23/08/2026
THE SCREWTAPE LETTERS | BỨC THƯ #04
CẦU NGUYỆN: TÌM AI?
Tìm Chúa, tìm tôi, hay tìm tôi trong Chúa?
“Nếu các con thực sự muốn bước theo Đức Kitô, nếu các con muốn tình yêu dành cho Người lớn lên và bền vững, thì các con phải trung thành với cầu nguyện.”
— Thánh Gioan Phaolô II, nói với giới trẻ tại New Orleans, 1987
Nhưng trung thành cầu nguyện không có nghĩa là lúc nào cũng phải “CẢM THẤY” Chúa. Và quỷ già Screwtape biết rất rõ: nếu không thể khiến ta bỏ cầu nguyện, hãy để ta VẪN cầu nguyện — nhưng âm thầm kéo ánh mắt ta khỏi Chúa và quay về chính mình.
1. TÌM CẢM XÚC THAY VÌ TÌM CHÚA
Khi cầu nguyện sốt sắng, ta dễ nghĩ Chúa đang ở rất gần; còn khi khô khan, chẳng cảm thấy gì, ta lại tưởng Chúa đang xa mình.
Nhưng Lewis nhắc rằng cảm xúc còn phụ thuộc vào sức khỏe, tâm trạng hay sự mệt mỏi của chúng ta. Vì thế, đừng lấy cảm xúc làm thước đo sự hiện diện của Chúa.
Cảm xúc có thể đổi thay, nhưng Chúa vẫn luôn hiện diện.
2. KHI “TÔI” TRỞ THÀNH TRUNG TÂM
Screwtape nói:
“Cách đơn giản nhất là làm họ rời mắt khỏi Người và quay sang nhìn chính mình.”
Ta xin Chúa ban can đảm, nhưng lại chỉ bận tâm tại sao mình vẫn sợ. Ta xin Chúa tha thứ, nhưng lại chờ đợi cảm giác mình đã được tha thứ. Ta xin biết yêu thương, nhưng lại tự hỏi tại sao mình chưa cảm thấy yêu.
Cứ thế, rất nhẹ nhàng, thay vì hướng về Chúa, ta lại mải nhìn vào chính mình.
Và lúc ấy, “tôi” đã trở thành trung tâm của lời cầu nguyện.
3. MỘT “THIÊN CHÚA” THEO Ý TÔI
Screwtape còn muốn con người cầu nguyện với hình ảnh về Thiên Chúa do chính mình tạo ra:
“Hãy để hắn cầu nguyện với thứ hắn tạo ra, chứ không phải với Đấng đã tạo dựng hắn.”
Một Thiên Chúa phải làm điều tôi muốn.
Phải trả lời theo cách tôi mong.
Phải cho tôi cảm giác tôi đang tìm kiếm.
Nhưng cầu nguyện trưởng thành bắt đầu khi tôi có thể thưa:
“Lạy Chúa, con không muốn tìm một Thiên Chúa theo ý con. Con muốn gặp chính Chúa.”
🌿 NHƯNG CÒN MỘT BƯỚC SÂU HƠN: TÌM TÔI TRONG CHÚA
Cầu nguyện không bắt tôi phải chọn giữa tìm Chúa và tìm chính mình. Bởi khi thật sự tìm Chúa, tôi cũng bắt đầu khám phá con người thật của mình.
Tôi là ai?
Tại sao tôi có mặt trên đời?
Tôi được gọi để sống cho điều gì?
Và cuối cùng, cuộc đời tôi đang đi về đâu?
Gaudium et Spes, số 22 nói một câu rất đẹp:
“Mầu nhiệm về con người chỉ thực sự được sáng tỏ trong mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể.”
Nói cách khác:
Muốn biết mình thật sự là ai, đừng chỉ nhìn mãi vào mình. Hãy nhìn về Đấng đã tạo dựng nên mình.
“Tìm tôi trong Chúa” không phải là đi tìm một cảm giác dễ chịu về bản thân.
Đó là đi tìm chân lý về chính mình và cùng đích của cuộc đời mình trong ánh sáng của Thiên Chúa.
🔥 VÀ ĐÂY LÀ ĐIỀU QUỶ SCREWTAPE SỢ
Hắn phải thú nhận:
“Khi họ thật sự hướng về chính Thiên Chúa, chúng ta thua.”
Bởi khi tôi thật sự gặp Chúa, không chỉ những hình ảnh sai lệch về Chúa bắt đầu vỡ ra.
Cả những hình ảnh sai lệch về chính tôi cũng bắt đầu vỡ ra.
Tôi không còn phải tự tạo ra mình.
Tôi bắt đầu khám phá mình là ai trong ánh mắt của Đấng đã gọi mình vào cuộc đời.
Có lẽ đó mới là chiều sâu của cầu nguyện:
TÌM CHÚA.
GẶP CHÚA.
VÀ TRONG CHÚA — TÌM LẠI CHÍNH MÌNH.
📖 “Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải.” (Rm 8,26)
Một câu để mang vào giờ cầu nguyện hôm nay:
“Lạy Chúa, con là ai trong ánh mắt của Ngài?”
Tham khảo: C. S. Lewis, The Screwtape Letters, Bức thư IV; Công đồng Vatican II, Gaudium et Spes, số 22; Thánh Gioan Phaolô II, gặp gỡ giới trẻ tại New Orleans, 12.9.1987.