21/03/2026
Tiếp tục phản biện lập luận “nguồn gốc Islam” trong bài viết của Tiến sĩ Huỳnh Ngọc Liêm
Một điểm mấu chốt trong bài viết của Tiến sĩ Huỳnh Ngọc Liêm là dựa vào yếu tố “nguồn gốc từ Islam” để khẳng định cách gọi “Hồi giáo Bàni”. Tuy nhiên, lập luận này càng đi sâu lại càng bộc lộ nhiều khoảng trống cần phải làm rõ.
Nếu đã nói đến “nguồn gốc”, thì không thể chỉ nói chung chung bằng khái niệm, mà phải chỉ ra được những dấu vết cụ thể trong lịch sử và văn hóa: có triều đại nào gắn với nó ? có hệ thống quyền lực tôn giáo nào ? có nhân vật trung tâm ? có thần thoại hay huyền thoại nào tồn tại song song trong đời sống cộng đồng hay không ?
Thực tế cho thấy, trong đời sống người Chăm, Bà La Môn và Bà Ni đã tồn tại song hành qua nhiều thế hệ, gắn với không gian văn hóa, nghi lễ, truyền thống và ký ức cộng đồng rất rõ ràng. Những yếu tố này không chỉ là tôn giáo, mà còn là một hệ thống văn hóa sống động, có chiều sâu lịch sử và được lưu giữ bằng chính đời sống của người dân.
Ngược lại, nếu cho rằng Islam là “nguồn gốc”, thì cần trả lời một cách rõ ràng: Islam đã tồn tại trong đời sống người Chăm ở mức độ nào? Có hệ thống thần thoại, huyền thoại nào mang tính bản địa gắn với Islam được truyền lại qua nhiều thế hệ hay không?
Đây không phải là câu hỏi mang tính phủ nhận, mà là yêu cầu tối thiểu của một lập luận khoa học. Bởi lẽ, trong triết học và nghiên cứu văn hóa, huyền thoại không chỉ là câu chuyện kể, mà là “giàn giáo” nâng đỡ toàn bộ hệ thống lịch sử và niềm tin của một cộng đồng.
Khi một tôn giáo thực sự bám rễ vào đời sống, nó không chỉ tồn tại ở giáo lý, mà còn hiện diện trong huyền thoại, biểu tượng và ký ức tập thể.
Nếu không chỉ ra được những yếu tố đó, thì việc nói đến “nguồn gốc” sẽ trở nên rất mơ hồ. Một tôn giáo không thể chỉ tồn tại trên giấy tờ hay trong suy luận học thuật, mà phải tồn tại trong chính đời sống văn hóa cụ thể của cộng đồng.
Điểm cần nhìn thẳng là: Tôn Giáo Bà Ni ngày nay mang đậm dấu ấn của văn hóa bản địa, với hệ thống nghi lễ, biểu tượng và niềm tin riêng biệt. Nếu Islam thực sự là “nguồn gốc trực tiếp và xuyên suốt”, thì dấu ấn của nó phải hiện diện rõ ràng và liên tục trong cấu trúc văn hóa đó, chứ không thể chỉ dừng lại ở giả định lịch sử.
Do đó, việc yêu cầu đưa ra các bằng chứng cụ thể như triều đại, nhân vật, hay huyền thoại gắn với Islam trong đời sống người Chăm không phải là đòi hỏi cảm tính, mà là yêu cầu chính đáng của một lập luận nghiêm túc.
Nếu không trả lời được những câu hỏi này, thì lập luận “nguồn gốc từ Islam” khó có thể đứng vững khi đối chiếu với thực tế văn hóa và lịch sử của cộng đồng người Chăm theo tôn giáo Bà Ni.