Đạo từ Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam

Đạo từ Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Trưởng lão Hòa thượng Thượng Trí Hạ Quảng - Đệ Tứ đại Thiền gia Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

10/07/2026
07/07/2026

Nhất tâm đảnh lễ: Y Pháp Tánh Độ, Vô Tướng Vô Vi

| Thanh Tịnh Pháp Thân Tỳ Lô Giá Na Phật |

Nhất tâm đảnh lễ: Y Thọ Dụng Độ, Vô Lậu Tự Tha

| Viên Mãn Báo Thân Lô Xá Na Phật |

Nhất tâm đảnh lễ: Y Báo Hoá Độ, Ứng Hiện Thập Phương

| Thiên Bá Ức Hoá Thân Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật |
_________________________

Chúng con cùng tất cả chúng sanh

Thiết nghĩ rằng: Sanh nhằm thời mạt Pháp

Được gặp Phật kiếp này

Âu đó là phúc may

Nhờ ơn dày hóa độ

Chúng con nguyện

Xin đền đáp ơn lớn

Gắng học đạo từ bi Phật Pháp Tăng Tam bảo

Suốt đời nguyện phụng trì

Đến đây lư vàng vừa bén

Khói trắng bay xa

Thành kính thiết tha

Cúi đầu bái bạch

Nam mô Ta Bà Giáo Chủ Điều Ngự Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Phục nguyện

Từ thệ không dời

Pháp luân thường chuyển

Ban cho chúng con xe báu ngưu xa, mau ra nhà lửa,

Truyền cho nhân thế lời vàng lộc uyển, sớm thoát đường mê.

Pháp hội nghiễm nhiên - Linh sơn còn mãi

Ơn như thương hải

Đức tợ thanh thiên

Chúng đẳng nghiêng mình Hòa nam bái bạch!

06/07/2026
03/07/2026

Phật diện do như tịnh mãn nguyệt
Diệc như thiên nhựt phóng quang minh
Viên quang phổ chiếu ư thập phương
Hỷ xả từ bi giai cụ túc.
_______________________________________________________________________
Phật diện rạng ngời như trăng tỏ
Lung linh ngàn mặt nhật quang minh
Vầng quang tròn bủa khắp mười phương
Hỷ xả từ bi đều cụ túc.

🌿🌿🌿Tán Phật Diện - Phương trượng Định Thành - Hòa thượng Thích Lệ Trang đương vi Sám chủ🌿🌿🌿

🙏🙏🙏Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật🙏🙏🙏

🌿🌿🌿 Pháp thoại Hòa thượng Thích Lệ Trang - Nghi lễ Phật giáo - Buddhist Rituals 🌿🌿🌿

☘Mời các bạn tham gia nhóm của:
+ Pháp thoại Hòa thượng Thích Lệ Trang
+ Nghi lễ Phật giáo - Buddhist Rituals

🙏🙏🙏Hoan nghênh Chia sẻ🙏🙏🙏

28/06/2026

"Những người thất tình, người bế tắc hay bị đời xô đẩy mới chạy vào Chùa để trốn"! Lâu nay, thế gian vẫn tồn tại một định kiến rất lớn, họ hay nhìn vào cửa Chùa và bảo rằng như vậy!

Cái nhìn đó, thật ra, nó bị ảnh hưởng nặng nề bởi những cuốn tiểu thuyết như "Hồn bướm mơ tiên" hay những bộ phim tình cảm bi luỵ.

Đó là cái nhìn cục bộ, lấy một vài hiện tượng mà quy chụp cho cả một hệ thống đạo lý cao thâm. Cho nên, họ nhìn Đạo Phật là chỗ thất tình, chán đời mới bỏ tục xuất gia. Xin thưa với các vị: Đi tu không phải là đi trốn!

Chúng ta hãy cùng nhìn nhận vấn đề này qua ba tầng sự thật sau đây:

1/ Nền tảng tâm lý: Tu tập không dành cho người bi quan

Có thể, đâu đó vài trường hợp, chỉ một số ít người tìm đến Chùa trong lúc tuyệt vọng, nhưng đó chỉ là cái duyên ban đầu. Còn để đi đường dài và thành tựu, thì người đó không thể mang một tâm hồn tiêu cực.

Các vị chiêm nghiệm mà xem, nếu mình đi tu với tâm thế "chán đời", thì cái chán đó nó sẽ bám theo mình vào tận trong thiền môn. Tâm hồn bi quan là một loại năng lượng mục nát, mà trên cái nền mục nát đó, không có đóa sen giải thoát nào nở hoa được cả.

Người đi tu chân chính phải là người yêu đời nhất, vì họ nhìn thấy giá trị của sự sống và có một lý tưởng cao đẹp: Đó là lý tưởng Giải thoát.

2/ Quy trình của sự Tự giác - Giác tha: Muốn độ đời, phải biết "thương mình" đúng cách

Có một điều nghe tưởng như mâu thuẫn: Tại sao chúng ta lại tự làm khổ mình?

Chúng ta thử nghĩ, khi ta dùng cái thấy sai lầm, nói lời sai lầm và hành động sai lầm, ta đang tự giam mình vào ngục tù của sự hèn kém và đau khổ. Đó là một vòng lặp: Nhân sai thì Quả khổ - Nhân tốt thì Quả mầu.

Người tu tập chính là người biết học cách "thương mình". Khi các vị có khả năng tự đem lại bình yên cho chính mình, các vị mới có "chất liệu" đó để tặng cho gia đình và xã hội.

• Nếu mình đang bị giam cầm trong lo âu, sao có thể cầu an cho người khác?
• Nếu tâm mình còn trĩu nặng những thói hư tật xấu, sao có thể cầu siêu cho ai?

Mình phải "siêu" (vượt lên) trước, thì mới dẫn người khác đi lên được. Đây là quy luật tất yếu của trường năng lượng: Chúng ta không thể cho đi thứ mà chúng ta không có.

3/ Phương pháp chuyển hóa: Vị thuốc của sự giải thoát

Trong mười hai lời nguyện của Đức Dược Sư, vị thuốc thứ mười chính là giúp chúng sinh giải thoát mọi lo buồn, khổ não.

Khi chúng ta tụng kinh hay hành lễ, chất liệu trong lời kinh phải thể hiện được chiều sâu của tâm linh, âm điệu mang sự thanh thoát, hướng thượng.

Chúng ta không phải vào Chùa để "Than mây khóc gió" hay cùng nhau bi lụy. Người xuất gia phải dùng tâm thế tích cực để chuyển hóa những nỗi đau chia cắt, mất mát của chúng sinh, rồi từ từ dẫn dắt họ đi lên.

Trên tinh thần tu tập, đại chúng hãy ghi nhớ đạo nghiệp không bao giờ thành tựu trên nền tảng của sự bi quan. Người đi tu phải là người có năng lượng tích cực nhất, trí tuệ sáng suốt nhất để tự giải phóng mình và làm điểm tựa cho đời. Hy vọng đại chúng có cái nhìn đúng đắn hơn về con đường chúng ta đang đi.

(Trích Pháp Ngữ Thầy Định Thành)

————————————
“Biển công đức vô lượng như thế
Con xin hồi hướng không giữ lại
Nếu có chúng sanh nào dại dột
Bằng thân, bằng ý hoặc bằng lời
Bài báng phá hoại đạo giải thoát
Xin cho nghiệp chướng được tiêu trừ.

Mỗi giây, trí tuệ trùm pháp giới
Độ khắp mọi loài lên bất thoái
Hư không, chúng sanh không cùng tận
Phiền não, nghiệp báo không cùng tận
Bốn thứ kể trên thật vô biên
Hồi hướng của con cũng như thế.”
_____________________________________

"Nguyện người được pháp này
Hoặc lấy hay là bỏ
Nghe qua kết thành duyên
Hoặc thuận cùng với nghịch
Đều nhờ đây chuyển hóa."

26/06/2026

Nhìn vào pháp tòa này, chúng ta thấy toát lên một tinh thần diệu dụng qua ba tầng bậc.

Tầng cao nhất: Tôn tượng Đức Bổn Sư - Biểu tượng của Phật Bảo

Đức Thế Tôn ngự ở vị trí tối cao, trung tâm của Đại hội. Đó là lời khẳng định rằng: Phật Bảo là tối thượng.
Nhắc nhở mọi việc làm, mọi lời nói, mọi tư duy bên dưới đều phải lấy trí tuệ và từ bi của Ngài làm kim chỉ nam. Đây chính là Gốc. Ngài ngồi đó như một chứng nhân, để mỗi quyết định của những người con Phật đều phải đi đúng lộ trình “Giác Ngộ và Giải Thoát”.

Tầng thứ hai: Đức Pháp chủ - Hiện thân của Giới luật và Đạo hạnh

Đức Pháp Chủ - Chứng minh đạo sư, Ngài là bậc trưởng lão, là người giữ gìn giềng mối luật nghi cho toàn Giáo hội. Ngài ngồi đó như một bức tường thành đạo hạnh, đại diện cho Hội đồng Chứng minh. Vị trí này nói lên rằng: Muốn Phật Pháp tồn tại lâu dài thì phải lấy “Giới luật làm thầy”. Sự hiện diện của Ngài là sự ấn chứng tâm linh, để "long thiên hộ pháp" và Tăng tín đồ nhìn vào đó mà phát khởi lòng tin trọn vẹn vào sự thanh tịnh của Tăng già.

Tầng thứ ba: Hòa thượng Chủ tịch Hội đồng Trị sự - Biểu tượng Tăng Bảo

Hội đồng Trị sự chính là sự tập hợp của chư Tăng đang thừa hành các hoạt động Phật sự. Đây là hình ảnh Tăng đoàn đang vận hành, là người thực thi, là người hoằng dương giáo lý của Phật Đà. Thể hiện trách nhiệm, tinh thần dấn thân phụng sự vì tương lai của Đạo Pháp.
_______________________

Chúng con cung kính nguyện rằng:

Ba ngôi cao cả mầu nhiệm chở che
Trăm họ đề huề oai linh gia hộ
Rừng thiền hoa nở
Hương giới mông huân
Biển khổ sóng bằng
Thuyền từ câu hội
Đồng thanh cung chúc
Phật nhựt huy hoàng
Pháp âm vang dội
Dân an nước trị
Mưa thuận gió hòa.

Nam mô Thường Trụ Thập Phương Tam Bảo.

25/06/2026

HÃY LÀ NGƯỜI PHẬT TỬ CHƠN CHÁNH, ĐỪNG TU THEO PHONG TRÀO

Đạo Phật của chúng ta là đạo của sự tỉnh thức, của con đường quay về nội tâm. Thế nhưng, đôi khi chúng ta lại vô tình biến việc tu học thành một hình thức hướng ngoại, chạy theo cái danh, cái tướng bên ngoài mà quên mất cái cốt tủy bên trong.

Chúng ta hãy là người Phật tử chơn chánh. Hai chữ "chơn chánh" nghe thì giản dị, nhưng làm được cả là một đời công phu. Người Phật tử chơn chánh là người đến với đạo bằng chánh tín, chứ không bằng mê tín. Chúng ta đi chùa, lạy Phật, không phải để cầu xin một đấng thần linh ban phước giáng hoạ. Đức Phật là bậc Đạo sư, Ngài chỉ ra con đường, còn đi hay không là ở chính chân của mình. Người chơn chánh là người biết tin Nhân Quả - sợ Tội Phúc, muốn quả ngọt thì tự tay mình phải gieo nhân lành. Chúng ta đem giáo lý ứng dụng vào cuộc sống, giữ gìn năm giới, thúc liễm thân tâm, sửa đổi những thói hư tật xấu của chính mình. Đó mới thật sự là người con Phật chơn chánh.

Nhưng nhìn lại hiện nay, có một hiện tượng đáng ngại là chúng ta rất dễ rơi vào cái bẫy của thời đại, đó là tu theo phong trào.

Chữ Phong nghĩa là gì? Là ngọn gió. Gió thì không có hình, không có tướng cố định, chợt đến rồi chợt đi, lúc thổi như bão táp, lúc lại lặng tờ không một chút vết tích. Gió thổi đến đâu thì ngọn cỏ rạp theo đến đó, thế gian gọi là hiệu ứng đám đông, là cái xu hướng bề nổi.

Còn chữ Trào là gì? Chính là ngọn thủy triều. Thủy triều thì có lúc dâng, có lúc rút. Khi nó dâng lên thì cuồn cuộn dữ dội, sóng xô bạc đầu, nhìn thấy oai hùng lắm, mạnh mẽ lắm; nhưng khi đến giờ nó rút đi rồi, thì để lại một bãi cát trơ trọi, khô cằn.

Thấy người ta đi chùa đông, mình cũng chen chân đi cho có bạn có bè. Thấy người ta đăng hình đi khóa tu, mình cũng chụp vài tấm ảnh đăng lên để thể hiện mình. Thấy người ta đi làm từ thiện ồn ào, mình cũng góp mặt để tìm chút tiếng vang. Cái đó gọi là tu theo phong trào, tu bề nổi. Ở đây, không phải cấm đoán hay phê phán các vị lưu giữ những kỷ niệm mà cốt ý muốn nói tu tập phải thật tu, thật học. Từ hình thức có đầy nội dung, phải dùng tướng để hiển tánh, bằng như rỗng tuếch thì khi phong trào đi qua, hoặc khi đối diện với chút nghịch cảnh, chút thử thách của cuộc đời, thì tâm bồ đề dễ dàng thối thất. Việc tu hành là việc của chính mình, là sự thầm lặng chuyển hóa phiền não bên trong.

Một ngày tu tập có chất lượng là một ngày, ta thấy mình bớt giận, bớt tham, biết thương yêu gia đình, làng xóm hơn; chứ không phải là tích lũy cho nhiều chứng nhận khóa tu, hay khoe mình đã đi được bao nhiêu ngôi chùa, tụng được bao nhiêu bộ kinh. Đừng để việc tu hành như một hình thức chấm công ở văn phòng làm việc. Để rồi đụng đâu sân đó, làm đâu phiền não đó thì thật đáng tiếc.

Người tu phải khác người đời, "Khác" ở đây không phải là chúng ta ăn mặc dị kỳ, nói năng lập dị, hay tự cô lập mình ra khỏi xã hội để tỏ vẻ thanh cao. Cái khác của người tu nằm ở năng lượng sống và thái độ trước cuộc đời. Người đời thì suốt một đời bôn ba, lao tâm khổ trí để chạy theo "ngũ dục" và họ xem đó là đích đến của hạnh phúc. Còn người tu chúng ta, nhờ học Phật, ta hiểu được tính vô thường của vạn vật, nên chúng ta sống ít muốn, biết đủ, tìm cầu niềm vui từ sự định tĩnh, an lạc trong tâm hồn.

Người đời khi gặp chuyện bất như ý, gặp người ta mắng nhiếc, vu oan thì lập tức nổi trận lôi đình, tìm cách ăn miếng trả miếng. Còn người tu chúng ta, khi đối diện với nghịch cảnh, biết dừng lại một nhịp, nhìn bằng con mắt duyên sinh và nhân quả, lấy lòng từ bi để bao dung, lấy sự điềm tĩnh để chuyển hóa. Đi đến đâu mang lại sự mát mẻ, nhẹ nhàng đến đó chính điều này mới là cái "khác" của người tu.

Và để làm được điều đó, có một hạnh nguyện vô cùng sâu sắc mà mỗi người Phật tử phải nằm lòng: Phải biết nhường nhịn, không hơn thua.

Bản chất của mọi sự tranh chấp, đau khổ trên cuộc đời này đều xuất phát từ cái "Ngã", cái tôi quá lớn. Lúc nào chúng ta cũng muốn mình là nhất, mình là đúng, lời nói của mình là phải có trọng lượng hơn người khác. Ai đụng đến cái tôi của mình là mình phản ứng lên để bảo vệ. Nhưng nhường nhịn không phải là nhu nhược, không phải là hèn nhát. Nhường nhịn là biểu hiện của một người có nội lực thâm hậu, có trí tuệ và lòng từ bi. Khi một người đang nổi cơn thịnh nộ, họ giống như một ngọn lửa đang bốc cháy, nếu ta cũng lao vào hơn thua thì chỉ làm cho đám cháy lây lan, thiêu rụi cả hai. Ta nhường bước, ta im lặng, không phải vì ta thua họ, mà vì ta thương họ và thương chính mình, không muốn gieo thêm oán nghiệp. Đức Phật dạy: "Chiến thắng vạn quân không bằng tự chiến thắng mình". Thắng được cơn giận của chính mình, thắng được cái lòng ham muốn hơn thua của chính mình, đó mới là bậc chiến sĩ oanh liệt nhất. Khi các vị buông được cái tâm hơn thua xuống, các vị sẽ thấy không gian xung quanh mình tự nhiên thênh thang, rộng lớn, đi đâu cũng thấy nhẹ nhàng, tự tại.

Nguyện Tam bảo gia hộ cho quý Phật tử có sức khỏe và hàng ngày dành thời gian để tu tập. Nhất là đối với ngôi Tam bảo phải biết tôn thờ, dành thời gian học tập; mỗi ngày phải nuôi dưỡng lòng từ bi, tập ăn chay, tránh đi những cái lối sống đưa đến khổ đau; mỗi ngày phải lạy Phật, tụng kinh để hiểu thêm được những lời dạy cao quý của Đức Phật ứng dụng trong đời sống hàng ngày.

Cầu Phật gia hộ cho quý Phật tử có nhiều an lạc trong chánh pháp.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

(Trích Pháp Ngữ Thầy Định Thành)

• Ảnh: Khoá lễ quy y Tam Bảo tại Đạo Tràng Định Thành (15/4/Bính Ngọ)

————————————
“Biển công đức vô lượng như thế
Con xin hồi hướng không giữ lại
Nếu có chúng sanh nào dại dột
Bằng thân, bằng ý hoặc bằng lời
Bài báng phá hoại đạo giải thoát
Xin cho nghiệp chướng được tiêu trừ.

Mỗi giây, trí tuệ trùm pháp giới
Độ khắp mọi loài lên bất thoái
Hư không, chúng sanh không cùng tận
Phiền não, nghiệp báo không cùng tận
Bốn thứ kể trên thật vô biên
Hồi hướng của con cũng như thế.”
_____________________________________

"Nguyện người được pháp này
Hoặc lấy hay là bỏ
Nghe qua kết thành duyên
Hoặc thuận cùng với nghịch
Đều nhờ đây chuyển hóa."

18/06/2026

Giới Đức Thanh Cao
Bửu Toạ Huy Hoàng
Đáng Bậc Kế Đăng Tục Diệm

Đàn Ba La Mật
Huệ Châu Xán Lạn
Xứng Danh Phó Pháp Truyền Y

Address

Ho Chi Minh City
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đạo từ Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share