Câu Chuyện Đời Tu

Câu Chuyện Đời Tu Là nơi chia sẻ những câu chuyện về ơn gọi, về đời sống tu trì.

- Buồn quá cha ạ* Sao vậy chị?- Giáo hội mình nhiều tiêu cực quá...* Sao chị biết?- Trên mxh đó cha! Nào là bề dưới chốn...
19/08/2026

- Buồn quá cha ạ
* Sao vậy chị?
- Giáo hội mình nhiều tiêu cực quá...
* Sao chị biết?
- Trên mxh đó cha! Nào là bề dưới chống bề trên, các đấng lên án nhau, giáo dân hỗn giám mục...
* Chị biết sao vậy không?

Trước tiên mxh là không gian ảo, rất nhiều hình ảnh, bài viết và bình luận tiêu cực không xác thực được do người hay AI tạo ra, do giáo dân bức xúc nói hay do thế lực thù ghét Giáo hội kích động...

Thứ nữa là luôn có những thành phần bất mãn Giáo hội, cho mình quyền phán xét to hơn cả Chúa. Đó có thể là người tu lạc lối, tín hữu bỏ thực hành đạo, giáo dân sống tách rời cộng đoàn.

- Tại sao họ lại bêu xấu Giáo hội là chính Gia đình của họ vậy cha?
* Có nhiều lý do lắm.

Với người tu nhưng tâm không muốn tu, động cơ sống đời tu để thoả mãn dụng tính riêng của mình chứ không phải để cho Chúa sử dụng, sẽ sinh nhiều tiêu cực cho Giáo hội. "Họ sống nhưng không để cho Chúa sống trong họ, mà là họ sống thay cả Chúa" thì hỡi ơi khổ thân cho Giáo hội và cộng đoàn nơi họ hiện diện. Thời nào cũng có người vậy, chả phải giờ mới có.

Với giáo dân nhưng không sống đời Ki-tô hữu: Cả nhà chả ai coi trọng kinh lễ, đoàn thể không tham gia, việc chung không góp sức.. chỉ nhiệt tình ngồi ngoài nói rất khoẻ. Từ tiêu cực trong lối sống đạo, ma quỷ dẫn dắt đến bất mãn và chống đối đạo rất nhanh. Ở xứ tôi, ai nhiệt tình dự kinh lễ, tham gia phục vụ hội đoàn.. thì dù có giận cha buồn thầy, họ cũng chả bao giờ thốt ra lời tiêu cực về Giáo hội. Vì họ xác định mình là chi thể của Giáo hội, là con của Chúa.

- Dạ, cảm ơn cha. Con sẽ quan tâm nhiều hơn trong việc giáo dục đức tin cho con cái. Vợ chồng con hứa sẽ tích cực hơn trong sinh hoạt cộng đoàn. Con mong Giáo hội của mình bớt đi những người tiêu cực Chúa không sợ, bề trên không coi ra gì. Con mong mọi người biết thiên đàng và hoả ngục là điều chắc chắn dành cho cách sống của họ.

Thinh Duc

LỜI CẢNH TỈNH CHO CÁC MỤC TỬHôm nay đọc các trình thuật Lời Chúa để soạn bài suy niệm, bài đọc 1 trích từ sách ngôn sứ Ê...
18/08/2026

LỜI CẢNH TỈNH CHO CÁC MỤC TỬ

Hôm nay đọc các trình thuật Lời Chúa để soạn bài suy niệm, bài đọc 1 trích từ sách ngôn sứ Êdêkien (Ed 34,1-11) quả thật đánh động chính mình rất nhiều trong bối cảnh của Giáo hội hiện nay, đặc biệt tại Việt Nam khi có nhiều mục tử đã đi xa lời răn dạy và cảnh tỉnh của Thiên Chúa từ xưa.

Lời Chúa qua ngôn sứ Êdêkien hôm nay là một lời rất mạnh mẽ, nhưng quả thực cũng rất đau lòng: “Khốn cho các mục tử Ítraen, những kẻ chỉ biết lo cho mình!” Chúng ta cần biết rằng, đây không phải là lời để chúng ta dùng kết án người khác, nhưng là lời khiến mỗi mục tử trong đó có chính tôi phải run sợ và cúi xuống trước mặt Chúa để xét lại chính mình: Tôi đang chăn dắt đoàn chiên của Chúa, hay tôi đang dùng đoàn chiên để phục vụ chính mình?

Thiên Chúa trách những mục tử chỉ biết uống sữa của chiên, mặc len của chiên và làm thịt những con chiên béo tốt, nhưng lại không chăm sóc những con yếu đau, không chữa lành những con bệnh tật, không băng bó những con bị thương, không tìm kiếm những con đi lạc. Đọc những lời ấy, nếu chúng ta là những người mục tử chân chính không thể không đau lòng.

Bởi xung quanh cuộc sống mỗi ngày của chúng ta hằng ngày vẫn còn đó những người nghèo cần được thăm viếng, những người già cô đơn cần một lời hỏi han, những gia đình tan vỡ cần được nâng đỡ, những người tội lỗi cần được kiên nhẫn đồng hành, những người trẻ đang mất phương hướng cần một người cha thiêng liêng.

Thực tế không thể phủ nhận, ngày nay trong Giáo hội đang có những mục tử chỉ thích đến nơi giàu có, chỉ muốn được tiếp đón trọng vọng, chỉ tìm sự tiện nghi, hưởng thụ và những cuộc vui, thế thì những con chiên bé nhỏ của Chúa sẽ đi về đâu?

Điều đau lòng hơn nữa là khi một số người trong chúng ta mang trên mình chiếc áo mục tử nhưng lại ngày càng xa Lời Chúa, xa đời sống cầu nguyện, xa bàn thờ và xa chính đàn chiên mà mình được sai đến để phục vụ, chúng ta không còn “mang mùi chiên” vào chính thân thể của mình. Khi ấy, chức vụ của chúng ta có thể vẫn còn, những hoạt động bên ngoài vẫn có thể rất nhiều, nhưng trái tim của người mục tử của chúng ta đã không còn ở với đoàn chiên.

Nhưng chúng ta cũng không thể phủ nhận, không được đánh mất hi vọng khi giữa những điều đáng buồn ấy, chúng ta cũng phải tạ ơn Chúa vì vẫn còn rất nhiều mục tử tốt lành đang âm thầm hy sinh. Có những vị sống đơn sơ, cầu nguyện nhiều, miệt mài phục vụ, đến với người nghèo, thăm người bệnh, thức đêm bên người hấp hối, kiên nhẫn với những người khó tính và không bao giờ kể công. Họ không tìm ánh đèn, không tìm tiếng khen, họ chỉ muốn làm một điều duy nhất là đưa đoàn chiên về với Đức Kitô.

Vì thế, Lời Chúa trích từ sách ngôn sứ Êdêkien hôm nay không phải là lời kết án dành cho một ai, nhưng là một lời cảnh tỉnh cho tất cả các mục tử. Bởi chính Chúa phán: “Ta sẽ đòi lại chiên của Ta.” Đàn chiên không thuộc về chúng ta, là các mục tử. Giáo dân không phải là tài sản của các mục tử chúng ta. Giáo xứ không phải là lãnh địa của bất cứ mục tử nào…Đó tất cả đều thuộc về Đức Kitô, vị Mục Tử duy nhất.

Và lời cuối cùng của Thiên Chúa qua trình thuật thật an ủi: “Chính Ta sẽ chăm sóc chiên của Ta và thân hành kiểm điểm.” Khi chúng ta, những mục tử yếu đuối, Chúa vẫn không bỏ đàn chiên. Khi có những người đi lạc, Chúa vẫn đi tìm. Khi có những con chiên bị thương, chính Chúa vẫn cúi xuống băng bó.

Xin Chúa cho chúng ta, những người được trao trách nhiệm mục tử, đừng bao giờ quên rằng một ngày kia chúng ta sẽ đứng trước mặt Chúa. Khi ấy, Chúa không hỏi chúng ta đã được bao nhiêu người biết đến, đã xây được bao nhiêu công trình, hay đã có bao nhiêu thành công. Có lẽ Chúa chỉ hỏi một điều rất đơn sơ mà khủng khiếp: “Con đã yêu thương và chăm sóc những con chiên Ta trao cho con như thế nào?”

Xin cho con, còn nhiều yếu kém và cám dỗ cũng mạnh mẽ bước theo Chúa, vị Mục Tử Duy Nhất của đàn chiên để phục vụ thật tốt.

Tưởng dễ ăn lắm hả con 🤣
17/08/2026

Tưởng dễ ăn lắm hả con 🤣

Sau này các con sẽ có chuyện để kể lại cho con cháu, giấc ngủ ngon nhất của bố (mẹ) đã cách đây 20-30 năm rồi. 🤭Hình ảnh...
17/08/2026

Sau này các con sẽ có chuyện để kể lại cho con cháu, giấc ngủ ngon nhất của bố (mẹ) đã cách đây 20-30 năm rồi. 🤭

Hình ảnh: Luan Bui

Bé gái chạy đến giúp Chúa Giê-xu: Một hành động nhỏ khiến cộng đồng mạng xúc động ❤️Một khoảnh khắc vô cùng đáng yêu đan...
15/08/2026

Bé gái chạy đến giúp Chúa Giê-xu: Một hành động nhỏ khiến cộng đồng mạng xúc động ❤️

Một khoảnh khắc vô cùng đáng yêu đang lan truyền trên mạng xã hội, ghi lại cảnh một bé gái ở Amarillo, bang Texas (Mỹ), bất ngờ chạy về phía tượng Chúa Giê-xu đang vác thập giá, khi bức tượng trông như sắp ngã.

Không chút do dự, cô bé tiến lại gần và đưa hai tay ra cố gắng đỡ lấy bức tượng, như thể em thực sự muốn giúp Chúa Giê-xu giữ thăng bằng.

Một hành động rất nhỏ nhưng đầy tự nhiên, ngây thơ và chân thành đã khiến hàng nghìn người xúc động.

Nhiều người chia sẻ đoạn video cùng những lời bình luận về sự nhạy cảm và lòng trắc ẩn của trẻ nhỏ. Các em có thể nhận ra một ai đó đang gặp khó khăn và lập tức phản ứng bằng sự đồng cảm, ngay cả khi trước mắt chỉ là một tác phẩm nghệ thuật.

Khoảnh khắc ấy cũng khiến chúng ta nhớ rằng, đôi khi thật đáng quý khi nhìn thế giới bằng đôi mắt của trẻ thơ — những đôi mắt trong veo, không định kiến và luôn sẵn sàng biến lòng thương cảm thành một hành động cụ thể.

Có lẽ, bản chất tốt đẹp nhất của con người đôi khi lại được thể hiện qua những việc làm giản dị và chân thành nhất.

Một cô bé nhỏ bé, một hành động đơn sơ, nhưng lại gợi nhắc chúng ta về lòng yêu thương, sự cảm thông và một trái tim biết rung động trước người đang gặp khó khăn. ❤️🙏

VƯỜN CÂY DẦU Ở GÓC SÂN NHÀThầy về thăm nhà một chiều hè oi nắng. Căn nhà sau bao ngày trở về vẫn vậy, nhưng từ ngày Chúa...
07/08/2026

VƯỜN CÂY DẦU Ở GÓC SÂN NHÀ

Thầy về thăm nhà một chiều hè oi nắng. Căn nhà sau bao ngày trở về vẫn vậy, nhưng từ ngày Chúa gọi Mẹ về, lúc nào cũng trĩu nặng một khoảng trống thênh thang. Mâm cơm sum vầy bên Bố tưởng sẽ lấp bớt cô đơn, nhưng đằng sau nụ cười đón con, vết thương trong lòng Bố chưa bao giờ nguôi.

Đang bữa ăn, Bố đặt nhẹ đôi đũa xuống cạnh chén cơm còn dở, nhìn vào đám trẻ con chơi ngoài sân rồi thở dài: Anh đi tu học rộng, giải thích giùm tôi sao Chúa lại để Mẹ chịu bệnh tật dai dẳng rồi cất Mẹ đi? Tại sao không phải là người khác mà phải là Mẹ anh?

Câu hỏi như gáo nước lạnh. Thầy vội giải thích, bảo Bố nhìn ra ngoài kia còn biết bao hoàn cảnh đáng thương hơn, mong Bố nguôi ngoai mà chấp nhận. Nhưng Thầy nhầm. Với một người đang mang vết thương sâu, mọi lời khuyên bảo hay so sánh lúc này chỉ làm họ thêm xót xa. Bố nổi giận. Những lời oán trách trút xuống, xé tan mâm cơm sum họp.

Thầy không đáp trả. Lặng lẽ bước ra góc vườn ở sân nhà.

Dưới bóng cây đêm hè, lồng ngực Thầy nghẹn lại, nước mắt rơi. Thầy chợt nghĩ về tấm áo dòng mình vẫn mặc mỗi ngày, nghĩ về sức nặng của ơn gọi mà mình đang mang. Đứng trước sự vỡ vụn của Bố, bao nhiêu kiến thức sách vở đều trở nên bất lực. Thầy hiểu, tự ái hay bỏ đi lúc này thì dễ lắm, nhưng đó là tháo chạy. Muốn cùng gánh thánh giá với người khác, trước hết phải đủ dũng cảm bước vào góc khuất mất mát của họ. Thầy không thể bắt Bố phải vững tin ngay lúc này, cũng không thể để cơn giận ấy làm quật ngã ơn gọi. Sự kiên trung của Thầy lúc này đơn giản là đứng vững giữa giông bão, lặng lẽ đón lấy tất cả sự cay đắng mà Bố đang trút ra.

Nơi góc vườn vắng, Thầy nhìn bóng mình trải dài dưới ánh trăng, như hòa vào hình bóng Chúa Giêsu tại Vườn Cây Dầu năm xưa. Thầy nhận ra, đi theo Chúa đâu phải là tìm cách né tránh biến cố, mà là biến mình thành chỗ dựa cho những tâm hồn tổn thương mà trước hết, chính là Bố.
Thương Bố, nên Thầy hiểu mình chỉ có thể chọn ở lại. Dù im lặng, miễn là không buông tay.

Vườn Cây Dầu hóa ra chẳng ở đâu xa. Mà nằm ngay nơi góc sân nhà của mỗi gia đình.

Cuộc sống hiếm khi phẳng lặng, và chén đắng đôi khi vẫn đổ xuống chặng đường ta đi. Đứng trước những mất mát vượt quá sức người, điều duy nhất ta có thể làm là học cách chấp nhận thực tại ngừng lý lẽ đúng sai, ngừng chối bỏ những rạn nứt.

Và trên hết, là học cách buông rơi gánh nặng để trọn niềm phó thác vào Thiên Chúa. Nhớ rằng ngay cả trong đêm tối mịt mùng nhất của Vườn Cây Dầu, Ngài vẫn ở đó, lặng lẽ dâng chén đắng lên Cha và đồng hành cùng ta qua từng giông bão. Bình an thật sự không phải là một cuộc đời vắng bóng gian truân, mà là khi ta biết nép mình trong tay Chúa, dùng lòng mến để đi qua mọi biến cố.

Catholic Cartoon

Chiếc Bóng Sau Màn HìnhCha Khang là cha bố đỡ đầu của thầy Minh. Ngày thầy Minh bước vào chủng viện, chính cha là người ...
07/08/2026

Chiếc Bóng Sau Màn Hình

Cha Khang là cha bố đỡ đầu của thầy Minh. Ngày thầy Minh bước vào chủng viện, chính cha là người dẫn dắt thầy đi tu từ những ngày đầu, và từ đó, cha vẫn dõi theo người con thiêng liêng của mình với tất cả sự quan tâm của một người cha.

Dạo gần đây, cha Khang để ý thấy thầy Minh hoạt động trên Facebook sôi nổi lắm. Đi ăn cũng đăng hình. Đi lễ cũng đăng hình. Đi công tác, đi thăm giáo dân, tham dự sự kiện, làm gì thầy cũng chụp ảnh, quay clip, viết đôi dòng cảm nghĩ rồi đăng lên trang cá nhân. Bài nào của thầy cũng hàng nghìn lượt thích, hàng trăm lượt chia sẻ. Giới trẻ mê thầy. Người ta bình luận rôm rả, gọi thầy là "thầy soái ca", chờ đợi từng bài đăng của thầy như chờ một người nổi tiếng. Thầy Minh gần như đã trở thành một KOL, một người có ảnh hưởng trên mạng.

Nhìn bề ngoài, đó là điều đáng mừng. Thầy thu hút được người trẻ đến với Giáo hội, làm cho hình ảnh người tu sĩ trở nên gần gũi, dễ mến. Nhưng cha Khang, với con mắt của người từng trải, lại thấy ẩn sau đó nhiều nguy cơ và với cương vị người cha đỡ đầu, cha thấy mình cần có đôi lời với đứa con thiêng liêng của mình.

Một chiều nọ, cha Khang mời thầy Minh tới nhà xứ dùng bữa. Cơm nước xong, hai cha con ngồi uống trà ngoài hiên, trò chuyện thân tình.

"Dạo này con làm mục vụ truyền thông tốt lắm," cha Khang mở lời, giọng ấm áp. "Cha thấy nhiều bạn trẻ theo dõi con, quý mến con. Đó là một ơn Chúa ban."

Thầy Minh cười tươi, có phần tự hào: "Dạ, con cũng muốn dùng mạng xã hội để loan báo Tin Mừng cha ạ. Thời nay giới trẻ ở trên mạng hết, mình phải tới với các bạn ở đó."

"Đúng vậy," cha Khang gật đầu. "Ý hướng của con tốt. Cha không phản đối chuyện con dùng mạng xã hội đâu. Nhưng cha là cha bố của con, cha muốn nói với con vài điều, như một người cha nói với con mình. Con nghe cha nhé."

Thầy Minh hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lễ phép: "Dạ, cha cứ dạy con."

Cha Khang nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi:

"Con này, cha để ý thấy con đăng rất nhiều. Gần như việc gì con làm cũng lên mạng. Cha muốn hỏi con một câu, con cứ thành thật với lòng mình: mỗi khi con chuẩn bị đăng một tấm hình, con làm điều đó vì Chúa, hay vì con?"

Thầy Minh khựng lại, chưa biết đáp sao.

"Cha không trách con đâu," cha Khang nói tiếp, nhẹ nhàng. "Cha chỉ mời con nhìn vào lòng mình. Bởi cái nguy hiểm nhất của việc được nhiều người tung hô, nó không đến ồn ào, mà đến rất êm. Ban đầu, con đăng để chia sẻ, để loan báo Tin Mừng. Nhưng dần dần, con quen với những lời khen, quen với con số lượt thích. Rồi con bắt đầu mong chờ nó. Rồi con thấy vui khi bài được nhiều tương tác, thấy hụt hẫng khi ít người để ý. Lúc ấy, con à, cái tôi của con đã lớn lên lúc nào con không hay. Con đăng không còn vì Chúa nữa, mà vì cần được người ta chú ý. Từ một người loan báo Chúa, con biến thành người quảng bá chính mình."

Thầy Minh cúi đầu, im lặng. Những lời cha nói chạm đúng vào một điều thầy mơ hồ cảm thấy mà chưa dám gọi tên.

"Còn một điều nữa," cha Khang nói. "Con có nhận ra rằng khi cái gì cũng đăng, con đang đánh mất sự tự do của mình không?"

Thầy Minh ngẩng lên, chưa hiểu.

"Cha nói con nghe," cha giải thích. "Người ta bây giờ quen nhìn con qua màn hình. Họ quen với hình ảnh một thầy Minh lúc nào cũng tươi cười, chỉn chu, thú vị. Rồi chính con cũng bị cái hình ảnh ấy trói buộc. Con phải luôn xuất hiện cho đẹp, cho hay, cho đúng với cái mà người ta chờ đợi. Đi đâu con cũng phải nghĩ tới chuyện chụp hình, đăng bài. Con còn được mấy giây phút sống thật cho mình, sống lặng lẽ trước mặt Chúa, mà không phải diễn cho ai xem? Con ăn một bữa cơm có còn được ăn trong an bình, hay đầu óc đã lo bố cục tấm ảnh? Con dự một thánh lễ, con gặp gỡ Chúa thật, hay con đang bận ghi hình để đăng? Cái sự riêng tư, cái khoảng lặng của tâm hồn, con đang dần đánh mất nó, con ạ. Mà người tu sĩ, quý nhất là cái khoảng lặng ấy, nơi chỉ có mình với Chúa."

Thầy Minh lặng người. Thầy chợt nhận ra, đã lâu rồi thầy không còn những giây phút thật sự riêng tư. Cả những khoảnh khắc thiêng liêng nhất, thầy cũng đã đem ra trưng bày.

Cha Khang đặt tay lên vai người con thiêng liêng, giọng dịu dàng:

"Con đừng hiểu lầm là cha bảo con bỏ hết, đóng trang, không làm truyền thông nữa. Không phải vậy. Mạng xã hội là một phương tiện tốt, nếu mình dùng nó cho đúng. Cha chỉ mong con giữ được vài điều.

"Một là, trước khi đăng gì, con hãy hỏi lòng mình: điều này làm sáng danh Chúa, hay làm sáng danh con? Nếu là để người ta thấy Chúa, thì tốt. Nếu chỉ để người ta thấy con, thì nên dừng lại.

"Hai là, con hãy giữ lại cho riêng mình những khoảnh khắc thiêng liêng nhất. Có những giờ cầu nguyện, những thánh lễ, những giây phút gặp gỡ Chúa, con đừng đem lên mạng. Hãy để nó là của riêng con với Chúa thôi. Người tu sĩ cần có một đời sống nội tâm ẩn giấu, như kho báu chôn trong ruộng, chứ không phải phơi bày tất cả ra ánh sáng.

"Ba là, con hãy nhớ rằng người trẻ đến với con không phải để yêu mến con, mà để qua con họ gặp được Chúa. Nếu họ chỉ dừng lại ở con, mê con như mê một thần tượng, thì con đã vô tình che khuất mất Chúa rồi. Ông Gioan Tẩy Giả nói câu hay lắm: 'Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi.' Con càng nổi tiếng, con lại càng phải cẩn thận để mình nhỏ đi, cho Chúa lớn lên."

Thầy Minh ngồi lặng hồi lâu. Rồi thầy ngước lên, mắt hơi đỏ:

"Con cảm ơn cha. Con... con thú thật là gần đây con cũng thấy mình khác đi mà không dám nhìn thẳng vào. Con hay mở điện thoại ra xem có bao nhiêu lượt thích. Con thấy vui khi được khen, buồn khi bài ít người xem. Con cứ nghĩ mình đang làm việc cho Chúa, mà hóa ra nhiều khi con đang làm cho cái tôi của con. Con sẽ xem lại, cha ạ."

Cha Khang mỉm cười hiền hậu:

"Con nhận ra được là cha mừng rồi. Cha không cấm con điều gì cả. Cha chỉ muốn con đi trên con đường này mà vẫn giữ được sự tự do trong tâm hồn, và nhất là giữ được chính mình khỏi cái bẫy êm ái nhất của người thời nay. Con vẫn cứ làm truyền thông, nhưng làm với một trái tim tự do, và một tâm hồn luôn quy hướng về Chúa. Được vậy thì con sẽ là một khí cụ tốt trong tay Chúa."

Tối hôm ấy về phòng, thầy Minh mở điện thoại ra như thói quen. Nhưng lần này, thay vì lướt xem lượt thích, thầy ngồi nhìn màn hình một lúc lâu, rồi tắt đi. Thầy lấy cuốn Kinh Thánh, quỳ xuống trước cây thánh giá, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, thầy có một giờ cầu nguyện mà không nghĩ tới việc sẽ kể lại nó cho ai.

Đêm ấy, trong căn phòng lặng lẽ, chỉ có thầy và Chúa. Không ống kính, không khán giả, không một lượt thích nào. Vậy mà thầy thấy lòng mình bình an lạ thường, một sự bình an mà bấy lâu nay, giữa những ồn ào của màn hình, thầy đã đánh mất mà không hề hay biết.

Tủ Sách Dịch Công Giáo

CHA XỨ KHÓ TÍNHThầy Antôn đặt chồng chén xuống bồn rửa, để mặc dòng nước chảy trên hai bàn tay. Đã gần mười một giờ đêm....
03/08/2026

CHA XỨ KHÓ TÍNH
Thầy Antôn đặt chồng chén xuống bồn rửa, để mặc dòng nước chảy trên hai bàn tay. Đã gần mười một giờ đêm. Bữa cơm khách chiều nay kéo dài, và như thường lệ, thầy là người dọn dẹp sau cùng. Trong phòng bên, tiếng cha xứ vẫn còn vọng ra; không phải nói với ai, mà là tiếng thở dài khó chịu mỗi khi ngài lật một trang sổ sách.

"Thầy Antôn," giọng cha xứ cất lên, khô và gọn. "Sáng nay ai lấy chìa khóa nhà chầu mà không báo tôi?"

"Dạ, con. Con mở cửa cho mấy bà dọn hoa ạ."

"Lần sau báo trước. Trong xứ này không có chuyện tự tiện."

Thầy cúi đầu: "Dạ, con xin lỗi cha."

Không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng cửa phòng đóng lại, gọn một tiếng.

Thầy Antôn tắt nước, lau tay, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ ở góc bếp. Đã nửa năm thầy về giúp xứ này. Nửa năm mà thầy đếm được không biết bao nhiêu lần bị nhắc, bị sửa, bị trách trước mặt giáo dân. Cha xứ không đánh, không mắng lớn tiếng, nhưng ánh mắt lạnh và những câu nói cụt lủn của ngài có sức đè nặng hơn cả roi vọt. Việc thầy làm đúng thì im lặng; việc chưa vừa ý thì lập tức có lời. Có những đêm thầy nằm trằn trọc, tự hỏi mình có thật sự hợp với ơn gọi này không, hay chỉ là một kẻ vụng về được Chúa gọi nhầm.

Chúa nhật sau, thầy xin phép về nhà dòng gặp cha linh hướng.

Cha Giuse đã già, tóc bạc gần hết, nhưng đôi mắt vẫn sáng và ấm. Ngài rót cho thầy một tách trà, rồi ngồi lặng nghe. Thầy kể hết, không giấu, cũng không thêm. Kể về những lần bị nhắc trước giáo dân, về sự lạnh lùng, về cảm giác mình làm gì cũng sai, về những đêm mất ngủ.

"Thưa cha," thầy nói, giọng nghẹn lại, "nhiều lúc con muốn buông. Con thấy mình cố gắng bao nhiêu cũng không đủ. Con sợ con không còn giữ được lòng mến nữa."

Cha Giuse không trả lời ngay. Ngài cầm tách trà, xoay nhẹ trong tay, rồi mới chậm rãi hỏi:

"Con giận cha xứ không?"

Thầy Antôn im lặng một lúc. "Dạ... có lúc con giận. Nhưng rồi con lại thấy có lỗi vì đã giận một linh mục."

Cha cười hiền: "Giận là chuyện của con người, con à. Điều quan trọng không phải là con có giận hay không, mà là con làm gì với cơn giận ấy."

Ngài đặt tách trà xuống.

"Con nghe cha nói. Cha không bảo con rằng cha xứ của con đúng, cũng không bảo ngài sai. Cha chỉ nói điều này: con hãy nhẫn nhịn, chịu khó. Chúa sẽ giúp con. Cái khó hôm nay là trường học Chúa mở ra cho con."

Thầy ngước lên, chưa hiểu hết.

"Con nghĩ mà xem," cha Giuse nói tiếp, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng lời thì thẳng thắn. "Bây giờ con mới chỉ có một cha xứ khó tính. Chỉ một người thôi. Vậy mà con đã thấy nặng đến thế. Nhưng con ơi, nếu mai này con làm linh mục, con sẽ không chỉ gặp một người khó. Con sẽ gặp mười người, trăm người. Bất cứ chuyện gì con làm, cũng sẽ có người không hài lòng. Con giảng dài thì có người chê dài, con giảng ngắn thì có người trách hời hợt. Con gần người nghèo thì có kẻ nói con bỏ bê người khác, con lo việc chung thì có kẻ bảo con xa dân. Đời mục tử là vậy, không bao giờ làm làm vừa lòng hết được mọi người."

Thầy Antôn ngồi lặng.

"Cho nên," cha nói, "Chúa để cha xứ này bên con lúc này, không phải để nghiền nát con, mà để tập cho con một tấm lòng đủ rộng. Người thợ rèn nung sắt trong lửa không phải để đốt cháy, mà để uốn. Con chịu được một người hôm nay, thì mai này con mới ôm nổi cả một giáo xứ. Con học được cách yêu người khó thương bây giờ, thì sau này con mới không gục ngã khi bị hiểu lầm, bị nói xấu, bị phản bội. Mà những chuyện ấy, con à, đời linh mục nào rồi cũng nếm qua."

Thầy khẽ hỏi: "Vậy con phải làm sao, thưa cha? Con nhịn mãi liệu có thành giả dối không, khi trong lòng vẫn còn ấm ức?"

Cha Giuse gật gù, hài lòng vì câu hỏi.

"Câu hỏi hay. Nhẫn nhịn không phải là nuốt hết vào trong rồi để nó mưng mủ. Nhẫn nhịn của người môn đệ Chúa là mang lấy: mang cái khó ấy đến trước nhà chầu, đặt xuống đó, và xin Chúa biến nó thành lời cầu nguyện. Con giận thì cứ thưa với Chúa rằng con đang giận. Con mệt thì thưa với Chúa rằng con mệt. Đừng đóng kịch với Chúa. Nhưng cũng đừng để cơn giận điều khiển việc con làm. Con vẫn chào cha xứ, vẫn phục vụ hết mình, vẫn làm việc bổn phận cho tốt, không phải vì ngài xứng đáng, mà vì con đang làm cho Chúa. Ngày nào con phục vụ được một người không cảm ơn con, không khen con, thậm chí còn trách con, mà lòng con vẫn bình an, thì ngày ấy con đã lớn lên thật rồi."

Ngài đặt tay lên vai thầy.

"Chúa Giêsu cũng có mười hai môn đệ, mà một người bán Ngài, một người chối Ngài, cả nhóm bỏ chạy trong đêm Ngài cần họ nhất. Chúa hiểu nỗi con hơn ai hết. Con không đi một mình đâu. Nhẫn nhịn, chịu khó, rồi Chúa sẽ giúp con. Cha tin như vậy, và cha đã sống đủ lâu để biết điều đó là thật."

Thầy Antôn trở về xứ khi trời đã tối. Cha xứ vẫn ngồi trong phòng, ngọn đèn hắt bóng ngài lên tường.

"Con về rồi ạ," thầy nói khẽ qua cửa.

"Ừm." Vẫn tiếng đáp cụt lủn như mọi khi. "Sáng mai lễ năm giờ. Đừng để đèn nhà thờ tắt như hôm qua."

"Dạ, con nhớ rồi. Con chúc cha ngủ ngon."

Thầy đi về phòng mình. Đêm nay lòng thầy không còn nặng như trước. Không phải vì cha xứ đã đổi khác, vì ngài vẫn thế. Nhưng cái nhìn của thầy đã khác. Thầy chợt hiểu rằng người thầy khó nhất phải học yêu thương, có lẽ không phải là cha xứ, mà là chính con người đầy tự ái và mỏng manh trong lòng thầy.

Thầy quỳ xuống bên giường, nhìn lên cây thánh giá nhỏ trên tường.

"Lạy Chúa," thầy thì thầm, "con còn vụng về lắm. Nhưng con xin ở lại. Xin dạy con thương những người khó thương, bắt đầu từ hôm nay. Đường còn dài, xin Chúa đi với con."

Ngoài kia, chuông đồng hồ điểm mười hai giờ. Một ngày mới bắt đầu giữa đêm đen.

Tủ Sách Dịch Công Giáo

Thầy Hưng đọc danh sách từ trên xuống. Lần một. Lần hai. Rồi lần ba, chậm hơn, rà từng cái tên như thể mắt mình vừa nhìn...
03/08/2026

Thầy Hưng đọc danh sách từ trên xuống. Lần một. Lần hai. Rồi lần ba, chậm hơn, rà từng cái tên như thể mắt mình vừa nhìn sót một dòng.

Không có tên thầy!

Một cảm giác nghẹt thở , đắng nghẹn, và thời gian đặc quánh lạ chung quanh thầy. Ngón tay vẫn để trên màn hình, ngay chỗ lẽ ra tên mình phải nằm, giữa một cái tên vần G và một cái tên vần K. Cái khoảng trống ấy nhức nhối như chỗ răng vừa nhổ, lưỡi cứ chực thò vào.

Ngoài hành lang có tiếng cười. Anh em đang gọi nhau ơi ới, chúc mừng, rủ nhau đi báo tin cho gia đình. Thầy nghe rõ từng tiếng, mà thấy xa lắc, như vọng qua một tấm kính. Sáng nay họ còn là anh em cùng một lớp, cùng một đích. Chỉ trong mấy dòng chữ, họ đã đứng sang bên kia một lằn ranh mà thầy chưa bước qua được.

Gần mười năm thanh xuân!

Mười năm kể từ ngày thầy khăn gói rời làng, mẹ đứng đầu ngõ nhìn theo, dúi vào tay thầy mấy đồng bạc lẻ gói trong khăn mùi soa. Triết rồi thần, thức khuya dậy sớm, những mùa hè đi giúp xứ, những đêm chầu dài đến rã gối. Năm mục vụ vừa rồi thầy làm ở một xứ vùng sâu, lội bùn đi thăm bệnh nhân, dạy giáo lý cho lũ trẻ, cha xứ khen thầy được việc. Thầy đã tưởng cái cây mình vun trồng ngần ấy năm nay đã tới mùa. Chỉ còn với tay là hái được quả.

Vậy mà!

Không một lời báo trước. Không ai gọi thầy lên nói lý do. Chỉ là một cái tên vắng mặt trên tờ giấy, lạnh lùng, dứt khoát, không giải thích.

Buổi trưa thầy vẫn phải xuống nhà cơm. Vắng mặt thì người ta lại càng để ý.

Vài người vỗ vai thầy. Cố lên. Năm sau thôi mà. Chúa có chương trình của Chúa. Những lời an ủi ấy, đáng lẽ là thuốc, rơi vào lòng thầy lúc này lại thành muối xát. Mỗi câu là một lời nhắc rằng thầy đã bị bỏ lại, rằng thầy khác họ rồi. Sáng nay còn ngồi chung một bàn, cùng một đích; trưa nay giữa họ và thầy đã có một lằn ranh vô hình.

Thầy gắng cười. Cảm ơn. Thầy nói thầy không sao. Miếng cơm nhạt thếch, nuốt xuống mà nghẹn ngang cổ. Nước mắt nóng hổi dâng lên sau hai hố mắt, nhưng thầy cắn răng. Không được. Một người đàn ông gần bốn mươi không thể ngồi khóc giữa nhà cơm cho người ta thương hại.

Thầy ăn hết bát cơm như cái máy, rồi xin phép lên trước.

Về phòng, thầy cài chốt cửa.

Và chỉ khi ấy, cái vỏ bọc thầy gồng suốt cả buổi mới vỡ. Thầy ngồi thụp xuống mép giường, hai vai rung lên. Nước mắt tràn ra, không ngăn được nữa, chảy dài trên gương mặt người đàn ông từng tưởng mình đủ mạnh để dâng hiến cả một đời.

Trên tường, cây thánh giá gỗ treo lặng lẽ.

Thầy ngước lên. Và trong nước mắt nhạt nhòa, lần đầu tiên sau bao năm, lòng thầy trào lên một thứ mà thầy chưa từng dám để thành lời.

Giận.

Thầy giận Chúa.

Tại sao, thầy thì thầm, giọng vỡ ra. Tại sao lại là con? Con đã làm gì sai? Con bỏ hết rồi. Con cho Chúa mười năm. Con cho Chúa tuổi trẻ của con, những gì đẹp nhất đời con. Vậy mà Chúa ơi, tại sao chuyện này lại xảy ra với con?

Cây thánh giá không trả lời. Đấng chịu đóng đinh vẫn cúi đầu, im lặng, như đã im lặng suốt hai nghìn năm. Và cái im lặng ấy, lúc này, sao mà tàn nhẫn.

Điện thoại rung liên hồi. Tin nhắn. Cuộc gọi. Người hỏi thăm, người an ủi, người vô tình hay hữu ý hỏi sao thế em, có chuyện gì à thầy, thầy biết lý do không. Mỗi lần màn hình sáng lên là một nhát dao mới cứa vào chỗ vốn đã toác miệng. Người ta quan tâm thật, thầy biết. Nhưng sự quan tâm lúc này chỉ phơi nỗi đau của thầy ra, nhân nó lên, nhắc đi nhắc lại đến không chịu nổi.

Thầy tắt máy. Rồi bật lên. Rồi lại tắt.

Cuối cùng, trong tất cả những cái tên đang chớp trên màn hình, thầy chỉ bấm gọi cho một người.

Mẹ.

Alô, con hả? Giọng bà cố vang lên, ấm áp, cái giọng đã ru thầy ngủ từ thuở nằm nôi. Con ăn cơm chưa con?

Nghe tiếng mẹ, thầy suýt bật khóc thành tiếng. Thầy cố giữ giọng bình thường. Nhưng mẹ là mẹ. Bà nghe ra ngay.

Con làm sao thế? Giọng con nghe lạ lắm.

Thầy im một lúc. Rồi nói, ngập ngừng, rằng năm nay danh sách truyền chức không có tên con mẹ ạ. Con phải chờ. Con không biết đến bao giờ. Con xin lỗi mẹ.

Đầu dây bên kia lặng đi một nhịp.

Rồi bà cố nói, giọng không một chút thất vọng, chỉ có sự dịu dàng mênh mông của người mẹ tảo tần cả đời vì con. Ôi trời, mẹ tưởng chuyện gì. Không sao con ạ. Năm nay không được thì năm sau. Cây trái còn có mùa của nó, con vội gì. Con đi được ngần ấy năm rồi, thêm một năm nữa có là bao. Mà bí quá thì con cứ về với mẹ. Về đây mẹ nuôi. Có gì đâu mà con phải lo.

Có gì đâu mà con phải lo.

Câu nói mộc mạc của người đàn bà quê mùa, không một chữ thần học, không một lời đạo lý cao siêu, vậy mà thấm vào lòng thầy hơn tất cả những lời an ủi thầy nghe suốt cả ngày hôm nay. Bởi trong câu nói ấy có một điều mà cả cái danh sách kia không lấy đi được. Dù thầy có làm được linh mục hay không, dù thầy thành hay bại, thì ở một nơi trên đời này vẫn luôn có một cánh cửa mở sẵn, một mái nhà, một người mẹ đợi thầy về.

Thầy dạ, tiếng dạ méo đi trong nước mắt. Rồi hai mẹ con nói thêm dăm ba câu nhạt, chuyện con gà con vịt, chuyện thời tiết, những chuyện chẳng đâu vào đâu mà bà cố cố tình kéo dài, để con trai bà còn được nghe tiếng mẹ thêm một chút.

Cúp máy, thầy vẫn ngồi đó.

Nỗi đau chưa tan. Sáng mai thầy vẫn phải bước xuống nhà cơm, vẫn phải đối diện với ngần ấy ánh mắt, vẫn chưa biết đường phía trước mình đi về đâu. Mọi sự vẫn bế tắc như một bức tường. Thầy nằm xuống, thở dài, rồi lại ngồi dậy, rồi lại đứng lên đi vài bước trong căn phòng chật, như con thú bị nhốt loay hoay tìm lối.

Nhưng có một điều đã khác.

Thầy ngước nhìn cây thánh giá lần nữa. Vẫn im lặng. Vẫn Đấng cúi đầu ấy. Nhưng lần này thầy chợt nghĩ, Đấng trên cây gỗ kia, Ngài cũng từng bị bỏ lại. Cũng từng kêu lên Lạy Cha, sao Cha bỏ con giữa lúc đau đớn nhất. Ngài không trả lời thầy, có lẽ, vì Ngài không đứng đối diện thầy để giảng giải. Ngài đang ở ngay bên cạnh, trong chính cái im lặng và cái bị bỏ rơi ấy.

Thầy không hết đau. Nhưng thầy thôi cô độc.

Ngoài cửa sổ, trời đã sẩm tối. Đâu đó vọng lại tiếng chuông nhà nguyện gọi giờ kinh chiều.

Thầy lau mặt, đứng dậy, sửa lại áo. Rồi mở chốt cửa, bước ra.

Tủ Sách Công Giáo

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Câu Chuyện Đời Tu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share