11/08/2026
|| LẠY THẦY CON XIN SÁM HỐI
Lạy Thầy cho con xin được sám hối bởi những ngây dại nơi con.
Lạy Thầy cho con xin được sám hối bởi những ngày con thường giải đãi.
Lạy Thầy cho con xin sám hối tất cả những lỗi lầm của con đã mắc phải.
Những tháng ngày con nương náu dưới bóng già lam, dưới vòng tay che chở của Thầy chính là những ngày tháng tươi đẹp nhất đời con. Con đã đi qua nhưng bơ vơ, lạc lõng giữa cuộc này để rồi đủ phước duyên gặp được Thầy. Thầy đã dìu dắt con từng bước chập chững trên nẻo Đạo sáng ngời.
Nhưng Thầy ơi con tệ quá!
Con đã phụ lòng mong mỏi của Thầy, con thật hổ thẹn khi quỳ dưới chân Thế Tôn, con thật không xứng đáng với chén cơm của đàn na tín thí. Thầy hay dạy con: “Thân là người xuất gia, mang hình tướng của bậc xuất trần đi trên con đường thoát tục thì phải làm sao cho xứng đáng với hình tướng mình đang mang. Từng thứ mình thọ nhận đều là tất cả sự thành kính chắt chiu của đàn na. Cho nên mình phải tu, phải học, phải chuyển hóa từng ngày để không phí hoài cái ước mơ hoài bão của mình, không thẹn với cái nợ ân tình của tín thí”.
Nhưng Thầy ơi, tập khí trong con còn sâu dày quá. Có đôi lúc con thấy mình cũng tinh tấn lắm, nhưng đôi khi con thấy mình cũng giải đãi làm sao. Trang kinh ngày nào con tha thiết mà giờ con cũng chẳng mấy chú tâm. Tiếng hồng chung ngày ngày con nhiếp niệm thì bây giờ con thất niệm ở chốn đâu. Những ngày tu hành như thế, sao con thấy tàm quí quá thầy ơi.
Có đôi lần con thấy Thầy rơi nước mắt, có phải Thầy buồn, Thầy thất vọng lắm phải không? Đứa đệ tử hồi nào của Thầy chăm ngoan lắm mà giờ này nó chẳng nhớ tới cuộc tu.
“Sao con không đi tụng kinh vậy?”
“Tiếng chuông hôm nay con thỉnh sao không còn tha thiết như mọi khi?”
“Con chán tu rồi hả bé…?”
Những câu hỏi mà Thầy hỏi sao con thấy khó trả lời đến thế nhỉ, con cũng không biết nữa…
Có phải khi ta đi lâu trên một con đường sẽ có lúc chúng ta không còn hứng khởi trên con đường ấy nữa. Hoặc có chẳng ta đã đánh rơi sơ tâm quý giá buổi hôm nào. Cho nên giờ đây ta mới buông lơi cuộc tu hành của mình như thế.
Thôi thì, con hứa với Thầy lần này thôi ạ. Con ngày mai sẽ khác con bây giờ. Con xin quỳ dưới chân Thầy để sám hối cho những lầm lỡ ở nơi con. Con cũng xin cúi lạy trước Thế Tôn đáng kính, con lạc lõng con đánh rơi mất một nhịp tu. Giờ đây con xin cúi đầu sám hối, con xin nguyện quay về với chí nguyện của chính con.
Rồi con sẽ lại vui, lại hứng khởi trên cuộc tu của đời mình. Tiếng kệ kinh vẫn còn vang mãi đó, bóng y vàng cũng sẽ không bị nhạt phai. Rồi con sẽ xin nguyện quay trở lại, quay trở về với bản thể của riêng con, gạt hết đi những tập khí xót còn, con sẽ nguyện tinh tu thật vững bước. Để sau này không thẹn ước nguyện xưa.
- - - - - - - - -
Những ngày rơi mất con đường
Diệu Ngọc Âm