Thơ Suy Niệm

Thơ Suy Niệm Chạm đến trái tim bằng thơ và ánh sáng Lời Chúa.

Ngài bảo: “Đừng lo cơm ăn…”Giữa đời chợ búa xoay vần sớm trưa.Ai nghe mà chẳng phân vân:thùng gạo cạn biết nương vào đâu...
17/02/2026

Ngài bảo: “Đừng lo cơm ăn…”
Giữa đời chợ búa xoay vần sớm trưa.
Ai nghe mà chẳng phân vân:
thùng gạo cạn biết nương vào đâu đây?

Có người dạy trẻ qua ngày,
nuôi heo, trồng lúa, gửi nhau con gà.
Có người gánh bún ven nhà,
canh hôm đông khách mong là đủ chi.

Cơm áo vốn chẳng nhẹ gì,
buông tay một chút đã thì chênh vênh.
Ngài đâu bảo bỏ mưu sinh,
cũng không dạy sống chờ điều nhiệm thiêng.

Chỉ khi nỗi lo quá quyền,
lặng lẽ bước tới ngồi lên giữa lòng.

Khi tiền thành thước đo hình,
lòng người cũng dễ chòng chành theo cân.

Trong tim ai cũng có ng*i,
chỉ một chỗ ấy, không hai bóng ngồi.
Gạo tiền hay chút yên vui
bước lên nhầm chỗ — đời trôi lệch dòng.

Chim kia vẫn phải tìm ăn,
cánh không nghỉ giữa gió ngàn mưa bay.
Chỉ không đặt cả một ngày
được – thua nặng trĩu vào ngay giữa lòng.

Giữa tim chỉ một chỗ ngồi.
Ai ngồi ở đó — phần đời tự nghiêng.

---------- MỘT CHỖ Ở GIỮA TIM

(Mt 6,25–34)

Người sai đi, dặn mang rất ít,Một đôi dép mỏng, bước vừa chân.Không bao, không túi, không tiền,Một manh áo cũ — đủ bền đ...
07/02/2026

Người sai đi, dặn mang rất ít,
Một đôi dép mỏng, bước vừa chân.
Không bao, không túi, không tiền,
Một manh áo cũ — đủ bền đường xa.

Gió nắng đến, chẳng kêu ca,
Vì lòng nhẹ trước, nên xa hóa gần.
Chưa lo đủ thứ trong tay,
Nên nghe rất rõ điều đang gọi mình.

Còn ta giữa chợ cuối năm,
Lòng lo manh áo, sắc ngần Tết sang.
Chưa đi, đã sợ thiếu ngang,
Chưa nghe, đã giữ cho an trong lòng.

Chúa không trách chuyện áo quần,
Chỉ hỏi rất khẽ: con cần gì hơn?
Nếu mai bớt một sắc son,
Bước còn vững chứ, lòng còn bình an?

Người sai đi, trước — rồi sau,
Thiếu đâu, Chúa bù, đủ đâu, Chúa hay.
Còn ta khẽ mở bàn tay,
Buông ra một chút — thấy ngay nhẹ lòng.

— Buông ra một chút

(Mc 6,7–13)





VÌ SAO KHÔNG DÁM XINKhông phải không biết kêu cầu,chỉ vì mở miệnglà đau thêm phần.Giữa bao ánh mắt phân trần,một lời lên...
04/02/2026

VÌ SAO KHÔNG DÁM XIN

Không phải không biết kêu cầu,
chỉ vì mở miệng
là đau thêm phần.
Giữa bao ánh mắt phân trần,
một lời lên tiếng
đủ thành vết thương.

Bệnh không chỉ ở thân mình,
mà còn nằm ở
cách người nhìn nhau.
Gọi tên bệnh giữa đám đông,
là tự đặt mình
ra trước phán xét.

Không phải sợ Người ngoảnh mặt,
chỉ sợ đám người
đứng giữa lối đi.
Một lời xin,
chưa chắc được gì,
nhưng đủ để
bị đẩy ra xa.

Luật nằm trên miệng người ta,
không cần đọc lớn
vẫn nghe nặng nề.
Ai cho chạm?
Ai cho kề?
Ai cho xuất hiện
giữa ban ngày?

Mười hai năm học điều này:
im lặng thì sống,
lên tiếng thì đau.
Nên tin chọn một lối sau,
không lời xin chữa,
chỉ chạm mà thôi.

Chạm không gọi,
chạm không đòi,
chạm như đặt cược
đời mình vào tin.
Nếu bị từ chối,
lặng thinh.
Nếu được sống lại,
cũng xin lặng thầm.

Nhưng sự sống
không quen âm thầm.
Nó dừng lại
khi gặp tin thật.
Không cần miệng nói một lời,
đức tin
đã nói
thay người.

(Mc 5)



Có những mùa không cần gấp.BỐN MÙA CỦA ĐẤTCó lúc lòng là vệ đường đông đúc,dấu chân quen nén chặt tiếng thì thầm.Lời vừa...
28/01/2026

Có những mùa không cần gấp.

BỐN MÙA CỦA ĐẤT

Có lúc lòng là vệ đường đông đúc,
dấu chân quen nén chặt tiếng thì thầm.
Lời vừa chạm, chưa kịp thành hơi thở,
đã tan rồi giữa gió bụi xa xăm.

Có lúc lòng là đất đầy sỏi đá,
mầm bật nhanh rồi khựng giữa tầng đau.
Niềm vui sớm, rễ chưa tìm được nước,
nắng lên cao, khát cạn tự lúc nào.

Có lúc lòng g*i góc bao lo lắng,
việc đời chen, ánh sáng hóa mong manh.
Hạt không chết, nhưng thở không ra thở,
lớn sao lên giữa chật chội quanh mình?

Và có lúc — đất lặng im chịu mở,
không sạch trơn, chỉ bền bỉ đón chờ.
Nghe rồi giữ, giữ rồi cho ở lại,
ngày nối ngày, Lời tự gọi mùa mơ.

Hoa trái đến không vì lòng hoàn hảo,
chỉ vì lòng không vội rút lui sớm.
Giữa bốn đất luân phiên trong một kiếp,
đất sinh mùa là đất biết chờ lâu.

(Mc 4,1–20)

Nhà chật người, bữa vội chưa xong,dân bốn phía dồn đông như nước.Danh đi trước, lời đi quá mức,bóng tối lần theo sát gót...
24/01/2026

Nhà chật người, bữa vội chưa xong,
dân bốn phía dồn đông như nước.
Danh đi trước, lời đi quá mức,
bóng tối lần theo sát gót chân.

Có kẻ đã chết vì nói thật,
đầu rơi rồi – sợ vẫn còn đây.
Có nhóm kín rình từng hơi thở,
mắt dõi theo, miệng giăng lưới vây.

Người thân đến – không mang gươm giáo,
chỉ mang theo một nỗi lo thường:
“Người đừng bước xa thêm nữa,
đừng để yêu thương hóa đoạn trường.”

Họ nói khẽ: “Ngài không còn giữ,”
lời run hơn cả một lời buộc.
“Mất trí” – có khi là tên khác
của kẻ dám đi khỏi vòng quen.

Giữa lời gọi và vòng tay cũ,
một sợi tơ căng giữa đôi bờ.
Giữ lại – nhiều khi vì yêu quá,
buông ra – mới trọn nghĩa vâng thờ.

Ngài không giận bàn tay níu áo,
chỉ lặng nhìn con dốc phía xa.
Có những bước không quay về nữa,
dù biết tim nhà sẽ xót xa.

__ Khi người thân muốn giữ Người lại

(Mc 3,20–21)

(Bài viết là suy niệm cá nhân từ Kinh Thánh.)



KHI TA CÒN NÓI,NHƯNG KHÔNG CÒN NGHEVẫn quen miệng gọi danh Ngài,lời trôi như gió cuối ngày thoảng qua.Môi còn động, dạ c...
23/01/2026

KHI TA CÒN NÓI,
NHƯNG KHÔNG CÒN NGHE

Vẫn quen miệng gọi danh Ngài,
lời trôi như gió cuối ngày thoảng qua.
Môi còn động, dạ còn tha,
chỉ tai khép lại khi xa ý mình.

Vẫn mong, vẫn đợi ân tình,
nhưng trong đã sẵn lộ trình chọn xong.
Chúa vào vai kẻ chứng lòng,
ký cho yên dạ điều mong bấy giờ.

Lời xưa đọc lại hôm nay,
đoạn nào êm dịu thì nài ở lâu.
Câu nào sắc quá, lướt mau,
sợ chạm vết cũ còn đau âm thầm.

Im lặng đến, dạ phân vân,
vội chen tiếng cũ cho gần bình yên.
Không là Chúa đã lặng im,
mà tai tự khép sợ nghe khác mình.

Xưa Ngài gọi giữa mênh mông,
lời đi một hướng, dạ vòng một nơi.
Có khi biết rõ là Ngài,
mà ta đành chọn nghe hoài tiếng quen.

(x. 1 Sm 24; 26)

(Bài viết là suy niệm cá nhân từ Kinh Thánh, không nhắm đến bất kỳ cá nhân hay hoàn cảnh cụ thể nào.)








(Bài viết là suy niệm cá nhân từ Kinh Thánh, không nhắm đến bất kỳ cá nhân hay hoàn cảnh cụ thể nào.)Không phải vì chẳng...
20/01/2026

(Bài viết là suy niệm cá nhân từ Kinh Thánh, không nhắm đến bất kỳ cá nhân hay hoàn cảnh cụ thể nào.)

Không phải vì chẳng tin Ngài,
Vẫn nghe Lời gọi, vẫn ra chiến trường.
Không quay lưng, chẳng phản đường,
Chỉ đem Lời ấy cân lường thêm thôi.

Từ khi Lời phải so đo,
Với điều hợp lý, với lo phận người.
Một bên Thiên Chúa gọi mời,
Một bên dân chúng, chỗ ngồi, bình yên.

Sợ dân hơn sợ uy linh,
Sợ lung lay chỗ đứng mình bấy lâu.
Nên khi Lời gọi cho đi,
Bàn tay khẽ chậm, giữ sau một phần.

Giữ điều “tốt” để dâng lên,
Nghĩ là làm đẹp danh Ngài mà thôi.
Nào hay việc tốt che Lời,
Vâng nghe dần mất chỗ ngồi sau cùng.

Không dám nhận trọn lỗi lầm,
Nên vin hoàn cảnh, né phần của mình.
Không nói “tôi đã sai phần”,
Chỉ mong giữ được tiếng tăm với đời.

Muốn vừa đẹp ý Chúa Trời,
Vừa không mất mặt giữa người quanh ta.
Lòng chia hai ngả đi ra,
Nên Lời chẳng thể ở nhà cuối cùng.

Sa-un đâu thiếu nhiệt thành,
Chỉ thiếu một chút dám dành cho Ngài:
Để Lời xét lại chính mình,
Không đem lý lẽ uốn cong Lời ra.

Và rồi, không phải vì xa,
Mà vì giữ lại — nên Ngài lùi xa.
Không chối bỏ, chẳng quay lưng,
Chỉ để Lời Chúa không là cuối cùng.

_________ Vì sao không vâng

(1 Sm 15,16–23)

(Bài viết là suy niệm cá nhân từ Kinh Thánh, không nhắm đến bất kỳ cá nhân hay hoàn cảnh cụ thể nào.)Ngồi quen sổ sách c...
17/01/2026

(Bài viết là suy niệm cá nhân từ Kinh Thánh, không nhắm đến bất kỳ cá nhân hay hoàn cảnh cụ thể nào.)

Ngồi quen sổ sách cân đong,
Đường xa gió bụi mỏi lòng mấy phen.
Người qua kẻ lại trước thềm,
Tiền chen trước mắt, nghĩa chìm phía sau.

Mắt quen đếm bạc đo châu,
Chưa quen có kẻ nhìn sâu phận người.
Giữa trạm ồn ã tiếng đời,
Một lời rất nhẹ: “Theo tôi.” — lặng thinh.

Không tra gốc tích họ tên,
Không xem sổ cũ, không nhìn dấu nhơ.
Như là đã biết từ xưa,
Chỗ đau cần chạm, chỗ chờ cần kêu.

Bàn tay thôi đếm bao nhiêu,
Trang sổ khép lại, buổi chiều mở ra.
Nhà kia bày bữa tiệc xa,
Gọi nhau lần cuối — người ta một thời.

Bánh chung chén cạn nhìn nhau,
Cũ – mới ngồi sát, chẳng câu phân minh.
Ai còn e ngại ánh nhìn,
Khi Người đã bước vào miền bị khinh?

Trạm xưa khuất nẻo sau lưng,
Không vì bạc cạn, không vì ăn năn.
Chỉ vì một bước quay chân,
Thấy mình được gọi — giữa chốn đang ngồi.

_______ BỎ TRẠM

(Mc 2,13–17)



Chiều ấy, cửa nhà ken tiếng thở,đêm chưa khép đã chật hiên người.Ai còn đi được đều đã đến,đau nhẹ, thương sâu, mặt lạ q...
16/01/2026

Chiều ấy, cửa nhà ken tiếng thở,
đêm chưa khép đã chật hiên người.
Ai còn đi được đều đã đến,
đau nhẹ, thương sâu, mặt lạ quen.

Sớm sương, lối mòn còn ướt gió,
Người đã đi khi phố chưa lời.
Không giữ mình trong vòng vây cũ,
chỉ giữ điều đã gọi ban đầu.

Rồi một kẻ, đời da bị xóa,
chạm lòng thương bật cửa trần gian.
Tin chạy nhanh hơn chân gió núi,
thành khép rồi — hoang vắng mở ra.

Người ở đó, giữa trời rộng rãi,
cho dân về đông hơn nẻo quen.
Ai còn đi được đều đã đến,
chỉ sót những phận nằm im thôi.

Ngày trở lại, nhà quen nghẹt thở,
mái thấp mà lòng bỗng vút cao.
Bốn người tin hơn gỗ với đất,
thòng một phận đời xuống giữa Người.

Chưa đứng dậy, đã nghe tha tội,
lời nhẹ tênh mà nặng hơn chân.
Có những mắt ngồi yên không nói,
ý nghĩ âm thầm dựng bức tường.

Người biết cả điều chưa thành tiếng,
vẫn chọn nói trước, chữa sau cùng.
Vì ai đã tin quyền chữa bệnh,
phải học tin cả Đấng ban ơn.

Từ buổi ấy, đường quen rẽ hướng:
chữa lành thôi chưa đủ cho đời.
Giữa tiếng vỗ tay và im lặng,
một lối sâu lặng lẽ mở rồi.

KHI CẢ THÀNH ĐÃ TỤ LẠI

(Mc 1,29–2,12)



ĐÊM Ở LẠI – SÁNG LÊN ĐƯỜNGBà sốt liệt, nằm mê chưa dậy nổi,Một bàn tay nắm lấy, bà đứng lên.Vừa đứng dậy, bếp lửa hồng b...
14/01/2026

ĐÊM Ở LẠI – SÁNG LÊN ĐƯỜNG

Bà sốt liệt, nằm mê chưa dậy nổi,
Một bàn tay nắm lấy, bà đứng lên.
Vừa đứng dậy, bếp lửa hồng bỗng ấm,
Cả dáng người nghiêng lại về phía ân.

Chiều buông xuống, cả thành như vỡ sóng,
Bao khổ đau dồn trước cửa thềm nhà.
Ngài lặng lẽ gánh tròn đêm rất rộng,
Bao nỗi đau theo dòng lặng trôi xa.

Sáng tinh mơ, sương còn vương ngõ vắng,
Khi người còn vương một buổi ban ân.
Ngài lặng lẽ ra đi tìm nơi vắng,
Ở đó chỉ còn Chúa với âm thầm.

Ngài đã đến, đã chạm, rồi đã chữa,
Đêm đủ dài cho một kiếp đau thương.
Sáng lại đến, Ngài ra đi rất sớm,
Tin Mừng còn… trên nẻo chưa quen.

(Mc 1,29-39)



SAMUEL — Khi Chúa làm bạn trong đêm tốiKhông phải tự dưng lời Chúa gọi,từ đêm tịch mịch giữa đền xưa.Có giọt nước rơi từ...
14/01/2026

SAMUEL — Khi Chúa làm bạn trong đêm tối

Không phải tự dưng lời Chúa gọi,
từ đêm tịch mịch giữa đền xưa.
Có giọt nước rơi từ lời khấn,
thành mạch ngầm nuôi cả giấc mơ.

Lớn lên giữa đèn khuya leo lét,
thiếu vòng tay, thiếu tiếng ru nhà.
Nhưng có một Đấng không ngủ được,
thức cùng em qua những đêm xa.

Không phải trẻ thơ nào cũng chịu nổi,
một đời sớm vắng bóng mẹ cha.
Nhưng ai được Chúa làm bạn tối,
sẽ lớn lên không vỡ trong ta.

(1 Sm 3,1-10.19-20)



Người thì con cái đầy sân,mà lòng quạnh quẽ tần ngần yêu thương.Bế con, dạ vẫn vấn vương,ánh nhìn quen cũ qua đường mà t...
12/01/2026

Người thì con cái đầy sân,
mà lòng quạnh quẽ tần ngần yêu thương.
Bế con, dạ vẫn vấn vương,
ánh nhìn quen cũ qua đường mà thôi.

Ưu sinh mượn để làm ghen,
lời cay gửi gió, mũi tên gửi sầu.
Làm đau cho bớt canh thâu,
đỡ nghe trống vắng dội sâu cõi lòng.

Người kia phận mỏng long đong,
được yêu mà vẫn đứng ngoài niềm vui.
Tiếng đời râm ran gọi lui,
tình riêng không vá nổi lời thị phi.

Một bên khát vọng thầm thì,
một bên đè nặng nếp suy thế trần.
Cùng đau, cùng vướng hồng trần,
khác nhau một lối: kêu xa hay gần.

Và Trời nghiêng tiếng thở ra,
chẳng vì công trạng, chẳng qua sạch lành.
Chỉ vì giữa cõi mong manh,
có người dám khóc cho mình đến nơi.

HAI NỖI NHỤC
(1 Sm 1,1-8)

(Bài viết là suy niệm cá nhân từ Kinh Thánh, không nhắm đến bất kỳ cá nhân hay hoàn cảnh cụ thể nào.)



Address

Ho Chi Minh City
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thơ Suy Niệm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share