07/08/2026
Chiếc Bóng Sau Màn Hình
Cha Khang là cha bố đỡ đầu của thầy Minh. Ngày thầy Minh bước vào chủng viện, chính cha là người dẫn dắt thầy đi tu từ những ngày đầu, và từ đó, cha vẫn dõi theo người con thiêng liêng của mình với tất cả sự quan tâm của một người cha.
Dạo gần đây, cha Khang để ý thấy thầy Minh hoạt động trên Facebook sôi nổi lắm. Đi ăn cũng đăng hình. Đi lễ cũng đăng hình. Đi công tác, đi thăm giáo dân, tham dự sự kiện, làm gì thầy cũng chụp ảnh, quay clip, viết đôi dòng cảm nghĩ rồi đăng lên trang cá nhân. Bài nào của thầy cũng hàng nghìn lượt thích, hàng trăm lượt chia sẻ. Giới trẻ mê thầy. Người ta bình luận rôm rả, gọi thầy là "thầy soái ca", chờ đợi từng bài đăng của thầy như chờ một người nổi tiếng. Thầy Minh gần như đã trở thành một KOL, một người có ảnh hưởng trên mạng.
Nhìn bề ngoài, đó là điều đáng mừng. Thầy thu hút được người trẻ đến với Giáo hội, làm cho hình ảnh người tu sĩ trở nên gần gũi, dễ mến. Nhưng cha Khang, với con mắt của người từng trải, lại thấy ẩn sau đó nhiều nguy cơ và với cương vị người cha đỡ đầu, cha thấy mình cần có đôi lời với đứa con thiêng liêng của mình.
Một chiều nọ, cha Khang mời thầy Minh tới nhà xứ dùng bữa. Cơm nước xong, hai cha con ngồi uống trà ngoài hiên, trò chuyện thân tình.
"Dạo này con làm mục vụ truyền thông tốt lắm," cha Khang mở lời, giọng ấm áp. "Cha thấy nhiều bạn trẻ theo dõi con, quý mến con. Đó là một ơn Chúa ban."
Thầy Minh cười tươi, có phần tự hào: "Dạ, con cũng muốn dùng mạng xã hội để loan báo Tin Mừng cha ạ. Thời nay giới trẻ ở trên mạng hết, mình phải tới với các bạn ở đó."
"Đúng vậy," cha Khang gật đầu. "Ý hướng của con tốt. Cha không phản đối chuyện con dùng mạng xã hội đâu. Nhưng cha là cha bố của con, cha muốn nói với con vài điều, như một người cha nói với con mình. Con nghe cha nhé."
Thầy Minh hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lễ phép: "Dạ, cha cứ dạy con."
Cha Khang nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi:
"Con này, cha để ý thấy con đăng rất nhiều. Gần như việc gì con làm cũng lên mạng. Cha muốn hỏi con một câu, con cứ thành thật với lòng mình: mỗi khi con chuẩn bị đăng một tấm hình, con làm điều đó vì Chúa, hay vì con?"
Thầy Minh khựng lại, chưa biết đáp sao.
"Cha không trách con đâu," cha Khang nói tiếp, nhẹ nhàng. "Cha chỉ mời con nhìn vào lòng mình. Bởi cái nguy hiểm nhất của việc được nhiều người tung hô, nó không đến ồn ào, mà đến rất êm. Ban đầu, con đăng để chia sẻ, để loan báo Tin Mừng. Nhưng dần dần, con quen với những lời khen, quen với con số lượt thích. Rồi con bắt đầu mong chờ nó. Rồi con thấy vui khi bài được nhiều tương tác, thấy hụt hẫng khi ít người để ý. Lúc ấy, con à, cái tôi của con đã lớn lên lúc nào con không hay. Con đăng không còn vì Chúa nữa, mà vì cần được người ta chú ý. Từ một người loan báo Chúa, con biến thành người quảng bá chính mình."
Thầy Minh cúi đầu, im lặng. Những lời cha nói chạm đúng vào một điều thầy mơ hồ cảm thấy mà chưa dám gọi tên.
"Còn một điều nữa," cha Khang nói. "Con có nhận ra rằng khi cái gì cũng đăng, con đang đánh mất sự tự do của mình không?"
Thầy Minh ngẩng lên, chưa hiểu.
"Cha nói con nghe," cha giải thích. "Người ta bây giờ quen nhìn con qua màn hình. Họ quen với hình ảnh một thầy Minh lúc nào cũng tươi cười, chỉn chu, thú vị. Rồi chính con cũng bị cái hình ảnh ấy trói buộc. Con phải luôn xuất hiện cho đẹp, cho hay, cho đúng với cái mà người ta chờ đợi. Đi đâu con cũng phải nghĩ tới chuyện chụp hình, đăng bài. Con còn được mấy giây phút sống thật cho mình, sống lặng lẽ trước mặt Chúa, mà không phải diễn cho ai xem? Con ăn một bữa cơm có còn được ăn trong an bình, hay đầu óc đã lo bố cục tấm ảnh? Con dự một thánh lễ, con gặp gỡ Chúa thật, hay con đang bận ghi hình để đăng? Cái sự riêng tư, cái khoảng lặng của tâm hồn, con đang dần đánh mất nó, con ạ. Mà người tu sĩ, quý nhất là cái khoảng lặng ấy, nơi chỉ có mình với Chúa."
Thầy Minh lặng người. Thầy chợt nhận ra, đã lâu rồi thầy không còn những giây phút thật sự riêng tư. Cả những khoảnh khắc thiêng liêng nhất, thầy cũng đã đem ra trưng bày.
Cha Khang đặt tay lên vai người con thiêng liêng, giọng dịu dàng:
"Con đừng hiểu lầm là cha bảo con bỏ hết, đóng trang, không làm truyền thông nữa. Không phải vậy. Mạng xã hội là một phương tiện tốt, nếu mình dùng nó cho đúng. Cha chỉ mong con giữ được vài điều.
"Một là, trước khi đăng gì, con hãy hỏi lòng mình: điều này làm sáng danh Chúa, hay làm sáng danh con? Nếu là để người ta thấy Chúa, thì tốt. Nếu chỉ để người ta thấy con, thì nên dừng lại.
"Hai là, con hãy giữ lại cho riêng mình những khoảnh khắc thiêng liêng nhất. Có những giờ cầu nguyện, những thánh lễ, những giây phút gặp gỡ Chúa, con đừng đem lên mạng. Hãy để nó là của riêng con với Chúa thôi. Người tu sĩ cần có một đời sống nội tâm ẩn giấu, như kho báu chôn trong ruộng, chứ không phải phơi bày tất cả ra ánh sáng.
"Ba là, con hãy nhớ rằng người trẻ đến với con không phải để yêu mến con, mà để qua con họ gặp được Chúa. Nếu họ chỉ dừng lại ở con, mê con như mê một thần tượng, thì con đã vô tình che khuất mất Chúa rồi. Ông Gioan Tẩy Giả nói câu hay lắm: 'Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi.' Con càng nổi tiếng, con lại càng phải cẩn thận để mình nhỏ đi, cho Chúa lớn lên."
Thầy Minh ngồi lặng hồi lâu. Rồi thầy ngước lên, mắt hơi đỏ:
"Con cảm ơn cha. Con... con thú thật là gần đây con cũng thấy mình khác đi mà không dám nhìn thẳng vào. Con hay mở điện thoại ra xem có bao nhiêu lượt thích. Con thấy vui khi được khen, buồn khi bài ít người xem. Con cứ nghĩ mình đang làm việc cho Chúa, mà hóa ra nhiều khi con đang làm cho cái tôi của con. Con sẽ xem lại, cha ạ."
Cha Khang mỉm cười hiền hậu:
"Con nhận ra được là cha mừng rồi. Cha không cấm con điều gì cả. Cha chỉ muốn con đi trên con đường này mà vẫn giữ được sự tự do trong tâm hồn, và nhất là giữ được chính mình khỏi cái bẫy êm ái nhất của người thời nay. Con vẫn cứ làm truyền thông, nhưng làm với một trái tim tự do, và một tâm hồn luôn quy hướng về Chúa. Được vậy thì con sẽ là một khí cụ tốt trong tay Chúa."
Tối hôm ấy về phòng, thầy Minh mở điện thoại ra như thói quen. Nhưng lần này, thay vì lướt xem lượt thích, thầy ngồi nhìn màn hình một lúc lâu, rồi tắt đi. Thầy lấy cuốn Kinh Thánh, quỳ xuống trước cây thánh giá, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, thầy có một giờ cầu nguyện mà không nghĩ tới việc sẽ kể lại nó cho ai.
Đêm ấy, trong căn phòng lặng lẽ, chỉ có thầy và Chúa. Không ống kính, không khán giả, không một lượt thích nào. Vậy mà thầy thấy lòng mình bình an lạ thường, một sự bình an mà bấy lâu nay, giữa những ồn ào của màn hình, thầy đã đánh mất mà không hề hay biết.
Tủ Sách Dịch Công Giáo