26/01/2026
CHÚNG TA ĐƯỢC RƯỚC LỄ BẰNG TAY HAY MIỆNG?
Gần đây tôi nhận được lời tâm sự của một Tín Hữu mà tôi quen, đó là một người rất có chiều sâu nội tâm và đức tin. Và lời tâm sự của người ấy thật sự khiến bản thân tôi, là một linh mục rất chạnh lòng và thấu hiểu.
Người đó rất yêu mến Thánh Thể, mỗi lần đi lễ luôn chọn hàng ghế đầu để có thể tập trung tham dự Thánh Lễ một cách nghiêm trang và thành kín. Lúc rước Mình Thánh Chúa thì xúc động thổn thức và rất tôn kính từ tận sâu đáy tâm hồn vì cảm nhận được tình yêu cao cả mà Thiên Chúa dành cho con người qua Tấm Bánh Nhỏ. Chính vì thế mà luôn ước ao được rước Minh Thánh Chúa bằng miệng với tâm tình một lòng khiêm nhường và cung kính theo cảm nhận đức tin của mình.
Nhưng vị cha xứ nơi ấy lại xem đó là một hành vi “lập dị” và “mất thời gian”, tệ hơn nữa là vị ấy thể hiện một thái độ hằn học, thậm chí còn đưa lên bục giảng nhắc nhở một cách đầy ẩn ý và mỉa mai. Nỗi buồn đó khiến người ấy phải đi lễ tại một xứ khác, xa nhà hơn nhiều để không bị tổn thương.
Câu chuyện nhỏ, nhưng nó gợi lên trong tôi nhiều suy tư quan trọng về lòng tôn kính Thánh Thể và cung cách mục vụ của các mục tử.
Có thể khẳng định rằng, Thánh Thể là trung tâm của đời sống Kitô giáo. Trong giây phút rước lễ, người tín hữu chúng ta không chỉ đón lấy tấm bánh nhỏ bé, mà chính là đón lấy Đức Kitô đang sống và đang hiến mình cho chúng ta. Vì thế, hình thức đón nhận Mình Thánh bằng tay hay bằng miệng như hiện nay không chỉ là một thói quen phụng vụ, nhưng đó là một ngôn ngữ thiêng liêng diễn tả lòng tin, sự tôn thờ và thái độ nội tâm của mỗi người tín hữu chúng ta.
Hiện nay tôi đang làm việc tại Châu Âu, mỗi ngày tôi đều dâng Thánh lễ cho người bản địa nơi đây. Và trong mỗi Thánh lễ tôi gặp rất nhiều tín hữu không chỉ rước lễ bằng miệng, nhưng họ thậm chí còn quỳ gối với lòng tôn kính sâu xa. Điều đó làm tôi thật sự rất xúc động, bởi họ đón Chúa không vội vã nhưng bằng tất cả sự khiêm nhường.
Để hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc rước lễ bằng miệng và bằng tay, có lẽ chúng ta cần nhìn lại một chút lịch sử của Giáo Hội trong việc cử hành các nghi thức Thánh Lễ từ thủa còn sơ khai.
Rước lễ bằng tay là một truyền thống cổ xưa
Trong Giáo Hội sơ khai, rước lễ bằng tay là điều quen thuộc. Tuy nhiên, chúng ta cần phải hiểu rõ đó không phải là rước tay theo nghĩa “tiện lợi” của ngày nay. Các giáo phụ mô tả rất rõ rằng: tín hữu rửa sạch tay trước khi rước, đặt bàn tay như chiếc ngai để đón Vua Kitô, cúi đầu và lập tức rước ngay, hết sức cẩn thận để không rơi mất một vụn nào.
Như vậy, rước tay ngày xưa gắn liền với kỷ luật thiêng liêng, lòng thờ lạy và sự cẩn trọng đối với Thánh Thể.
Rước lễ bằng miệng là truyền thống hơn 12 thế kỷ
Từ thế kỷ VII–VIII, Giáo Hội dần chuyển sang rước miệng. Sự thay đổi này xuất phát từ ba lý do quan trọng:
Thứ nhất là để tín hữu ý thức càng ngày càng mạnh mẽ hơn về sự hiện diện thật của Đức Kitô trong Thánh Thể.
Thứ hai là để người tín hữu khao khát tránh hoàn toàn việc rơi mất các vụn Thánh Thể xuống đất một cách bất xứng.
Thứ ba là tư thế rước miệng diễn tả lòng tôn thờ và sự thụ hưởng ân sủng, khi người tín hữu thụ động mở miệng đón lấy Chúa.
Truyền thống này kéo dài suốt hơn 1200 năm và hình thành một linh đạo Thánh Thể sâu đậm trong tâm thức tín hữu Công giáo.
Sau Công đồng Vaticanô II, rước lễ bằng tay được cho phép trở lại
Năm 1969, qua chỉ dẫn Memoriale Domini, Tòa Thánh cho phép rước lễ bằng tay ở những nơi đã quen thực hành, nhưng cũng nhấn mạnh rằng: rước lễ miệng vẫn là hình thức truyền thống và đáng quý, và rước tay chỉ hợp luật khi tín hữu giữ trọn lòng tôn kính và kỷ luật phụng vụ.
Như vậy, Hội Thánh không loại bỏ hình thức nào, nhưng để tín hữu tự chọn hình thức giúp họ diễn tả đức tin sâu nhất.
Chúng ta cũng cần nhìn nhận và hiểu sâu hơn chiều kích thiêng liêng và thần học của việc rước lễ bằng miệng để tránh việc thể hiện thái độ không đúng khi gặp những người có ước muốn tốt lành đó trong cộng đoàn giáo xứ hay ở bất cứ đâu chúng ta gặp.
Thứ nhất, rước lễ bằng miệng là biểu tượng của sự khiêm tốn
Khi rước miệng, chúng ta không tự lấy Chúa, nhưng để Chúa trao chính Ngài vào lòng ta. Đó là hình ảnh đẹp của một linh hồn khiêm nhường đón nhận ơn cứu độ không phải bằng sức riêng, nhưng bằng lòng tin và tình yêu một cách sâu xa.
Thứ hai, rước lễ bằng miệng là cử chỉ của sự thờ lạy
Tư thế quỳ và rước miệng nói lên điều mà lời nói của chúng ta đôi khi không thể diễn tả: “Lạy Chúa, con bé nhỏ và bất xứng trước sự thánh thiện của Ngài.” Trong phụng vụ, thân xác cũng là ngôn ngữ của tâm hồn. Cử chỉ rước lễ bằng miệng giúp người tín hữu đi sâu vào mầu nhiệm đang cử hành.
Thứ ba, rước lễ bằng miệng thể hiện tính cẩn trọng đối với Thánh Thể
Rước miệng giảm thiểu tối đa việc rơi mất vụn Thánh Thể, điều mà truyền thống Hội Thánh luôn xem là cực kỳ quan trọng, bởi trong mỗi vụn đều có trọn vẹn Đức Kitô.
Thứ tư, rước lễ bằng miệng thể hiện sự gắn bó với truyền thống sống động của Hội Thánh
Rước lễ bằng miệng không chỉ là một lựa chọn cá nhân, nhưng là cách chúng ta liên kết với hơn 12 thế kỷ lịch sử của Giáo Hội, với các thánh, các giáo phụ và vô số tín hữu đã đón Chúa theo cách ấy. Giữ lấy truyền thống không phải là lạc hậu, mà là tôn trọng ký ức đức tin của Hội Thánh.
Như vậy, chúng ta thấy cả hai hình thức ruước lễ đều hợp luật. Không linh mục nào được phép cấm rước miệng nếu tín hữu mong muốn và hình thức ấy không gây nguy hiểm thực tế. Xem rước miệng là “lập dị” hay “mất thời gian” là một thái độ thiếu hiểu biết thần học và dễ làm tổn thương con tim đạo đức của người tín hữu tốt lành và thiện chí.
Một người mục tử tốt lành theo Đức Giêsu là một mục tử biết đặt mầu nhiệm Thánh Thể lên trên sự tiện lợi cá nhân, là mục tử biết đồng hành với tín hữu thay vì phán xét họ, là một mục tử biết giúp con chiên đến gần Chúa bằng sự tôn trọng và cảm thông…
Tôi may mắn được đi và tham dự Thánh Lễ khá nhiều nước ở Châu Âu, tôi nhận thấy việc rước miệng, thậm chí quỳ rước, là điều bình thường và rất đẹp. Điều đó cho thấy khi mục tử trân trọng phụng vụ và giáo lý Hội Thánh, thì cộng đoàn sẽ trưởng thành hơn trong lòng tôn thờ Đấng Cứu Độ chúng ta.
Và chúng ta cần phải hiểu rằng, điều quan trọng nhất trong việc rước lễ không phải là hình thức, nhưng là tấm lòng tôn kính, yêu mến và khiêm nhường khi đón nhận Đức Kitô. Tuy nhiên, rước lễ bằng miệng vẫn có những chiều sâu thần học đặc biệt, diễn tả sự thụ hưởng ân sủng, lòng thờ lạy, sự cẩn trọng và mối dây nối kết với truyền thống Hội Thánh.
Người mục tử không được phép làm tổn thương lòng đạo đức chân thành của tín hữu, nhưng cần nâng đỡ và hướng dẫn họ cách kiên nhẫn và yêu thương. Bởi vì trong giây phút rước lễ, điều đang diễn ra không chỉ là một nghi thức, nhưng là cuộc gặp gỡ thân tình giữa linh hồn và Đức Kitô, Đấng cúi xuống trao chính Thân Mình Ngài để nuôi sống chúng ta.
Paul Quên Lãng, SVD