Mỗi con người đều có Phật tánh

Mỗi con người đều có Phật tánh Mỗi con người đều có Phật tánh, hay còn gọi là Như Lai tánh, tức bản tánh thiện lương của mỗi người.

Nếu nói đầy đủ là mỗi chúng sinh (động vật, cây cối) đều có Phật tánh, nhưng nêu cụ thể con người là để mỗi người cùng dễ hiểu, cùng dễ hình dung hơn.

01/05/2026
Cho dù chúng ta có hưởng thụ dục lạc bao nhiêu, và cho dù chúng ta có hưởng thụ bao lâu đi chăng nữa, thì sẽ không bao g...
30/04/2026

Cho dù chúng ta có hưởng thụ dục lạc bao nhiêu, và cho dù chúng ta có hưởng thụ bao lâu đi chăng nữa, thì sẽ không bao giờ là đủ.

Nếu chúng ta đắm chìm trong dục lạc, chúng ta sẽ trở nên phóng dật. Hơn nữa, chúng ta tích luỹ rất nhiều hành vi bất thiện khi theo đuổi dục lạc.

Chúng chính là nguyên nhân gây ra đau khổ ở một trong bốn đọa xứ sau khi thân hoại mạng chung. Đây là những lỗi lầm và hiểm nguy vốn có trong dục lạc.

Nếu chúng ta biết cách tận hưởng dục lạc, chúng ta cũng nên biết cách để được tận hưởng cận tử của mình.

Làm thể nào để chúng ta được tận hưởng cận tử của mình? Đó là điều không thể nếu không có sự chuẩn bị.

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cần lập ra và duy trì một lịch trình để rèn luyện tâm mình. Chúng ta nên huấn luyện bản thân để hướng tâm đến một đối tượng thiện.

Tương tự như việc không ai quên rửa mặt và đánh răng mỗi ngày. Đó là lịch sinh hoạt hàng ngày của ta. Đó là thói quen.

Tuy nhiên, gần như không có ai ghi nhớ thực hành thiền ít nhất một lẫn mỗi ngày.

Thông qua việc liên tục rèn luyện tâm mình và thiết lập thói quen này, chúng ta có thể hướng tâm đến đối tượng thiện khi hấp hối.

Khi đó, chúng ta có thể tái sinh làm người hoặc một vị Thiên (deva).

Nếu tâm chúng ta hướng đến điều bất thiện khi hấp hối, chúng ta sẽ tái sinh vào một trong bốn cõi khổ.

Kẻ Mang Gánh Nặng
(Sayadaw U Revata)

Thiểu dục tri túc.“Người biết đủ, tuy nằm đất vẫn an lạc.Người không biết đủ, dù ở thiên đường cũng không vừa lòng.”(Kin...
29/04/2026

Thiểu dục tri túc.

“Người biết đủ, tuy nằm đất vẫn an lạc.
Người không biết đủ, dù ở thiên đường cũng không vừa lòng.”
(Kinh Pháp Cú – Dhammapada)

Trên đời, điều khiến con người khổ nhiều nhất… không phải là thiếu, mà là muốn quá nhiều.
Muốn đẹp hơn. Muốn nhiều tiền hơn. Muốn được công nhận, muốn không ai phán xét mình…

Nhưng khi đã đạt được điều này, ta lại muốn thêm điều khác.
Càng chạy theo, tâm càng mỏi.
Và rồi, dù có đầy đủ vật chất bên ngoài, bên trong vẫn thấy trống vắng.

Thiểu dục tri túc – không phải là ép mình sống khổ.
Mà là học cách biết ơn với những gì đang có, vừa lòng với điều vừa đủ, và trân trọng những điều tưởng như rất nhỏ.

Vì hạnh phúc thật sự, đôi khi chỉ là:
- Một bữa cơm đơn sơ, nhưng ăn trong bình an.
- Một buổi sáng yên tĩnh, không phải vội vàng.
- Một khoảnh khắc bạn thấy lòng nhẹ đi, vì không còn muốn thêm điều gì nữa…

Có khi nào bạn thấy lòng mình đủ đầy – chỉ vì bớt mong cầu?

(St)

Vô cớ giết rắn, bệnh nặng hơn 20 năm.(Lời tự thuật của Sư Hải Đào)Hồi lớp 5 tiểu học, tôi sống gần dòng sông Đạm Thủy Đà...
28/04/2026

Vô cớ giết rắn, bệnh nặng hơn 20 năm.

(Lời tự thuật của Sư Hải Đào)

Hồi lớp 5 tiểu học, tôi sống gần dòng sông Đạm Thủy Đài Bắc, Đài Loan. Chúng tôi gồm có ba đứa cùng học chung với nhau. Hai bạn tôi, một đứa họ Trịnh, một đứa họ Trần. Mỗi ngày tan học xong thì chúng tôi rủ nhau đến sông Đạm Thủy bắt cua, bắt được cua thì bẻ càng bẻ chân nó mà chơi đùa, lấy làm khoái chí...Cứ nghịch như thế mãi rồi cuối cùng dùng đá đập chết luôn con cua.

Hôm đó trò chơi kết thúc, ba thằng nghịch chán rồi trở về nhà. Hai bạn tôi đi trên đường nhựa, còn tôi thì bước phía trong, mé bên lề cỏ. Đang đi mải miết thì tôi bỗng thấy trước mặt mình có một sợi dây lạ rất đẹp, mới chạy vội đến để nhặt lên xem .... Hóa ra đó là một con rắn. Thật đáng sợ! Tôi kinh hãi ném vội con rắn đi và lo nhảy tránh. Con rắn cũng không cắn tôi mà vội bò đi ra xa thật nhanh. Nhưng tôi lại nổi giận lên nên lượm cục đá lên chọi vào nó...Thằng bạn họ Trần đứng cạnh tôi nhắc nhở:
- Gặp rắn mà không đập cho nó chết, tối về nhà nó sẽ tìm mày đó!
- Vậy hai đứa bây phụ tao đập nó nha.
Thằng bạn nói:
- Đập rắn phải nhắm vào đốt thứ bảy...
Tôi cho rằng đó chính là chỗ trái tim nó. Thế là chúng tôi ba đứa cùng ra đòn tưng bừng. Tôi cầm đá đập con rắn nhừ tử cho đến khi chết queo rồi dương dương tự đắc trở về nhà.

Bạn nghĩ việc này đến đây là xong rồi ư? Tôi cũng nghĩ vậy, thế nhưng nó không kết thúc đơn giản như thế. Các vị à, ông bà mình chết rồi, vì sao phải cúng bái vậy? Bởi vì họ có đời sau, bạn hi vọng họ được siêu thoát, không phải làm quỷ. Chúng ta ai nấy đều tin người chết rồi còn có đời sau. Các vị, một con chó, một con kiến, một con rắn, chết rồi có đời sau hay không? Có luôn đấy! Chắn chắn là có, trăm phần trăm chứ không phải chín mươi chín nữa. Nhưng do ngày xưa lúc còn nhỏ, chúng tôi đã
không hề biết điều này. Cho nên sau khi đập chết con rắn rồi tôi còn rất lấy làm tự hào khoái chí mà đi về nhà.

Nửa năm sau, tôi lên lớp sáu trung học.
Tôi có hai người anh. Anh cả lớn hơn tôi hai tuổi, anh thứ lớn hơn một tuổi. Lần nọ, tôi cùng anh cả dành đồ chơi, không nhớ lúc đó tôi đã mắng anh ấy câu nói gì mà khiến anh nổi cơn thịnh nộ - trong khi anh em tôi xưa nay chưa từng gây cãi hay đánh nhau – Sau đó anh đã ném tôi vào tường, rồi đánh rất dã man. Anh hung tợn đấm vào ngực tôi đến độ tay anh nứt tét, lòi xương ra. Lúc này đột nhiên anh sực tỉnh và hét lên một tiếng thảm thiết vì thấy tay mình xương cốt nứt tét.

Khi đó, toàn thân tôi ê ẩm, đau đớn vô cùng.Tối đó chúng tôi về nhà bị mẹ vặn hỏi. Cả hai đứa đều không dám khai thật, cùng nói dối là “bị vấp té...rồi va vào tường”. Anh đi bệnh viện, tôi cũng đi bệnh viện ... Và kể từ hôm đó trở đi, ngay năm đầu trung học, tôi đã bị cơn đau hành hạ, đau đến bao lâu? Xin thưa, tôi đau đến 35 tuổi. Suốt thời gian này, chỉ cần tôi vừa nổi cơn sân giận hay uất ức, kể cả bị cha mẹ la mắng thì tôi khởi cơn đau liền. Mỗi lần tôi lên cơn đau, anh tôi nhìn tôi buồn rầu, áy náy...vì vậy anh rất ít khi nói chuyện cùng tôi, anh luôn cảm thấy bản thân mình có lỗi. Tôi hoàn toàn không hiểu nguyên nhân cơn đau này cho đến trước khi xuất gia một tháng.

Tôi có một người bạn, anh ta có mắt âm dương, nghĩa là nhìn được cả hai cõi sống và chết. Anh ta không phải là tín đồ Phật giáo nhưng lại có khả năng ngoại cảm này. Người ta nhìn thấy thần, còn anh ta thì nhìn thấy quỷ, độc đáo lắm phải không. Có một lần nọ, khi đang đi bên cạnh anh ta, tôi nói với anh rằng tôi sắp xuất gia:
- Sau này tôi sẽ không còn đi chơi cùng với anh nữa, vì sắp cạo đầu rồi.
Anh bạn ngoại cảm này nhìn thấy được những điều mà mắt thịt chúng ta nhìn không thấu. Anh ta bảo tôi:
- Ối chà! Chú mày thường đau ở tim, nơi vùng ngực, đau ghê lắm phải không?
- Dạ phải.
Tôi thấy có một con rắn hung tợn đang cắn xé ở đó. Đây chính là nguyên nhân đau đớn của chú.

Tôi bảo:
- Anh nhảm nhí gì vậy! Rắn nào mà cắn em chứ? Đây là do hồi nhỏ anh cả đánh em, tạo thành nội thương đó mà.
Anh mỉm cười nói:
- Điều này chú không biết đâu!
Tôi thầm nghĩ: “Đâu phải anh ta nói gì cũng đúng?”
Nhưng thật lạ lùng, anh vừa dứt lời thì tim tôi bắt đầu nhói đau. Tôi thấy rất ngạc nhiên. Bình thường phải có lý do gì đó thì mới làm tôi khởi
phát cơn đau. Thế mà bây giờ khi anh vừa nói xong thì tôi cảm thấy đau ngay lập tức!

Anh liền hỏi:
- Trong đời, chú có từng giết qua con rắn nào không?
- Dạ có! – Tôi vừa đáp xong thì cảm thấy tim lại đau nhói lên...
Anh giải thích:
- Điều này rất dễ hiểu. Thật ra, con rắn đó sau khi bị chú giết chết rồi, nó đọa vào cõi quỷ (vẫn mang hình hài rắn)....
Ngay khi đó, ngực tôi liền đau kinh khủng. Nghe anh ta giải thích xong, cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra nguyên nhân...Con rắn đó từ lúc vô duyên vô cớ bị tôi đập chết đi rồi thì nó liền đầu thai vào cõi quỷ. Nếu nó mà tiếp tục đầu thai làm rắn thì nhiều nhất là gặp tôi, nó sẽ mổ cho một phát. Còn nếu đầu thai làm chó thì gặp tôi nó sẽ cắn, kết ác duyên cùng nhau. Nhưng con rắn này vừa đầu thai vào cõi quỷ lập tức đã có thể báo thù. Nó báo thù thế nào ư?

Tức là hồi năm tôi học trung học, như tôi đã kể, anh tôi vì một chuyện vặt vãnh nhỏ xíu mà đánh tôi một trận nhừ tử. Theo lời anh bạn giải thích thì đó là do hồn quỷ con rắn đó đã gá vào cánh tay phải anh tôi. Bởi hồi ban đầu chính tôi đã dùng tay phải cầm đá đập con rắn chết, tôi đập nó bao nhiêu lần thì khi báo thù, con rắn nó đã mượn cánh tay phải anh cả tôi – dồn “lực hận” vào đó rồi đánh tôi, cho tôi ăn đòn trở lại. Nó đã khiến anh cả đấm mạnh vào ngực tôi đến mức tét cả xương tay mà bản thân anh cũng chẳng hề hay biết. Do vậy mà tôi bị nội thương. Lý do vì sao tôi bị đau suốt hai mươi mấy năm, cuối cùng cũng đã hiểu rõ. Sau khi minh bạch sự việc rồi, tôi liền quỳ xuống. Anh bạn ở cạnh cũng giúp tôi lập cách siêu độ cho con rắn, nhưng không có tác dụng gì. Thế là tôi lại quỳ xuống và quán tưởng như có con rắn đang ở trước mặt mình. Tôi cúi đầu trước nó, thốt lời ăn năn xin lỗi như thế này:
- Thưa bạn, tôi không hề biết là bạn đã đau đớn nhiều như thế. Tôi không hề biết rằng khi tôi giết bạn rồi, bạn trở thành thống khổ như thế. Tôi hiện tại cũng rất khổ tâm vì lỗi lầm thời thơ ấu ngu si đã làm tổn hại bạn. Giờ phút này, tôi xin cúi đầu thành tâm nhận lỗi trước bạn. Ngày xưa tôi dùng đá đập bạn bao nhiêu lần thì ngày nay tôi xin khấu đầu trước bạn ngần ấy cái...Sau đó tôi khấu đến đầu sưng lên chảy máu. Sau khi dập đầu tạ tội xong, tôi phát nguyện:
- Kể từ nay trở đi tôi tuyệt đối không bao giờ sát sinh hại mạng. Kể từ nay trở đi tôi tuyệt đối không bao giờ nổi giận (lúc đó tôi cũng sắp xuất gia rồi nên tôi phát thệ như vậy).
Trong khoảnh khắc đó, tôi đã tụng Bát Nhã Tâm Kinh nhiều lần và hồi hướng cho con rắn. Xong xuôi, tôi đứng dậy, thì bỗng thấy trọn cả lồng ngực và con tim trở nên mát mẻ dễ chịu hơn bao giờ hết, không còn đau đớn, thoải mái cực kỳ...Kể từ ngày hôm đó cho đến nay, tôi hoàn toàn không bị hành đau đớn gì nữa cả.
Quý vị ơi, đối với tôi mà nói, một lỗi lầm tưởng là quá bé nhỏ, cỏn con này, không ngờ lại có sức ảnh hưởng trầm trọng, gieo đau đớn cho thân xác đến suốt mấy mươi năm, chỉ vì lỗi giết một con rắn. Có đáng sợ không? Rất đáng sợ! Vì vậy mong quý vị hãy cẩn thận, đừng tạo nghiệp sát sinh để rồi ôm lấy Quả báo ác.

Bây giờ, tôi xin kể cho quý vị nghe thêm về một người bạn của tôi, một năm thì bị khó thở hết sáu tháng.Đi bệnh viện khám, chạy chữa đông
tây y đủ hết vẫn không bớt bệnh.Có lần đang trò chuyện anh bị sặc sụa, nghẹt thở, bèn hỏi tôi:
- Có cách gì trị chăng? Chắc đây là nghiệp chướng của tôi.
Tôi bảo:
- Nếu là nghiệp chướng thì cũng phải tìm cho ra nguyên nhân. Nhất định là có nguyên nhân. Anh hãy nhớ kỹ lại xem, trong đời này anh có
giết qua loài vật nào không và đã giết bao nhiêu?
Anh nói:
- Có, hồi đó tôi ở quê, nhà rất nhiều chuột. Ba mẹ tôi phải bẫy chuột và bắt được rất nhiều. Biết tôi ưa nhận nước chuột nên họ giao tôi đem cả lồng chuột ra dìm xuống sông. Tôi đã khiến chuột sặc sụa không thở được và chết đuối cả đám...Hễ chúng chưa chết thì tôi nhất quyết chẳng chịu lấy cái lồng chuột lên...Có lẽ vì vậy mà giờ bị báo ứng thế này!
Anh bạn tôi hàng ngày luôn sặc sụa vì nghẹt thở đến dở sống dở chết. Chư vị có thấy đáng sợ không? Tôi kể ra câu chuyện này không phải để dọa chư vị đâu, mà muốn cho các vị hiểu rõ Nhân quả báo ứng tơ hào không sai. Mong quý vị đừng sát sinh và mưu sinh bằng những nghề như thế.Hãy tự bảo vệ tốt cho mình.
* Sư Hải Đào là một vị xuất gia phóng sinh rất nhiều. Có một bài báo tường thuật Sư hướng dẫn người phóng sinh rất ấn tượng, vì buổi phóng sinh có đông người tham dự, cực kỳ vĩ đại và trang trọng. Trong số thủy tộc được thả còn có các động vật hoang dã và một con bò có mang. Khi được phóng sinh, nó đã hướng về Sư và quỳ xuống cảm tạ (bài báo đó có chụp hình lại)... ngoài ra Sư còn viết và biên soạn rất nhiều sách về báo ứng phóng sinh. Mong rằng câu chuyện của Sư sẽ đem lại nhiều lợi ích lớn cho tất cả mọi người.

Nguồn: Bệnh viện trả về, Phật pháp cứu sống - Quang Tử.

Nam Mô A Di Đà Phật

Háo Sắc Quỷ(Những ai nặng dâm dục thì nên đọc bài này)Nguồn gốc:- Háo Sắc Quỷ là thành viên của Ngạ Quỷ Bộ.- Chúng sinh ...
27/04/2026

Háo Sắc Quỷ

(Những ai nặng dâm dục thì nên đọc bài này)

Nguồn gốc:

- Háo Sắc Quỷ là thành viên của Ngạ Quỷ Bộ.

- Chúng sinh khi còn sống nơi thế gian hữu tình, để thân tâm của mình nuông chiều theo lòng ham mê sắc dục một cách mù quáng điên cuồng, đến mức không còn làm chủ thân tâm, vì sự thỏa mãn tham muốn ấy mà gây hại đến xung quanh. Khi kết thúc thân mạng, âm linh như vậy trở thành Ngạ Quỷ khao khát được thỏa mãn tham muốn về sắc dục, nên gọi là Háo Sắc Quỷ.

- Người thường xuyên dễ duôi, nuông chiều bản thân theo xu hướng được thỏa mãn dục tình của thân mình, lại tự làm khổ thân tâm mình bởi việc tự giải quyết nhu cầu tâm sinh lý ấy quá độ, khiến cho thân thể tổn hao tinh huyết đến kiệt quệ sinh lực, tinh thần u mê mờ mịt chẳng còn biết đến đời sống vật chất tinh thần chi nữa. Đến khi kết thúc thân mạng của mình trong mệt mỏi suy kiệt, âm linh ấy có xu hướng trở thành Háo Sắc Quỷ.

Hình dạng, tính chất đặc trưng

- Háo Sắc Quỷ đa phần thị hiện hình dáng nam nhân, trường hợp Háo Sắc Quỷ mang dáng dấp nữ nhân hay phi nhân rất hiếm khi xuất hiện trong Tam Giới.

- Toàn thân Háo Sắc Quỷ ốm yếu, xanh xao nhợt nhạt, ánh mắt u tối, lờ đờ như người nghiện thuốc phiện. Đồng tử trắng dã, chỉ còn một chút xíu tròng đen.

- Phần bụng phình to ra.

- Đầu lởm chởm thưa thớt, chỉ còn một ít tóc.

- Các đầu móng tay dài, hơi nhọn.

- Nơi miệng thường hay nhỏ nước dãi.

- Một số hoàn cảnh đặc biệt, khi muốn tiếp cận để ám nhập ai đó, hay là tìm cách giao hoan qua hình thức bóng đè lên người đang nằm ngủ, hoặc dụ dỗ họ xuôi theo những tham muốn dục tình của mình. Háo Sắc Quỷ cố gắng thị hiện thân ảnh đẹp đẽ, gợi cảm, khiến người nhìn thấy trong lúc mơ màng, thân tâm thiếu tỉnh táo thì bị thu hút và dễ dàng chiều theo các tham muốn ấy.

- Khi nhìn thấy người có tâm tình dễ dàng rung động trước các sự gợi cảm về hình thể sắc đẹp bên ngoài, Háo Sắc Quỷ sẽ tiếp cận, đeo bám gần bên người ấy. Khi người ấy có sự rung động ham thích, cảm giác vui thú khi được nhìn hay thực hành các hành vi thỏa mãn tham luyến sắc dục, Háo Sắc Quỷ cũng sẽ phần nào được thỏa mãn theo rung động tâm thức của người đó. Vậy nên hễ những ai có sự tham muốn sắc dục, nếu không tìm cách tự thay đổi bản thân, giảm bớt và xả bỏ những tham muốn ấy, người đó sẽ tự chiêu cảm lôi kéo các Háo Sắc Quỷ tiếp cận với mình. Cứ như vậy, cả hai cùng nhau cộng hưởng rung cảm dục tình tham luyến, mỗi ngày một sâu dày, cho đến khi Háo Sắc Quỷ dễ dàng ám nhập vào thân xác người đó, chi phối hoặc làm chủ hoàn toàn thân tâm người đó, để có thể tự mình trải nghiệm lại cảm giác thích thú của việc thỏa mãn sắc dục. Lúc bấy giờ, tuy một thân xác nhưng có hai phần chơn hồn cùng tá túc.

- Do Háo Sắc Quỷ phóng dật bừa bãi, đi khắp nơi để thỏa mãn tham muốn sắc dục của mình, từ đó thân thể ấy suy kiệt nhanh chóng, cho đến khi thân tâm đều kiệt quệ, mắc nhiều bệnh do hoang lạc quá độ, trí não mờ mịt hoàn toàn, rồi kết thúc thân mạng của mình trong bộ dạng xanh xao ốm yếu khó coi. Chơn hồn người đó cũng bị chiêu cảm, trở thành Háo Sắc Quỷ chơi chung với các Háo Sắc Quỷ đã từng ám nhập chi phối thân tâm của mình.

- Háo Sắc Quỷ có thể ám nhập vào người bình thường, rồi tự dùng tay chân sờ soạng thân thể người ấy để thỏa mãn tham muốn sắc dục.

- Háo Sắc Quỷ có thể trở thành cái bóng đè người đang nằm ngủ, khiến họ mệt mỏi uể oải, lại thường mơ màng nhìn thấy đang giao hoan với người nào đó mà không nhìn rõ được khuôn mặt.

- Nhiều trường hợp di mộng tinh lúc ngủ ở cả nam lẫn nữ có liên quan đến tác động của Háo Sắc Quỷ lên thân tâm của người ấy.

- Khi Háo Sắc Quỷ ám nhập, tiếp cận tác động đến tâm sinh lý của người có xu hướng tham muốn dục tình, người đó dễ dàng gây nên ác nghiệp khi tìm cách thỏa mãn dục tình của mình với cả ấu nhi, lão nhân già yếu và động vật hay đồ vật nào ở gần mình, cảm thấy có thể giúp mình thỏa mãn được.

- Những người thường nói chuyện về các đề tài dục tình như là thói quen khó bỏ, hoặc hay nghe, xem các thể loại phim, ảnh, tượng, sách truyện có các âm thanh, hình ảnh gợi tình, kích thích ham muốn của bản thân thì dễ dàng chiêu cảm Háo Sắc Quỷ tiếp cận, cùng nhau tìm cách thỏa mãn các tham muốn dục tình ấy.

- Các Háo Sắc Quỷ thường tồn tại chung đụng, nhập nhằng với chúng sinh Hạ Giới. Nơi Trung Giới linh giới thì họ thường chơi chung với nhau, theo từng nhóm nhỏ khoảng chừng 2-7 cá thể.

- Hầu hết chúng sinh trong khắp Tam Giới đều xua đuổi Háo Sắc Quỷ, không thích thân cận với họ. Ngay đến các dạng tồn tại quỷ mị thường lấy việc chọc phá, gây hại kẻ khác làm sự thích thú cho bản thân cũng chẳng ưa thích gì việc chơi chung với chủng loại này. Vì Háo Sắc Quỷ chẳng có được khả năng, thần thông gì đặc biệt cả, chỉ có tính háo sắc khiến họ trở nên mất tự chủ, mất kiểm soát tâm thức của mình, cho nên làm đồng bọn với họ để ám hại kẻ khác cũng dễ dàng bị họ rời bỏ, hoặc phản bội chỉ vì tham muốn sắc dục. Cho nên việc chơi chung với họ hoàn toàn không nhìn thấy được lợi ích chi cả.

- Khi Háo Sắc Quỷ bị chúng sinh xua đuổi quá nhiều, bị ruồng bỏ, bị hắt hủi, bị khinh miệt hay là bị hành hạ đến khổ não vô cùng, hoặc tự cảm thấy chán ngán việc chọc ghẹo hay tìm cách thỏa mãn các tham muốn dục tình của mình… từ đó tâm tình của họ dần tịnh lặng lại. Họ dần buông xả được các tham muốn ấy, quán chiếu duyên nghiệp bản thân một cách rõ ràng, nghiêm túc thay đổi tâm thức của mình. Lúc ấy, họ sẽ chuyển sinh sang một dạng tồn tại khác.

Họ hồi hướng về việc tu tập để trở nên tinh tấn hơn nơi cõi vô hình, hoặc đầu thai chuyển kiếp để được học hỏi thêm về ý nghĩa lẽ sống trong Tam Giới.

- Háo Sắc Quỷ là dạng tồn tại rất yếu đuối, nhút nhát, sợ hãi trước các sự thị hiện phẫn nộ tướng. Khi họ bị đe dọa, hoặc nhìn thấy phẫn nộ tướng của ai đó ở gần mình, hay là nghe mấy câu kinh, thần chú, tiếng chuông, mõ thì họ sẽ bỏ chạy.

* Hiếm có pháp sư nào bắt được Háo Sắc Quỷ

Như đã nói bên trên, Háo Sắc Quỷ vô cùng nhút nhát, nên chỉ cần họ nghe thấy, cảm ứng rằng người mà họ đang ám nhập sẽ tìm các pháp sư trừ tà, hay là đi chùa, nhà thờ, đền thờ… để hóa giải thì tự nhiên họ rời đi chạy trốn, chứ chẳng bao giờ ở lại tiếp tục ám nhập để bị người dùng pháp trừ tà xua đuổi.

Phương thức giao tiếp, hóa giải

- Người bị Háo Sắc Quỷ gây nên hiện tượng bóng đè, mơ màng nhìn thấy giao hoan với người lạ không rõ mặt.

Trước khi ngủ nên ăn mặc kín đáo, tịnh tâm, định thần bằng cách nghĩ về những việc tích cực, vui vẻ, hoặc trì kinh, niệm chú tùy thích theo niềm tin của mình vào bất kỳ vị nào để thân tâm an tịnh, Háo Sắc Quỷ không tác động được.

- Người bị ám nhập trực tiếp, không làm chủ bản thân mình được, tự mình thỏa mãn tham muốn của thân mình một cách mù quáng lên chính mình.

Cần tắm gội sạch sẽ, thường xuyên ở nơi đông người, hạn chế ở một mình, thường xuyên nghĩ đến các việc tích cực, không suy nghĩ về các sự thỏa mãn tham muốn.

- Người thường hay quấy rối kẻ khác để thỏa mãn bản thân, nếu không tự mình thay đổi chính mình thì cũng chính là Háo Sắc Quỷ trong mắt chúng sinh vậy.

Nguồn: Tam Giới Toàn Thư.

Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát

Đừng dùng Phật pháp để phán xét người khác.Có một điều rất dễ mắc phải khi bắt đầu học Phật. Ta hiểu được một chút về đú...
26/04/2026

Đừng dùng Phật pháp để phán xét người khác.

Có một điều rất dễ mắc phải khi bắt đầu học Phật. Ta hiểu được một chút về đúng – sai, về nhân – quả, về tham – sân – si rồi vô tình dùng chính những điều đó để nhìn người khác.

Ta thấy ai đó nóng giận, liền nghĩ: “Người này nhiều sân.” Thấy ai đó hơn thua, liền cho rằng: “Người này còn chấp.” Ta tưởng mình đang hiểu đạo nhưng thật ra, ta đang rơi vào một dạng chấp vi tế.

Trong lời dạy của Đức Phật, tu không phải là để nhìn ra lỗi của người, mà là để thấy rõ chính mình. Hiểu mà không chuyển hóa bản thân, thì cái hiểu đó chỉ làm lớn thêm cái tôi.

Phật pháp không phải là công cụ để đánh giá ai đúng – ai sai. Phật pháp là con đường để mỗi người tự soi lại mình. Khi bạn thấy người khác sai, đó là cơ hội để bạn nhìn lại:

“Nếu là mình, mình có khác không?”
“Trong mình có phần nào giống vậy không?”

Người thật sự hiểu đạo, không nói nhiều về lỗi của người khác. Họ lặng lẽ sửa mình. Họ bớt đi sự phán xét. Họ nhìn đời bằng sự cảm thông nhiều hơn.

Càng học Phật mà càng thấy mình đúng,
càng thấy người khác sai thì có lẽ, mình đang đi lệch hướng. Bởi vì hiểu đúng Phật pháp, là nhẹ lại, không phải là nặng thêm.

Người hiểu đạo lý nhà Phật , khi thấy ai phạm lỗi …. Chúng ta chỉ khởi tâm thương và mong cho người ấy đừng tái phạm và nhờ ơn Tam Bảo gia hộ cho người biết Phật Pháp mà tu hành vậy

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

(DangHaThienTrang)

CHƯ THIÊN TRONG ĐỊA NGỤCNăm ấy tôi chỉ mới bốn, năm tuổi, ham chơi, biếng ăn nên khi bà ngoại từ Huế vào Sài Gòn thăm, m...
25/04/2026

CHƯ THIÊN TRONG ĐỊA NGỤC

Năm ấy tôi chỉ mới bốn, năm tuổi, ham chơi, biếng ăn nên khi bà ngoại từ Huế vào Sài Gòn thăm, mỗi chiều , từ nhà,
ngoại thường dẫn tôi ra ngoài bờ sông Bạch Đằng( nay gọi là sông Sài Gòn)để đút cơm cho tôi ăn.

Một buổi chiều nọ, trong khi tôi vừa nhai cơm vừa nhảy lò cò chơi một mình, bất giác nhìn qua ngoại. Thấy bà đang chắp tay niệm Phật, thay vì thúc hối tôi ăn cơm như mọi ngày, tôi chạy ùa đến lay ngoại vừa kêu lên: “ Mệ, sao vậy mệ?”. Ngoại tôi mắt vẫn nhìn lên trời và nói khẻ: “ Niệm Phật đi con”. Tôi nhìn theo ánh mắt của ngoại, thì trên bầu trời chiều nhạt nắng hình ảnh một đoàn Vị Phật mặc áo vàng , cánh tay trần, ngồi xếp bằng trôi qua chầm chậm . Tuy còn nhỏ, không biết gì nhiều về Phật Pháp ngoài những câu chuyện cổ tích mẹ và bà kể về ông Bụt , bà tiên đầy những phép mầu giúp người khốn khó, tôi vẫn biết đây là điều huyền diệu, vì thế tôi bắt chước theo bà chắp tay niệm Phật . Và cho dẫu ngoại tôi dặn đừng kể với ai, nếu không thì sau này không bao giờ trông thấy Phật nữa, nhưng trước chuyện kỳ lạ như vầy, làm sao tôi giữ kín được lâu. Quả nhiên, trong suốt mấy chục năm sau đó, cho dẫu hàng ngàn lần tôi nhìn lên trời với ước mong nhìn thấy Phật, nhưng vẫn hoài công.

Có lẽ những ai đã trải qua trận đại dịch Covid19 năm 2020, 2021 ở Sài Gòn thì mới hình dung ra được thế nào là địa ngục. Người người như bị giam cầm sau những hàng rào dây kẽm gai…chờ chết. Dịch bệnh lây lan, không đủ thuốc thang, ai ai cũng chỉ còn trông chờ vào sả, gừng , chanh. Dịch đến thất nghiệp, việc làm không có, bán buôn không được nhưng tiền nhà trọ thuê phải trả, cơm phải ăn . Đói la liệt! Người chết la liệt ! Ban đầu còn hòm gỗ tạp, sau đó thì chỉ đựng vào bao giấy, chờ thiêu. Bệnh viện chỉ tập trung chữa trị covid, còn những bệnh khác , thậm chí cấp cứu cũng khó vào được vì hầu hết y bác sĩ đều được tận dụng phục vụ bệnh dịch…

Đáng sợ là đâu chỉ mỗi MA DỊCH. Nhiều con MA lợi dụng lúc bà con khốn khó cũng nổi lên để ăn chận, để ra uy, để bắt chẹt kiếm tiền…

Nhưng khi lực lượng MA QUỶ trổi dậy, thì cùng lúc CHƯ THIÊN cũng xuất hiện. Thay vì mang gươm giáo chống lại bọn quỷ dữ, vũ khí của các CHƯ THIÊN chỉ là tình thương.

Tôi quản lý ba quán cơm từ thiện Nụ Cười 1; NC2 và NC6 ở tại ba quận khác nhau. Trước dịch, mỗi quán phải có ít nhất 6 nhân viên mới làm kịp khoảng 400 suất ăn để phục vụ bà con bữa cơm trưa. Mùa đại dịch, số suất cơm ở mỗi quán hàng ngày tăng lên 800, 900 suất vì ngoài khách vãng lai, còn phải đóng hộp mang đến các bệnh viện dã chiến cho y, bác sĩ, bệnh nhân và các khu bà con bị phong toả, cách ly. Ngoài ra, quán còn phải mang gạo, sữa, tiền, rau củ quả đến những xóm trọ nghèo, đầy những bà con thất nghiệp thiếu đói.

Thế nhưng giấy phép đi đường để đến quán nấu cơm, đi cứu đói thì xin khó vô cùng. Chật vật mãi chúng tôi mới xin được 8 người. Nghĩa là nhân lực chỉ còn non phân nữa.

Để cả ba quán cùng hoạt động được, dù giới nghiêm, không ít anh chị em trong quán từ 4 giờ sáng đã canh lúc ngoài đường, các nhân viên công lực trực đêm say ngủ , họ lén đến quán này nấu cơm và thức ăn xong vội chạy qua quán khác nấu tiếp để kịp 9h cho cơm vào hộp.

Cực là vậy, song thay vì tìm cách nghỉ ngơi, các bạn không chỉ luôn tìm cách nấu món gì ngon để tận dụng số rau, củ đang rất hiếm hoi( vì trong mùa dịch đâu có ai bán mà mua) do các nhà hảo tâm từ khắp nơi trong cả Nước ủng hộ quán nấu cho bà con. Các bạn còn tỉ mẫn tỉa rau củ thành hoa, lá cực xinh để trang trí thêm cho những khay , hộp thức ăn đầy mầu sắc hấp dẫn.

Nhìn Tâm, Phượng , Vân, Quế , Thảo, Khánh, Huệ, Vinh….những nhân viên của quán Nụ Cười 1,2 và 6 trong những ngày tháng ngày này, đầy lao lực và luôn thường trực đối diện với nguy cơ lây nhiễm…nhưng ai cũng giữ được những nụ cười tươi sáng, tôi không khỏi vừa thương yêu vừa kính phục họ.

Tiếp sức với quán trong thời gian này, còn nhiều tình nguyện viên mới toe, vô cùng dễ thương khác . Đó là Lãnh Thanh , anh chàng diễn viên , quê Thái Bình, vô cùng đẹp trai, nam chính trong bộ phim nhựa “ Thưa mẹ, con đi” và diễn viên Gia Huy trong bộ phim “ Gạo nếp, gạo tẻ” lăn xả trong mọi nhiệm vụ của quán như vác gạo, lặt rau, xắt thịt, giữ trật tự, vô hộp cơm, quét dọn…thấy thương chi lạ. Đinh Phương , cô tình nguyện viên xinh đẹp, siêng năng, khéo tay …phu nhân của một cán bộ ngành toà án , suốt trong mùa dịch( và làm cho đến giờ) luôn túc trực tiếp sức cho quán vì biết đây là lúc quán cần tình nguyện viên nhất. Đó còn là Quỳnh một nhân viên trong phòng nha. Trước và trong mùa dịch, mỗi ngày 11 giờ trưa cô bắt đầu đi làm , thì ngay từ sớm cô bé đã chạy đến quán sớm đặng phụ với mọi người.Mùa dịch , tạm nghỉ việc thì cô ở quán đến chiều cho tới khi hết việc. Đó còn là Khoa, ông chủ trẻ của một quán rượu sang trọng. Dịch đến, cậu không chỉ đến quán xăn tay áo làm tất cả mọi việc mà còn dùng xe riêng cùng với quán đi xuống tận các nhà trọ, các điểm bị phong toả , cách ly để trao tiền, thực phẩm cho người nghèo.

Bọn trẻ vừa làm vừa ca hát vừa chọc ghẹo nhau. Dường như chẳng một ai còn nhớ bệnh dịch đang rập rình trước cửa quán, mà có thể một hai ngày sau họ có thể là bệnh nhân Covid, mà lúc bấy giờ nếu bị F0, khả năng bị cưỡng chế
đưa vào bệnh viện dã chiến là có thể một đi không trở lại !

Tôi cũng làm sao quên được những nhà hảo tâm đã đi cùng tôi suốt trong những tháng dịch cao điểm. Đó là những nhà hảo tâm mà tới giờ chúng tôi chỉ biết tên, chứ chưa hề biết mặt nhau. Đó là cô bé Trần Đình Hương, thuộc công ty Việt Vision. Cô chăm chỉ đi vận động hết công ty này đến công ty khác giúp cho quán nào gạo, thịt, cá, gia vị. Đó là Thanh , giám đốc của một công ty tư nhân ở quận Bình Tân cứ một vài ngày thì í ơi qua điện thoại” Cô Châu ơi, con có một xe rau gồm….; “ cô Châu ơi, con có sữa; con vận động được gạo, trứng….” . Đó là Tổng giám đốc công ty TNHH VN VT GAS quyết định tài trợ gas cho các quán cơm Nụ Cười cho tới khi anh không còn khả năng giúp đỡ

Còn tôi thì cũng liên tục réo gọi họ khi cần “ Thanh ơi , hôm nay các em khuyết tật ở nhà May Mắn Bình Chánh thiếu rau, thịt ghê lắm, con giúp cô chở đến họ nhé”; “ Anh Tna ơi, giúp cho tôi vài chiếc xe để chở gạo, sữa đến ….cho bà con phòng trọ đang thiếu đói nha”; “ Chị Lệ ơi…, chị vận động bên trứng gà Ba Thi bán trứng giá rẻ cho quán nha…..”. Đó là những chuyến xe hàng chở khô, mắm của bà con ở Phú Yên, ở Quảng Ngãi. Đó là hàng trăm triệu của các anh chị thuộc “nhóm bạn học cũ O.F ở Cộng hoà liên bang Đức”

Tới lúc này thì tôi mới bất giác hiểu ra những VỊ PHẬT, BỒ TÁT, CHƯ THIÊN MÀ XƯA NAY TÔI VẪN MONG CẦU ĐƯỢC GẶP LẠI. HỌ ĐÃ KHÔNG XUẤT HIỆN TRÊN KHÔNG TRUNG NHƯ NGÀY CÒN BÉ MÀ TÔI ĐÃ NHÌN THẤY. HỌ ĐẾN VỚI TÔI BẰNG XƯƠNG, BẰNG THỊT. Các Chư Thiên này thị hiện dưới mọi thân phận, bên Phật cả bên Đạo. Họ đã giáo hoá cho tôi không phải bằng những bài Pháp, bài giảng như các Cha, các Sư đã dạy, mà bằng những việc làm đầy tình người.
Họ sống chói loà trong tâm khảm tôi và dạy cho tôi một bài học lớn: HÃY LẤY TÌNH THƯƠNG VÀ HÀNH ĐỘNG THIẾT THỰC GIÚP NGƯỜI KHỐN KHÓ. ĐÓ CŨNG LÀ MỘT CÁCH LÀM HỮU HIỆU ĐỂ CHỐNG LẠI VỚI CÁI ÁC,CÁI XẤU MÀ BỌN MA QUỶ ĐÃ VÀ ĐANG GIEO RẮC KHẮP MỌI NƠI.

Tác giả: Châu Phan.

Ngày mai là ngày kỉnh Mậu, ngày cúng biết ơn mẹ Diêu Trì Kim Thánh Mẫu.Mỗi tháng có 3 ngày Mậu, trong tháng 4 và 5 này, ...
23/04/2026

Ngày mai là ngày kỉnh Mậu, ngày cúng biết ơn mẹ Diêu Trì Kim Thánh Mẫu.

Mỗi tháng có 3 ngày Mậu, trong tháng 4 và 5 này, ngày dương lịch là: 4, 14, 24.

Còn lễ vật kỉnh Mậu, vào giờ Ngọ lúc 10h30 sáng, chỉ cần 6 ngọn đèn tỏ rạng, 5 cây hương thơm ; Bông hoa trà quả và 6 chung nước lọc sạch sẽ là đủ lễ rồi.

Mẫu chứng lòng người hảo tâm mà thôi chớ chẳng chuộng bạc tiền.

Những người chân thành cúng kỉnh Mậu và trì kinh Địa Mẫu, thì Mẫu sẽ bảo toàn tánh mạng chúng-sanh ở nơi xứ ấy, Mẫu giúp xoay chuyển, độ trì cho người ấy được thọ hưởng quyền cao lộc cả, thiên xuân vạn đại.

Khi được tiêu trừ nghiệp chướng rồi, cuộc sống người đó sẽ an ổn, thuận lợi, tâm trí được ổn định mà tu hành.

(Bên dưới phần bình luận có link gieo duyên nhận kinh sách Mẹ Diêu Trì từ một bạn trên FB, mọi người hữu duyên thì liên hệ bạn đó để nhận nhé).

Nam Mô A Di Đà Phật

Người không niệm Phật thì khởi tâm động niệm theo phiền não và tập khí, khiến thân tâm trở nên nặng nề, tâm tình cũng kh...
22/04/2026

Người không niệm Phật thì khởi tâm động niệm theo phiền não và tập khí, khiến thân tâm trở nên nặng nề, tâm tình cũng khó được vui vẻ. Niệm Phật không chỉ giúp khai mở trí huệ, tiêu trừ nghiệp chướng, mà còn khiến thân tâm nhẹ nhàng vì không bị vọng tưởng tạp niệm chi phối.

Niệm Phật lâu ngày, do có sự thể hội về sự yên tĩnh lặng lẽ, nên khí chất, cá tánh, tập quán và cả những thú tiêu khiển của mình dần dần thay đổi. Một người vốn nóng nảy, hấp tấp, hay so đo chấp trước với con người và sự việc, nhờ niệm Phật mà cá tánh trở nên nhu hòa, biết xem nhẹ thị phi thế gian. Vì thế, niệm Phật không những chẳng tốn sức, mà còn mang lại rất nhiều lợi ích.

Pháp Sư Huệ Tịnh - Dharma Master Huijing

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Còn nuôi hy vọng kiếp sau – là còn ngủ quên giữa lửa.Kiếp này —gặp được Phật pháp,biết giáo lý,có thực hành – mà còn trớ...
21/04/2026

Còn nuôi hy vọng kiếp sau – là còn ngủ quên giữa lửa.

Kiếp này —
gặp được Phật pháp,
biết giáo lý,
có thực hành – mà còn trớt quớt.
Ấy vậy mà… còn ngồi mơ:
“Kiếp sau mong được thân người tốt hơn, đủ duyên tu hơn, hoàn cảnh thuận lợi hơn…”

Nghe thì có vẻ dễ thương.
Nhưng sự thật – nghe xong nên lạnh sống lưng.

Vì gặp được Chánh pháp là điều cực kỳ hy hữu.
Chứ không phải chuyện muốn là gặp.
Không phải chuyện nghĩ là có.

Mà nói thiệt – kiếp sau nếu lỡ sanh vào nơi không có Phật pháp,
thì dù có làm vua, làm bà hoàng, làm thần linh…
cũng vẫn bị tà kiến dẫn đầu.

Mà tà kiến – là ông tổ của ác pháp.
Tà kiến sanh khởi – thì tất cả điều ác theo sau liền.
Một khi đã gieo những thứ đó – thì đường địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh… mở rộng như quốc lộ, và cơ hội sanh lại làm người khó như sừng bò , còn cơ hội bị đọa nhiều như lông bò, ớn chưa.

Cho nên, đừng mơ kiếp sau.
Vì mơ – là đang đi vào cái bẫy của ái dục mà mình không hề hay biết.

Đức Phật chưa từng tán thán sự tái sanh.
Dù chỉ một khoảnh khắc hiện hữu –
Ngài cũng gọi đó là hôi thúi.

“Ví như một chút nước tiểu có mùi hôi thúi,
một chút nước miếng có mùi hôi thúi,
một chút mủ, một chút máu – đều hôi thúi.
Cũng vậy, Như Lai không tán thán sự hiện hữu,
dầu cho chỉ trong thời gian búng ngón tay.”
(Tăng Chi Bộ )

Mà mình – biết giáo pháp, biết rõ sinh tử là khổ
mà vẫn nuôi hy vọng có một kiếp sau “ngon lành hơn”…
thì đúng là đang tự tô son cho cái hôi thúi mà Đức Phật đã khuyên phải đoạn tận.

Nếu đã biết Pháp – thì đừng nằm mơ nữa.
Hãy siêng năng thực hành thường xuyên.
Vì cơ hội được làm người, biết Chánh pháp không dễ.

Mơ kiếp sau – là mơ giữa lửa.
Mà trong giấc mơ đó,
tham ái là người viết kịch bản,
còn vô minh là đèn sân khấu.

(Tk Pháp Quang)

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mỗi con người đều có Phật tánh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share