Chánh pháp ĐỨC PHẬT THÍCH CA

Chánh pháp ĐỨC PHẬT THÍCH CA CÓ DUYÊN, CÓ PHƯỚC ĐƯỢC LÀM NGƯỜI. LO TU GIẢI THOÁT CHỚ BIẾNG LƯỜI.

24/05/2026

HAI ĐIỀU RẤT KHÓ LĨNH HỘI...

Giác Ngộ, Giải Thoát là mục đích cuộc sống nhân loại và đó cũng là mục đích của Phạm Hạnh mà Đức Phật đã thuyết giảng trong 45 năm. Nhưng những người đã Giác Ngộ, đã Giải Thoát lại rất ít ỏi và hiếm hoi trong lịch sử nhân loại. Vì sao vậy?

Thời Phật còn tại thế, Ngài đã tự thán và điều này được lưu dấu trong Kinh Điển. "Pháp mà Ta chứng được sâu kín, tịch tĩnh, mỹ diệu, vượt qua mọi tư duy lý luận suông, tế nhị, chỉ có người trí mới có khả năng giác hiểu. Còn quần chúng này thì đam mê Ái Dục, bị Ái Dục ràng buộc nên Lý Duyên Khởi là một điều rất khó lĩnh hội và Niết Bàn, sự từ bỏ mọi Tham ái, sự chấm đứt mọi Tham ái, sự đoạn tận mọi Tham Ái cũng là điều rất khó lĩnh hội".

Đây chính là hai điều rất khó lĩnh hội của Phật pháp. Con người cho dù rất thông minh, họ có thể phát minh , sáng chế ra gần như tất cả những thứ họ muốn nhưng rất ít người có thể lĩnh hội được hai điều mà Đức Phật đã chứng ngộ và tuyên thuyết, đó là LÝ DUYÊN KHỞI và NIẾT BÀN. Có phải nhân loại tuy thông minh như vậy nhưng không có khả năng học hỏi về Lý Duyên Khởi và Niết Bàn không? Không phải như vậy, mà là do nhân loại đã có hiểu biết về Lý Duyên Khởi và Niết Bàn sai lạc và lại CHẤP THỦ vào hiểu biết sai lạc đó. Sự chấp thủ vào hiểu biết sai lạc gọi là Vô Minh đó, như một tấm màn che mắt, không cho nhân loại lĩnh hội được lời dạy của Đức Thế Tôn.

1- VỀ LÝ DUYÊN KHỞI:

Kẻ Phàm phu cũng nói đến các pháp phát sinh theo định luật Nhân Quả nhưng là "Một Nhân biến đổi thành Quả" hay có bổ sung thêm "Nhân Chính biến đổi thành Quả có các Nhân Phụ trợ giúp hoặc Nhân Chính biến đổi thành Quả có các Duyên trợ giúp". Vì thế Nhân trong Quả, Quả trong Nhân, các pháp tương tức, tương nhập, lệ thuộc lẫn nhau theo quan hệ chủ nhân, chủ sở hữu. Nội dung của hiểu biết này là Vô Minh, Thường kiến, Ngã kiến và từ hiểu biết Vô Minh này mà sẽ có hiểu biết Vô Minh về Khổ Tập Diệt Đạo. Chính hiểu biết sai lạc, Vô Minh về Nhân Quả ngăn che không cho kẽ Phàm phu Quán Sát sự thật để Thấy Biết như thật về Định Luật Nhân Quả: HAI NHÂN BÌNH ĐẲNG TIẾP XÚC NHAU RỒI CÙNG DIỆT MỚI PHÁT SINH CÁC QUẢ. Do vậy tính chất các pháp là Vô Thường, Vô Ngã (Vô chủ, Vô sở hữu), nghĩa là các pháp sinh lên rồi diệt đi, các pháp độc lập, không phụ thuộc lẫn nhau. Với hiểu biết đúng như thật về Định Luật Nhân Quả như vậy, mới có thể hiểu biết đúng như thật các pháp, đúng như thật về Khổ Tập Diệt Đạo.

2 - VỀ KHỔ DIỆT HAY NIẾT BÀN:

Hiểu biết sai, tức Vô Minh về Khổ Tập Diệt Đạo đã "Mặc Định" sự Chấm Dứt Khổ hay Khổ chỉ diệt đi khi có Hạnh Phúc thay thế. Chừng nào mà chưa sở hữu đầy đủ Hạnh phúc (Vật chất và Tinh thần) thì chừng ấy Khổ chưa chấm dứt. Chính vì Vô Minh hiểu biết về Khổ Diệt là như vậy nên kẽ Phàm phu Yêu thích Hạnh phúc, Chán ghét Đau khổ và vì vậy mới "Khát Ái tìm cầu Hạnh phúc (Hỷ Lạc) chỗ này chỗ kia như Dục ái, Hữu ái, Phi Hữu ái" để Chấm Dứt Khổ. Trong Thực Tại Thế Gian của Phàm phu tồn tại cả hai thứ HẠNH PHÚC và KHỔ ĐAU luôn đắp đổi cho nhau: Khi có Hạnh phúc thì lúc đó không có Khổ đau, khi có Khổ đau thì lúc đó không có Hạnh phúc. Vì hiểu biết Vô Minh, hiểu biết một chiều, hiểu biết thiển cận cái Sự Thật đó mà kẽ Phàm phu "Mặc Định" chỉ có Hạnh Phúc mới chấm dứt được Đau khổ. Và như vậy, Niết Bàn phải là nơi có hạnh phúc tuyệt đối, vĩnh cửu, một nơi chốn phúc lạc toàn vẹn, pháp hỷ sung mãn. Chính Vô Minh đã mặc định như vậy là tấm màn che mắt kẻ Phàm phu, làm cho không thấy biết được sự thật lời dạy của Phật về Khổ Diệt, Niết Bàn là vắng mặt Tham ái, đoạn tận Tham Ái chứ không phải là một trạng thái Hạnh phúc tuyệt đối.

Thực Tại thế gian của Phàm phu do Sáu Căn tiếp xúc Sáu Trần phát sinh ra Sáu Thọ và Sáu Tưởng và tiếp theo Tà Niệm, Tà Tư Duy, Tà Tri Kiến, Tà Định, Tà Tinh Tấn, Tà ngữ, Tà nghiệp, Tà mạng khởi lên, nên Thực Tại đó có Vô Minh, có Tham Sân Si, có Hạnh Phúc, có Khổ Đau (có Khổ Vui). Cuộc đời này, Thế gian này đồng thời tồn tại Niềm Vui và Nỗi Khổ. Hai mặt KHỔ VUI của thực tại là Sự Thật, là Chân Lý nhưng nó có tính chất Vô Thường và Vô Chủ. Nghĩa là nó Sinh lên rồi Diệt đi và không có bất kỳ một cái gì, không có một cái Ta nào là chủ nhân, chủ sở hữu của Khổ Vui, vì thế không có ai có thể thể nắm giữ, không có ai có thể xua đuổi được Khổ Vui. Kẻ Phàm phu sống trong Vô Minh nên ảo tưởng sẽ làm chủ, sẽ sở hữu Hạnh Phúc và sẽ xua đuổi, sẽ chấm dứt được Khổ Đau. Thực Tại có hai mặt KHỔ và VUI như hai mặt của một đồng tiền mà chỉ Chấp nhận một mặt và Không Chấp nhận mặt kia là ảo tưởng lớn nhất của nhân loại. Sống bởi Vô Minh, bởi ảo tưởng như vậy nên kẻ Phàm phu "Khát ái tìm cầu Hạnh phúc chỗ này chỗ kia như Dục ái, Hữu ái, Phi Hữu ái" tưởng rằng như vậy sẽ Chấm dứt được Khổ. Nhưng CHÍNH HÀNH VI KHÁT ÁI TÌM CẦU HẠNH PHÚC đó lại là Nguyên Nhân Phát Sinh Khổ. Vì vậy lao tâm khổ trí, nỗ lực phấn đấu để có được Hạnh phúc, và nhờ Hạnh phúc đó mà chấm dứt được Khổ. Nhưng sự thật là có được Hạnh phúc chấm dứt được cái khổ cũ nhưng lại làm phát sinh một cái Khổ mới, thậm chí còn trầm trọng hơn. Và như vậy, thực chất thì chỉ đổi nỗi khổ này lấy một nỗi khổ khác mà thôi, chứ không chấm dứt được Khổ.

Thực Tại Xuất Thế Gian của bậc Thánh cũng do Sáu Căn tiếp xúc Sáu Trần phát sinh ra Sáu Thọ và Sáu Tưởng và tiếp theo Chánh Niệm, Chánh Tinh Tấn, Chánh Định, Chánh Tư Duy, Chánh Tri Kiến, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng khởi lên và Thực Tại đó không có Vô Minh, không có Tham Sân Si, không có Hạnh Phúc và Khổ Đau (không có Khổ và Vui). Đối với bậc Thánh, khi có Lạc thọ, không yêu thích nên Hạnh Phúc không có mặt, khi có Khổ thọ hoặc Bất khổ bất lạc thọ, không chán ghét, không tìm kiếm Lạc thọ để thay thế nên Khổ Đau không có mặt. Trong Thực Tại Xuất Thế Gian của bậc Thánh, VẮNG LẶNG CẢ KHỔ ĐAU VÀ HẠNH PHÚC, đó gọi là KHỔ DIỆT hay NIẾT BÀN. Đức Phật đã dùng nhiều phương tiện khác nhau thuyết giảng chỉ nhắm đến một điều duy nhất là đoạn tận Tham ái, nhất hướng nhàm chán Ly Tham. Mà đoạn tận Tham ái cái gì, Ly Tham cái gì? Đương nhiên là đoạn tận Tham ái HẠNH PHÚC, Ly tham HẠNH PHÚC. Sự đoạn tận Tham ái Hạnh Phúc, sự Ly tham Hạnh phúc xẩy ra thì "Khát ái tìm cầu Hạnh Phúc chỗ này chỗ kia như Dục ái, Hữu ái, Phi Hữu ái" được đoạn tận, Nguyên Nhân Khổ được đoạn tận. Đó chính là Đoạn tận Khổ Đau, là sự vắng mặt cả Khổ Đau và Hạnh Phúc. Đây là con đường hoàn toàn khác, hoàn toàn ngược lại con đường ĐI TÌM HẠNH PHÚC của Thế gian.

Thực Tại Thế Gian CÓ HẠNH PHÚC và CÓ KHỔ ĐAU còn Thực Tại Xuất Thế Gian KHÔNG CÓ HẠNH PHÚC và KHÔNG CÓ KHỔ ĐAU nên Đức Phật dạy tu tập Bát Chánh Đạo là để Chấm dứt Tham Ái Hạnh Phúc, Chấm dứt Thực Tại Thế Gian, để an trú Thực Tại Xuất Thế Gian.

Thiền Sư Nguyên Tuệ
---

Nội dung này sẽ được Thiền Sư Nguyên Tuệ giảng giải chi tiết và khảo sát 2 sự thật "LÝ DUYÊN KHỞI" và "NIẾT BÀN" này tại Khóa Thiền Tứ Niệm Xứ 9 Ngày chuẩn bị diễn ra vào tháng 6, 7 tại 3 miền
- Chùa Quang Phúc, Hà Nội: 13 - 21/06
- Chùa Nam Quang, Hội An: 27/06 - 05/07
- Trung Tâm Thiền Thiên Phước, Đồng Nai: 18 - 26/07
(Theo dõi các khóa phía dưới bình luận)

24/05/2026
4 TÍNH CHẤT QUAN TRỌNG CỦA NIẾT BÀN.
24/05/2026

4 TÍNH CHẤT QUAN TRỌNG CỦA NIẾT BÀN.

23/05/2026
23/05/2026

🪷 GIỮ CHÁNH NIỆM TRONG TỪNG BƯỚC ĐI

Namo Tassa Bhagavato Arahato Sammāsambuddhassa
(Kính lễ Đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác)

I. CHÂN LÝ KHÔNG CHỜ ĐỢI AI

Trong cuộc đời vô thường, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều mang theo bóng dáng của sinh và tử. Thời gian không đứng lại để chờ người tu tập.
👉 Có những người đợi đến lúc già mới muốn tu, nhưng chưa chắc đã còn đủ thời gian và sức lực.
Người có trí hiểu rằng:

“Đừng bước vội vàng trong tham dục, cũng đừng đứng yên trong phóng dật.
Hãy tiến bước chắc chắn trong chánh pháp.”

Đức Phật dạy trong Kinh Pháp Cú:

Appamādo amatapadaṃ,
pamādo maccuno padaṃ.

Không phóng dật là con đường bất tử,
phóng dật là con đường tử vong.

Người tỉnh thức luôn tự hỏi:

* Ta đang đi về đâu?
* Mỗi ngày ta đang lớn lên trong thiện pháp hay đang chìm sâu trong phiền não?
* Bước chân này có đang đi gần hơn đến giải thoát?

II. BƯỚC ĐI VỚI PHÁP THIỆN

Chư Phật không thành tựu giác ngộ bằng quyền lực hay danh vọng, mà bằng sự thanh tịnh của thân – khẩu – ý.

Đức Phật dạy:

“Không làm các điều ác,
Thành tựu các hạnh lành,
Giữ tâm ý trong sạch —
Đó là lời chư Phật dạy.”

Người chỉ tránh ác mà không làm thiện giống như người tránh mưa nhưng không dựng mái nhà. Người vừa tránh ác, vừa tu thiện, vừa rèn tâm — mới là người bước đi vững chắc.

Hướng dẫn thực hành

Mỗi sáng quán chiếu ba điều:

* Hôm nay ta tránh điều ác nào?
* Ta làm điều thiện nào?
* Ta giữ tâm tỉnh thức ra sao?

Chậm mà chắc trong thiện pháp,
Còn hơn nhanh trong phóng dật.
Mỗi bước chân có chánh niệm,
Là mỗi bước gần an vui.

Thiện là ngọn đuốc soi đường,
Tâm không phóng dật vượt tường khổ đau.
Từng ngày giữ ý thanh cao,
Bước đi chánh niệm bước vào bình an.

III. NHẬN RÕ VÔ THƯỜNG – KHỞI TÂM XUẤT LY

Chúng ta đang đi dần đến cái chết theo từng hơi thở. Điều đáng sợ không phải là chết, mà là sống mê mờ rồi chết trong tiếc nuối.

Đức Phật ví đời người như chiếc xe cũ đang lao xuống dốc — không ai biết khi nào gãy trục.

Nếu thiếu chánh niệm, chỉ một phút buông lung cũng đủ khiến tâm rơi vào đau khổ.

🪷 TÍCH TRUYỆN KISĀGOTAMĪ

Ngày xưa, bà Kisāgotamī mất đứa con trai duy nhất. Quá đau khổ, bà ôm xác con chạy khắp nơi xin thuốc cứu sống.

Mọi người đều nghĩ bà đã hóa điên.

Cuối cùng bà đến gặp Đức Phật. Ngài dạy:
“Hãy đi tìm cho Như Lai một nắm hạt cải nơi gia đình nào chưa từng có người chết.”

Bà đi từ nhà này sang nhà khác.

Nhà nào cũng có hạt cải.
Nhưng không nhà nào chưa từng có người chết.

Lúc ấy bà bừng tỉnh:

* Sinh tử là quy luật chung,
* Không ai giữ được điều mình thương yêu mãi mãi.

Bà buông xác con xuống, từ nỗi khổ riêng của mình, bà bắt đầu hiểu nỗi khổ chung của thế gian và phát tâm tu tập và sau này chứng Thánh quả.

Từ câu chuyện ấy, ta hiểu rằng:

* vô thường không phải chuyện của riêng ai,
* mà là bản chất của thế gian hữu vi.

Hướng dẫn thực hành

Mỗi ngày dành thời gian quán niệm:

“Cái chết chắc chắn sẽ đến.
Thời điểm chết không ai biết trước.”

Để sống sâu sắc hơn, thương người hơn, và bớt phóng dật hơn.

Đời như sương sớm đầu cành,
Sớm còn tối mất mong manh kiếp người.
Biết thân tạm bợ giữa đời,
Tinh cần chánh niệm rạng ngời đường tu.

IV. TÂM MUỐN LÀM THIỆN – CÁNH CỬA PHƯỚC LÀNH

Phước không chỉ dành cho người có tiền.

Một nụ cười từ ái, một lời động viên, một tâm tùy hỷ, một lần giữ giới thanh tịnh — đều là phước báu.

Đức Phật dạy:
Trong các sự bố thí, pháp thí là cao quý nhất.

Người nghèo vẫn có thể tạo phước:

* tán thán điều thiện,
* hộ trì Tam bảo,
* giữ tâm từ,
* giúp người bằng khả năng nhỏ bé của mình.

Vì vậy, điều quan trọng không phải là đi nhanh, mà là đi đúng hướng và giữ tâm tỉnh thức trong từng bước đi.

Đừng chờ đủ điều kiện mới tu.
Hãy bắt đầu bằng một bước chân tỉnh thức hôm nay.

Một người mỗi ngày sửa một chút nơi tâm mình, dần dần sẽ đổi cả cuộc đời.

Không cần vàng bạc đầy tay,
Chỉ cần tâm thiện mỗi ngày nở hoa.
Một lời ái ngữ chan hòa,
Cũng là gieo hạt vị tha nhiệm mầu.

V. PHƯỚC LÀ NỀN – GIỚI ĐỊNH TUỆ LÀ LỐI RA

Phước báu giúp đời sống an ổn, nhưng muốn vượt thoát sinh tử,
không thể dừng ở phước thiện.

* Giới là hàng rào bảo hộ.
* Định là sức mạnh nội tâm.
* Tuệ là ánh sáng đoạn trừ vô minh.

Người chỉ thích làm phước mà không tu tâm, giống như người tích trữ lương thực nhưng không tìm lối thoát khỏi khu rừng đang cháy.

Cho nên: hãy tiến bước từng bước chắc chắn trong Giới – Định – Tuệ.

Không hấp tấp, không buông lung, không tự mãn.

Giới là đất vững chân đi,
Định như núi lớn chẳng vì gió lay.
Tuệ soi tan bóng đêm dày,
Đưa người vượt khỏi tháng ngày tử sinh.

VI. LỜI KẾT – GIỮ CHÁNH NIỆM TRONG TỪNG BƯỚC ĐI

Một đời người rồi cũng sẽ qua.

Điều còn lại không phải tài sản hay danh tiếng, mà là:

* tâm này đã hiền thiện hơn chưa,
* phiền não đã nhẹ bớt chưa,
* và bước chân có đang đi đúng đường hay không.

Hãy nhớ:

Đừng bước vội vàng trong tham dục,
cũng đừng đứng yên trong phóng dật.
Hãy tiến bước chắc chắn trong chánh pháp.

Mỗi bước chân chánh niệm, là mỗi bước gần hơn đến bình an và giải thoát.

Đi trong tỉnh thức an nhiên,
Giữa đời biến động giữ yên tâm mình.
Từng hơi thở giữ quang minh,
Từng bước chánh niệm – hành trình thoát ly.

🪷 KỆ KẾT & HỒI HƯỚNG

Đi trong chánh niệm từng ngày,
Đừng theo tham dục cuốn xoay thân này.
Vô thường hơi thở còn đây,
Tinh cần tu tập đêm ngày chớ lơi.

Thiện lành vun bón nơi tâm,
Giới – Định – Tuệ sáng âm thầm nở hoa.
Từng bước tỉnh thức vượt qua,
Đường mê sinh tử dần xa cuối trời.

Không cần đi vội mà thành,
Chỉ cần đi đúng pháp lành Thế Tôn.
Mỗi ngày phiền não hao mòn,
Là đang tiến bước vuông tròn đường tu.

Nguyện đem công đức hôm nay,
Hướng về tất cả muôn loài gần xa.
Nguyện cho chánh pháp chan hòa,
Người người tỉnh thức vượt qua khổ sầu.

🌿 Idaṁ me puññaṁ āsavakkhayāvahaṁ hotu.
Mong cho phước báu này đưa đến đoạn tận các lậu hoặc.

🔸 Imaṁ no puñña bhāgaṁ sabbasattānaṁ dema.
Xin hồi hướng phước này đến tất cả chúng sanh.

🪷 Sabbe sattā sukhitā hontu.
Mong cho tất cả chúng sanh được an vui, hạnh phúc.

👉 Sādhu! Sādhu! Sādhu! Lành Thay.! Lành Thay.!

Nguồn :
Sư Duấn - Bahante Mahatissa.
https://www.facebook.com/share/v/18VQSQnZat/

23/05/2026

Address

Tỉnh Đồng Nai

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chánh pháp ĐỨC PHẬT THÍCH CA posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share