Viên Phước Già Lam

  • Home
  • Viên Phước Già Lam

Viên Phước Già Lam Có một nơi không bao giờ thấy mỏi
Không ai cần bảo vệ hoặc rút lui
Ở nơi đó tâm bặt hết buồn vui
Thân ngơi nghỉ lắng sâu dòng nhựa sống

Xin cho con chậm lại, để thấy rõ vô thườngXin cho con khiêm nhường, để  trọn vẹn tình thương.
28/03/2024

Xin cho con chậm lại, để thấy rõ vô thường
Xin cho con khiêm nhường, để trọn vẹn tình thương.

“… Sống, tuy có danh nhưng không cần, không bám vào nó. Sống an nhiên với tâm niệm rồi đây thân và danh này cũng mục nát...
10/03/2024

“… Sống, tuy có danh nhưng không cần, không bám vào nó. Sống an nhiên với tâm niệm rồi đây thân và danh này cũng mục nát với cỏ cây. Nếu có tài, gặp cơ duyên thích hợp thì đem ra phụ giúp cho đời, đem khả năng của mình ra để phục vụ nhân sinh. Hợp thời thế thì làm, bằng không thì cũng chẳng buồn bã chi. “Bất đắc chí, độc hành kỳ đạo”, có bạn đồng hành để xây dựng xã hội thì mình đi vào, không thì sống với triết lý riêng của mình. Sống với thiên nhiên, với vũ trụ của mình. Cái triết lý sống này rất đẹp, nó gián tiếp tạo nên một cái trật tự xã hội, tạo nên một sự cần thiết.

Chúng ta sống làm sao cho đến lúc chết không có gì hối hận, không có gì sai lầm. Đối với bạn bè không có sự lường gạt. Giao tiếp với mọi người không có sự gian dối. Cho tới khi mình chết, mình an tâm, an toàn. Chết đi về đâu, không cần biết. Chỉ cần biết mình đã làm những điều chân chánh, hợp đạo lý thì khi chết nhất định sẽ đến những chỗ an toàn …”

Thương kính Ôn Tuệ Sĩ.

Tâm sự mỏng theo thời sự!Nơi góc phòng tôi có một con dế. Không biết mỗi ngày nó gáy bao nhiêu lần. Tiếng xe cộ, tiếng m...
09/03/2024

Tâm sự mỏng theo thời sự!

Nơi góc phòng tôi có một con dế. Không biết mỗi ngày nó gáy bao nhiêu lần. Tiếng xe cộ, tiếng mọi sinh hoạt đã khuất lấp tiếng gáy nhỏ bé của nó. Chỉ đến khi đêm khua mới nghe được tiếng của nó, cất lên, cất lên, thật to, nhưng lạc lõng, và buồn buồn thế nào ấy...
Ôi, tiếng dế, nghe qua thì quen thuộc như bao tiếng dế đã từng nghe trong quá khứ... Những ngày còn nhỏ cùng bạn học hàng xóm, rủ nhau đi bắt dế... cứ theo tiếng gáy mà tìm đến nơi. Chú tâm tìm dế, tai lúc ấy có vẻ như chẳng nghe tiếng của xe cộ qua đường, không nghe tiếng của hàng quán xôn xao, người người nói cười. Chỉ có tiếng dế gáy vang ở khắp mọi xó xỉnh, từ vườn hoa, góc chợ, từ đô thị đến những đồng hoang tiêu điều...
Người lớn dường như không để ý làm gì tiếng dế mà bận tâm của họ là cơm ái gạo tiền trong cuộc sống. Chỉ có những đứa ham bắt dế, hoặc một thi sĩ, nhà văn nào đó, hoài niệm tuổi thơ, hơi thất thường,...
Tiếng con dế mới trưởng thành, muốn biểu hiện sự có mặt của mình trong cuộc đời.
Tiếng con dế sung sức, muốn đấu đá với những kẻ sung sức khác để trắc nghiệm khả năng.
Tiếng con dế hả hê đắc thắng sau một trận đấu.
Tiếng con dế hục hặc trước khi quay về hang ổ.
Tiếng con dế vừa thức dậy.
Tiếng con dế gọi bạn.
Tiếng con dế bỗng thấy buồn bã cô đơn.
Tiếng con dế kêu gọi người yêu chưa thấy mặt.
Tiếng con dế buổi trưa nắng gắt khi nỗi buồn chùng xuống mà lại gợi lên giấc mộng làm “ông nội của thiên hạ”…
Tiếng con dế ban đêm, ngại ngùng gửi vào bóng tối mịt mùng.
- Vẫn những âm điệu ấy, na ná giống nhau, ở mọi nơi chốn, thỉnh thoảng cất lên chứ không ra rả suốt ngày như tiếng ve sầu, nhưng nỗi sầu kéo theo thì lê thê đến một phương trời mông lung nhạt nhòa nào đó...
Thời gian gần đây, thiên hạ ra rả truyền cho nhau clip “ai đó” hiến kế này, sách lược nọ…
Họ đã vô tình đánh vào những người đang tìm hiểu, đang thực tập, hay trên bờ vực của sụp đổ niềm tin.
Họ vô tình biến họ thành đề tài bàn tán xôn xao từ quán nước ven đường đến bàn tròn nghị sự.
Họ tự cho mình có thể khoác lên mình phẩm phục sang nhất, ngồi ở địa vị cao nhất trong xã hội, vơ vét của thập phương vào túi để tô bồi bản ngã thấp hèn của mình.
Bỗng một ngày, lạc bước, họ tự chôn vùi nơi góc xó nào đó. Và cứ thế, thời gian trôi đi. Họ nằm đó, ngồi đó, đứng đó, nơi một chốn không phải là quê hương đồng hoang nội cỏ, trầm tư về thân phận mình, tuổi trẻ, sự phấn đấu, tình yêu, và tuổi già... Và thỉnh thoảng, lại cất tiếng gáy vào những trưa hè nắng cháy. Dế ơi, con dế lạc loài ơi, sao nghe buồn ở tận tủy xương này...
“Làm bậy, nghĩ bậy, nói bậy” không phải là Phật giáo. Phật giáo là chân lý, là triết lý sống….
Ai ơi! “Mía sâu có đốt - Nhà dột có nơi”
- Hãy tự xây dựng cho mình một niềm tin kiên cố, niềm tin bất hoại vào Phật Pháp Tăng.

Người ta tu chốn núi nonThầy tôi quẩy gánh càn khôn xuống trầnToạ thiền an trú trong thânChỉ nghe thế giới muôn phần khổ...
05/03/2024

Người ta tu chốn núi non
Thầy tôi quẩy gánh càn khôn xuống trần
Toạ thiền an trú trong thân
Chỉ nghe thế giới muôn phần khổ đau

Người ta quẩy trượng lên ngàn
Thầy tôi bận bịu với đàn còn thơ
Tâm không chẳng trụ bến bờ
Thiền sư đâu thể thờ ơ với đời

Niệm Phật - là một trong những phương pháplàm cho bụi bặm phiền não nơi tâm ta lắngyên, làm cho môi trường hoạt động của...
27/02/2024

Niệm Phật - là một trong những phương pháp
làm cho bụi bặm phiền não nơi tâm ta lắng
yên, làm cho môi trường hoạt động của tâm
ta trong sạch, khiến cho ta đi đứng nằm ngồi
trong tỉnh giác, nói cười trong từ bi và đối xử
với nhau trong hỷ xả.

- Sai lầm không có gì đáng sợ.Cái đáng sợ hơn là không nhận ra sai lầm.Đáng sợ hơn nữa là nhận ra sai lầm mà không chịu ...
21/02/2024

- Sai lầm không có gì đáng sợ.
Cái đáng sợ hơn là không nhận ra sai lầm.
Đáng sợ hơn nữa là nhận ra sai lầm mà không chịu sửa đổi.
Con người ai chẳng có sai lầm.

- Hiện tại Phật giáo đang chứng kiến hiện tượng trăm hoa đua nở, mà bất cứ ai, có trí hay không có trí, có học hay không...
09/02/2024

- Hiện tại Phật giáo đang chứng kiến hiện tượng trăm hoa đua nở, mà bất cứ ai, có trí hay không có trí, có học hay không học, có đạo hay vô đạo, đều có thể phát ngôn tự ý và tự gán cho đó là “PHẬT NGÔN” mà không thể tìm thấy bất cứ đâu trong kho tàng Thánh điển; được diễn giải tùy tiện nhằm thỏa mãn thị hiếu vật dục thấp hèn.
- Như một dự ngôn đã báo trước bằng ẩn dụ: đem vàng đi đổi củi; mang giáo nghĩa giải thoát cao thượng đổi lấy những giá trị thế tục được cho là giá trị văn minh thời đại.

📍Viên Phước thiền thất ngày cuối năm
(Lá thư ngày tết Ôn Tuệ Sỹ)

Đừng mong một cuộc sống dễ dàngMà hãy học cách mạnh mẽ vượt qua mọi sóng gió.Con tàu chỉ bình yên khi cập cảng, nhưng th...
10/03/2023

Đừng mong một cuộc sống dễ dàng
Mà hãy học cách mạnh mẽ vượt qua mọi sóng gió.
Con tàu chỉ bình yên khi cập cảng, nhưng thực chất người ta đóng tàu là để ra khơi...!!!

🍀🍀🍀 Vía Bồ Tát Quán Thế Âm

🍀🍀 QUY Y TAM BẢO CHẲNG ĐỌA ÁC ĐẠOBất cứ chúng sanh nào, dù là bậc cao hay thấp, thì đời sống và thọ mạng của họ cũng có ...
11/04/2020

🍀🍀 QUY Y TAM BẢO CHẲNG ĐỌA ÁC ĐẠO
Bất cứ chúng sanh nào, dù là bậc cao hay thấp, thì đời sống và thọ mạng của họ cũng có hạn lượng. Có sanh thì ắt phải chết, có chết thì mới tái sanh để tạo ra vòng xoáy luân hồi vô cùng vô tận. Điều đáng nói là sau khi chết thì chúng ta đi về đâu? Được sanh lên trời hưởng phước hay sanh xuống ác đạo chịu khổ? Và ai hay cái gì có quyền quyết định xu hướng tái sanh ấy?
Thế Tôn dạy chính nghiệp do mình tạo ra trong hiện đời (và đời trước) sẽ quyết định xu hướng tái sanh. Thế nên, sống trong đời, người có chánh kiến thì không lo lắng về cái chết mà suy tư sau khi mình chết sẽ sinh về đâu để chuyển hóa nghiệp lực theo hướng thiện lành. Một trong những biểu hiện của việc chuyển nghiệp là phát tâm hướng thiện quy y Tam bảo.
“Một thời Phật ở thành La-duyệt, tại vườn trúc Ca-lan-đà cùng với chúng đại Tỳ-kheo năm trăm người.
- Bấy giờ cõi trời Ba mươi ba có một Thiên tử, thân hình có năm điềm chết hiện. Thế nào là năm? Hoa trên mũ áo tự héo, y phục dơ bẩn, dưới nách đổ mồ hôi, chẳng thích địa vị của mình, ngọc nữ xa lìa.
Lúc ấy, Thiên tử kia buồn lo khổ não, đấm ngực than thở. Thích-đề-hoàn-nhân nghe Thiên tử này sầu lo khổ não, đấm ngực than thở, liền bảo một Thiên tử:
- Ðây là âm thanh gì mà thấu đến đây?
Thiên tử ấy đáp:
- Thiên vương nên biết! Có một Thiên tử mạng sắp muốn đứt, có năm điềm báo tử: hoa trên mũ héo, y phục dơ bẩn, dưới nách đổ mồ hôi, chẳng thích địa vị của mình, ngọc nữ xa lìa.
Bấy giờ Thích-đề-hoàn-nhân đến chỗ vị Thiên tử sắp chết bảo Thiên tử ấy rằng:
- Nay ông cớ sao buồn lo khổ não đến thế?
Thiên tử đáp:
- Tôn giả Nhân-đề! Không lo buồn khổ sao được? Mạng tôi sắp hết, có năm điềm báo tử: hoa trên mũ héo, áo quần dơ bẩn, dưới nách đổ mồ hôi, chẳng ưa chỗ mình, ngọc nữ xa lánh. Nay cung điện bảy báu này chắc sẽ mất hết và năm trăm ngọc nữ cũng sẽ tiêu tan. Nay tôi ăn cam-lồ chẳng còn mùi vị gì.
Bấy giờ, Thích-đề-hoàn-nhân bảo Thiên tử ấy:
- Ông há chẳng nghe Như Lai nói kệ sao?
Tất cả hành vô thường,
Ðã sanh ắt có chết,
Chẳng sanh thì không chết,
Ðây diệt là tối lạc.
Nay ông vì sao buồn lo đến thế? Tất cả hành là vật vô thường, muốn cho thường còn, việc này chẳng đúng.
Thiên tử đáp:
- Thế nào Thiên đế? Làm sao tôi không buồn lo được? Nay tôi thân trời thanh tịnh không tì vết, ánh sáng như mặt trời, mặt trăng, chiếu khắp mọi nơi. Bỏ thân này rồi, tôi sẽ sanh vào bụng heo tại thành La-phiệt, sống thường ăn phẩn, chết bị dao mổ xẻ.
Bấy giờ Thích-đề-hoàn-nhân bảo Thiên tử ấy:
- Nay ông nên quy y Phật, Pháp, Tăng. Có thể ngay lúc ấy không đọa ba đường ác.
Thiên tử đáp:
- Há vì quy y Tam bảo mà khỏi đọa ba đường ác sao?
Thích-đề-hoàn-nhân nói:
- Ðúng vậy, Thiên tử! Người nào quy y Tam tôn, trọn chẳng đọa ba đường ác, Như Lai cũng nói kệ:
Những người quy y Phật,
Chẳng đọa ba đường ác,
Hết các lậu trời người,
Liền sẽ đến Niết-bàn...
(Kinh Tăng nhất A-hàm, tập II, phẩm Thiện tụ [trích], VNCPHVN ấn hành, 1998, tr.220)
Quy y Tam bảo “trọn chẳng đọa ba đường ác” là một sự thật. Không phải Tam bảo có quyền năng ban cho chúng ta hạnh phúc mà chính việc tự thức tỉnh, bỏ tà quy chánh, nguyện hướng đến sự trọn lành, chân thiện của Phật-Pháp-Tăng đã cứu vớt chúng ta khỏi ba đường ác. Đây chính là công đức của việc quy y.
Thế nên, ai chưa quy y thì hãy quy y Tam bảo để được nương tựa và dẫn dắt đời mình theo con đường sáng. Ai đã quy y rồi thì tiếp tục tin sâu và nương tựa Tam bảo nhiều hơn nữa nhằm tự hoàn thiện mình. Phật dạy: “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi”. Đi trong ánh hào quang của Tam bảo thì chắc chắn sẽ đến chỗ bình an, hạnh phúc.
QUẢNG TÁNH

ĐI VỀ ĐÂU LÀ DO MÌNHNhững ai học Phật chân chính đều biết rõ rằng, tương lai của mình đang được chính mình tạo dựng từng...
08/04/2020

ĐI VỀ ĐÂU LÀ DO MÌNH

Những ai học Phật chân chính đều biết rõ rằng, tương lai của mình đang được chính mình tạo dựng từng phút, từng giờ trong hiện tại. Nhân quả vốn dĩ rõ ràng, phân minh và cực kỳ công bằng. Không một ai có thể can thiệp vào tương lai của chúng ta, không một vị thần linh nào có thể ban phúc hay giáng họa cho chúng ta mà chính mình phải tự quyết định lấy.
Ngay cả Đức Phật, Ngài cũng chỉ nhận mình là đạo sư, bậc thầy chỉ đường. Tuy nhiên, có người được chỉ đường nhưng không đi hoặc đi không đúng hướng thì cũng không đến đích cần đến. Ngài cũng nhận mình là y vương, vua của thầy thuốc, tùy bệnh của chúng sanh mà cho phương thuốc thích hợp. Ấy vậy mà có người không uống hoặc uống sai chỉ dẫn thì không khỏi bệnh cũng là chuyện thường. Nên đi mà không đến đích, dùng thuốc mà không lành bệnh thì cũng khoan vội trách người.
Vì thế, sanh lên các cõi trời hưởng phước báo an vui hay đọa xuống địa ngục chịu khổ đau nhiều kiếp là do mình tự làm tự chịu. Đức Phật đã chỉ ra nhiều lộ trình để chúng ta có thể đi lên cao hay bước xuống thấp trong ba cõi, sáu đường. Kể cả lộ trình siêu xuất tam giới, chứng quả vô sanh Niết-bàn, Ngài cũng chỉ ra rất rõ. Trong đó, Bát Chánh đạo được xem là lộ trình hướng thượng căn bản nhất.
Đức Phật đã dạy về con đường đến Niết-bàn hay địa ngục như sau:
“Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Ðộc.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
- Nay Ta sẽ nói về con đường dẫn đến Nê-lê (địa ngục) và con đường hướng đến Niết-bàn. Hãy khéo suy nghĩ ghi nhớ điều này, đừng để rơi mất.
- Thế nào là con đường dẫn đến Nê-lê, con đường hướng đến Niết-bàn? Tà kiến dẫn đến Nê-lê, chánh kiến hướng đến Niết-bàn. Tà chí (tà tư duy), hướng đến đường Nê-lê, chánh chí (chánh tư duy) là đường hướng đến Niết-bàn. Tà ngữ dẫn đến đường Nê-lê, chánh ngữ hướng đến Niết-bàn. Tà nghiệp dẫn đến đường Nê-lê, chánh nghiệp hướng đến Niết-bàn. Tà mạng dẫn đến đường Nê-lê, chánh mạng hướng đến Niết-bàn. Tà phương tiện hướng đến đường Nê-lê, chánh phương tiện hướng đến Niết-bàn. Tà niệm dẫn đến đường Nê-lê, chánh niệm hướng đến Niết-bàn. Tà định dẫn đến đường Nê-lê, chánh định hướng đến Niết-bàn.
Này các Tỳ-kheo! Ðó là đường dẫn đến Nê-lê, đường hướng đến Niết-bàn. Pháp mà chư Phật Thế Tôn thường nói, nay đã rốt ráo. Các Thầy nên ở chỗ vắng vẻ, ngồi dưới gốc cây, nơi đồng trống, nghĩ nhớ làm pháp lành, đừng khởi tâm giải đãi, kiêu mạn. Hôm nay không siêng năng, sau hối không kịp.
Bấy giờ, các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm.
(Kinh Tăng nhất A-hàm, tập III, phẩm Bát nạn [2],
VNCPHVN ấn hành, 1998, tr.139)
Thế Tôn đã nói ra cách thức tu tập hướng thượng trong giáo pháp của Ngài rất rõ ràng, không có gì bí hiểm hay khó hiểu cả. Như một người mở tấm bản đồ ra, phương hướng và lộ trình thật tỏ tường. Nếu muốn đi lên thì theo Bát Chánh đạo mà lên. Ngược lại, muốn đi xuống thì theo bát tà đạo mà xuống. Lên hay xuống đều do chính ta quyết định.
Ngay từ những pháp thoại đầu tiên, Thế Tôn đã nói về Đạo đế, con đường hướng thượng cho đến chứng đắc Niết-bàn chính là Bát Chánh đạo. Tư tưởng này như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong toàn bộ giáo pháp của Thế Tôn, từ Phật giáo Nguyên thủy cho đến Phật giáo Phát triển về sau. Cho nên, có thể xem Bát Chánh đạo là chuẩn mực căn bản của nội dung tu tập, hành trì dù người tu thuộc bất cứ hệ phái, tông phái hay truyền thống Phật giáo nào.
Cũng từ đây, nếu nhìn vào nội dung tu học của một cá nhân hay hội chúng mà thiếu vắng Bát Chánh đạo, bộc lộ bát tà đạo thì chắc chắn họ đang đi xuống, hướng hạ. Nên người học Phật hãy cố nương theo Chánh pháp mà đi tới. Dù cho phía trước là chông g*i cũng không nản chí, và dẫu cho có nhiều lời hứa hẹn đường mật về quyền năng của các thế lực siêu nhiên cũng không xiêu lòng.
Người Phật tử chánh tín hãy vững bước theo đường Bát chánh mà đi thì chắc chắn sẽ sanh lên, không hề bị đọa lạc và lên cao mãi cho đến chứng quả vô sanh, Niết-bàn.
QUẢNG TÁNH

🍀🍀🍀 PHƯỚC BÁO SĂN SÓC NGƯỜI BỆNHBệnh tật là một nỗi khổ căn bản của chúng sanh, sanh lão bệnh tử khổ. Hễ có thân thì có ...
06/04/2020

🍀🍀🍀 PHƯỚC BÁO SĂN SÓC NGƯỜI BỆNH

Bệnh tật là một nỗi khổ căn bản của chúng sanh, sanh lão bệnh tử khổ. Hễ có thân thì có bệnh, mà đã bệnh tật đau yếu thì không ai muốn và chẳng vui chút nào. Người đời lập gia đình hay kết thân bạn bè quyến thuộc, một phần cũng để nương tựa nhau khi trái gió trở trời, ốm đau tật bệnh. Bởi khi khỏe mạnh người ta đã rất cần sự săn sóc, lúc ngã bệnh thì nhu cầu ấy càng nhiều và khẩn thiết hơn.
Săn sóc người bệnh dù thân hoặc sơ chính là hạnh nguyện “cứu khổ, ban vui”. Bệnh thì thân đau, tâm khổ nên trị liệu, sẻ chia và đỡ đần chăm sóc cho người bệnh là sự hiến tặng lớn nhất vì đó là việc họ cần nhất. Thế Tôn xem việc hiến tặng này là bố thí và khẳng định “bố thí tối thượng không gì hơn thí này”. Đích thân Ngài cũng thường săn sóc các đệ tử khi lâm bệnh. Cho nên săn sóc người bệnh luôn gặt hái được phước báo tốt lành.
Đức Phật dạy về phước báo săn sóc người bệnh như sau:
“Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Ðộc.
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
- Nếu có người săn sóc người bệnh là đã săn sóc Ta. Người trông nom người bệnh tức là đã trông nom Ta. Sở dĩ như thế là vì nay Ta đích thân coi sóc người tật bệnh.
Này các Tỳ-kheo, Ta không thấy một người nào trong chư Thiên, thế gian, Sa-môn, Bà-la-môn mà bố thí tối thượng hơn sự bố thí này. Người hành bố thí này mới đúng là thí, sẽ thu hoạch quả báo lớn, được công đức lớn, tiếng tăm trùm khắp, được vị cam-lồ. Nghĩa là Như Lai Chí Chân Ðẳng Chánh Giác biết rằng bố thí tối thượng không gì hơn thí này. Người hành bố thí này mới đúng là thí, thu hoạch quả báo lớn, được công đức lớn. Nay Ta vì nhân duyên này mà nói như thế. Săn sóc người bệnh tức là đã săn sóc Ta không khác. Các Thầy sẽ luôn luôn được phước đức lớn.
Như vậy, này các Tỳ-kheo, nên học điều này.
Bấy giờ các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm”.
(Kinh Tăng nhất A-hàm, tập I, phẩm Nhập đạo, VNCPHVN ấn hành, 1997, tr.142)
Như trong kinh nói thì Phật cũng không ở đâu xa! Ngài hiện đang ở xung quanh ta, rất nhiều. Nên muốn cúng dường Phật, hầu hạ Phật để gieo trồng phước báo, công đức thì chỉ cần săn sóc, trông nom người bệnh. Người thân của chúng ta đang bệnh, hãy cần mẫn săn sóc các vị. Người sơ với chúng ta đang bệnh, cũng cố gắng trông nom họ trong mọi khả năng có thể. Chỉ cần chừng ấy thôi là chúng ta đã gặp Phật, phụng Phật và đã làm theo Phật.
Đối với người con Phật, hạnh tu bố thí tài vật là căn bản và dễ thực thi nhất trong đời sống hướng thiện hàng ngày. Điều cần lưu tâm là săn sóc người bệnh “mới đúng là thí, thu hoạch quả báo lớn, được công đức lớn, tiếng tăm trùm khắp, được vị cam-lồ”. Phước báo săn sóc người bệnh hơn cả những sự “bố thí tối thượng”. Vì thế, hàng Phật tử chúng ta hãy hướng tâm về người bệnh: một lời hỏi thăm, một cử chỉ săn sóc ân cần, chia sẻ những kinh nghiệm trị liệu, thăm khám và cho thuốc để gặt hái quả báo lớn.
Quan trọng hơn, chư vị xuất gia sống đời sống không gia đình, chỉ nương tựa vào Tăng thân, khi ốm đau rất cần sự trợ duyên săn sóc của huynh đệ. Mặc dù đã phát nguyện xuất gia nhưng nếu chưa chứng quả thì lúc bệnh “thân đau, tâm khổ” cũng là chuyện bình thường. Một số vị xuất gia, sau một cơn bạo bệnh, vì một số chướng duyên không được huynh đệ săn sóc mà thối thất đường tu. Cho nên, Phật dạy người xuất gia “săn sóc người bệnh” không nhất thiết các Tỳ-kheo phải làm thầy thuốc, làm từ thiện giúp đỡ các bệnh nhân nghèo, mà chính là các Tăng (Ni) phải tự bảo bọc, săn sóc lẫn nhau mỗi khi trong hội chúng có người lâm bệnh.
Vậy nên, hãy săn sóc huynh đệ, người thân, và mọi người bệnh nói chung. Làm được như vậy là chúng ta đang phụng sự Thế Tôn, công đức và phước báo vô lượng.
QUẢNG TÁNH

🍀🍀🍀 CÔNG ĐỨC LỄ PHẬTAi cũng biết lạy Phật, phụng sự Tam bảo thì công đức, phước báo vô lượng. Nên mỗi khi đến chùa, dù c...
29/03/2020

🍀🍀🍀 CÔNG ĐỨC LỄ PHẬT

Ai cũng biết lạy Phật, phụng sự Tam bảo thì công đức, phước báo vô lượng. Nên mỗi khi đến chùa, dù có khóa lễ hay không thì bất cứ người con Phật nào cũng dành chút thời gian cung kính lễ lạy chư Phật, Bồ-tát. Mặc dù Phật tử nào cũng biết đại khái rằng lễ Phật thì có công đức. Nhưng những công đức ấy cụ thể là gì thì không phải ai cũng biết tường tận.
Ở pháp thoại này, Đức Phật đã chỉ rõ năm công đức ấy là “đoan chánh, tiếng tốt, nhiều tiền lắm của, sanh dưỡng trong nhà trưởng giả, chết sanh cõi lành”. Thì ra, có một cách tu khá dễ là thành kính lễ Phật thôi mà công đức phước báo sung mãn trong hiện tại và cả vị lai. Thế Tôn đã dạy về công đức lễ Phật như sau:
“Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Ðộc.
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
- Phụng sự, lễ Phật có năm công đức. Thế nào là năm? Ðoan chánh; tiếng tốt; nhiều tiền lắm của; sanh dưỡng trong nhà trưởng giả; chết sanh cõi lành, lên trời. Vì sao thế? Như Lai không ai sánh bằng. Như Lai có tín, có giới, có văn, có tuệ, có sắc lành thành tựu nên thành tựu năm công đức.
Lại do nhân duyên gì lễ Phật được đoan chánh? Vì thấy hình tượng Phật rồi phát tâm hoan hỷ. Do nhân duyên này được đoan chánh.
Lại do nhân duyên gì có âm thanh tốt? Vì thấy hình tượng Như Lai rồi, ba lần xưng danh hiệu: Nam-mô Như Lai Chí Chân Ðẳng Chánh Giác. Do nhân duyên này được âm thanh tốt.
Lại do nhân duyên gì được lắm tiền nhiều của? Do họ thấy Như Lai mà bố thí lớn: rải hoa, đốt đèn và thí những vật khác. Do nhân duyên này được giàu có.
Lại do nhân duyên gì sanh nhà trưởng giả? Nếu thấy thân Như Lai rồi, tâm không dính mắc, gối phải chấm đất, quỳ thẳng chắp tay chí tâm lễ Phật. Do nhân duyên này sanh nhà trưởng giả.
Lại do nhân duyên gì khi chết sanh cõi lành, lên trời? Theo phép thường của chư Phật, Thế Tôn: Có các chúng sanh đem năm việc nhân duyên lễ Như Lai sẽ sanh cõi lành, lên trời.
Ðó là, Tỳ-kheo! Có năm nhân duyên lễ Phật được công đức. Thế nên, các Tỳ-kheo! Nếu có thiện nam, tín nữ muốn lễ Phật, nên tìm phương tiện thành tựu năm công đức này. Như thế, các Tỳ-kheo, hãy học điều này.
Bấy giờ các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm.
(Kinh Tăng nhất A-hàm, tập II, phẩm Thiện tụ,
VNCPHVN ấn hành, 1998, tr.198)
Hẳn nhiên lễ Phật thì có công đức vì “Như Lai không ai sánh bằng. Như Lai có tín, có giới, có văn, có tuệ, có sắc lành thành tựu”. Nhưng điều chúng ta cần lưu ý là cách dụng tâm, quán tưởng trong khi lễ Phật thế nào để công đức ấy được trọn vẹn, sung mãn? Bởi trong thực tế có khá nhiều người chỉ lễ lạy suông, lạy xong thì một mực cầu xin, khấn nguyện đủ điều theo mong ước của mình mà không lạy đúng như Chánh pháp.
Phật dạy, “thiện nam, tín nữ muốn lễ Phật, nên tìm phương tiện thành tựu năm công đức”. Lạy Phật, thấy Phật dung mạo đoan chánh, tốt đẹp nên sanh tâm hoan hỷ, nhờ công đức hoan hỷ mà mình được phước báo đoan trang xinh đẹp. Lạy Phật, xưng danh hiệu Phật, nhờ công đức niệm hồng danh Phật mà được lời đẹp, tiếng hay. Lạy Phật, học theo hạnh Như Lai “mà bố thí lớn: rải hoa, đốt đèn và thí những vật khác”, nhờ công đức bố thí mà được giàu có. Lạy Phật với tâm buông xả, triệt tiêu ngã mạn, nhờ đó được sanh vào dòng tôn quý. Lạy Phật chí thành và chí kính thì tội diệt phước sanh nên được sanh về cõi lành.
Cho nên, những người con Phật khi lạy Phật cần đúng như pháp. Lạy Phật mà sanh tâm hoan hỷ, biết niệm Phật, siêng bố thí, trừ ngã mạn, chí thành và chí kính thì mới thành tựu công đức, phước báo đầy đủ, trọn vẹn.
QUẢNG TÁNH

Address

Xã Châu Pha, Tp Hồ Chí Minh

Telephone

+84985455535

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Viên Phước Già Lam posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Viên Phước Già Lam:

  • Want your place of worship to be the top-listed Place Of Worship?

Share