Làng Mai

Làng Mai Làng Mai là trung tâm thiền tập tại miền Nam nước Pháp được thiền sư Thích Nhất Hạnh thành lập vào năm 1982. [email protected]

Sau đó Làng Mai đã có thêm nhiều trung tâm khác tại châu Á, châu Âu và châu Mỹ. Trang Nhà Làng Mai (www.langmai.org) là một ngôi chùa điện tử nơi ấy các vị thân hữu của Làng Mai có thể đến thăm viếng, nghe pháp thoại, tụng kinh, dự pháp đàm, ngồi thiền, tụng giới, hát thiền ca và trao đổi kinh nghiệm tu học. Tại ngôi chùa điện tử này, chúng ta thực tập chánh tư duy và chánh ngữ, mọi tư tưởng và lờ

i nói đều đi về hướng hiểu biết và thương yêu và khuyến khích nhau đi tới trên đường chuyển hóa và trị liệu, cho bản thân cũng như cho gia đình và xã hội. Xin chân thành cảm tạ các vị thân hữu có nhã ý muốn đóng góp về kỹ thuật hay tài chính cho ngôi chùa điện tử của chúng ta càng ngày càng phục vụ hữu hiệu.

CHA MẸ Ở ĐÂU TRONG NGÀY VU LAN?(Chân Minh)Mùa Vu Lan lại về.Những người con Bụt khắp nơi trên thế giới lại hướng tâm về ...
02/09/2026

CHA MẸ Ở ĐÂU TRONG NGÀY VU LAN?
(Chân Minh)

Mùa Vu Lan lại về.

Những người con Bụt khắp nơi trên thế giới lại hướng tâm về hai đấng sinh thành, dù cha mẹ còn tại thế hay đã khuất núi. Người còn cha mẹ thì cầu mong cha mẹ được sống lâu, mạnh khỏe, an vui. Người mất cha mẹ thì tưởng nhớ, tri ân và cầu nguyện cho người đã khuất được nhẹ nhàng, thanh thản.

Đến ngày trăng tròn tháng Bảy âm lịch, nhiều người cùng trở về chùa lễ Bụt, dâng lên Đức Bụt lòng biết ơn sâu xa đối với cha mẹ. Sau đó là nghi lễ Cài hoa hồng — một nghi lễ giản dị mà thi vị, đã trở thành một biểu tượng rất đẹp của mùa Vu Lan.

Người còn đủ cha mẹ được cài hai đóa hồng đỏ. Người mất một trong hai được cài một hoa đỏ, một hoa trắng. Người đã mất cả cha lẫn mẹ mang trên ngực hai đóa hồng trắng.

Và rồi bài Bông Hồng Cài Áo vang lên. Một thiền phổ của Thiền sư Thích Nhất Hạnh từ thập niên 1960 đã làm cho nghi thức ấy trở thành một trong những hình ảnh giàu cảm xúc nhất của văn hóa Vu Lan hiện đại. Trong không gian yên tĩnh của ngôi chùa, bên cạnh giọng đọc êm dịu và sâu lắng, người ta nghe những tiếng sụt sùi rất khẽ. Có người mỉm cười trong nước mắt. Có người cúi xuống nhìn đóa hồng trên ngực áo. Có người bỗng nhớ một bàn tay, một giọng nói, một vòng tay mà mình tưởng đã quên.

Rồi những bài hát về mẹ, về cha được cất lên. Những câu ca dao quen thuộc trở về:

“Mẹ già như chuối ba hương,
Như xôi nếp một, như đường mía lau…”

Những câu thơ, những đoản văn về tình mẫu tử được chuyền tay nhau. Người còn mẹ ôm mẹ. Người còn cha gọi điện về. Người mất cha mẹ ôm lấy ký ức. Những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống bên những đóa hồng đỏ; những giọt nước mắt thương cảm, tủi phận rơi xuống bên những đóa hồng trắng.

Tôi đã tham dự khoảng bốn mươi lần lễ Cài hoa hồng trong đời. Chưa một lần nào tôi được cài một đóa hồng đỏ.

Tôi biết thế nào là nỗi tủi phận của một đứa trẻ mồ côi mẹ khi chưa đủ ý thức để hiểu cái chết là gì.

Ngày mẹ mất, tôi chưa hiểu rằng mình đã mất mẹ. Chỉ đến khi người ta đặt thân xác mẹ vào chiếc hòm rồi đem chôn xuống đất, tôi mới hiểu mẹ đã thực sự không còn ở đó nữa. Chiều hôm ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy lạnh. Tôi chỉ muốn được sà vào lòng mẹ để tìm lại hơi ấm.

Rồi cha cũng ra đi.

Cha mất đúng vào ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học. Có ai có được một sự “may mắn” như tôi?

Tôi mất cha mẹ vào những thời điểm đáng lẽ phải là những thời điểm đẹp nhất của đời mình. Nhưng có lẽ chính những mất mát ấy đã đưa tôi đến một câu hỏi mà nếu cha mẹ còn đó, có thể tôi chưa bao giờ đặt ra:

Cha mẹ đang ở đâu? Và sâu hơn nữa: Tôi là ai? Tôi có khác mẹ tôi không? Tôi có khác cha tôi không?

Tôi bắt đầu đi tìm cha, tìm mẹ trong chính mình.

Sau nhiều năm thiền quán, câu trả lời đến với tôi rất giản dị:

Mẹ trong con, con trong mẹ.
Mẹ là con, con là mẹ.

Xin bấm vào đây để xem trọn bài viết:
https://langmai.org/wp-content/uploads/2026/09/Cha-me-o-dau-trong-mua-Vu-Lan.pdf

(https://langmai.org/dai-may-tim/van/van-nam-2026/cha-me-o-dau-trong-ngay-vu-lan/)

Kính gửi đến quý tăng thân và thân hữu gần xa chùm thơ văn chia sẻ từ trái tim tri ân gửi đến cha mẹ trong mùa Vu Lan nă...
29/08/2026

Kính gửi đến quý tăng thân và thân hữu gần xa chùm thơ văn chia sẻ từ trái tim tri ân gửi đến cha mẹ trong mùa Vu Lan năm nay của bốn tác giả. Vì khuôn khổ bài viết có hạn nên BBT chỉ xin trích một phần từ hai lá thư của bạn B. người Pháp, và bạn K. người Anh (được dịch từ bản tiếng Anh) cùng với hai bài thơ của Sơn và Nguyên Nguyện.

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”

Xin tri ân hai đấng sinh thành của tất cả chúng ta - BBT

THƠ VĂN MÙA VU LAN 2026
(Nhiều tác giả)

"Vào một ngày tháng 9 năm 1998, tại bệnh viện Notre-Dame des Plantes Hospital ở Paris, một hài nhi đã "thò mũi" ra thế giới. Hài nhi đó là con. Là sự tiếp nối của ba mẹ. Nhưng không chỉ chừng đó mà thôi: nếu không có tình yêu mà ba mẹ dành cho nhau, không có ông bà cha mẹ tổ tiên, không có tất cả những nhân duyên hội tụ đầy đủ thì con không thể nào có mặt ngày hôm nay, để nói lên những lời này, ngay trong giờ phút này. Xét cho cùng thì con chính là sự tiếp nối của một dòng sống rất dài. Con là biểu hiện của ba mẹ, tổ tiên và của tất cả những gì được trao truyền được tiếp tục đến hôm nay.

Khi con nghĩ về ngày sinh của mình, con không thể không nghĩ tới tất cả những trẻ thơ sinh ra trong những hoàn cảnh khó khăn. Con xin gửi tình thương và sự có mặt của mình đến những em bé ấy.

Con cất lên tiếng khóc đầu tiên. Con thở hơi thở vào và hơi thở ra đầu tiên.
Sau đó, con khóc thêm một chút nữa. Con đã bị đẩy ra thế giới bên ngoài khi con đang vô cùng thoải mái trong bụng mẹ. Con không có nơi nào để đi, không có gì để làm - giống như hiện giờ con đang thiền tập vậy. Nhưng từng chút, từng chút một, con lắng dịu lại, nhờ có ba mẹ cạnh bên. Và từ đó tới nay, ba mẹ luôn luôn ở cạnh bên con. Con vẫn cảm được sự có mặt của ba mẹ trong con thật sâu sắc. Ba mẹ có trong cách con cười, con nói, hay thậm chí cách con đi.

Qua bức thư này, con muốn gửi đến ba mẹ tình yêu và lòng biết ơn của con đối với tất cả những gì ba mẹ đã trao truyền cho con, mà có đôi khi chính ba mẹ cũng không nhận ra..."

(Trích thư tình gửi ba mẹ của B. - người Pháp)

Xin bấm vào đây để xem phần còn lại:
https://langmai.org/dai-may-tim/tho/2026-2/chum-tho-mua-vu-lan-2026/

CON HÃY NHÌN BÀN TAY CON(Sư Ông Làng Mai)Tôi có một người bạn họa sĩ, ngày xưa đã rời Việt Nam bằng một con đường rất là...
25/08/2026

CON HÃY NHÌN BÀN TAY CON

(Sư Ông Làng Mai)

Tôi có một người bạn họa sĩ, ngày xưa đã rời Việt Nam bằng một con đường rất là cực nhọc, đi làm bồi trên một chiếc tàu thủy để được qua bên Hoa Kỳ vì nghĩ rằng bên đó có cơ hội tiến thân hơn. Trước khi rời Việt Nam thì bà mẹ của anh vốn là một người không biết chữ, không biết triết học là gì có dặn một câu: Con ơi, khi con sang bên nớ, con nhớ mẹ, con hãy đưa bàn tay của con ra con nhìn thì con sẽ đỡ nhớ. Bà ta nói như vậy, giống như một nhà triết học. Trong những năm tháng lây lất ở quê người, mỗi khi nhớ mẹ, anh chàng họa sĩ đó đã đưa tay lên để nhìn cho đỡ nhớ mẹ. Trong quá trình tu học của tôi, tôi thấy rất rõ đây là một tuệ giác rất là lớn của những bà mẹ Việt Nam. Bàn tay này, mình nói là bàn tay của mình, cái đó cũng đúng nhưng kỳ thực bàn tay này cũng là sự tiếp nối của bàn tay mẹ, bàn tay cha cũng như cây ngô là sự tiếp nối của hạt ngô và hạt ngô là sự tiếp nối của cây ngô trước. Nhìn vào bàn tay của mình thì mình thấy bàn tay của mẹ, bàn tay của cha và bàn tay của tổ tiên đang có mặt trong bàn tay mình mà nói đây chỉ là bàn tay của riêng mình là không đúng, đây cũng là bàn tay của cha, của mẹ.

Hồi nhỏ khi còn thơ ấu có những lúc bị sốt, khát nước, khô cổ, nóng bức và khi mẹ đi vào, rồi để bàn tay của bà lên trên trán mình thì mình thấy dễ chịu một cách lạ kỳ. Đến khi mình lớn lên, mình rong ruỗi, mẹ không còn đó nữa, mỗi khi sốt, mình ao ước có bàn tay đó đặt lên trên trán. Theo tôi, bàn tay của mẹ vẫn còn, nếu mình muốn bàn tay đó đặt lên trên trán mình thì vẫn còn có thể được, dầu quý vị đã bốn mươi tuổi hay sáu mươi tuổi nhưng vẫn còn có bàn tay của mẹ. Quý vị chỉ cần đưa bàn tay lên và nhìn và thấy rằng: Mẹ ơi, con biết bàn tay tuy con nói là của con nhưng mà cũng là bàn tay của mẹ, nó là sự nối tiếp của bàn tay mẹ. Trong sự quán chiếu, trong sự thiền quán mình thấy rõ ràng bàn tay của mẹ đang còn có mặt cho mình. Trong tuệ giác đó, đưa tay lên mình thấy bàn tay của mẹ đang đặt trên trán mình một cách rất nhẹ nhàng và mình cảm thấy không khác gì bàn tay năm xưa.

Quý vị thử đi, quý vị sẽ thấy, tự tánh của mẹ mình là không sinh, không diệt. Mình đừng tưởng mẹ mình đã mất rồi, mẹ mình đang còn dưới những hình dạng mới và mình phải có tuệ giác mới có thể nhận diện ra được. Thiền tập có khả năng đưa tới trí tuệ để có thể vượt thoát những nỗi khổ, niềm đau trong đó có sự sợ hãi. Tuệ giác có thể giúp mình lấy đi hết tất cả những tri giác sai lầm của mình về mình và những tri giác sai lầm của mình về người khác, như vậy chúng ta tới gần nhau hơn và chúng ta không còn tiếp tục làm khổ nhau nữa. An lạc, hòa bình, hạnh phúc là chuyện có thể xảy ra một cách dễ dàng với trí tuệ đó.

https://langmai.org/tang-kinh-cac/bai-viet/con-hay-nhin-ban-tay-con/

Trong một thế giới luôn thôi thúc mình phải đẹp hơn, giỏi hơn, thành công hơn và được công nhận hơn, thật dễ để mình đặt...
19/08/2026

Trong một thế giới luôn thôi thúc mình phải đẹp hơn, giỏi hơn, thành công hơn và được công nhận hơn, thật dễ để mình đặt hạnh phúc vào một điều gì đó ở phía trước. Mình nhìn sang người khác, thấy những điều họ có mà mình chưa có, rồi tự hỏi bao giờ mình mới có được như họ. Cứ thế, mình mải miết đi tìm ở bên ngoài mà quên mất những điều quý giá và những niềm hạnh phúc vẫn đang có mặt trong chính mình.

Khóa tu “Am I Enough?” là một khoảng dừng để các bạn trẻ cùng ngồi xuống với câu hỏi ấy.

Trong những ngày ở Làng Mai, các bạn cùng nhau ngồi thiền, ăn cơm, chấp tác, thiền hành, chơi thể thao, chơi với nhau và lắng nghe nhau. Có những niềm vui được nhân lên, cũng có những nỗi buồn, những thao thức và những điều còn khó nói được sẻ chia trong một không gian an toàn, nơi mọi người có thể lắng nghe và hiểu thương nhau.

Khi biết dừng lại, mình bắt đầu nhận ra những điều rất gần mà đôi khi vì mải miết đi tìm ở phía trước, mình đã quên mất. Đôi mắt vẫn thấy trời xanh, tai vẫn nghe tiếng chim, hơi thở vẫn nhẹ nhàng vào ra. Đôi chân vẫn bước đi, người thương vẫn ở bên, mẹ cha vẫn còn đó, và trong mình vẫn còn khả năng yêu thương, lắng nghe và có mặt cho nhau.

Những điều tưởng như bình thường ấy, nhiều khi lại chính là những món quà quý giá nhất.

Từ đó, mình học cách nhìn mình bằng đôi mắt dịu dàng hơn; không chỉ thương những phần đẹp đẽ, mà cũng có thể ôm lấy những vụng về, yếu đuối, những tổn thương và những điều chưa hoàn thiện.

Thương cả bùn và sen nơi chính mình.

Bởi sen không thể mọc mà không có bùn. Những khổ đau, những lần thất bại hay những điều mình chưa làm được vẫn có thể còn đó. Nhưng mình không cần đợi đến khi trở nên hoàn hảo mới cho phép mình thương mình.

Có lẽ, khóa tu “I Am Enough” là một món quà các bạn trẻ dành cho chính mình khi đến Làng Mai — một khoảng dừng để thở, lắng nghe, ở bên nhau và trở về với chính mình.

Xin mời bạn cùng thưởng thức một vài khoảnh khắc của khóa tu vừa qua tại Làng.

https://langmai.org/dai-may-tim/vien-anh/khoa-tu-wake-up/khoa-tu-wake-up-2026-am-i-enough/

SƠN HẠ(Sư cô Trăng Sáng Tỏ)Bạch Thầy kính thương,Con vừa được sống những ngày trong khóa tu mùa hè tại Sơn Hạ – ngôi chù...
14/08/2026

SƠN HẠ
(Sư cô Trăng Sáng Tỏ)

Bạch Thầy kính thương,

Con vừa được sống những ngày trong khóa tu mùa hè tại Sơn Hạ – ngôi chùa nhỏ nên thơ và hiền hòa dưới chân Xóm Thượng. Những ngày hè ấy, như một dòng nước mát trong, ngọt dịu, chảy vào tâm hồn con, len lỏi đến những vùng đất khô cằn, để tưới mát lại những gì thật trong trẻo, tinh khôi. Nơi ấy, một cách vô tình hay hữu ý, con đã tìm lại được thật nhiều điều tưởng chừng đã đánh mất.

Con đã tìm lại được một chất liệu gì thật Việt Nam trong con. Trong những ngày sống tại nơi đó, chính con cũng chưa trả lời được con đã tìm thấy cái chất Việt Nam đó ở điều gì. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhớ về Sơn Hạ, trong con luôn tràn đầy ký ức về một ngôi làng nhỏ thanh bình giữa chốn miền quê, với những đêm trăng sáng vằng vặc, cảnh vật yên ắng kỳ lạ, và đó đây, tiếng côn trùng, ếch nhái vang vọng trong không gian. Và ở giữa khung cảnh thanh bình đó của thiên nhiên, là một không khí đầm ấm, quây quần, mỗi người góp một tay, làm việc này việc kia, khi thì nhặt rau, khi thì làm bánh, làm chả giò, hoặc chỉ đơn giản là pha trà, ngồi chơi, hát với nhau vài bài … mà dù có làm gì, thì cũng quây quần bên nhau, nói cười chuyện trò rôm rả …

Đó phải chăng chính là cái bản sắc văn hóa, cái hồn của đất nước Việt Nam? Con cũng không rõ nữa. Nhưng chính tại nơi đây mà con thấy mình “về’ được Việt Nam, về được với một cái gì rất ấm áp, thân thương, đủ đầy, mà đã nhiều năm từ khi con lớn lên, rời xa gia đình, đi học, đi làm và sống ngay giữa đất nước Việt Nam nhưng không còn chạm tới được. Con thấy mình lại là đứa trẻ thơ hạnh phúc năm nào, mỗi mùa hè được về quê sống với ông bà. Sống giữa những cánh đồng lúa bao la bát ngát, với những khoảng sân thơm lừng mùi rơm mới cắt, hay những đêm hè gió mát, cả nhà trải chiếu nằm chơi dưới mái hiên và đếm những chòm sao trên bầu trời… Những ký ức ấy tưởng chừng đã xa xôi như trong tiền kiếp, vậy mà những ngày sống ở Sơn Hạ – một ngôi nhà nhỏ giữa miền quê nước Pháp xa xôi này, tất cả bỗng ùa về và sống động như mới ngày hôm qua, hoặc đúng hơn, là ngay chính hôm nay, con vẫn đang được sống những ngày tuổi thơ dịu ngọt ấy.

Con cũng đã tìm lại được một cái gì đã từng bị lãng quên, hoặc có lẽ là đã bị vùi lấp dưới rất nhiều lớp màng chắn của cảm xúc trong suốt những năm tuổi niên thiếu và những năm đầu của tuổi trưởng thành, khiến cho mối liên hệ giữa con và gia đình huyết thống có nhiều sự đứt gãy. Khi con đi tu, con đã không nghĩ rằng mình đang khao khát tìm về lại quê hương, tìm lại được ngôi nhà đích thực mà mình nghĩ rằng mình đã không còn. Đó là cảm giác của một đứa trẻ muốn được trở về nhà. Và qua năm tháng trong đời sống xuất gia, con mới dần có thể hiểu ra cảm giác đó, cái ước muốn sâu xa, mãnh liệt đã thúc đẩy mình bỏ lại tất cả những hăm hở, hoài bão giữa những năm tháng tuổi trẻ sôi động nhất, để bước chân vào chùa.

Gốc rễ tâm linh xin bồi đắp
Suối nguồn huyết thống nguyện khai thông.

Những năm tháng sống trong chùa của con cũng chính là hành trình tìm về nguồn cội. Nhờ chạm tới với gốc rễ tâm linh, mà dần dần con đã có thể nối lại nhịp cầu từng bị đứt gãy với cội nguồn huyết thống. Mùa hè này ở Sơn Hạ dường như là một mùa hướng về nguồn cội, cũng bởi sự có mặt của rất nhiều các bậc cha mẹ của quý thầy, quý sư cô ở nơi đây. Đã thành lệ, năm nào xóm Thượng, xóm Hạ và xóm Mới cũng gửi một vài quý thầy quý sư cô về Sơn Hạ để đón đồng bào người Việt sống xa nước về tu tập. Năm nay, ba mẹ các thầy, các sư cô từ khắp mọi vùng miền Bắc, Trung, Nam của đất nước Việt Nam cũng đã có đủ duyên để hội tụ về mái chùa Sơn Hạ. Và mỗi ngày, chúng con đều cảm thấy mình đang sống trong những ngày huyền thoại. Nhờ sự có mặt rất đỗi bình dị, ấm áp và tràn đầy tình thương của các bậc cha mẹ ở đây, mà dường như tất cả các anh chị em xuất sĩ chúng con đều mở lòng ra và gắn kết với nhau thêm thật nhiều.

Trong tuần thứ hai của khóa tu, chúng con đã có cơ hội dành ra hai buổi tâm tình, để lắng nghe chia sẻ từ các bậc cha mẹ của quý thầy, quý sư cô, cũng như lắng nghe những tâm sự của chính các vị xuất sĩ hướng về cha mẹ, gia đình. Trong một bầu không khí chan hòa, ấm cúng của tình huynh đệ, tình gia đình, chúng con đã lần đầu tiên được lắng nghe tấm lòng của rất nhiều các bậc cha mẹ có những người con đi tu, được hiểu hơn về những tâm tư của cha mẹ khi dõi theo bước đường của những đứa con xuất gia. Tuy mỗi người một câu chuyện, một nỗi lòng, nhưng tấm lòng của cha mẹ dù ở đâu, cũng luôn là tấm lòng thương yêu và hi sinh lớn lao, không điều kiện, luôn luôn dõi theo và đồng hành với từng thăng trầm, vấp ngã và cả niềm vui, hạnh phúc của những đứa con.

Đây có lẽ cũng là cơ hội hiếm có để các thầy, các sư cô cùng mở lòng chia sẻ rất chân thật về những khó khăn, thử thách trên bước đường tu và cả những tâm tư, tình cảm của mình dành cho ba mẹ, cho gia đình. Có lẽ, với nhiều thầy, sư cô, và ngay cả chính con, đây là lần đầu tiên chúng con có thể nói ra những tâm sự về sự lựa chọn rời xa gia đình, “bỏ cha bỏ mẹ, bỏ anh bỏ chị” của mình để đi trên con đường mà chúng con hằng mong ước. Đứng trước sự hiện diện thân thương, bình dị của cha mẹ, chúng con lại được là đứa con nhỏ, thành thật bộc lộ những niềm vui nỗi buồn, chẳng chút giấu diếm, ngại ngần.

Thiền đường Sơn Hạ ngày hôm đó, mọi người nói đùa, đã được rửa sạch cả bụi bặm bởi nước mắt của những người nói và người nghe. Đó là những giọt nước mắt của sự cảm thông, thấu hiểu và thương yêu.

Con cũng đã lại tìm ra thêm, chất liệu ngọt ngào của tình huynh đệ. Con nói rằng con tìm ra thêm, vì sống trong tăng thân, con chưa thấy mình đánh mất điều đó, và qua tháng năm, qua những trải nghiệm, thì chất liệu đó lại càng thấm sâu hơn, ngọt lành, tinh túy hơn. Mỗi chúng con như một loài cây trong khu vườn tăng thân, và tình huynh đệ là một thứ nước mát chan chứa trong lòng đất. Mỗi khi chúng con có thể bám rễ vào sâu hơn trong lòng đất, vươn những nhánh rễ của mình ra xa hơn, dài hơn, thì chúng con sẽ lại chạm nhiều hơn tới mạch nước mát trong, đầy dưỡng chất đó để nuôi dưỡng mình khỏe mạnh hơn, cứng cáp hơn. Những ngày sống tại Sơn Hạ, con đã cảm nhận thật nhiều tình thương, sự chấp nhận, nâng đỡ, yểm trợ mà các anh chị em dành cho nhau. Tuy mỗi người mỗi tính cách thật khác nhau, và đôi khi cũng có những vụng về, thiếu sót trong khi làm việc và sống chung cùng nhau, nhưng con thấy các anh chị em đã cư xử với nhau thật đẹp, đã cảm thông, nâng đỡ nhau thật nhiều, để cùng chung tay vào xây dựng cho khóa tu được thành công và cũng là để thấu hiểu nhau hơn.

Con cũng vẫn còn nhớ thật nhiều khoảnh khắc của những buổi ban trưa hay chiều muộn, khi có chút thời giờ chậm lại trong ngày, nằm đong đưa trên chiếc võng nhỏ, con lắng nghe âm thanh của Sơn Hạ và cảm thấy lòng mình thanh thản như cụm mây trắng đang nhẩn nha bay trên bầu trời xanh trong phía trên. Con lắng nghe “tiếng im lặng” của những buổi trưa trời xanh cao và trong vắt . Con lắng nghe tiếng trẻ thơ nô đùa giòn giã, tiếng cười tiếng nói vui tươi của các ông bố, bà mẹ,…vang vọng khắp không gian. Con lắng nghe tiếng chuông đại hồng khoan thai, dìu dặt và trầm hùng vẳng lại từ trên chùa Sơn Thượng, trong ánh sáng dịu dàng của thời khắc cuối ngày …tất cả đưa con về với cái hồn của một làng quê thành bình nơi đất nước Việt Nam, khiến con chẳng cần cố gắng, mà bỗng dưng trút bỏ được hết những lo toan, muộn phiền.

Con biết ơn những ngày Sơn Hạ thật nhiều. Nơi ấy mọi người đã đến với nhau, cởi mở và chân tình như một mái nhà. Nơi ấy con thấy đứa trẻ rụt rè, nhiều e ngại trong con đã luôn được chào đón, được chấp nhận và được thỏa sức rong chơi. Có nhiều lúc, đứa trẻ ấy vẫn còn e dè, vẫn lựa chọn đứng ngoài thay vì hòa mình vào giữa khung cảnh đó, nhưng bầu không khí chan hòa và ấm áp, tươi vui ở khắp chung quanh, vẫn từ từ lan tỏa và thấm sâu vào trái tim con, và con biết rằng tận sâu bên trong, có thật nhiều thứ đang thay đổi, vì con đã lại cảm nhận được con là một với gốc rễ con người Việt Nam, là một với ông bà, cha mẹ, và là một với dòng chảy của tổ tiên tâm linh qua biết bao nhiều thế hệ. Tất cả vẫn luôn còn đó, đầy đủ, vẹn nguyên ngay trong cái hình hài nhỏ bé của con, và con không khi nào một mình.

Chuông chùa ngân rõ mười phương mộng.
Cõi Bụt đây rồi, tôi thấy tôi.

Với con, bất kỳ mảnh đất nào có sự hiện diện của Thầy (nơi nào có tăng thân mà không có sự hiện diện của Thầy), của Tăng thân cũng vẫn luôn là “cõi Bụt”. Nơi ấy luôn có tiếng chuông chùa ngân vang để đánh thức tâm hồn con khỏi “mười phương mộng’’, đưa con trở về để dần nhìn rõ được “mặt mũi’ của mình. Và chỉ khi con dần thấy được mình thêm, cũng là lúc con bắt đầu thấy được diện mạo của sự sống hơn thêm.

Con biết ơn Thầy đã đưa con trở về để thấy được cội nguồn, và biết ơn những bàn tay, tấm lòng đã tạo dựng và gìn giữ khung cảnh của Sơn Hạ, để không chỉ riêng con, mà thật nhiều những người con Việt, nhất là người Việt xa quê, đã có thể tìm về và chạm tới được gốc rễ, quê hương của mình…

Cảm ơn Thầy đã đọc thư con!

Con của Thầy,
Trăng Sáng Tỏ
https://langmai.org/dai-may-tim/van/van-nam-2026/son-ha/

ĐỪNG CHẾT KHÁT BÊN DÒNG SÔNG   Ngày xưa Đức Thế Tôn thỉnh thoảng cũng có nói chuyện tiếu lâm. Nhưng trong những câu chuy...
09/08/2026

ĐỪNG CHẾT KHÁT BÊN DÒNG SÔNG

Ngày xưa Đức Thế Tôn thỉnh thoảng cũng có nói chuyện tiếu lâm. Nhưng trong những câu chuyện cười của Ngài có chuyển tải sự thực tập và đạo đức. Thành ra những chuyện Đức Thế Tôn nói để làm cho người ta cười không phải là chuyện tầm phào mà là chuyện có ích lợi.

Có một số các thầy ngày xưa đã gom góp một số truyện như vậy để làm thành một kinh gọi là kinh Bách Dụ. Ở trong đó có 100 câu chuyện cười. Và có những câu chuyện mình cười ra nước mắt luôn. Đức Thế Tôn cũng có khiếu hài hước lắm. Đừng nghĩ là Đức Thế Tôn không biết cười và không biết chọc cười. Nhưng mà hài hước của Ngài có thi vị.

Trong kinh Bách Dụ có chuyện một ông nhà giàu nhà quê được leo lên trên lầu ba của một tòa nhà. Đứng trên đó nhìn, ông thấy thích quá. Ông biết rằng mình bán lúa có rất nhiều tiền thành ra mình cũng muốn xây một cái nhà ba tầng. Và ông thuê thợ tới xây cho ông một cái nhà như vậy. Khi những người thợ đào đất, đắp nền, thì ông hỏi: “Làm cái gì vậy? Tại sao không xây nhà lên mà đào đất đắp nền để làm cái gì?”. Mấy người thợ nói mình phải đào đất, đắp nền rồi mới xây lên tầng thứ nhất. Xây xong tầng thứ nhất, mình xây tầng thứ hai. Xây tầng thứ hai xong rồi thì mình xây tầng thứ ba.”

Ông nhà giàu nói: “Tôi không cần tầng thứ nhất, không cần tầng thứ hai. Mấy anh cứ xây cho tôi cái tầng thứ ba, tại tôi chỉ thích tầng thứ ba mà thôi.” Khi nghe Bụt nói như vậy, mình cười. Mình cười và mình tưởng rằng cái anh chàng ngu đó là người khác: “May quá, mình không phải là anh chàng ngu đó.” Nhưng nghĩ cho kỹ thì chính mình là anh chàng ngu đó.
Nhiều khi mình cũng muốn như vậy. Mình không đặt nền tảng cho sự thực tập của mình. Mình không học những chuyện căn bản, mình không thực tập những điều căn bản mà mình muốn chứng đạt và chuyển hóa.

Ngày xưa, hồi thầy còn là một thầy tu trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi, thầy có dịch cái kinh đó ra tiếng Việt bằng thơ song thất lục bát. Hồi đó, đất nước chưa chia đôi và tập thơ đã được nhà xuất bản Đuốc Tuệ ở Hà Nội in. Hòa thượng Thích Tố Liên đề tựa. Hồi đó thầy ký tên là Hoàng Hoa. Bây giờ đi kiếm cuốn sách đó thì tác giả là Hoàng Hoa mà tên sách là Thơ Ngụ Ngôn, xuất bản ở Hà Nội vào năm 1950 hay 51 gì đó.

Có một câu chuyện khác cũng nói về anh chàng ngu đó. Anh khát nước quá, khát khô cổ, khát gần chết và anh tới được một dòng sông. Nhưng anh không chịu uống nước. Anh cứ đứng ở trên bờ sông mà than khát nước. Có một người nói: “Nước đó, uống đi.” Anh nói: “Nhiều quá tôi làm sao uống nổi hết.” Và đó là người chết khát trên bờ sông. Ở đời làm sao mà có người ngu như vậy hả? May quá, mình không phải là người ngu đó. Và đó là cái tư tưởng đầu tiên. Nhưng khi mà nghe thấm rồi, mình mới thấy rằng mình chính là cái người ngu đó. Mình đang đứng ở bên bờ sông và mình đang chết khát.

Mình có một tăng thân. Mình có sư anh, sư chị. Mình có giáo thọ, mình có thầy, mình có những pháp môn tu tập rất cụ thể mà mình chết khát bên dòng sông. Mình không thực tập, mình cứ để những khổ đau, ganh tị, buồn phiền trấn ngự trong tâm mình. Ai trong chúng ta mà không phải là người ngu đó? Chúng ta là những người đang chết khát ở bên bờ sông.
Thành ra những chuyện cười mà Đức Thế Tôn nói đó, mình có thể cười ra nước mắt. Tại vì mình chiêm nghiệm, mình thấy rõ ràng rằng Đức Thế Tôn đang nói mình, chứ không phải là nói một người ngu nào ở ngoài mình.

Sự thực là chúng ta đang có những điều kiện để hạnh phúc. Nếu chúng ta ý thức được rằng những điều kiện đó đang có và chúng ta biết sử dụng thì chúng ta có hạnh phúc ngay. Uống nước đâu cần phải làm gì đâu, chỉ cần vốc nước mà uống thôi mà chúng ta không chịu uống.

Chúng ta có Tam bảo là một dòng sông nước ngọt. Chúng ta có Bụt, có Pháp và có Tăng. Chúng ta được dạy rằng mỗi người trong chúng ta đều có Phật tánh. Tuy chúng ta là chúng sanh nhưng chúng ta đồng thời cũng là Bụt. Vứt bỏ chúng sanh thì không thể nào tìm ra Bụt được. Phải tìm Phật ngay trong chúng sanh. Chúng ta đang là chúng sanh thì có nghĩa là chúng ta đang là Phật và chúng ta phải tìm Phật ngay trong cái chúng sanh của chúng ta. Chúng ta đi tìm giải thoát, giác ngộ, hạnh phúc đâu nữa? Tìm ngay trong thân thể của chúng ta, trong tâm hồn của chúng ta.

(Trích từ Pháp thoại Sư Ông Làng Mai- 9 tháng 7 năm 2006, tại Xóm Thượng)

https://langmai.org/tang-kinh-cac/bai-viet/dung-chet-khat-ben-dong-song/

BỘ ẢNH KHÓA TU MÙA HÈ TUẦN 2&3Kính thưa quý thân hữu và tăng thân khắp chốn,Khi sen trong các hồ ở ba xóm Làng Mai đã bắ...
05/08/2026

BỘ ẢNH KHÓA TU MÙA HÈ TUẦN 2&3

Kính thưa quý thân hữu và tăng thân khắp chốn,

Khi sen trong các hồ ở ba xóm Làng Mai đã bắt đầu nở ít đi và cái nắng nóng nung người (41 độ C) vừa bắt đầu dịu lại thì 3 tuần khóa tu mùa hè tại Làng cũng vừa kết thúc. Thiền sinh vẫn về Làng dự khóa tu mùa hè và đem gia đình về tu tập, dù miền Nam nước Pháp, nơi Làng Mai tọa lạc, năm nay bị mấy đợt nóng (heat waves) và hạn hán liên tiếp, gần đây lại bị nạn cháy rừng ở Bordeaux.

Khóa tu ba tuần nhưng thật ra mỗi tuần là một khóa tu. Từ vài năm trở lại đây, để đáp ứng nhu cầu của các gia đình muốn đem con về Làng tham gia chương trình thiếu nhi hoặc chương trình teens, Làng đã giới hạn mỗi gia đình chỉ được tham gia một tuần. Ngôn ngữ chính là tiếng Anh và tiếng Pháp. Đồng bào Việt thì được về chùa Sơn Hạ (xin xem hình ảnh Sơn Hạ ở phía dưới)

Tại ba xóm, thiền sinh được thực tập các pháp môn và sinh hoạt căn bản như thiền tọa, thiền hành, pháp thoại, pháp đàm, ăn cơm im lặng, thiền buông thư, v.v. Ngoài ra mỗi xóm cũng có một số sinh hoạt đặc thù: xóm Thượng có Be-In, xóm Hạ có Lễ hội Trái Đất, lễ Tổ Tiên, xóm Mới có lễ Hòa Bình và lễ Bông Hồng Cài Áo. Hầu như tại các xóm, mỗi tuần đều có tổ chức bóng đá cho các em nhỏ đấu giao hữu với… các sư cô, hay các thầy. Có khi các cháu cũng đá giao hữu với… phụ huynh. Khi vào trận, các ông bố thú thật là đôi khi đã đá “hơi” quá nhiệt tình vì quên mất là đang đấu với đội có các con mình. Đây là một sinh hoạt rất vui và nuôi dưỡng không những cho các em, mà cả cho các phụ huynh và các vị xuất sĩ.

Thiền sinh tới đây từ nhiều nước, nhiều châu lục khác nhau. Tất cả đều có một tiếng nói chung và mối quan tâm chung: thực tập chánh niệm, chuyển hóa khổ đau, chế tác niềm vui và bồi đắp cho thế hệ tương lai. Những giọt nước mắt, những nụ cười, những băn khoăn, trăn trở, nỗi khổ, niềm đau, sự chuyển hóa đã được sẻ chia trong tình huynh đệ.

Riêng chùa Sơn Hạ, ba tuần mùa hè năm nay có trên dưới 100 đồng bào người Việt về tu tập, trong đó có tổng cộng 20 thiếu nhi và vào tuần cuối có 18 em thiếu niên tham gia chương trình teens. Đồng bào về đây được hướng dẫn tu học hoàn toàn bằng tiếng Việt, được dự lễ Bông Hồng Cài Áo, được ăn thức ăn Việt Nam, được chơi các trò chơi dân gian, hát thiền ca, …

Xin mời tăng thân và quý thân hữu thưởng thức một số hình ảnh sinh hoạt của khóa tu tại ba xóm Làng Mai, trong đó có chùa Sơn Hạ thuộc xóm Thượng.

https://langmai.org/dai-may-tim/vien-anh/mua-he/mua-he-2026/bo-anh-khoa-tu-mua-he-2026-tuan-2-3/

05/08/2026

LÒNG KHÔNG BẬN VỀ
Lời thơ: Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Phổ nhạc: Sư cô Chân Hoa Nghiêm
Giọng ca: Tâm Diệu Minh

Ngồi đây lắng tiếng chim bay
ba ngàn thế giới không đầy tấc gang
phương Tây vừa khuất quạ vàng
phương Đông thỏ ngọc đã ngang đỉnh đồi
trước sau có một mình tôi
nghe như có tiếng đất trời gọi nhau.
xuất thiền lặng lẽ giây lâu
lá xanh rèm liếp bên lầu sáng trăng
sông xưa thuận nẻo dương trần
gió theo tám hướng, lòng không bận về..............................

Có những bài thơ không chỉ để đọc, mà để thực tập.
Thực tập dừng lại. Thực tập thở. Thực tập trở về với chính mình.

Khi ta dừng lại, ta có thể nghe tiếng chim đang hót. Thấy ánh trăng vẫn đang có mặt trên ngọn đồi. Thấy dòng sông vẫn lặng lẽ chảy về biển lớn. Sự sống luôn có mặt trong giây phút này, với biết bao điều kiện của hạnh phúc. Chỉ cần có mặt thật sự, ta sẽ nhận ra mình cũng đang có mặt trong sự sống ấy, không riêng một mình, không tách rời đất trời và muôn loài.

Bài thơ "Lòng không bận về" của Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã được Sư cô Chân Hoa Nghiêm phổ thành một bản thiền ca nhẹ nhàng. Giai điệu không đưa ta đi tìm một điều gì mới. Giai điệu chỉ nhẹ nhàng nhắc ta trở về với hơi thở, trở về với bước chân, trở về với giây phút hiện tại – nơi bình an luôn có sẵn nếu ta biết dừng lại và nhận diện.

Với giọng hát mộc mạc của đạo hữu Tâm Diệu Minh, đây không phải là một sự trình diễn, mà là một sự chia sẻ. Mỗi câu hát được nâng đỡ bằng hơi thở chánh niệm, bằng niềm vui và sự thực tập trong đời sống hằng ngày. Có lẽ vì vậy mà khi lắng nghe, ta không chỉ nghe bằng đôi tai, mà còn có thể lắng nghe bằng cả thân tâm mình.

Xin mời bạn lắng nghe một cách thảnh thơi. Không cần cố gắng hiểu hết ý thơ hay ghi nhớ từng ca từ. Chỉ cần biết mình đang thở vào. Biết mình đang thở ra. Chỉ cần cho phép mình có mặt trọn vẹn với những gì đang có mặt.

Để rồi ngay trong giây phút này, ta sẽ mỉm cười. Và nhận ra rằng mình chưa từng đánh mất quê hương đích thực. Quê hương ấy luôn có mặt trong từng hơi thở chánh niệm, trong từng bước chân an lạc. Khi đã thật sự trở về, lòng tự nhiên không còn bận về nữa.

https://youtu.be/_xVU119KpSk

NUÔI TÂM(Sư cô Chân Trăng Bồ Đề)Thầy thương kính,Sáng nay con lại có dịp ra ngoài dạo chơi với tuyết trắng. Một màu tinh...
01/08/2026

NUÔI TÂM
(Sư cô Chân Trăng Bồ Đề)

Thầy thương kính,

Sáng nay con lại có dịp ra ngoài dạo chơi với tuyết trắng. Một màu tinh khôi phủ khắp thế gian. Con thích những lúc tuyết rơi lắm! Những bông tuyết nhẹ nhàng phất qua mặt, mang theo sự mát lành, trong trẻo thấm vào cả tâm hồn. Con thường không cầm lòng được mà nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu, cả người đều thư thái và dễ chịu. Mở mắt ra, một trời tuyết trắng mầu nhiệm ấy gọi về những gì đẹp đẽ nhất nơi kí ức xưa cũ.

Nhớ ngày trước, một trời lá vàng bay hiển bày khi con ngồi viết xuống trang giấy từng lời phát nguyện xuất gia. Những lời phát nguyện ấy có ấm áp của tia nắng sớm, có tự do của mây trời, có sự nhu nhuyến của nước và sức kiên cường của cỏ cây. Đó là tiếng lòng của sơ tâm, của lý tưởng sáng ngời trong ánh mắt một vị xuất sĩ trẻ với mong ước chuyển hóa tự thân, làm đẹp cho đời. Bao tháng năm qua đi, cho đến thời khắc hiện tại, hình ảnh cô bé ngồi ở bậc tam cấp nơi khung trời Diệu Trạm vẫn sống động. Hình ảnh ấy thi thoảng lại trồi lên trên dòng chảy tâm thức, nuôi dưỡng hạt giống thiện lành trong lòng người.

Đã từng viết nên lời hẹn ước
Thệ nguyện ngày xưa đâu dễ phai

Những điều đẹp đẽ phát xuất từ tâm rồi trở lại nuôi dưỡng tâm, như xuân đến, lá đâm chồi từ thân cây và khi đông sang, lá rụng xuống, lại trở về nuôi cây. Rất nhiều hiện tượng trong tự nhiên đều tuân theo vòng tuần hoàn ấy. Con nhận ra điều này qua những lần đọc lại những gì mình viết trong sổ công phu:

“Mỗi tháng trăng đều tròn, mỗi năm hoa vẫn nở, nhưng không lần nào mình không mỉm cười khi nhìn thấy. Đôi mắt mình luôn mở tròn xoe trước những hiện hữu nhiệm mầu. Tất cả tựa hồ như một lần đầu tinh khôi.

Năm năm sống trong đại chúng, khi nhìn lại, mình thấy đong đầy những nụ cười, niềm vui và cả những giọt nước mắt. Dù những khó khăn trong chùa chỉ như sóng gió trong một bát canh chay, nhưng là con người, khoảnh khắc sinh ra, mình đã bắt đầu sự sống bằng những giọt nước mắt. Xuất gia không có nghĩa là hết khổ.

Sau năm năm, mình vẫn khóc nhưng không còn thấy bế tắc, không trách tại sao khổ đau lại đến với mình. Mình thấy nhận thức mình có sự chuyển hóa. Cho đến thời điểm hiện tại, điều thành công nhất trong sự thực tập là sau mỗi lần bước chân vào vùng tăm tối, chìm thật sâu vào màn đêm mà đôi lúc mình đã nghĩ mình không thoát ra được, mình lại có khả năng nhìn thấy ánh sáng. Nụ cười mình hiến tặng cho cuộc đời càng chân thật hơn và mình lại nhìn cuộc đời bằng ánh mắt yêu thương.

Trong mình, ước muốn đem lại hạnh phúc cho người khác vẫn rất mạnh mẽ. Tuy vậy, mình vẫn gây ra rất nhiều lỗi lầm, vụng về. Dường như khả năng đem lại hạnh phúc của mình cũng tỉ lệ thuận với khả năng gây tổn thương hay phiền não cho người khác thì phải, nhất là trong tư duy, lời nói. Mình thấy rất rõ mình không phải là đứa trẻ dễ dạy.

Giá cuộc đời cứ tàn nhẫn hết thảy
Tôi sẽ không ngần ngại đáp lại bằng hận thù
Tình thương kia sao cứ đến bất chợt
Khiến lòng ta bối rối phân vân
Khói bốc làm chi trên ly sữa nóng
Cho mưa kết lại thấm nhòe trang giấy trắng
Một lần nữa tôi làm người khờ dại
Đem tâm mình đối đãi thế gian
Dẫu vẫn biết sẽ mang đầy thương tích
Giây phút này là lựa chọn của tôi.”

Từng lời, từng chữ ấy là chứng tích cho những vui buồn con đã đi qua. Chúng đã trở thành một phần trong hiện hữu của con, in thật sâu dấu ấn của niềm tin rằng chỉ cần con ngồi thật vững vàng trên chiếc thuyền an ban thì sóng to, gió lớn nào cũng có thể vượt qua. Kiên trì, bền bỉ đi tới rồi ánh sáng trí tuệ sẽ soi chiếu rạng ngời nơi đất tâm. Giây phút đó tự nhiên mọi thứ thông suốt, không còn trở ngại.

Con còn nhớ trong một lần làm thị giả cho sư mẹ Chân Đức ở Sơn Cốc, có buổi sáng, con đã cắt và dán lên khung cửa những bông hoa bằng giấy để ngăn ngừa những chú chim va vào những ô kính trong suốt mà chúng thường nhầm lad đường đi. Đang loay hoay trong thiền đường Phương Khê, con nghe một tiếng rầm rất lớn từ phía ngoài nên vội vàng chạy ra. Lúc đó, sư em nhìn con đầy buồn bã và thương tiếc: Sư chị ơi, lại thêm một chú chim hy sinh nữa rồi. Con hết nhìn chú chim đã không còn hơi thở rồi nhìn lên khung cửa kính chưa kịp dán hoa, lòng ngập tràn áy náy. Con tự trách mình làm việc chậm chạp nên không kịp ngăn ngừa tai nạn cho chú chim nhỏ, cho đến khi sư em con lên tiếng: “Sư chị biết không, em đang ngồi học bài thì nó lao đến một cái rầm làm em cũng hoảng hồn luôn”.

Ngước nhìn lên khung cửa nơi bàn học sư em, bông hoa giấy thật to đang yên lặng nằm đó. Bỗng chốc mọi muộn phiền, áy náy trong lòng tan biến không còn dấu vết. Nhận diện được những gì đang diễn ra nơi tâm ý mình, con không khỏi giật mình trước sự thay đổi chóng vánh của dòng chảy cảm thọ: Giây phút trước lòng còn nặng nề, vậy mà khoảnh khắc tiếp theo, sự nặng nề đó đã như khói sương. Mọi thứ xảy đến quá nhanh, những câu hỏi trên bề mặt ý thức như: “Tại sao đã dán hoa rồi mà bạn ấy vẫn tông vào?” hay “Cách này hình như không hiệu quả thì phải?”…còn chưa kịp phát khởi, vì lúc đó con chỉ chăm chú nhìn vào diễn biến của tâm. Con chợt nhận ra rằng những khổ thọ đến từ tri giác sai lầm của ta về các pháp. Những khổ thọ ấy vốn không chắc thật. Một khi thấy được sự thật thì khổ thọ ấy tự tan đi, không cần dụng công gì cả.

Kinh nghiệm này của con không có gì mới mẻ. Nó cũng giống như ví dụ về sợi dây thừng và con rắn mà Bụt đã dạy. Một người đi đường vì đêm tối nên nhận lầm vật thể trên đất là con rắn. Tưởng là rắn nên người đó hoảng sợ, lo lắng, bất an. Khi thắp đèn lên, thấy rõ vật đó là dây thừng thì tự nhiên những khổ thọ đó không còn nữa. Sở dĩ con còn nhớ mãi sự việc này là do cảm giác chấn động mà nó gây ra nơi tâm thức con trong giây phút ấy.

Thầy biết không, nhờ những "nốt nhạc đệm" nho nhỏ như vậy mà con thấy mình có đủ niềm tin để vững bước trên con đường thực tập. Như con đã viết trong số công phu của mình: "Con không phải là đứa trẻ dễ dạy." Trong con hội đủ những yếu tố như cứng đầu, cố chấp, cao ngạo, quật cường. Một khi đã nhận định một điều gì, con sẽ kiên trì với điều đó đến cùng, trừ khi chính nhận thức của con thay đổi chứ không dễ có gì có thể lay chuyển được. Một khi con đã chứng nghiệm được rằng những pháp môn như thiền thở, thiền đi,…thật sự giúp con dừng lại, an trú được tâm, nhận diện và chuyển hóa được phiền não thì con không còn nghi ngờ về con đường mình đã chọn. Đồng thời, con cũng các con đường khác vì hiểu rằng không phải chỉ có một con đường duy nhất đưa đến tự do lớn. Trên thế gian, có muôn ngàn con sông đổ về biển, hiểu được bản chất của các dòng sông là nước, mỗi khi quan sát bất cứ dòng sông nào, trong con đều dâng lên niềm cảm phục. Con biết chỉ cần kiên trì với dòng chảy mình đang đi, không sớm thì muộn mình cũng gặp được tất cả các dòng chảy nơi biển chung bao la.

Nơi con đang sống, ở thiền đường Ashoka của viện Vô Ưu có treo bức ảnh Thầy chụp chung với Ôn Trúc Lâm. Thầy và Ôn nắm tay nhau, nở nụ cười thật tươi. Mỗi lần nhìn lên, con cũng bất giác mỉm cười theo và những dòng thơ con viết ngày nào lại hiện lên trong tâm thức:

Thiền tập phân gì Mai với Trúc
Niệm với cái biết khác gì nhau?
Vượt biển ngôn từ ta thấy đạo
Núi cao đến mấy cũng cúi đầu.

Đa phần những bài thơ con viết đều mang âm hưởng mạnh mẽ, gửi gắm hoài bão của con người muốn nắm lấy vận mệnh của mình trong tay, tự quyết định cuộc đời mình. Tuy vậy, những lúc nhớ đến Thầy, trong lòng con luôn là một mảnh mềm mại, dịu dàng và ấm áp bởi vì khía cạnh con tiếp xúc với Thầy nhiều nhất là qua lời thơ, con chữ. Thuở ban đầu, mới bước vào chùa, mọi thứ còn lạ lẫm, những lúc gặp khó khăn trong sự truyền thông với quý sư cô, sư chị, sư em, con không mở lòng được để chia sẻ với ai, chỉ biết ôm sách Thầy mà khóc, cảm thấy an ủi, vỗ về và thấu hiểu qua những lời Thầy viết:

“... Em đã xuất gia rồi, tôi mừng biết mấy. Tôi làm đủ những gì có thể làm để tạo điều kiện cho em được học, được tu, được nuôi dưỡng chí hướng của em. Tôi xót xa khi thấy em buồn khổ. Tôi vui mừng hạnh phúc khi thấy em hạnh phúc...
Em là niềm tin cậy của tôi. Em là con Bụt. Em là em tôi, là học trò tôi, là con tôi, là cháu tôi. Cho dù em chưa sinh ra, tôi cũng đã nhìn thấy em rồi. Mới thọ giới Sa di, Sa di ni hay đã thọ giới lớn, em là người xuất gia trẻ mang theo em chí hướng của Bụt. Em là sự nối tiếp của Bụt, là bảo bối của Pháp, là tinh hoa của Tăng. Là gái hay là trai, em cũng có thể mang lý tưởng Bồ Tát đi vào đời. Nói chuyện tâm sự được với em hôm nay, tôi thấy lòng nhẹ nhõm. Tôi không bi quan, không lo lắng, bởi vì tôi có đức tin nơi em. Tôi sẽ có mặt bên em mãi. Tay em trong tay tôi, tay tôi trong tay Bụt, chúng ta hãy vững chãi đi về tương lai.”

(Trích sách Bước tới thảnh thơi, mục Viết thêm cho người xuất gia trẻ của Sư Ông Làng Mai)

Tình thương của Thầy và pháp môn Thầy trao đã bao lần cùng con đi qua khó khăn, vượt bao gió mưa, bão giông trong lòng. Thầy có mặt bên con chưa bao giờ qua hình tướng. Sự có mặt của Thầy bền vững với năm tháng, để lại một dấu son khó phai trên bước đường trưởng thành của con. Bước đường trưởng thành ấy cũng gắn bó với những ngôi nhà mà Thầy dày công xây dựng: Diệu Trạm là nơi in dấu thời thơ ấu của con trong đạo, Thái Lan là nơi con chôn xuống mái tóc xanh, phát nguyện đi trên con đường hiểu thương, Làng là nơi đầy đủ nhân duyên để con từng chút hiểu được sự vận hành của tâm, thấy rõ hướng đi của tự thân; và ngôi nhà Học viện (EIAB) hiện tại là góc trời nhỏ bé an lành – nơi con có đủ không gian để lựa chọn cách thưởng thức sự sống. Niềm vui của con có lúc là tinh nghịch, vo tròn một nắm tuyết trên tay, sau khi tận dụng thời cơ “đánh lén” các anh chị em còn không quên tặng kèm một nụ cười thật tươi trước khi bỏ chạy. Cũng có khi chỉ là bình yên đứng bên khung cửa, đặt tay trên máy sưởi, cảm nhận sự ấm áp và ngắm nhìn một trời tuyết bay qua ô kính thủy tinh. Vui hay không, không dựa vào lời nói của người khác mà dựa vào cảm nhận của chính mình.

Gió thổi, tuyết lay, cuộc đời xoay vần. Hình ảnh con và sư em ngồi bàn bạc, quyết định gỡ bông hoa giấy dán thấp hơn một chút với suy đoán rằng chắc vì nó ở cao quá mà bạn chim xấu số không thấy được, đã ở lại nơi quá khứ. Ngày ấy, con còn cắt thêm vài bông hoa nho nhỏ dán xung quanh làm dấu hiệu “ở đây có chướng ngại vật”, mong rằng các bạn ấy có thể nhìn thấy. Với đôi cánh của mình, nơi dừng chân của các bạn là khung trời bao la ngoài kia chứ không phải thềm gạch trước sân nhà. Không biết do hiệu quả của những bông hoa đem lại hay vì các bạn ấy cảm được mong ước của chúng con mà từ đó cho đến khi kết thúc phiên thị giả của con, không có tai nạn nào xảy ra nữa.

Mấy tháng sau, có dịp sang thăm lại Sơn Cốc, chỉ còn sót lại duy nhất một bông hoa nho nhỏ nơi góc khuất của ô cửa, con mỉm cười: Đổi thay là quy luật tất yếu của đời sống. Những bông hoa ấy có thể rớt xuống do lâu ngày, chất keo dán không còn duy trì được hay mọi người đã tìm được cách thức thay thế hiệu quả hơn - điều ấy không mấy quan trọng. Bông hoa vật chất có thể tàn hoại nhưng bông hoa thiện lành của tâm thương yêu sẽ còn mãi, tiếp tục nuôi dưỡng con trên bước đường trưởng thành của tự thân.

Cảm ơn Thầy đã luôn đồng hành cùng con trên những nẻo đường con bước,

Con của Thầy,
Chân Trăng Bồ Đề

https://langmai.org/tang-kinh-cac/la-thu-lang-mai/la-thu-lang-mai-49-2026/nuoi-tam/

Adresse

Thénac
24240

Heures d'ouverture

Mercredi 08:00 - 18:00
Jeudi 08:00 - 18:00
Vendredi 08:00 - 18:00
Samedi 08:00 - 18:00
Dimanche 08:00 - 18:00

Notifications

Soyez le premier à savoir et laissez-nous vous envoyer un courriel lorsque Làng Mai publie des nouvelles et des promotions. Votre adresse e-mail ne sera pas utilisée à d'autres fins, et vous pouvez vous désabonner à tout moment.

Contacter Le Lieu De Culte

Envoyer un message à Làng Mai:

Raccourcis

Partager