nhà ấy. Bà vợ ông nhà buôn vốn là người có niềm tin sâu xa, cung kính, nên khi trông thấy Xá Lợi Phất, bèn lấy cái bát sạch bỏ đầy thứ ăn, đem ra đổ vào trong bát Xá Lợi Phất, rồi đảnh lễ dưới chân, cung kính vấn an.

Bấy giờ, Xá Lợi Phất an ủi, hỏi thăm: “Trong nhà sinh hoạt thế nào, có tốt đẹp không?”

Bà ta đáp: “Trong nhà đều tốt cả, chỉ có việc sinh nhai bị đình đốn”

Hỏi: “Vì sao như vậy?”

Bà bèn đem các nhân duyên trên bạch đầy đủ với Xá Lợi Phất: “Các sinh hoạt trong nhà như ăn uống, y phục và cung cấp sưu dịch cho quan, đều trông cậy vào cái cửa hàng, nhưng nay ông chồng chỉ ở riết trong nhà, vì sợ người ta đến xin. Thực sự ông đang ở nhà mà ông bảo là đi, thực sự đang thức mà bảo là ngủ. Thầy là người mà nhà tôi cung kính, tôn trọng cúng dường, không dám giấu giếm điều chi, nên mới thố lộ cùng thầy”.

Bấy giờ, Xá Lợi Phất bèn dùng nhiều cách thuyết pháp cho bà vợ ông khách buôn, khiến bà ta sinh tâm hoan hỷ. Rồi thầy trở về tinh xá, đem sự việc trên bạch đầy đủ lên Thế Tôn.

Phật liền bảo: “Gọi thầy Tỳ Kheo ấy đến đây?”

Sau khi thầy được gọi đến, Phật bèn hỏi: “Có thật ông đi xin vật liệu về làm phòng, phiền lụy các thí chủ, khiến họ phiền trách với Xá Lợi Phất về việc của ông không?”

Đáp: “Có thật như vậy bạch Thế Tôn!”

Phật liền khiển trách: “Đi xin vật liệu về làm phòng riêng, làm não loạn các thí chủ là ác pháp”.

Rồi Phật khuyến cáo các Tỳ Kheo: “Các thầy chớ có làm phòng riêng, khiến não loạn đến các thí chủ nữa. Vì tiền tài khó kiếm, việc bố thí cũng gian nan. Các Bà La Môn, cư sĩ xén bớt tài vật để cúng dường Sa Môn y phục, ẩm thực, sàng tọa và các thứ thuốc men phòng trị bệnh, những việc đó thật rất gian nan”.

Này các Tỳ Kheo! Chớ có đi xin nhiều việc, đòi hỏi hoài không biết chán, khiến cho Bà La Môn, cư sĩ có lòng tin phải đau xót bỏ tài vật ra cung cấp cho Sa Môn như y phục, ẩm thực, giường nằm và các thứ thuốc men chữa bệnh.

Đoạn, Phật nói với các Tỳ Kheo: “Có mười việc khiến cho người ta không thích. Đó là:

1-/ Không thường gần nhau
2-/ Quá thường gần nhau
3-/ Vì lợi mà gần nhau
4-/ Người đáng yêu mà không yêu
5-/ Kẻ không đáng yêu mà lại yêu
6-/ Không tin lời nói chân thật
7-/ Ưa xen vào việc của người khác
8-/ Bản thân không có uy đức nhưng lại muốn áp đảo người khác
9-/ Ưa che giấu những lời nói gian tà
10-/ Tham cầu quá nhiều

12/02/2023

Khi chúng ta thấy mọi thứ quan trọng như vậy thì chúng ta không còn quan tâm đến Pháp

Bận rộn vì một thứ gì đó có nghĩa là bị tán tâm bởi những thứ lăng xăng. Tóm lại, những thứ này, những thứ vật chất này, những thứ thuộc về thế tục này ảnh hưởng tất cả mọi người. Tất cả mọi người đều bận rộn về những thứ đó. “[Điều đó hủy hoại] an bình nội tâm, sự tôn trọng lẫn nhau và thậm chí lòng tin đối với luật nhân quả” – có nghĩa là người ta bị tán tâm bởi những thứ này và nó hủy diệt trí tuệ và lòng tin của họ.

Chúng ta không còn tôn trọng nhau bởi vì ta muốn thành đạt cái này cái khác, và vì thế ta ganh đua. “Tôi phải là người tốt nhất, tôi phải thành tựu trước khi người nào khác giành được nó.” Chúng ta mất đi sự tôn trọng lẫn nhau. Chúng ta không thực sự kính trọng bất cứ ai bởi vì chúng ta hướng sự chú ý quá nhiều đến vật chất, của cải và những thứ thuộc về thế tục. Thậm chí [điều đó hủy hoại] lòng tin vào luật nhân quả. Tất nhiên, khi chúng ta thấy mọi thứ quan trọng như vậy, thì chúng ta không còn quan tâm đến Pháp, chúng ta không còn quan tâm đến nhân quả và nghiệp. Chúng ta hoàn toàn quên tất cả và khi đó ta tạo ra rắc rối lớn, lỗi lầm lớn. Thiên hạ ai cũng có [những thứ] rất vĩ đại, tuyệt vời và bởi vì mọi người ai ai cũng đều tin vào giá trị của những thứ đó nên họ lấy làm rất tự hào, rất hợm hĩnh và vân vân. Khi một ai đó được nổi tiếng, có địa vị, tiền bạc, của cải thì họ liền cho rằng họ rất vĩ đại. Họ cho rằng họ có sức mạnh, thế lực và họ hơn hẳn những người khác. Điều đó có nghĩa là cho mình rất quan trọng. Như vậy không tốt.


Hungkar Dorje Rinpoche - Trích “Chúng Ta Cần Phải Biết Rõ Cái Gì Là Pháp, Cái Gì Là Phi Pháp”

08 PHẨM CÚNG DƯỜNG VỚI SỰ CÁT TƯỜNG NHƯ Ý ༡༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,  với ý tuệ siêu phàm thuần khiết vô...
05/02/2023

08 PHẨM CÚNG DƯỜNG VỚI SỰ CÁT TƯỜNG NHƯ Ý

༡༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,
với ý tuệ siêu phàm thuần khiết vô biên,
cúng dường vô biên không thể nghĩ bàn,
nước uống xuất hiện một cách tự nhiên.

OM GURU SARVA TATHAGATA SAPARIVARA ARGHAM PRATICHA SOHA

༢༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,
với ý tuệ siêu phàm thuần khiết vô biên,
cúng dường vô biên không thể nghĩ bàn,
nước tắm xuất hiện một cách tự nhiên.

OM GURU SARVA TATHAGATA SAPARIVARA PADYAM PRATICHA SOHA

༣༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,
với ý tuệ siêu phàm thuần khiết vô biên,
cúng dường vô biên không thể nghĩ bàn,
những bông hoa đẹp hiện diện một cách tự nhiên.

OM GURU SARVA TATHAGATA SAPARIVARA PUSHPE PRATICHA SOHA

༤༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,
với ý tuệ siêu phàm thuần khiết vô biên,
cúng dường vô biên không thể nghĩ bàn,
hương thơm thuần khiết hiển bày tự nhiên.

OM GURU SARVA TATHAGATA SAPARIVARA DHUPE PRATICHA SOHA

༥༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,
với ý định siêu phàm thuần khiết vô biên,
cúng dường vô biên không thể nghĩ bàn,
đèn và ánh sáng hiển bày tự nhiên.

OM GURU SARVA TATHAGATA SAPARIVARA ALOKE PRATICHA SOHA

༦༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,
với ý tuệ siêu phàm thuần khiết vô biên,
cúng dường vô biên không thể nghĩ bàn,
nước hoa, mùi hương hiển bày tự nhiên.

OM GURU SARVA TATHAGATA SAPARIVARA GENDHE PRATICHA SOHA

༧༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,
với ý định siêu phàm thuần khiết vô biên,
cúng dường vô biên không thể nghĩ bàn,
thức ăn cõi trời hiện bày tự nhiên.

OM GURU SARVA TATHAGATA SAPARIVARA NEVIDYA PRATICHA SOHA

༨༽ OM: Từ bản chất vô biên của không gian,
với ý định siêu phàm thuần khiết vô biên,
cúng dường vô biên không thể nghĩ bàn,
âm nhạc kỳ diệu xuất hiện một cách tự nhiên.

OM GURU SARVA TATHAGATA SAPARIVARA SHABDA PRATICHA SOHA

29/01/2023
BỐN LOẠI MA CỦA TÂM     ༡༽ Thứ nhất là devaputra mara: “ma này là con của chư thiên”: ám chỉ tham chấp và ham muốn lạc t...
29/01/2023

BỐN LOẠI MA CỦA TÂM

༡༽ Thứ nhất là devaputra mara: “ma này là con của chư thiên”: ám chỉ tham chấp và ham muốn lạc thú, của cải, tiền bạc, danh vọng mọi thứ chúng ta thường xem như tốt đẹp và vui thú. Loại này bao gồm kiêu căng và bất kỳ dạng say đắm thú vui tạo ra tham luyến. Vì những thứ này dẫn dắt chúng ta tham gia vào các hành động bất chính để củng cố chúng hay kéo dài chúng, chúng là một loại ma.

༢༽ Thứ hai là klesha mara: “ma này là phiền não tinh thần”: là loại đau khổ tinh thần, là một loại ma vì chúng dẫn dắt con người hay khiến con người tái sinh trong sáu cõi luân hồi.

༣༽ Thứ ba là skandha mara: “ma này là ngũ ấm”: vì các ấm là nhân hay nguồn gốc cho sự hiện diện của đau khổ; vì thế chúng cũng là ma.

༤༽ Thứ tư là mrityu mara: “ma này là thần chết”: trừ khi con là một trong những cá nhân phi thường đã đạt trạng thái của chứng ngộ bất tử (không sinh không diệt) thì con sẽ chết và con hoàn toàn bất lực với nó.

Chúng ta có khuynh hướng nhân cách hóa ma và nghĩ nó là một loại chúng sinh nào đó bên ngoài gây đau khổ cho chúng ta hoặc đánh chúng ta nhừ tử. Thực tế là nói đến bốn loại này, gây đau khổ cho chúng ta còn khủng khiếp hơn rất nhiều bất kỳ con ma bên ngoài nào vì những thứ này từ vô thủy đã không ngừng xô đẩy chúng ta rơi vào khổ đau của sáu cõi.

Nhưng cũng có ngoại ma. Có rất nhiều đau khổ xảy ra với chúng ta từ sự bám chấp vào những hình tướng bên ngoài bản thân chúng ta. Vì vậy, chúng ta nhận thức chúng là thật. Điều đó khiến chúng ta gặp nguy hiểm từ đặc điểm của những hình tướng đó. Ví dụ như, nếu ai đó chết vì thiếu đồ ăn và nước uống thì con có thể nói đó là một loại ma vì nó có đặc điểm của hình tướng bên ngoài đã gây ra cái chết. Chúng ta có khuynh hướng nghĩ ma như một thứ gì đó hung ác sẽ bám theo và cắt xẻo chúng ta hoặc kéo lê chúng ta, nhưng nó không nhất thiết tạo sự chú ý hay gây khó chịu lộ liễu. Ma là bất kỳ thứ gì cản trở thực hành Pháp và cám dỗ con từ bỏ thực hành Pháp và sa lầy vào các hoạt động thế gian.

BẢO VỆ BA GIỚI: BIỆT GIỚI - BỒ TÁT GIỚI & MẬT GIỚI      Cùng thời của Lạt Ma Jigten Sumgon, có một vị tu sĩ gọi là Thiết...
10/05/2022

BẢO VỆ BA GIỚI: BIỆT GIỚI - BỒ TÁT GIỚI & MẬT GIỚI

Cùng thời của Lạt Ma Jigten Sumgon, có một vị tu sĩ gọi là Thiết Cước Tăng, có khả năng gặp ngài Quan Thế Âm trong thân người và vân du đến cõi của ngài, Phổ Đà Sơn, hằng ngày. Một hôm, trên đường đến Phổ Đà Sơn, ông gặp một tu sĩ phạm giới. Vị tăng này cẩu thả treo y và bình bát lên một cành cây và đang cày ruộng. Trong lúc cày ông đã giết hại nhiều chúng sinh; côn trùng sống dưới lòng đất bị xới lên và phơi nắng đến chết và côn trùng sống trên mặt đất thì bị chôn sống. Ông đang hủy hoại nhiều mạng sống. Thiết Cước Tăng bảo ông có ba y tu sĩ và một bình bát cũng vô dụng nếu ông đang làm những điều kinh khủng như thế và gợi ý rằng thay vào đó hãy giao y và bình bát cho ông. Thiết Cước Tăng đem y và bình bát đến một chỗ sạch sẽ, chôn chúng, và tiếp tục hành trình của mình đến Phổ Đà Sơn.

Khi ông đến Phổ Đà, không thấy gì ngoài một ngọn núi. Vì muốn gặp ngài Tara và Quán Thế Âm, ông đã lễ lạy và cầu nguyện, tuy nhiên, ông không thấy ngài nào hết. Ông trèo lên đỉnh ngọn núi đang chìm trong sương mù và vẫn không nhìn thấy họ. Ông khóc mãi và cuối cùng ngài Quán Thế Âm hiện ra. Thiết Cước Tăng hỏi ngài Quán Thế Âm tại sao phải chờ đợi quá lâu mới gặp ngài, trong khi những lần trước không mất chút thời gian nào cả. Ngài Quán Thế Âm trả lời rằng Thiết Cước Tăng đã tiêu hủy một dấu vết [tức hạt giống hay chủng tử] nhỏ của vị tăng trên cánh đồng. Vì đây là một việc làm rất khủng khiếp, ngài Quán Thế Âm miễn cưỡng mới đến gặp ông. Vị tăng đang cày bừa trên cánh đồng, dù không còn giới xuất gia nào, vẫn còn sót lại ý nghĩ rằng ông muốn làm một tu sĩ. Bằng cách lấy y và bình bát đem đi, Thiết Cước Tăng đã phá hủy dấu vết của tu sĩ trên cánh đồng. Thiết Cước Tăng quay lại cánh đồng nọ, đào các vật đã chôn lên, và hoàn trả cho chính chủ nhân của chúng với yêu cầu rằng, từ nay trở đi chúng phải được gìn giữ một cách trân trọng. Giảng giải chi tiết của sự việc này được trình bày trong Kinh Bạch Liên Hoa.

Có nhiều khả năng xảy ra trong cuộc đời. Con có thể xuất gia làm một vị tăng hoặc một vị ni hoặc con có thể là một cư sĩ. Vì các khả năng này, con có thể trải qua nhiều loại hoàn cảnh tốt và xấu khác nhau, nhưng bất kể chúng là gì, là hành giả Phật giáo con sẽ, vào thời kỳ của Sangye Mo Pa, vị cuối cùng của một ngàn vị Phật, trở thành một vị Phật hoặc một đệ tử của một vị Phật. Bất kể người ta phạm bao nhiêu giới nguyện và bất kể hậu quả trầm trọng thế nào, nhưng vì hạt giống vẫn còn sót lại và nhờ năng lực của giáo lý Phật Đà, cuối cùng mọi người sẽ trở thành một vị Phật.

05/06/2021

༄༅ CÂU CHUYỆN VỀ SỐ 1 và SỐ 0

Có câu chuyện rằng, nhà toán học Ả Rập vĩ đại Al-Khwarizmi khi được hỏi về giá trị của con người, đã trả lời rằng:

༼Nền tảng con người là đạo đức.༽

Nếu bạn có đạo đức, giá trị của bạn là 1.

Nếu bạn có cả sự thông minh, hãy thêm một số 0 và giá trị của bạn sẽ là 10.

Nếu bạn còn giàu có, thêm một số 0 nữa và giá trị của bạn sẽ là 100.

Nếu bạn còn xinh đẹp, lại thêm một số 0 và giá trị tổng của bạn sẽ là 1.000

Nhưng nếu bạn mất đi đạo đức, tương ứng với mất số 1, thì bạn sẽ mất tất cả giá trị.

Điều không may là một số người đang đánh mất số 1 (đạo đức) nên khiến thế giới bị ác nghiệp vây khốn, hoành hoành.

Xin nguyện lòng và nguyện cho cõi đời thanh tịnh vượt ô nhiễm như sen.

☘ NGƯỜI BẠN ☘️          Ông chủ tiệm treo tấm bảng: “Bán chó con” lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp d...
30/09/2020

☘ NGƯỜI BẠN ☘️

Ông chủ tiệm treo tấm bảng: “Bán chó con” lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện: “ Ông bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy… ” cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời “Khoảng từ $30 cho tới $50″.

Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. “Cháu có $2.37″ cậu nói, “cháu có thể coi chúng được không… “.

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với 5 cún con be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó ” Con chó con này bị làm sao vậy… “.

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã khám và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Đứa bé rất xúc động. ”Cháu muốn mua con chó con đó”.

Người chủ nói rằng “Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn”.

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng “Cháu không muốn Ông cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho ông đủ giá tiền cho nó. Cháu sẽ đưa cho ông $2.37 bây giờ và 50 cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền”.

Người chủ phản đối “Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác”.

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ:

“Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!”.

☘ CHUYỆN 2 QUỶ ĐÓI HÀNH THIỆN TÍCH PHÚC ☘️       Có vị Lưu tiên sinh ở trong một ngôi chùa cũ dạy trẻ nhỏ đọc sách. Tron...
11/09/2020

☘ CHUYỆN 2 QUỶ ĐÓI HÀNH THIỆN TÍCH PHÚC ☘️

Có vị Lưu tiên sinh ở trong một ngôi chùa cũ dạy trẻ nhỏ đọc sách. Trong một đêm tối, trăng sáng mờ, ông nghe thấy tiếng xoạt xoạt ngoài cửa sổ. Từ chỗ hở nhìn ra ngoài chỗ tường vỡ thấp thoáng như có hai bóng người. Lưu tiên sinh vội vàng hô: “Có trộm!”. Chợt nghe bên kia tường có người nói nhẹ: “Chúng tôi không phải trộm cắp, là có việc đặc biệt tới cầu ông”. Lưu tiên sinh kinh hoàng hỏi: “Cầu tôi làm cái gì?”.

Ngoài tường có thanh âm đáp lại: “Nguyên vì chúng tôi kiếp trước tạo ác ngiệp, chết rồi giáng vào lòai quỷ đói ( ngạ quỷ), đến giờ cũng gần trăm năm rồi. Mỗi khi chúng tôi nghe mùi thức ăn từ nhà bếp của chùa bay ra thì cơn đói nổi lên như thiêu đốt. Chúng tôi lẳng lặng quan sát thấy ông là một người có tâm từ bi do vậy cầu ông ban cho một ít cơm nguội canh lạnh, giải thoát nỗi đói khát có được chăng?”.

Lưu tiên sinh nói: “Trong nhà Phật thường làm nghi thức sám hối, công đức này đủ để cứu đói cho ngạ quỷ. Các vị vì sao không hướng đến hòa thượng trong chùa xin siêu độ?”.

Ngạ quỷ đáp lại:

“Quỷ mà có thể gặp được lễ siêu độ, ấy cũng là kiếp trước đã có gieo nhân Thiện. Như hai chúng tôi, kiếp trước bận bận rộn rộn luồn lách con đường quan lộ. Nhìn ai quyền lực lớn, chúng tôi liền liên kết, ỷ nhờ người ta. Nếu là người thế lực đã lụn bại, chúng tôi liền trở mặt không nhận người, xem như người lạ. Chúng tôi chưa từng làm vài việc tốt đáng kể nào giúp đỡ người khác, cũng không có gieo nhân Thiện nên bây giờ làm quỷ đói. Làm sao có thể gặp được thiện duyên mà được siêu độ chứ?

May mắn thay chúng tôi lúc đó tuy được tiền tài bất nghĩa nhưng chưa từng tham lam với bằng hữu, với người đói khổ hay cô quả, và cũng có từng quyên tặng chút ít. Do vậy bây giờ được chút ân xá, được phép ăn chút cơm lạnh. Nếu không có chút việc thiện đó, thì sẽ bị bắt vào đại địa ngục, rồi thức ăn được đưa đến miệng là cháy thành than, dù cho có lực đại thần thông của Phật, Bồ Tát cũng chẳng thể làm gì được với nghiệp lực này vậy”.
Lưu tiên sinh nghe xong trong lòng thương xót rồi đáp ứng thỉnh cầu của họ. Ngạ quỷ cảm tạ không ngừng rồi rơi nước mắt than vãn mà đi.
Từ đó Lưu tiên sinh mỗi ngày đem cơm lạnh canh nguội vẩy ra ngoài tường. Những ngạ quỷ đó cũng giống như cảm ứng được mà đến dùng, nhưng mà người trần mắt thịt nhìn không thấy hình tích gì, cũng không nghe không biết.
Rồi qua hơn một năm, một đêm đột nhiên nghe thấy ngoài tường có tiếng kêu: “Lưu tiên sinh! Cảm tạ ngài đã khoản đãi chúng tôi suốt thời gian dài, hôm nay chúng tôi tới cáo biệt đây!”.

Lưu tiên sinh kinh hoàng hỏi: “Các vị muốn đi đâu?”.

Qủy đáp:

“Hai chúng tôi không có cách nào cầu được siêu thoát, chỉ có thể tự làm chút việc tốt mà có thể mong cầu siêu độ. Thời gian qua, bọn tôi sống trong mảng rừng này, muông thú có rất nhiều, hễ có người muốn đến bắn chúng, chúng tôi liền hiện hình làm chúng sợ khiến chúng chạy mất. Có người muốn đặt lưới mò bắt cá trong hồ, hai chúng tôi liền đuổi chúng đi. Chính vì niệm thiện tâm này làm cảm động thần linh, đã xá miễn tội ngiệp cho hai chúng tôi. Hôm nay đã được thoát ly ngả quỷ và chuyển thế thác sinh rồi!”

Về sau, Lưu tiên sinh thường đem câu chuyện này kể cho mọi người nghe và nói: “Họ phải làm kiếp quỷ đói trầm luân, nhưng vẫn có thể dùng tâm sức nhỏ bé của mình mà cứu động vật; còn con người chúng ta đối với rất nhiều việc tốt vì sao cuối cùng thoái thác, nói bản thân không đủ sức để làm vậy?”

Address

Arlikumari, Bylakuppe 571104
Bangalore
560001

Telephone

+84762352789

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đạo Phật Và Đời Sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Đạo Phật Và Đời Sống:

Share