25/06/2026
HÃY LÀ NGƯỜI PHẬT TỬ CHƠN CHÁNH, ĐỪNG TU THEO PHONG TRÀO
Đạo Phật của chúng ta là đạo của sự tỉnh thức, của con đường quay về nội tâm. Thế nhưng, đôi khi chúng ta lại vô tình biến việc tu học thành một hình thức hướng ngoại, chạy theo cái danh, cái tướng bên ngoài mà quên mất cái cốt tủy bên trong.
Chúng ta hãy là người Phật tử chơn chánh. Hai chữ "chơn chánh" nghe thì giản dị, nhưng làm được cả là một đời công phu. Người Phật tử chơn chánh là người đến với đạo bằng chánh tín, chứ không bằng mê tín. Chúng ta đi chùa, lạy Phật, không phải để cầu xin một đấng thần linh ban phước giáng hoạ. Đức Phật là bậc Đạo sư, Ngài chỉ ra con đường, còn đi hay không là ở chính chân của mình. Người chơn chánh là người biết tin Nhân Quả - sợ Tội Phúc, muốn quả ngọt thì tự tay mình phải gieo nhân lành. Chúng ta đem giáo lý ứng dụng vào cuộc sống, giữ gìn năm giới, thúc liễm thân tâm, sửa đổi những thói hư tật xấu của chính mình. Đó mới thật sự là người con Phật chơn chánh.
Nhưng nhìn lại hiện nay, có một hiện tượng đáng ngại là chúng ta rất dễ rơi vào cái bẫy của thời đại, đó là tu theo phong trào.
Chữ Phong nghĩa là gì? Là ngọn gió. Gió thì không có hình, không có tướng cố định, chợt đến rồi chợt đi, lúc thổi như bão táp, lúc lại lặng tờ không một chút vết tích. Gió thổi đến đâu thì ngọn cỏ rạp theo đến đó, thế gian gọi là hiệu ứng đám đông, là cái xu hướng bề nổi.
Còn chữ Trào là gì? Chính là ngọn thủy triều. Thủy triều thì có lúc dâng, có lúc rút. Khi nó dâng lên thì cuồn cuộn dữ dội, sóng xô bạc đầu, nhìn thấy oai hùng lắm, mạnh mẽ lắm; nhưng khi đến giờ nó rút đi rồi, thì để lại một bãi cát trơ trọi, khô cằn.
Thấy người ta đi chùa đông, mình cũng chen chân đi cho có bạn có bè. Thấy người ta đăng hình đi khóa tu, mình cũng chụp vài tấm ảnh đăng lên để thể hiện mình. Thấy người ta đi làm từ thiện ồn ào, mình cũng góp mặt để tìm chút tiếng vang. Cái đó gọi là tu theo phong trào, tu bề nổi. Ở đây, không phải cấm đoán hay phê phán các vị lưu giữ những kỷ niệm mà cốt ý muốn nói tu tập phải thật tu, thật học. Từ hình thức có đầy nội dung, phải dùng tướng để hiển tánh, bằng như rỗng tuếch thì khi phong trào đi qua, hoặc khi đối diện với chút nghịch cảnh, chút thử thách của cuộc đời, thì tâm bồ đề dễ dàng thối thất. Việc tu hành là việc của chính mình, là sự thầm lặng chuyển hóa phiền não bên trong.
Một ngày tu tập có chất lượng là một ngày, ta thấy mình bớt giận, bớt tham, biết thương yêu gia đình, làng xóm hơn; chứ không phải là tích lũy cho nhiều chứng nhận khóa tu, hay khoe mình đã đi được bao nhiêu ngôi chùa, tụng được bao nhiêu bộ kinh. Đừng để việc tu hành như một hình thức chấm công ở văn phòng làm việc. Để rồi đụng đâu sân đó, làm đâu phiền não đó thì thật đáng tiếc.
Người tu phải khác người đời, "Khác" ở đây không phải là chúng ta ăn mặc dị kỳ, nói năng lập dị, hay tự cô lập mình ra khỏi xã hội để tỏ vẻ thanh cao. Cái khác của người tu nằm ở năng lượng sống và thái độ trước cuộc đời. Người đời thì suốt một đời bôn ba, lao tâm khổ trí để chạy theo "ngũ dục" và họ xem đó là đích đến của hạnh phúc. Còn người tu chúng ta, nhờ học Phật, ta hiểu được tính vô thường của vạn vật, nên chúng ta sống ít muốn, biết đủ, tìm cầu niềm vui từ sự định tĩnh, an lạc trong tâm hồn.
Người đời khi gặp chuyện bất như ý, gặp người ta mắng nhiếc, vu oan thì lập tức nổi trận lôi đình, tìm cách ăn miếng trả miếng. Còn người tu chúng ta, khi đối diện với nghịch cảnh, biết dừng lại một nhịp, nhìn bằng con mắt duyên sinh và nhân quả, lấy lòng từ bi để bao dung, lấy sự điềm tĩnh để chuyển hóa. Đi đến đâu mang lại sự mát mẻ, nhẹ nhàng đến đó chính điều này mới là cái "khác" của người tu.
Và để làm được điều đó, có một hạnh nguyện vô cùng sâu sắc mà mỗi người Phật tử phải nằm lòng: Phải biết nhường nhịn, không hơn thua.
Bản chất của mọi sự tranh chấp, đau khổ trên cuộc đời này đều xuất phát từ cái "Ngã", cái tôi quá lớn. Lúc nào chúng ta cũng muốn mình là nhất, mình là đúng, lời nói của mình là phải có trọng lượng hơn người khác. Ai đụng đến cái tôi của mình là mình phản ứng lên để bảo vệ. Nhưng nhường nhịn không phải là nhu nhược, không phải là hèn nhát. Nhường nhịn là biểu hiện của một người có nội lực thâm hậu, có trí tuệ và lòng từ bi. Khi một người đang nổi cơn thịnh nộ, họ giống như một ngọn lửa đang bốc cháy, nếu ta cũng lao vào hơn thua thì chỉ làm cho đám cháy lây lan, thiêu rụi cả hai. Ta nhường bước, ta im lặng, không phải vì ta thua họ, mà vì ta thương họ và thương chính mình, không muốn gieo thêm oán nghiệp. Đức Phật dạy: "Chiến thắng vạn quân không bằng tự chiến thắng mình". Thắng được cơn giận của chính mình, thắng được cái lòng ham muốn hơn thua của chính mình, đó mới là bậc chiến sĩ oanh liệt nhất. Khi các vị buông được cái tâm hơn thua xuống, các vị sẽ thấy không gian xung quanh mình tự nhiên thênh thang, rộng lớn, đi đâu cũng thấy nhẹ nhàng, tự tại.
Nguyện Tam bảo gia hộ cho quý Phật tử có sức khỏe và hàng ngày dành thời gian để tu tập. Nhất là đối với ngôi Tam bảo phải biết tôn thờ, dành thời gian học tập; mỗi ngày phải nuôi dưỡng lòng từ bi, tập ăn chay, tránh đi những cái lối sống đưa đến khổ đau; mỗi ngày phải lạy Phật, tụng kinh để hiểu thêm được những lời dạy cao quý của Đức Phật ứng dụng trong đời sống hàng ngày.
Cầu Phật gia hộ cho quý Phật tử có nhiều an lạc trong chánh pháp.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
(Trích Pháp Ngữ Thầy Định Thành)
• Ảnh: Khoá lễ quy y Tam Bảo tại Đạo Tràng Định Thành (15/4/Bính Ngọ)
————————————
“Biển công đức vô lượng như thế
Con xin hồi hướng không giữ lại
Nếu có chúng sanh nào dại dột
Bằng thân, bằng ý hoặc bằng lời
Bài báng phá hoại đạo giải thoát
Xin cho nghiệp chướng được tiêu trừ.
Mỗi giây, trí tuệ trùm pháp giới
Độ khắp mọi loài lên bất thoái
Hư không, chúng sanh không cùng tận
Phiền não, nghiệp báo không cùng tận
Bốn thứ kể trên thật vô biên
Hồi hướng của con cũng như thế.”
_____________________________________
"Nguyện người được pháp này
Hoặc lấy hay là bỏ
Nghe qua kết thành duyên
Hoặc thuận cùng với nghịch
Đều nhờ đây chuyển hóa."