Quảng Phước Pagoda

Quảng Phước Pagoda Chùa Quảng Phước -Thị Trấn Sịa, Huyện Quảng Điền, TT.Huế

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT🙏Thưa quý nam nữ Phật tử Chùa Quảng Phước, thị trấn Sịa. Nay Nhà Chùa xin thông báo :Tối nay (19 giờ ...
15/12/2024

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT🙏
Thưa quý nam nữ Phật tử Chùa Quảng Phước, thị trấn Sịa.

Nay Nhà Chùa xin thông báo :
Tối nay (19 giờ tối ngày 16 tháng 11/ Giáp Thìn), mời quý Phật tử về Chùa tham dự lễ khai kinh, để chuẩn bị cho lễ hiệp kỵ Hương Linh hàng năm đáo lệ, góp phần cầu nguyện cho Đại lễ diễn ra vào ngày 17 tháng 11 năm Giáp Thìn được thành tựu viên mãn…


Thay mặt bổn tự
Trân trọng xin thông báo
Thầy Thích Phước Nghĩa

CÓ MẶT CHO MÌNHNếu ta sống không chánh niệm, nếu ta tự đánh mất ta trong quá khứ, trong vị lai, nếu ta để bị lôi kéo the...
07/10/2024

CÓ MẶT CHO MÌNH

Nếu ta sống không chánh niệm, nếu ta tự đánh mất ta trong quá khứ, trong vị lai, nếu ta để bị lôi kéo theo những tham ái, hờn giận và si mê trong hiện tại...ta sẽ không sống được những giây phút của đời ta một cách sâu sắc.
Ta sẽ không thật sự tiếp xúc được với những gì đang xảy ra trong hiện tại, và vì thế ta sống một cách hời hợt, nếp sống nội tâm của ta sẽ nghèo nàn.

Nghèo nàn, ta sẽ không đóng góp được gì đáng kể cho xã hội. Vì vậy, biết sống một mình không phải là chán đời và xa lánh con người.
Một khi con người của ta nghèo nàn và hời hợt, thì những tiếp xúc của ta đối với con người và cuộc đời ...cũng là những tiếp xúc nghèo nàn và hời hợt -
những tiếp xúc không đem lại niềm vui và lợi ích cho cả hai bên.

Có những hôm ta cảm thấy ta trống rỗng, mệt mỏi và thiếu an vui, ta không thật sự là ta một cách đầy đủ.
Những hôm ấy dù ta có cố gắng, thì những tiếp xúc của ta với con người và với xã hội cũng không được thành công. Có khi càng cố gắng ta càng thất bại.

Những lúc ấy là lúc ta nên dừng sự tiếp xúc lại và trở về với bản thân, để sống một mình, để tiếp xúc với chính mình.
Những cánh cửa mở ra với xã hội bên ngoài, ta nên đóng lại. Ta trở về với ta, nắm lấy hơi thở, thực tập tiếp xúc với những gì đang xảy ra trong ta và xung quanh ta.
Quán chiếu những hiện tượng ấy, nhận diện chúng, làm quen với chúng và mỉm cười với chúng.
Ta hãy thực tập thiền hành, thiền toạ, giặt áo, lau sàn nhà, pha trà và chùi cầu tiêu trong chánh niệm....Ta sẽ khôi phục lại được sự giàu có của ta - như người lái xe đổ đầy xăng và nhớt cho chiếc xe của ông ta.

Bụt là người sống tỉnh thức. Nhờ luôn an trú trong hiện tại một cách vững chãi và thảnh thơi ....nên Bụt luôn luôn giàu có trong nội tâm, giàu có về tự do, về niềm vui, về sự hiểu biết và tình thương.

Sống trong chánh niệm, ta có thể nhìn và khám phá được một cách sâu sắc con người đang ngồi đối diện, và ta có thể giúp đỡ người ấy một cách có hiệu lực hơn.
Nhờ có ta mà người ấy có cơ hội vượt thoát tình trạng ốm yếu của họ.......🥰🥰🥰

Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

Dư âm mùa Hạ! 🍂🍂🍂
21/08/2024

Dư âm mùa Hạ! 🍂🍂🍂

Mùa Vu Lan Báo Hiếu PL.2568 - DL. 2024
12/08/2024

Mùa Vu Lan Báo Hiếu PL.2568 - DL. 2024

Đêm khuya trăng rụng xuống cầuCảm thương cha mẹ dãi dầu ruột đauBiển đông có lúc đầy vơi Chớ lòng cha mẹ suốt đời tràn d...
09/08/2024

Đêm khuya trăng rụng xuống cầu
Cảm thương cha mẹ dãi dầu ruột đau
Biển đông có lúc đầy vơi
Chớ lòng cha mẹ suốt đời tràn dâng
Đêm đêm khấn nguyện Phật trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con

16/09/2023

Có một giáo sư (người thế tục) thường được thỉnh giảng cho Học viện Phật giáo Việt Nam ở Hà Nội, vị này tuy giảng dạy về môn tôn giáo học, nhưng có cái nhìn sai lệch về Phật giáo. Khi trao đổi với hòa thượng Thích Thái Hòa, được hòa thượng đề nghị nói lên cảm nhận của mình, ông đã phát biểu rằng Phật giáo sao lung tung quá! Đến chùa thì có người thắp hương, kẻ thì đốt vàng mã như một mớ hổ lốn. Sự tổ chức trong Phật giáo luộm thuộm quá.

Hòa thượng cười và trả lời: “Cám ơn giáo sư đã nói thẳng. Giáo sư đã nói đúng. Nhưng cái đúng đó, may lắm là chỉ đúng với giáo sư thôi, chứ không đúng với Phật giáo.” Sau đó, hòa thượng giảng giải Phật giáo có 5 cấp:

🍂1- Cấp thứ nhất là Phật giáo đại chúng

Là đúng với cái nhìn của giáo sư. Bởi vì chùa là của chúng sinh, Phật của chúng sinh. Chúng sinh mỗi người mỗi nghiệp, mỗi người một hoàn cảnh, mỗi người một quả báo…và khi đến chùa, họ đem cái quả báo của họ để tu. Cho nên trở thành lung tung là phải! Quần chúng Phật tử đến chùa có rất nhiều hạng người, đến chùa với những tâm cảm khác nhau. Người thì cầu cho cha mẹ, kẻ cầu cho vợ cho chồng…Người thì cầu tài, kẻ thì cầu lộc, cầu phúc, người thì cầu tự v.v… Đó là chuyện bình thường. Mà chỉ có Phật giáo mới chấp nhận được. Vì sao? Phật giáo quá lớn cho nên dung chứa tất cả. Cho nên Phật giáo đại chúng là như thế. Nhưng thành phần này chẳng phải lớp ít học đâu, cả lớp có học như giáo sư, cũng là Phật giáo đại chúng. Giáo sư biết gì? Ta từ đâu tới? Vì sao tới đây? Tới đây làm gì? Chết rồi đi về đâu? Giáo sư biết

không? Cho nên giáo sư cũng phải tới chùa dưới cái dạng của giáo sư, người bình dân người ta tới chùa trong cái điều kiện của người bình dân. Đó là chuyện muôn đời. Đó là Phật giáo đại chúng.

🍂2- Thứ hai là Phật giáo học thuật

Phật giáo học thuật là như thế nào? Từ nơi Phật giáo đại chúng, bắt đầu mới chọn ra phân loại thượng căn, trung căn và hạ căn. Rồi bắt đầu hướng dẫn, giáo dục. Hàng hạ căn thì hướng dẫn thế nào, trung căn hướng dẫn thế nào, thượng căn hướng dẫn thế nào…để đào tào con người.

🍂3- Thứ ba Phật giáo tổ chức

Muốn tổ chức thì phải đào tạo con người trước. Không có con người thì lấy gì mà tổ chức. Cho nên từ học thuật, Phật giáo đào tạo được một con người có tầm nhìn xuyên suốt Phật học ở chiều cao, chiều sâu và chiều rộng. Qua đó chỉ rõ: thực tiễn của Phật giáo thế nào, cái siêu việt của Phật giáo nằm ở đâu. Đâu là phương tiện và đâu là cứu cánh; đâu là quyền trí, đâu là thực trí; đâu là quyền pháp, đâu là thực pháp…Rồi mới đưa đến Phật giáo tổ chức. Mà nói rằng một tổ chức hoàn hảo, thì không có tổ chức nào hoàn hảo bằng Phật giáo. Vì sao? Vì đã nói đến tổ chức, thì phải nói đến luật. Phật giáo có cả một tạng (kho) Luật. Có tôn giáo nào có cả một tạng luật? Có tổ chức nào của xã hội có tạng luật? Phật giáo có hẳn một tạng luật, mà luật đó hoàn hảo cho cả hai giới tính nam và nữ. Và phát triển cả hai giới tính đó đi đến chỗ hoàn hảo: từ vị trí phàm phu đi đến địa vị Phật. Như vậy mà giáo sư lại nói Phật giáo tổ chức thua các tôn giáo khác à? Đã biết tổ chức là luật, không luật lấy gì mà tổ chức? Điển hình một ví dụ: Phật quy định trong Luật: ngày mai bố tát, tụng giới, thì hôm nay phải phát lồ sám hối. Phải dự bị yết-ma. Mọi chuyện phải làm thủ tục trước, mai mới bố tát. Bây giờ xã hội cũng bắt chước Phật giáo cả đó thôi. Muốn tổ chức đại hội chính thức thì phải có đại hội trù bị. Đại hội trù bị chính là dự bị yết-ma, dự bị bố tát của Phật giáo. Muốn an cư kiết hạ, thì phải có dự bị an cư. Thế thì, sao dám nói Phật giáo không có tổ chức chặt chẽ được? Một người muốn làm thầy, muốn làm tì kheo thì phải thế nào? Có bao nhiêu vị tác pháp, mà tác pháp gì để trao giới Cụ túc? Để thành toàn tư cách cho một vị tì kheo, tì kheo ni? Đều được Luật qui định chi tiết cả. Thế nên nói rằng Phật giáo là một tổ chức chưa hoàn hảo, thua các tôn giáo khác, là một nghiên cứu chưa kỹ. Học hành mà không nghiên cứu kỹ những gì trước khi mình phát biểu, thì cái học đó chỉ là nửa vời, cái tri thức nửa vời. Rất nguy hiểm.

🍂4- Phật giáo tổ chức rồi, mới đến Phật giáo thực nghiệm

Là Phật giáo khoa học, Phật giáo “Trí giả nội chứng”. Tức là những gì người trí chấp nhận nghiên cứu, thực tập có kết quả, mới công bố. Nếu chỉ có Phật giáo học thuật, Phật giáo tổ chức thôi, mà không có Phật giáo thực nghiệm, nghĩa là nếu không có các tì kheo, tì kheo ni chứng được quả Dự lưu, Nhất Lai, Bất lai, A la hán thì lấy gì để chứng minh giáo pháp của đức Thế Tôn là thiết thực ngay trong cuộc sống này?

🍂5- Cấp cuối cùng là Phật giáo chứng ngộ

Chúng ta tu như vầy, đâu phải ai cũng chứng ngộ cả đâu! Có những người là đương cơ, những người kết duyên, những người ngoại hộ…Cho nên mới nhìn một cách hời hợt, có cảm giác Phật giáo như lung tung, nhưng mà chẳng lung tung chút nào hết!

_Hoà thượng Thích Thái Hoà_

PHỤ NỮ ĐỌC KINH, TU HỌC PHẬT ĐANG TÍCH ĐỨC CHO CHỒNG CONVai trò của người phụ nữ trong gia đình và xã hội, trước giờ chư...
06/09/2023

PHỤ NỮ ĐỌC KINH, TU HỌC PHẬT ĐANG TÍCH ĐỨC CHO CHỒNG CON

Vai trò của người phụ nữ trong gia đình và xã hội, trước giờ chưa ai có thể phủ nhận. Phụ nữ luôn mang trong mình nhiều mối quan tâm, nhiều lo lắng, nhiều bổn phận và trách nhiệm. Nếu coi gia tộc là một cây đại thụ, thì nữ giới chính là nguồn nước, cây mà thiếu nước ắt khô, cành lá cũng héo úa.

- Ai quyết định cả thế giới? Là nữ giới.
- Ai quyết định gia tộc? Là con dâu.
- Ai quyết định trượng phu? Là thê tử.
- Ai quyết định con cái? Là người mẹ.

Trong quyền “trị quốc bình thiên hạ”, nữ giới thực thi phần nhiều. Thế giới thiếu người hiền là bởi thiếu hiền nữ. Có hiền nữ ắt có vợ hiền, mẹ hiền. Có vợ hiền, mẹ hiền, thì cũng có chồng hiền, con hiền.

Lại nói, trong giáo dục gia đình, sự giáo dục của người mẹ là quan trong nhất. Có người nói: “Nữ giới là thượng nguồn của thế giới, thượng nguồn không đục, dòng nước tự nhiên thanh khiết.”

Điều quyết định vận mệnh và hạnh phúc của người mẹ, người vợ, người con dâu, tức phụ nữ nói chung là ở khí chất.
Người phụ nữ lạc quan, tự tin, chính trực, có nghị lực, tinh-khí-thần đầy đủ gọi là khí chất hưng thịnh.
Người phụ nữ ưu phiền, hoài nghi, nóng nảy, lo âu, sợ hãi, hốt hoảng, thiếu cảm giác an toàn, oán khí, nộ khí, hỏa khí, tiêu cực, tâm trạng xấu… Gọi là khí chất suy bại.

Vậy, phụ nữ làm thế nào để cải thiện khí chất? Làm thế nào để tích đức cho bản thân và mang lại phúc báo, để đức cho chồng con?

Tăng Quốc Phiên nói rằng, chỉ có đọc sách mới có thể chuyển biến khí chất. Đọc sách có thể giúp cuộc đời theo đúng con đường, có thể giúp sống những ngày tháng tốt hơn. Đời người nếu theo đúng con đường thì vui vẻ, nếu đi sai con đường thì ưu phiền.

Học tập chính là việc đại sự hàng đầu của đời người, nhận thức cuộc sống đều bắt đầu từ học tập. Việc học tập bắt đầu từ đọc sách, đọc sách bắt đầu từ kinh điển. Một người mẹ tốt, nên bắt đầu việc đọc kinh điển.

Đọc kinh Phật, chính là học tập con đường đúng đắn trong cuộc đời, học cách làm người mẹ tốt, con dâu tốt, người vợ tốt.
Người mẹ tốt quyết định vận mệnh và gia nghiệp.
Có câu: “Tích đức trăm năm phúc khí dày, đọc sách ba đời người nho nhã nhiều.”
Người phụ nữ đọc kinh sách chính là cái đức của bản thân họ, của gia tộc và của cả quốc gia.
Nữ nhân tu tâm thì vận mệnh gia tộc sẽ tốt, gia đình tích thiện tất dư phúc khí.
Người mẹ đọc kinh Phật, con cái tất ngoan.
Người vợ đọc kinh Phật, người chồng sẽ tốt.
Người con dâu biết đọc Phật sách, ông bà tất an vui.
Người phụ nữ biết đọc kinh Phật, gia tộc tất hưng, quốc gia tất thịnh.

👉 Phụ nữ học Kinh Phật có những lợi ích sau:

1. Nhận thức được chân tướng cuộc sống, học được nguyên tắc vận hành của cuộc sống, chọn được con đường đúng đắn trong cuộc đời, làm một người phụ nữ hạnh phúc.

2. Nuôi dưỡng chính khí, hóa giải oán khí, tăng phúc khí, nâng cao năng lượng sống, nạp đầy hy vọng trong cuộc sống.

3. Hóa giải tâm trạng không tốt ở tuổi mãn kinh, tích lũy năng lượng sống trong suốt nửa đời còn lại.

4. Tăng thêm sự tín nhiệm giữa hai vợ chồng, tăng thêm tình thân giữa mẹ và con, bồi dưỡng năng lượng cho gia đình.

5. Tăng cảm giác sống có mục tiêu, sống có giá trị.
Cảm nhận được nhiều thành tựu trong việc làm.
Cảm nhận được thêm nhiều ý nghĩa trong cuộc sống.
Cảm nhận được hạnh phúc.
Cảm nhận được tâm tưởng sự thành, vạn sự như ý.

6. Toàn gia đình dưỡng chính khí, con cái thêm yêu học tập, chồng thêm yêu gia đình, gia nghiệp thêm hưng thịnh.

7. Hôm nay đọc kinh Phật làm người mẹ tốt, mai sau làm một người bà tốt.

8. Có cơ hội làm người lương thiện, khuyên bảo được người thân, bạn bè, hàng xóm… Học tập, hành thiện, tích đức.

9. Có năng lực tích phúc đức lớn.

10. Được hưởng ngũ phúc lâm môn:
- Trường thọ
- Phú quý
- Bình an
- Khỏe mạnh
- Thiện chung.

Phúc báo của một người phụ nữ, không những ảnh hưởng đến cuộc đời chính họ, mà còn tác động đến chồng con và gia đình.

Gia Cát Mộc Long
(Sưu tầm & chỉnh sửa)
__(())__

🙏🌸Chữ tu trong đạo PhậtHòa thượng Thích Thiện Siêu  Thế nào là nghĩa chữ Tu trong đạo Phật? Định nghĩa một cách tóm tắt ...
26/10/2022

🙏🌸Chữ tu trong đạo Phật

Hòa thượng Thích Thiện Siêu


Thế nào là nghĩa chữ Tu trong đạo Phật? Định nghĩa một cách tóm tắt thì tu nghĩa là sửa. Xấu xa sửa lại cho tốt đẹp, tà vạy sửa lại cho chính đáng, độc ác sửa lại cho hiền lành, mê mờ sửa lại cho sáng suốt...
Đức Phật - Nhà đại giáo dục
Chắc ai cũng hiểu rằng, từ khi mới lọt lòng ra cho đến khi hơi thở cuối cùng, trong đời thường chẳng hưởng đặng mấy lần vui. Cơn vui vừa thoáng qua, cơn buồn đã kéo đến. Đã đành sanh, già, đau, chết là bốn cái đại hoạn, không ai tránh khỏi, mà những nỗi đói nghèo áp bức, oán thù gặp gỡ, ân ái xa lìa, hoàn cảnh lôi kéo cũng đủ làm cho chúng sanh đau khổ vô cùng. Nước mắt chảy ra ngập tràn cả đại thiên thế giới, mà vẫn còn dâng lên mãi nếu lòng tham dục vọng, nơi mỗi cá nhân cũng như toàn thể, không được vùi dập phần nào, hành vi xấu xa độc ác, ích kỷ hại người không đặng san bằng tiêu diệt do lòng từ bi rộng lớn biết nghĩ đến mình đến người theo công lý và chính đạo. Chúng ta chỉ ngó ngay vào cảnh tượng ngày nay cũng thấy rõ đó là biển nước mắt đau thương bởi cơn cuồng vọng của loài người gây tạo. Thế nên chúng ta tin chắc rằng tất cả đau khổ chỉ có một con đường ra là mọi người biết nhìn nhau bằng cặp mắt từ bi, hay nói một cách khác là mọi người biết tu theo đạo chính đáng giác ngộ.
Xưa nay các bậc Thánh nhân, các vị đã giác ngộ như chư Phật, chư Bồ tát không vị nào mà không trải qua con đường ấy, cho đến khi dạy người, dạy đời cũng chú trọng ở điều đó. Vậy bất luận người nào ở trong xã hội cũng cần lấy tu làm gốc, nếu không thì tự mình đã hư hỏng, mình đã làm tổn hại cho mình, thì mong giúp ích cho ai nữa?
Đời còn như thế huống chi đạo Phật, một đạo chú trọng mục địch tự giác giác tha, tự lợi lợi tha hơn cả mà lại không quan tâm đến sự tu sao được. Phật dạy trong kinh Lăng Nghiêm rằng: "Như tuy lịch kiếp, ức trì Như Lai bí mật diệu nghiêm, bất như nhứt nhựt tu vô lậu nghiệp". Đại ý nói tuy nhiều kiếp học rộng nghe nhiều nhớ hết tất cả pháp môn của hằng sa chư Phật chỉ dạy, chẳng bằng một ngày chuyên tu nghiệp vô lậu xuất thế. Ấy là lời Phật khuyến cáo tôn giả A nan mà cũng là lời khuyến cáo tai hại không tu của chúng ta vậy. Nếu chỉ học mà không tu thì khác nào như người thuộc lòng tấm bản đồ rồi ngồi lỳ một chỗ, chẳng đến đâu được cả.

Đã đành sanh, già, đau, chết là bốn cái đại hoạn, không ai tránh khỏi, mà những nỗi đói nghèo áp bức, oán thù gặp gỡ, ân ái xa lìa, hoàn cảnh lôi kéo cũng đủ làm cho chúng sanh đau khổ vô cùng.
Thành trì vững chắc của người tu
Thế thì biết tu là 1 điều cần yếu. Nhưng hiện nay nhiều người trong hàng Phật tử chúng ta cũng như một số đông ở ngoài vẫn còn ôm mối nghi ngờ sai lạc. Có người nghĩ rằng Tu là một việc làm quá khó, phải xa gia đình, xã hội để ép mình trong một khuôn khổ hẹp hòi, bít mắt bưng tai trước mọi hoàn cảnh, vứt bỏ bao nhiêu ước mong khoái lạc mà tu hành ủy mị, hằng ngày nghĩ tưởng đến việc gì xa xăm huyền ảo, ỷ lại thần quyền để cầu mong tương lai trường sanh, bất tử hay hưởng quả phúc đời đời. Tu như vậy phỏng có ích lợi gì cho ai? Giả sử tu như vậy mà thành Thánh, thành Thần, hưởng quả phúc thì lối tu ấy cũng chỉ thích hợp với hạng người thiếu nghị lực, hạng ông lão bà già!
Hạng người thứ hai thì trái lại, họ nghĩ rằng Tu là một việc rất hay, là nền tảng cho nhân tâm thuần hậu, cho hòa bình an lạc, vững bền, song khi nào hòa bình đã lan khắp, sanh hoạt được dễ dàng mới có thì giờ nghĩ đến việc tu dưỡng, chứ nhằm lúc đao binh loạn lạc, đói khát tung hoành, chính là lúc phải ra sức dẹp lọa an dân, nỗ lực làm lụng để vãn hồi no ấm, đợi bao giờ tâm thần ổn định mới lo đến chuyện tu.
Những điều nghi hoặc đối với sự tu vẫn còn nhiều nữa, song tóm lại vẫn không ngoài hai điều vừa kể trên. Cũng vì nghĩ như vậy, mà bây giờ hễ nghe nói đến chữ Tu thì người ta đã tưởng tượng ngay đến một hình dáng yếu hèn, một việc làm quái dị lạc hậu, không phải thời.
Xét kỹ thì hai lối tưởng đó đều nhiều phần không đúng, song không sai mấy đối với hạng người mệnh danh là tu, mà kỳ thật áp dụng lầm điều không chính đáng! Nếu bây giờ muốn bổ cứu những khuyết điểm trên đây để đem lại nhiều lợi ích thiết thực cho khỏi phụ lòng tin Phật của chúng ta, thì tưởng cũng nên cùng nhau tìm hiểu rõ chữ Tu trong đạo Phật, trước để tránh khỏi cái nạn xưng càn một khi mình không tu chi cả, sau khi khỏi bị e ngại bước đường tu tập chính đáng của chúng ta.
Lẽ dĩ nhiên là ở đây chúng ta hiểu rõ chữ Tu trong đạo Phật, chứ ngoài lối tu của đạo Phật ra trên xã hội này còn bao nhiêu lối tu khác, mà tiếc vì phạm vi bày nầy không cho phép chúng tôi đem ra bàn cãi, chỉ có thể nói đại khái rằng các lối tu ấy đều chưa diệt tận nguồn gốc thống khổ, nên chưa phải là phương pháp đưa người đến chỗ giải thoát an vui chơn thật.
Tám căn cứ lười biếng của người tu
Thế nào là nghĩa chữ Tu trong đạo Phật? Định nghĩa một cách tóm tắt thì tu nghĩa là sửa. Xấu xa sửa lại cho tốt đẹp, tà vạy sửa lại cho chính đáng, độc ác sửa lại cho hiền lành, mê mờ sửa lại cho sáng suốt... Như người ta thường nói ngọc có dũa mài mới thành đồ hữu dụng, người có học tập mới trở nên người hay, ấy đều là cắt nghĩa từ chữ tu vậy.
Có nhiều người hay nói: "Phật tức tâm, tâm tức Phật, tôi chỉ tu tâm cũng đủ". Mới nghe qua in tuồng như phải, mà xét kỹ thì đó chỉ là câu nói bướng bỉnh để chối từ việc tu hành mà thôi. Nếu thử hỏi lại tâm vì sao phải tu và tu bằng cách thế nào? Thì ít ai trả lời được. Thậm chí có người khi đã biết đạo cũng như khi chưa biết đạo, cứ giữ nguyên tính xấu xa cố cựu, không chút gì đổi mới hay ho!
Đã đành rằng "Tâm tức Phật" nhưng hiện nay còn làm chúng sinh thì quyết chắc tâm của ta còn mê lầm, vọng tưởng, ích kỷ, lười biếng, chưa được như tâm Phật: sáng suốt, chân thật, rộng rãi, từ bi. Đứng về phương diện lí tánh, bình đẳng thì tâm ta không khác chi tâm Phật, nhưng đứng về phương diện sự tướng sai biệt thì ta và Phật hai đàng mê, ngộ, khổ, vui khác nhau như trời và vực, không thể nói suông mà có thể mong được giải thoát. Trái lại cần phải thành thật cố gắng kiểm điểm lại mình, nghiệm xét nơi mình để thấy rõ cái gì xấu xa, cái gì tà vạy, cái gì độc ác, cái gì mê lầm mà lần lần sửa đổi tu hành cho đến khi hoàn toàn viên mãn. Trong lúc tu hành ấy hễ sửa bao nhiêu điều hư quấy, tức là diệt được bấy nhiêu thống khổ. Sự khổ sẽ tách dần ra mà sự an vui lần hồi phát hiện, bào giờ hoàn toàn thanh tịnh ấy là chứng đủ bốn đức Thường, Lạc, Ngã, Tịnh, không bị điều chi làm hệ lụy. Cho nên kinh có câu: "nhược năng chuyển vật, tức đồng Như lai". Như lai hay Phật là vị đã chuyển được mọi vật, bên trong không tánh tình ô nhiễm làm mờ tối, và bên ngoài không bị hoàn cảnh sắc, thanh, danh, lợi quyến rũ chi phối. Tự mình làm chủ mình, làm chủ hoàn cảnh.

Thế nào là nghĩa chữ Tu trong đạo Phật? Định nghĩa một cách tóm tắt thì tu nghĩa là sửa. Xấu xa sửa lại cho tốt đẹp, tà vạy sửa lại cho chính đáng, độc ác sửa lại cho hiền lành, mê mờ sửa lại cho sáng suốt...
Nếu bây giờ chúng ta muốn được an vui, thì phải tự chủ, mà muốn được tự chủ thì cần nương theo Phật pháp để sửa đổi hành vi, tánh tình, quan niệm hẹp hòi sai lạc đã lâu đời lâu kiếp bám chắc nơi chúng ta.
Sửa đổi hành vi tức là sửa đổi những điều độc ác của hành động và lời nói. Thân thường hay sát hại, trộm cắp, dâm ô; miệng thường hay nói dối, dèm pha, nịnh hót... ấy là hành vi có hại mà ít ai tránh khỏi. Nếu chúng được bồi đắp, lan rộng ra hoài thì nhân loại chúng sanh càng bị xô mau đến chỗ tiêu diệt. Hãy xem như một nghiệp sát, mấy năm lại đây không nơi nào là không do nghiệp sát gieo họa gớm ghê, làm cho sự sống, một điều mật thiết quan trọng hơn cả mọi sự vật, không còn chút gì đảm bảo. Đã bao giờ như ngày nay, toàn nhân loại chỉ sống trong hồi hộp lo âu, nơm nớp sợ hãi khi thấy mạng mình nhẹ hơn cát bụi bên vệ đường, không phút nào yên tâm với bàn tay tàn nhẫ của nghiệp sát đang hung hăng chực chờ dọa nạt. Vậy là chưa kể đến tai nạn các hành vi trộm cướp, nói dối ... cũng gieo họa ghê gớm không kém.
Nếu ai nấy cũng nhận chân sâu sắc, các hành vi ác độc kể trên là nguyên nhân trực tiếp gây ra đau khổ giữa người và mình - vì gieo nhân sát hại thì hoặc cách này hay cách khác cũng phải gặt lấy kết quả bị sát hại; để sửa đổi, tu hành diệt trừ dần đi mới mong có ngày sống đặng an toàn trong hòa vui thân mật được.
Đã sửa đổi hành vi cũng phải sửa đổi tánh tình, vì tánh tình xấu xa mới thật nguy hại hơn nhiều. Tham lam, sân hận, si mê, nghi ngờ là những tâm tánh xấu xa cố cựu của chúng sanh.
Vẫn biết đã có thân thì ai lại không ham muốn sống còn, nhưng lắm người vì chất chứa lòng tham vô đáy, điều gi hay ho đều muốn thâu góp về phần mình, chỉ muốn đời sống của mình được vinh quang sung sướng, đầy đủ, quý trọng hơn hết thảy mọi người, nên dù việc gì đê hèn hay độc ác mà hễ đưa lại lợi lộc về mình thì không bao giờ từ chối, mặc ai thiếu thốn, khổ não, kêu la, cũng không hề đoái nghĩ! Thậm chí xem tiền tài, danh vọng hơn trăm, ngàn, ức, triệu tánh mạng sanh linh đồng loại chỉ vì tham chút lợi danh mà làm cho đời sống nhân loại bị điêu đứng.
Niệm tham lam vô hình mà tai hại không phải ít, ở trong gia đình có một kẻ tham - tham ăn chẳng hạn - thì sự sống của gia đình mất hòa thuận, đến giữa xã hội hễ lòng tham nẩy nở mạnh mẽ ở đâu, thì ở đấy không sao tránh khỏi cảnh tình xô xát thảm mục thương tâm; vì đã tham tức nhiên có sân, đã sân thì tất nhiên tranh giành xâu xé...
Than ôi! Một tánh tham đã làm cho ai nấy cháy ruột nung gan, huống còn thêm bao nhiêu tánh xấu xa khác nữa.
Song muốn sửa đổi tâm tánh xấu xa một cách dễ dàng đến tận gốc thì đồng thời phải sửa đổi quan niệm hẹp hòi ích kỷ.
Tất cả sự vật đều sanh sanh, hóa hóa trên một bản thể chung cùng hòa hợp, không có sự vật nào được tồn tại ra ngoài bản thể chung cùng ấy. Chính chúng ta cũng phải nhờ sự liên quan hỗ trợ của tất cả mà có ra. Vậy mà chúng sanh mê mờ, tự phân biệt, tưởng tượng chấp riêng một cái Ta, xây ranh giới mà chắn ngang giữa mình với mọi người mọi vật, luôn luôn đặt cái Ta ra trước, lên trên, lấy cái Ta làm định chuẩn cho mọi hành động, nói năng, suy nghĩ. Bởi vậy nên thường bị hẹp hòi, sai lầm, khổ sở. Suy rộng ra nào vinh nào nhục, nào thị nào phi, không có gì là tuyệt đối. Cái vinh của người này tức là cái nhục của người kia, cái vinh của người kia tức là cái nhục của người này. Ở đời cũng lắm chuyện để ta thấy rõ trường đời là nơ đấu tranh nhỏ hẹp ở trong sự phê phán xây nắn của Ta hẹp hòi giả dối. Vậy cần phải mở mang trí tuệ thật rộng rãi, phá lần quan niệm sai lầm chấp có bản ngã mới thấy đời rất rộng rãi để khoan hòa đối với mọi loài mọi vật.
Như vừa nói ở trên, đó là sửa đổi hành vi hung ác, sửa đổi tánh tình xấu xa, sửa đổi quan niệm chấp có cái ta hẹp hòi, ấy là nói về ngăn ngừa cái xấu, diệt trừ cái xấu, đừng để cho nó đâm chồi mọc nhánh ra hoài. Tu như vậy có thể cho là lối tu tiêu cực, trái lại tích cực hơn là phát huy cái tốt, khuếch trương cái tốt làm cho cái tốt càng ngày càng rộng rãi lớn lao.
Hiện tiền nơi chúng ta không những có rất nhiều điều tà vạy ô nhiễm, mà cũng có rất nhiều điều hay, cần nên bù đắp tu dưỡng, như bố thí, nhẫn nại, khoan hòa, sáng suốt, bình đẳng, xét ra chẳng ai không có, nếu biết cố gắng vun bồi thì không việc lợi ích gì mà chúng ta không làm được.

Tu như vậy đâu có phải là hẹp hòi hay nhu nhược, tu như vậy đâu phải là việc riêng của một nhóm người nào hay của một thời đại nào.
Bổn phận của một người tu đối với quê hương dân tộc như thế nào?
Tóm lại hai phương diện tu hành trên, một đàng lo diệt trừ cái tánh hại người hại mình, một đàng lo phát huy cái tánh lợi mình lợi người. Đã nhận thấy lòng tham lam có hại mà lo diệt bớt lòng tham là tu, diệt trừ lòng giận là tu, diệt trừ lòng kiêu mạn, ích kỷ là tu. Trái lại, nhận thấy bố thí là hay, chăm làm bố thí là tu, từ bi cứu vật là tu, khoan hồng rộng rãi là tu.
Cho đến bất luận hành động gì tốt đẹp, có nhiều lợi ích cho người mà cố gắng quên mình để thực hành theo cũng đều gọi là tu cả.
Tu như vậy đâu có phải là hẹp hòi hay nhu nhược, tu như vậy đâu phải là việc riêng của một nhóm người nào hay của một thời đại nào. Chỉ vì có nhiều người chưa hiểu chữ tu có một phạm vi rộng rãi đó, nên tưởng rằng tu là việc chuyên môn của người tu sĩ, của kẻ chán đời, ẩn dật, hay của hạng môn đồ đạo nầy hoặc đạo khác mà thôi, ngoài ra không liên quan với đại đa số người còn đang lăn lóc, chống chọi, hoạt động sống với đời sống không xa thực tế hơn. Ôi, đâu biết rằng cái quan niệm sai lầm ấy không khác nào cái quan niệm của mấy người tưởng phép vệ sinh là phạm vi chuyên môn của mấy ông thầy thuốc, hay của mấy người đã mắc bệnh truyền nhiễm.
Đành rằng phương diện điều trị thân xác có nhiều điều ngóc ngách khó khăn mà thầy thuốc phải gia công tầm cứu, phải cần cho mình một hoàn cảnh sạch sẽ hợp vệ sinh hơn, nhưng trong hạng người không phải là thầy thuốc mà không cần biết vệ sinh, tự do ăn nhớp, ở nhúa thì không chỉ tai hại cho mình, còn lây sang mọi người xung quanh, khiến họ phải sống chung một cảnh ngộ nguy hiểm.
Phương diện trị thân xác đã vậy, thì phương diện cải tạo tinh thần không kém chi. Muốn diệt hết bao nhiêu tâm niệm xấu xa còn lại, và phát huy tất cả tâm niệm tốt đẹp rộng rãi thêm lên lại càng rất khó, nếu không phải là người có quyết tâm với mục đích ấy, nếu không có một hoàn cảnh thuận tiện cho sự tu hành thì khó mong kết quả hoàn toàn. Bởi vậy, trong đạo Phật, các vị tăng già, các hàng tu sĩ phải xuất gia để bớt ngoại duyên phiền nhiễu, phải ở nơi nhân tịch mới thấy rõ nguồn gốc sâu xa của tội lỗi mà gột rửa tiêu trừ. Nhưng nếu hiểu thêm rằng không phải là chỉ mấy vị ấy mới tu đặng, mấy vị ấy mới cần tu, mà tất cả các hạng người ở vào địa vị nào trong thời loạn cũng như thời bình, đều có thể tu, đều cần nên tu cả; nếu không tu tức là tự do để cho thói tham lam, bóc lột, ích kỷ, hại người đứng lên làm chủ, gây tai ương không bờ không bến.
Vậy ta có nên xem chuyện Tu là việc ngoài phận sự của mình không? Ta có thể không nhận rõ nghĩa chữ Tu đặng không? Hãy nên nhận chân cho rõ, xem đó là một phương châm của đời sống ngay thật mà không trao đưa cho ai cả, chỉ tự mình gắng thực hành lấy và khuyên lơn người khác biết mà thực hành, để cùng nhau gây nên một cảnh sống yên vui bền vững, tạo cảnh Cực lạc giữa Ta-bà nầy. Nếu được như vậy tức là đã hiểu và đã thực hành đúng nghĩa chữ Tu trong đạo Phật.
Trích sách "Hư Tâm Học Đạo"

28/04/2022

Address

07 Nguyễn Kim Thành, Tổ Dân Phố Khuông Phò, Thị Trấn Sịa, Huyện Quảng Điền, Tỉnh Thừa Thiên Huế
Huế

Telephone

+84906502089

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quảng Phước Pagoda posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share