22/08/2026
Một Ngày Bình Thường
Hôm nay là một trong những ngày rất đỗi bình thường, vậy mà dường như lại chứa đựng gần như tất cả mọi cung bậc..
Từ sáng đến tối, trung tâm thiền của chúng tôi đầy ắp người cùng nhau làm việc. Người sống tại trung tâm, tình nguyện viên và các quản lý cùng dọn dẹp, sắp xếp, di chuyển đồ đạc và chuẩn bị mọi thứ cho khóa học mới. Có người nấu ăn. Tôi phụ dọn đồ ăn. Chúng tôi ăn cùng nhau, cười thật nhiều, rồi lại làm việc, dừng lại đôi chút để trò chuyện, rồi lại tiếp tục.
Cuộc sống và công việc dường như hòa vào nhau.
Ngoài một giờ thiền khi vừa thức dậy, gần như cả ngày tôi không có chút thời gian nào ở một mình. Hiện tại tôi cũng đang ở chung phòng với người khác. Vậy mà lạ thay, tôi chẳng cảm thấy thiếu thốn “thời gian cho riêng mình” hay sự nghỉ ngơi. Chỉ đơn giản là cuộc sống đang diễn ra, và tôi là một phần trong đó.
Sau đó, ban quản lý chúng tôi có một cuộc họp khá dài.
Đến một lúc, câu chuyện chuyển sang việc liệu có nên chấm dứt việc lưu trú của một người tại trung tâm hay không.
Tôi ngồi lắng nghe và bất ngờ nhận ra mình đang khóc.
Tôi biết phần nào những gì người này đã và đàn phải trải qua — cô ấy cảm thấy cô độc và bế tắc đến thế nào, và cô ấy cảm thấy khó khăn ra sao trong việc diễn đạt những gì đang xảy ra trong cuộc sống và cảm nhận của cô ấy theo cách mà người khác có thể hiểu được.
Nhưng tôi cũng biết rằng chỉ lòng trắc ẩn thôi không thể quyết định vấn đề. Còn nhiều điều khác liên quan cần được cân nhắc, những trách nhiệm mà tôi không phải là người gánh vác, và những khía cạnh có thể tôi chưa hiểu hết.
Vì vậy, tôi im lặng.
Rồi bất ngờ, họ hỏi tôi nghĩ thế nào.
Tôi không thể giấu những giọt nước mắt nữa.
Tôi nghẹn ngào nhưng dõng dạc bày tỏ suy nghĩ đang chảy qua trong tôi: “Tôi nghĩ chúng ta đang quá khắt khe. Phải chăng chúng ta đang ra sức bảo vệ tổ chức và hình ảnh của tổ chức, nhưng cái giá phải trả lại là khiến một người phải đau khổ và cảm thấy bị đẩy vào bước đường cùng? Mọi việc có thực sự cần phải diễn ra như thế này không?”
Rồi tôi dừng lại. Im lặng.
Tôi không biết quyết định nào mới là đúng. Tôi không muốn cảm xúc của mình ảnh hưởng đến quyết định của tổ chức. Tôi chỉ biết rằng khi được hỏi, tôi cảm thấy mình không nên che giấu điều mình đang cảm thấy.
Và bất ngờ, cuộc thảo luận dịu lại. Những khả năng khác được đưa ra, và cuối cùng, chúng tôi tìm được một hướng đi cân bằng hơn cho tất cả.
Có lẽ điều này chạm đến tôi bởi gần đây tôi đang học được đôi điều về chính sự nhạy cảm và cách mình bộc lộ cảm xúc.
Đôi khi tôi lo rằng mình quan tâm quá nhiều, nói quá nhiều, cảm nhận quá nhiều, tác động quá nhiều — rằng sự ấm áp hay thành thật của mình có thể ảnh hưởng đến người khác theo những cách tôi không thể kiểm soát, và ko biết rốt cục sẽ tốt cho họ hay không. Vì vậy, tôi thường lặng im.
Và đôi khi im lặng và để cho mọi sự diễn ra theo cách của nó có vẻ là lựa chọn đúng.
Không phải cảm xúc nào cũng cần được biến thành lời. Không phải mọi thôi thúc muốn giúp đỡ đều thực sự hữu ích. Lòng trắc ẩn thiếu trí tuệ có thể can thiệp không đúng lúc, đồng thời sự thờ ơ cũng có thể làm người khác tổn thương.
Nhưng có lẽ câu trả lời không phải là: ta cần phải ngăn chặn chính mình quan tâm và bày tỏ sự quan tâm.
Mà là học cách nhận biết khi nào nên im lặng và khi nào nên chia sẻ điều mình thực sự nhìn thấy/ cảm thấy — mà không cần người khác phải đồng ý, cũng không cần kiểm soát điều gì sẽ diễn biến tiếp theo. Chỉ đơn giản là bày tỏ một cách chân thành, và để cho mọi thứ sau đó diễn ra theo cách của nó.
Tối nay, chúng tôi lại ăn cùng nhau, những món còn lại từ ban ngày. Một buổi tối có tiếng cười, có tình thương, và có một sự ngọt ngào rất riêng đôi khi xuất hiện khi mọi người đã dành cả ngày cùng làm việc bên nhau.
Sau đó, tôi ngồi nói chuyện đôi chút với người mà chúng tôi đã bàn đến trong cuộc họp. Cô ấy mỉm cười, khi tôi nhắc cô ấy rằng dù chuyện gì xảy ra, cũng đừng tuyệt vọng. Trước giờ cô ấy đã từng được che chở bởi “vũ trụ”. Những điều tốt đẹp đã từng xuất hiện và đang hiện hữu ngay lúc này quanh cô ấy. Nên hãy tin tưởng, rằng những điều tốt đẹp hoàn toàn có thể lại xuất hiện.
…
Và giờ thì đã đến giờ đi ngủ.
Chẳng có điều gì phi thường xảy ra hôm nay. Chúng tôi dọn dẹp. Chúng tôi nấu ăn và ăn cùng nhau. Chúng tôi bất đồng. Có người đã khóc. Mọi người suy xét lại. Chúng tôi cùng cười. Chúng tôi đã cố gắng, dù chẳng ai hoàn hảo, để quan tâm đến nhau.
Càng ngày, tôi càng nhận ra chính những khoảnh khắc đời thường là nơi mình tìm thấy ý nghĩa cuộc sống.
Không phải ở một nơi nào đó bên ngoài cuộc sống bình thường này.
Mà ngay tại đây — trong việc học khi nào nên nói và khi nào nên im lặng, khi nào nên bước tới và khi nào nên buông tay; trong việc dọn dẹp, chia sẻ một bữa ăn, lắng nghe nỗi đau của một người, hay một lần nữa cùng nhau cố gắng ko để những lề lối mà chúng ta tạo ra trở nên quan trọng hơn con người.
Có lẽ chính cuộc sống bình thường này là con đường mỗi chúng ta cần đi, cần trải nghiệm.
Con đường mà qua đó ta học cách yêu thương bằng tất cả sự dịu dàng và trí tuệ.
—
Mong mỗi chúng ta thêm dịu dàng với nhau.
Mong tất cả đều được bình yên và an lành! 🙏🏻