29/07/2023
CHÁNH TRI KIẾN
1. Chánh Kiến là gì?
Chữ “Chánh Kiến” này bà con mình đi chùa, xem kinh, nghe giảng nhiều lắm rồi, tôi vẫn phải nhắc lại. “Chánh Kiến” là nhận thức đúng đắn. Không có chuyện gì trên đời này mà không cần đến nhận thức đúng đắn. Mình uống thuốc Nam chữa bệnh cũng cần nhận thức đúng đắn, chứ không phải ai bày cái gì mình cũng uống. Mình phải biết rõ:
- Cây đó có những thành phần, dược tính như thế nào?
- Khi mình uống vào nó giúp mình chữa bệnh gì?
- Có tác dụng phụ hay không?
Mình phải biết ít nhất là chừng đó, đó là nhận thức đúng đắn. Còn người ta bày mình uống mà mình mù tịt, không biết cái gì cứ nhắm mắt mà uống thì đối với tôi đó là một sự liều lĩnh, bởi vì cái mạng của mình không phải là con chuột bạch.
Đó là nói về chuyện sinh học, nói về mặt tâm lý còn quan trọng cỡ nào nữa. Chúng ta không thể nào dễ dàng đi theo một cái đường lối văn hóa, tôn giáo, chính trị, học thuật, kể cả khoa học, chủ trương nào đó mà mình mơ hồ về nó thì cái đó là chuyện rất là đáng tiếc, đáng sợ.
Nếu mình thấy đời sống tâm linh là chuyện cần thiết, cái già, bệnh, chết và sự sinh tử là chuyện quan trọng, đáng để lưu tâm thì bắt buộc chúng ta phải có một đời sống tâm linh (dầu theo Chúa hay theo Phật).
Bây giờ mình nói người theo Phật đi!
Nếu mình thấy chết rồi là hết, trở về đất, đá, cây cỏ thì không còn gì để nói, nhưng giả định như mình thấy đằng sau cái chết còn có cái gì đó dầu mình không rõ lắm, nhưng mình cũng ngờ ngợ lỡ nó có thì sao? Thì cái ngờ ngợ như vậy đó thì trong Kinh gọi là Paralokavajjabhayadassavī nghĩa là người biết ưu tư, trăn trở, biết bận tâm cái chuyện đằng sau cái chết (Paraloka là đời sau kiếp khác). Chứ mình sống cái kiểu hiện sinh, bất chấp, biết bây giờ thôi, thì thôi tôi không có gì để nói. Đến với đạo Phật chuyện đầu tiên là anh phải có cái thao thức nhất định về thân phận, về kiếp đời nhân sinh của anh cái đã mà theo trong Kinh gọi đó là cái nhận thức đầu tiên là “Khổ Đế”: Thấy rằng sự hiện hữu của mình là sự vô vị, tẻ nhạt, vô nghĩa, vô ích, chẳng qua mình ham thích cái này cái kia thì mình thấy nó quan trọng chứ nếu mà nói rốt ráo theo Kinh thì do: Tiền nghiệp đời trước mà bây giờ mình phải có mặt ở một cái không gian, hoàn cảnh, môi trường sống (gồm nơi chốn mình ở, người thường xuyên gặp gỡ), khuynh hướng tâm lý nào đó. Nghĩa là, khi đã vào trong một cảnh giới, môi trường sống, điều kiện sống và không gian sinh hoạt nào đó mà mình thích, ghét, quan tâm, thờ ơ, hờ hững cái gì,..thì chính vì cái khuynh hướng tâm lý đó + tiền nghiệp + môi trường sống, 3 cái này nó mới khiến cho mình thích cái này, ghét cái kia, mà hễ mình thích ghét cái gì thì mình thấy cái đó quan trọng.
- Cái mình cần theo đuổi là cái quan trọng.
- Cái mình cần trốn chạy cũng là cái quan trọng.
Từ đó cái thang giá trị nhân sinh của mình nó khác đi. Mình thấy rõ ràng:
- Có người họ chỉ lưu tâm vấn đề ăn ngon, mặc đẹp.
- Có những người lưu tâm vấn đề ưu thời mẫn thế, chính trị xã hội.
- Có những người họ lưu tâm đến vấn đề tâm linh, tinh thần, tôn giáo, tín ngưỡng.
Anh em một nhà, một cha, một mẹ, một dòng máu, huyết thống vậy mà mình còn có những điểm ưu tư, nặng lòng khác nhau.
Ở đây cũng vậy, nhận thức đúng đắn là việc rất quan trọng. Bởi vì nếu không có nhận thức đúng đắn thì tất cả chúng ta đều giống nhau ở một điểm chung, một cái mẫu số chung, đó là sanh ở đâu là chết dí, chết bẹp ở đó!
Ví dụ:
+ Làm con ruồi thì mình chỉ tập trung vô đống rác, vật dơ thôi.
+ Làm con người mà hễ là người Châu Á mình có những ưu tư kiểu người Châu Á.
+ Làm người Âu Mỹ mình có những ưu tư kiểu Âu Mỹ.
Mình có những cái thích, ghét để mà suốt một đời này mình trốn chạy và theo đuổi rồi mình tưởng đâu là hay nhưng thật ra thì mình không khác con ruồi chỗ nào hết! Nó mang thân phận con ruồi với những những đặc điểm sinh hoạt và đặc trưng sinh học thì nó phải có những cái nó thích và ghét, y như mình vậy, mình cũng đói ăn, khát uống, giao phối và tự vệ,..có bao nhiêu đó! Con thú cũng có bấy nhiêu đó, cũng đói ăn, khát uống, giao phối và tự vệ, hết!
Cho nên, mình phải cần có cái khác hơn những loài kia.
Đó là: “Nhận Thức Đúng Đắn”, nó khác với nhận thức sai lầm.
Nhận thức đúng đắn có từ chuyên môn là: “CHÁNH KIẾN” (right view: cái nhìn đúng đắn).
Nó là một điều kiện tiên quyết, bắt buộc trong hành trình giải thoát.
Nếu chúng ta thấy cái hình hài, thân phận, hiện hữu này là cái gì đó cần phải bỏ lại, cần phải vượt qua thì giải thoát là một cứu cánh, mà “Chánh Kiến” là một trong những điều kiện tiên quyết để mà thực hiện hành trình giải thoát đó.
Trong chú giải, giải thích rõ ràng lắm chứ không nói mơ mơ hồ hồ như mình.
2. Chánh Kiến gồm những gì?
Trong bài kinh này, CHÁNH KIẾN phải gồm có 2 nhận thức:
• Nhận thức thứ 1: Kammassakatāñāṇa (trí Nhân-Quả). Còn gọi là trí tuệ trong nghiệp lý.
Biết rõ chính mình là người kế thừa và chịu trách nhiệm hoàn toàn vào tam nghiệp của mình (nói, làm, suy tư) dầu thiện hay ác, ít-nhiều, nặng-nhẹ, dù chỉ là một suy nghĩ thoáng qua... Cha mẹ để lại gia tài cho con cái, còn mình để lại cho hậu thân, kiếp lai sinh của chính mình những gì mình đã nói, làm, suy tư trong kiếp này.
• Nhận thức thứ 2: Saccānulomikañāṇa (Nhận Thức Thuận Ứng Với Tinh Thần Tứ đế) (Saccā là tứ diệu đế. Anuloma là thuận ứng).
Cái trí thứ hai này mới quan trọng. Trí thuận ứng với tứ đế là:
📌 Sự thật thứ 1 (Khổ đế): Nhận thức được rằng mọi hiện hữu là khổ. Bất cứ một hiện hữu nào, dầu đó là sự hiện hữu của một vị Phật, hễ có mặt trên đời này từ tâm lý đến sinh học.
Khổ gồm có: Khổ cảm giác và khổ bản chất.
• Khổ cảm giác là tất cả những gì khó chịu về thân và tâm: Đau đớn, tê mỏi, nhức buốt, quằn quại, giẫy giụa, mất ngủ, căng thẳng,..
• Khổ bản chất là cái gì mà nó là bất toàn, bất trắc.
Trên đời không có cái gì nằm ngoài 2 cái này.
Một là thuộc về khổ cảm giác, không thì nó phải là khổ bản chất.
Bây giờ đang nhà cao, cửa rộng, đẹp, trẻ, khỏe, giàu, mình đâu thấy khổ cảm giác nhưng mà đó là khổ bản chất. Vì những thứ mình có nó luôn luôn trong tình trạng bất trắc và bất toàn.
Các vị đừng có nói với tôi: “Tôi có 3 vòng, 6 múi có nghĩa là tôi ngon”. Không có chắc! Đó là chuyện của sáng nay, chứ chiều nay tôi không biết chuyện gì xảy ra vì bản thân sự bất trắc, bất toàn ấy nó là cái khổ. Đó là gần, chưa kể mai này mà tắt thở một phát rồi thì đi về đâu chỉ có trời biết!
Sáng nay làm đại gia, mai làm con ruồi, con giòi. Cái đó khó nói lắm! Rất là khó nói! Bởi vì kiếp sau của mình có thể là chiều nay, tối nay, khuya nay, ngày mai, ngày mốt, tuần sau hoặc tháng tới, chứ đừng nói kiếp sau nghĩa là vài chục năm nữa thì cái đó là cực kỳ lạc quan kiểu nông nổi chứ thật ra kiếp sau của mình có thể chỉ là 15 phút nữa là qua tới kiếp sau rồi.
Cho nên, mọi hiện hữu, dầu mang hình hài nào đi nữa, hễ còn thân nhân loại đều là khổ:
* Nếu là phàm, thì còn thích-ghét, buồn-vui, bất toại-như ý (mà như ý thường ít hơn bất toại), già, bệnh, chết, sa đọa.
* Nếu là thánh, thì không còn sa đọa nhưng còn đói, lạnh, bệnh tật, già nua, đau nhức, tê mỏi, xê dịch, di chuyển khó khăn, trên nói dưới không nghe, cái đầu nó đi mà cái chân nó không thèm dở lên.
Giả định chúng ta có là Tiên Đồng Ngọc Nữ sống hằng tỷ năm:
+ Được sống chỗ mình thích, ăn, uống, sở hữu cái mình muốn, ở gần người mình thương, rồi thì sao?
+ Cứ kéo dài một tỷ, hai tỷ, một ngàn tỷ, năm ngàn tỷ, 1 triệu tỷ năm, rồi thì sao? Nó cứ lặp đi lặp lại hoài như vậy.
Chưa hết! Nói một cách rốt ráo, tại sao chúng ta thích?
Là bởi vì do cái tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý và môi trường sống mà chúng ta thích này ghét kia. Cái thích ghét của chúng ta nam nữ không giống nhau. Trình độ văn hóa, bối cảnh xã hội, đất nước, thời tiết, khí hậu, điều kiên, tình trạng, thể trạng, não trạng, tâm trạng của mình mỗi lúc... Tất cả những cái này quyết định chúng ta thích gì và ghét gì. Hễ mình có được cái mình thích thì gọi là “hạnh phúc”. Cho nên tất cả những cái được mình gọi là “hạnh phúc” rất là ước lệ, rất là tương đối.
Có những người trong room này bây giờ là đại gia, tôi giả định một tháng họ kiếm được vài trăm triệu. Họ có một gia trang tuyệt hảo ở bờ biển, trên Đà Lạt, ở Bảo Lộc mát lạnh, thơm ngát. Họ có một cái phòng uống trà, phòng đọc sách, một gian thờ tuyệt đỉnh, như ý, rồi thì sao? Đồng hồ nó cứ quay, rồi thân xác họ cứ héo mòn theo năm tháng.
Ngay bây giờ, phải thất niệm, thiếu trí thì mình mới tận hưởng được đời sống, chứ nếu mình có một chút chánh niệm, trí tuệ, một chút ưu tư về đời sau kiếp khác, về tuổi già, cái bệnh, về giây phút cận tử,... thì hỏi chứ bụng dạ nào mà có thể ngồi tận hưởng những thứ mình đang có? Bụng dạ nào?
📌 Sự thật thứ 2 (Tập đế): Biết rằng mọi thứ là khổ thì mình thích, ghét cái gì cũng là trong khổ. Mà thích trong khổ là đầu tư cho cái khổ mới.
📌 Sự thật thứ 3 (Diệt đế): Vì biết rằng mọi hiện hữu là khổ, nên muốn hết khổ thì phải buông. Không thích trong khổ nữa thì mới hết khổ.
📌 Sự thật thứ 4 (Đạo đế): Tổng hợp cả 3 nhận thức trên, chính là con đường thoát khổ. Thường xuyên sống trong 3 nhận thức này gọi là đang sống trong con đường thoát khổ, đủ duyên thì chứng thánh đời này, vô duyên thì cũng gieo được chủng tử giác ngộ cho đời sau.
Một người Phật tử không hiểu 4 đế là gì thì tất cả những công đức của các vị nó đều nằm ở cái mức hạn chế tối đa luôn! Làm phước, cầu cái này, nguyện cái kia mà trong khi đó không hề hiểu được 4 đế - Cái căn bản đầu tiên ấy!
Đọc câu thần chú này: MỌI HIỆN HỮU LÀ KHỔ.
- Tất cả nhân lành đều là khổ: dầu từ bi, trí tuệ, chánh niệm, thiền định,.. trong số nhân lành ấy thì riêng bát chánh đạo vừa là khổ vừa là con đường thoát khổ.
- Tất cả quả lành đều là khổ: nếu ta đón nhận bằng bát chánh đạo thì lúc bấy giờ nó là điều kiện để thoát khổ.
- Tất cả nhân xấu đều là khổ: tham, sân, si, ái, mạn, kiến, nghi... riêng tham ái vừa là khổ vừa là con đường dẫn đến khổ.
- Tất cả quả xấu đều là khổ: nếu ta đón nhận nó bằng bát chánh đạo thì nó là điều kiện để thoát khổ.
Tùy vào cách tu trong quá khứ mà có người chứng đạo bằng cách rất ngọt ngào hay cay đắng.
* Có những vị thấy khu rừng sau một trận mưa mát mẻ, bèn chứng La Hán.
* Có những vị quán chiếu cơn đau của mình cũng chứng La Hán.
* Có những vị nhìn cái ngọt ngào thấy nó vô ngã vô thường cũng chứng La Hán.
* Có những vị nhìn cái đắng cay, chua chát quán niệm tam tướng cũng chứng La Hán.
=> Như vậy, nhân lành hay nhân xấu đều là điều kiện để sanh tử nhưng riêng nhân lành thì bát chánh đạo là nhân sinh-tử hay giải thoát là tùy mình.
................
🕉 Trích bài giảng: Kinh Chánh Kiến (1)
🕉 Livestream ngày 02/07/2023
🕉 Chủ giảng: Sư Toại Khanh.