19/08/2026
CUỘC THI ẢNH “THƯƠNG GỬI CHA MẸ” NĂM 2026
BÀI DỰ THI SỐ 6
Tác giả: Lê Thị Hoà
Có những người mẹ luôn ở đó, âm thầm chờ con trở về, để rồi khi con đi xa mới nhận ra rằng những điều bình dị ngày nào lại chính là những điều mình thương nhớ nhất. Một tiếng gọi quen thuộc, một bữa cơm nhà, một câu hỏi “Con ăn cơm chưa?” - những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở thành niềm mong mỏi khi khoảng cách giữa mẹ và con ngày một xa.
Trân trọng kính mời quý độc giả cùng lắng lại đôi phút để đọc và cảm nhận bài dự thi của Lê Thị Hoà – một lời tâm sự chân thành của người con gái xa nhà, qua đó cảm nhận sâu sắc hơn tình yêu, nỗi nhớ và lòng biết ơn dành cho người mẹ luôn âm thầm chờ con trở về.
━━━━━━━━━━━━━━
“Vu Lan này, con chỉ mong mẹ còn thật lâu bên con…
Tháng Bảy về, mùa Vu Lan lại đến. Ngoài kia người ta nhắc nhau về chữ hiếu, về những bông hoa cài lên ngực áo. Còn con, một người con gái đã lấy chồng xa, chỉ cần nghe ai nhắc đến mẹ thôi là trong lòng lại thấy nghẹn ngào.
Ngày còn ở nhà, con đã quá quen với sự có mặt của mẹ. Quen với tiếng mẹ gọi con dậy mỗi sáng, quen với những bữa cơm mẹ nấu, quen với câu hỏi “Con ăn cơm chưa?”, “Hôm nay có mệt không?”. Quen đến mức con cứ nghĩ những điều bình dị ấy sẽ mãi mãi ở đó. Cho đến ngày con lấy chồng, rời xa vòng tay mẹ, con mới hiểu: có những điều tưởng như rất bình thường, đến khi xa rồi mới biết đó là hạnh phúc.
Con theo chồng về một nơi xa, bắt đầu cuộc sống của riêng mình. Những ngày đầu làm vợ, rồi làm mẹ, con mới hiểu một người phụ nữ phải mạnh mẽ đến nhường nào. Có những hôm con mệt, có những lúc tủi thân, có những đêm ôm con mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Những lúc như vậy, con chỉ muốn được về nhà, được nằm cạnh mẹ như ngày còn bé, được nghe mẹ nói một câu thôi: “Có mẹ đây rồi, đừng buồn.”
Có những lần con gọi về, mẹ vẫn hỏi con bằng giọng quen thuộc: “Mấy mẹ con có khỏe không? Chồng con đi làm có mệt không? Các cháu ăn uống thế nào?”. Mẹ lúc nào cũng hỏi về con, về các cháu, về gia đình nhỏ của con. Còn con nhiều khi lại quên hỏi mẹ hôm nay mẹ có mệt không, mẹ có đau ở đâu không, mẹ đã ăn cơm chưa…
Con đã từng nghĩ mình lớn rồi, mình có gia đình rồi, mình phải tự lo được cho bản thân. Nhưng hóa ra, dù con có bao nhiêu tuổi, có trở thành vợ, thành mẹ của những đứa trẻ, thì trước mặt mẹ, con vẫn chỉ là một đứa con gái nhỏ bé mà mẹ luôn muốn chở che.
Bây giờ con mới hiểu, làm mẹ là chẳng bao giờ thôi lo cho con. Con có thể lớn, có thể lấy chồng, có thể đi thật xa, nhưng trong trái tim mẹ, con vẫn luôn có một vị trí chẳng ai có thể thay thế.
Mẹ ơi, con gái lấy chồng xa, đôi khi chẳng thể ở bên mẹ lúc mẹ cần. Con cũng chẳng thể ngày nào cũng chạy về ôm mẹ một cái, chẳng thể cùng mẹ ăn một bữa cơm nóng, chẳng thể nghe mẹ kể những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Có những lúc con nhớ mẹ đến muốn khóc, nhưng rồi chỉ biết tự nhủ: “Khi nào có dịp, con sẽ về…”
Chỉ là con sợ… thời gian không chờ mình.
Con sợ một ngày mình muốn trở về, muốn nghe tiếng mẹ gọi, muốn được mẹ ôm vào lòng, nhưng mái tóc mẹ đã bạc thêm, đôi bàn tay đã chai sần hơn, và con lại chẳng còn đủ những tháng năm để bù đắp cho mẹ.
Vì vậy, mùa Vu Lan này, con chẳng cầu mong điều gì lớn lao. Con chỉ mong mẹ khỏe mạnh, bình an và ở bên con thật lâu. Mong mỗi lần con gọi về, vẫn được nghe giọng mẹ. Mong mỗi lần con trở về, mẹ vẫn đứng đó chờ con. Mong sau những tháng ngày mệt mỏi nơi đất khách, con vẫn còn một mái nhà để trở về, vẫn còn một người dang tay đón con vào lòng.
Con biết mình chưa phải là một người con hoàn hảo. Con đã có những lúc vô tâm, có những lúc làm mẹ buồn, có những lần vì cuộc sống riêng mà quên mất mẹ cũng cần được yêu thương, cần được hỏi han.
Nhưng mẹ ơi, xin mẹ hãy tin rằng dù con ở đâu, dù cuộc sống có cuốn con đi xa đến đâu, thì trong trái tim con, mẹ vẫn luôn là người con thương nhất.
Vu Lan này, con gái ở nơi xa gửi về mẹ một cái ôm thật chặt. Con không có món quà nào quý giá để tặng mẹ, chỉ có lời yêu thương mà có lẽ con đã ngại nói suốt bao năm qua:
Mẹ ơi, con thương mẹ nhiều lắm!
Cảm ơn mẹ vì đã dành cả cuộc đời để thương con.
Con chỉ mong mẹ đừng già, đừng đau, đừng rời xa con…
Để một ngày nào đó, con lại được trở về, ngồi bên mẹ, ăn một bữa cơm nhà và được gọi hai tiếng thân thương nhất trên đời: “Mẹ ơi!”
Vu Lan – xin cho những ai còn mẹ hãy yêu thương mẹ thật nhiều. Bởi trên đời này, có thể chúng ta có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi luôn chờ ta trở về bằng tất cả yêu thương… đó là nhà, và ở đó có Mẹ.”
━━━━━━━━━━━━━━
🌿 THỜI GIAN BÌNH CHỌN
Từ ngày 19/08/2026 đến hết ngày 25/08/2026
Bình chọn trực tiếp trên Trang Facebook Chùa Linh Quang.
📌 CÁCH THỨC BÌNH CHỌN
Để lượt bình chọn được ghi nhận hợp lệ:
Theo dõi Trang Facebook Chùa Linh Quang.
Nhấn Thích hoặc Thả tim bài dự thi.
Chia sẻ bài dự thi ở chế độ Công khai.
🏆 CÁCH TÍNH ĐIỂM
Tổng điểm chung cuộc: 100 điểm, gồm:
30 điểm – Bình chọn từ khán giả
01 lượt Thích hoặc Thả tim = 01 điểm.
01 lượt Chia sẻ công khai = 03 điểm.
Điểm bình chọn của khán giả được quy đổi về thang 30 điểm.
70 điểm – Ban Giám khảo
Điểm do Ban Giám khảo chấm chiếm 70% tổng điểm chung cuộc.
ĐIỂM CHUNG CUỘC = ĐIỂM BÌNH CHỌN (30) + ĐIỂM BAN GIÁM KHẢO (70)
Ban Tổ chức chỉ ghi nhận các lượt tương tác hợp lệ trong thời gian bình chọn và có quyền không công nhận những lượt tương tác có dấu hiệu gian lận hoặc sử dụng hình thức tăng tương tác không hợp lệ.
━━━━━━━━━━━━━━
🌸 CÔNG BỐ KẾT QUẢ – TRAO GIẢI
Kết quả cuộc thi và lễ trao giải sẽ được công bố trong chương trình Đại lễ Vu Lan Báo Hiếu.
Mỗi lượt Thích, Thả tim và Chia sẻ là một lời động viên dành cho người dự thi, đồng thời góp phần lan tỏa những câu chuyện đẹp về tình cha, nghĩa mẹ, tình thân và lòng hiếu kính.
Kính mong quý Phật tử, quý đạo hữu, thiện nam tín nữ và mọi người hoan hỷ đồng hành cùng Chùa Linh Quang, cùng lưu giữ và lan tỏa những giá trị tốt đẹp của tình thân trong mùa Vu Lan Báo Hiếu 2026.
🙏 NAM MÔ ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT MA HA TÁT
CHÙA LINH QUANG