06/15/2026
CON THÌ VỘI, CHÚA THÌ KHÔNG
Có những chiều ngồi lặng trước Nhà Tạm, khi mọi âm thanh dần lắng xuống và lòng con cũng thôi bận tâm về những công việc trong ngày, con bắt đầu nhìn lại chính mình.
Và con nhận ra rằng điều làm con mệt mỏi nhiều nhất không hẳn là những khó khăn của cuộc sống, nhưng là sự nôn nóng trong tâm hồn.
Con muốn mọi sự diễn ra theo thời gian của mình.
Con muốn những lời cầu nguyện sớm được nhậm lời.
Con muốn những yếu đuối của bản thân nhanh chóng được chữa lành.
Con muốn những thánh giá đang mang mau được cất đi.
Con muốn trưởng thành hơn, thánh thiện hơn và bình an hơn ngay lập tức.
Nhiều khi con nghĩ rằng nếu Chúa hành động nhanh hơn một chút, cuộc đời con sẽ dễ dàng hơn biết bao.
Nhưng càng sống, con càng nhận ra một điều thật lạ:
Chúa không bao giờ vội.
Ngài không vội biến đổi con trong một ngày.
Ngài không vội cất khỏi đời con mọi thử thách.
Ngài không vội giải thích cho con mọi điều xảy đến.
Ngài cũng không vội đưa con đến đích.
Thiên Chúa dẫn dắt con bằng sự khôn ngoan của tình yêu chứ không bằng sự hấp tấp của con người.
Con thường quên rằng Chúa là Đấng Hằng Hữu. Đối với Ngài, thời gian không phải là giới hạn như đối với chúng con. Điều con gọi là chậm trễ nhiều khi chỉ là khoảng thời gian cần thiết để tâm hồn con được thanh luyện, để đức tin được lớn lên và để con học biết tín thác hơn vào Ngài.
Như lời Thánh Phêrô viết:
“Đối với Chúa, một ngày ví thể ngàn năm, ngàn năm cũng tựa một ngày.” (2 Pr 3,8)
Không phải vì Chúa đếm thời gian khác chúng con, nhưng vì Ngài nhìn thấy điều mà chúng con chưa thấy.
Con chỉ nhìn thấy hôm nay.
Chúa nhìn thấy cả cuộc đời.
Con chỉ nhìn thấy con đường trước mắt.
Chúa nhìn thấy hành trình và cả nơi con đường ấy dẫn đến.
Người nông dân không gieo hạt hôm nay rồi đòi gặt lúa ngày mai.
Người mẹ không thể nhìn đứa con lớn lên chỉ sau một đêm.
Cây lớn lên trong âm thầm.
Mùa màng chín trong kiên nhẫn.
Và đời sống thiêng liêng cũng vậy.
Chúa có thể làm mọi sự trong chốc lát, nhưng rất thường Ngài chọn dẫn dắt con bằng con đường của sự tăng trưởng. Bởi Ngài không chỉ muốn ban cho con một kết quả, nhưng còn muốn đào luyện trái tim con.
Có những lúc con thất vọng vì thấy mình vẫn còn những yếu đuối cũ.
Vẫn những nóng giận ấy.
Vẫn những ích kỷ ấy.
Vẫn những sa ngã ấy.
Con tự hỏi tại sao mình đã cầu nguyện nhiều như thế mà vẫn chưa thay đổi được bao nhiêu.
Nhưng rồi khi bình tâm nhìn lại, con nhận ra rằng ân sủng của Chúa thường hoạt động âm thầm như hạt giống trong lòng đất.
Chúa không nhìn con bằng ánh mắt thất vọng như chính con nhìn mình.
Ngài thấy những điều nhỏ bé mà con không nhận ra.
Một lần chiến đấu tốt hơn hôm qua.
Một lần biết đứng dậy sau thất bại.
Một lần biết xin lỗi.
Một lần biết tha thứ.
Một lần biết từ bỏ ý riêng.
Một lần biết yêu thương dù không được đáp lại.
Đối với con, đó có thể chỉ là những bước đi rất nhỏ.
Nhưng đối với Chúa, đó là những dấu chỉ cho thấy ân sủng đang âm thầm sinh hoa kết trái.
Trong khi đó, lòng con lại đổi thay biết bao lần.
Hôm nay con đầy nhiệt huyết.
Ngày mai con đã chán nản.
Hôm nay con tín thác.
Ngày mai con lại lo lắng.
Hôm nay con quyết tâm bước theo Chúa.
Ngày mai con lại bị những điều khác lôi kéo.
Con thay đổi.
Nhưng Chúa thì không.
Tình yêu của Thiên Chúa không thay đổi theo cảm xúc của con.
Lòng thương xót của Ngài không thay đổi theo thành công hay thất bại của con.
Ngài không ngừng yêu con ngay cả khi con yếu đuối.
Ngài không ngừng tìm kiếm con ngay cả khi con lạc xa.
Bởi bản tính của Thiên Chúa là yêu thương.
Như lời Chúa phán:
“Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở.” (Gr 31,3)
Có những biến cố trong đời mà lúc ấy con không hiểu.
Có những cánh cửa đóng lại khiến con thất vọng.
Có những dự định dang dở khiến con đau lòng.
Có những lời cầu nguyện dường như chỉ gặp sự thinh lặng.
Đã có lúc con tự hỏi:
Chúa đang ở đâu?
Tại sao Ngài không trả lời?
Tại sao Ngài không hành động?
Nhưng rồi năm tháng đi qua, con nhận ra rằng sự thinh lặng của Chúa không phải là khoảng trống.
Ngay cả khi con không nhìn thấy, Ngài vẫn đang hoạt động.
Ngay cả khi con không hiểu, Ngài vẫn đang hướng dẫn.
Ngay cả khi con tưởng mình bị bỏ quên, Ngài vẫn đang cầm lấy tay con.
Bởi như lời Chúa phán:
“Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối của các ngươi không phải là đường lối của Ta.” (Is 55,8)
Điều con xin chưa chắc là điều tốt nhất cho con.
Điều con mong muốn chưa chắc dẫn con đến gần Chúa hơn.
Điều con xem là mất mát chưa chắc là điều bất hạnh.
Và điều con gọi là chậm trễ chưa chắc là điều đến quá muộn.
Con chỉ nhìn thấy một trang sách.
Còn Chúa nhìn thấy toàn bộ câu chuyện.
Con chỉ nhìn thấy cây thập giá của hôm nay.
Còn Chúa nhìn thấy cả vinh quang phục sinh mà Ngài đang chuẩn bị cho những ai trung thành bước theo Ngài.
Vì thế, điều làm con xúc động nhất không phải là việc Chúa luôn ban cho con điều con xin, nhưng là việc Chúa luôn ban cho con điều cần thiết để được cứu độ và nên thánh.
Ngài ở đó khi con trung thành.
Ngài ở đó khi con nguội lạnh.
Ngài ở đó khi con thành công.
Ngài ở đó khi con thất bại.
Ngài ở đó khi con chạy đến với Người.
Và ngay cả khi con bỏ đi xa, Ngài vẫn không ngừng mời gọi con trở về.
Giống như người cha trong dụ ngôn đứa con hoang đàng, Thiên Chúa không ngừng chờ đợi. Không phải là sự chờ đợi thụ động, nhưng là một tình yêu luôn tìm kiếm, luôn tha thứ và luôn mở rộng vòng tay đón nhận.
Lạy Chúa,
Con không xin Ngài làm cho thời gian trôi nhanh hơn.
Con không xin Ngài cất khỏi con mọi thập giá.
Con không xin Ngài cho con hiểu ngay mọi điều xảy đến.
Con chỉ xin cho con biết tín thác.
Xin cho con biết kiên nhẫn với chính mình như Chúa vẫn kiên nhẫn với con.
Xin cho con đừng nản lòng khi chưa thấy kết quả.
Xin cho con biết bước đi từng ngày trong đức tin, dù không hiểu hết con đường phía trước.
Xin cho con nhớ rằng sự thinh lặng của Chúa không phải là sự vắng mặt.
Những thử thách không phải là dấu hiệu Chúa bỏ rơi con.
Và những điều Chúa cho phép xảy đến không bao giờ nằm ngoài tình yêu quan phòng của Ngài.
Xin cho con nhớ rằng:
Con thì vội, nhưng Chúa thì không.
Con thì đổi thay, nhưng Chúa vẫn trung tín.
Con chỉ thấy hiện tại, nhưng Chúa đang dẫn con đến cùng đích là được hiệp thông với Ngài.
Bởi như Thánh Phaolô đã xác tín:
“Mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Thiên Chúa.” (Rm 8,28)
Và như lời ngài viết cho tín hữu Philípphê:
“Đấng đã khởi sự nơi anh em một công trình tốt đẹp, cũng sẽ đưa công trình ấy đến hoàn thành.” (Pl 1,6)
Vì thế, con không còn sợ những khoảng thời gian phải chờ đợi nữa.
Bởi ở cuối mọi hành trình, cuối mọi thử thách, cuối mọi nước mắt và những đêm tối đức tin, con biết rằng mình sẽ gặp chính Chúa.
Đấng chưa bao giờ vội vàng.
Nhưng cũng chưa bao giờ đến trễ.
Nhật ký: Con nghĩ suy...
Tác giả: Hoàng Peter
-13/06/2026-