HayDenXem.Com

HayDenXem.Com Lạy Cha chúng tôi ở trên trời;
Danh Cha được thánh;
Nước Cha được đến;
Ý Cha được nên, ở đất như trời!

LỊCH SỬ HÌNH THÀNH BA-BY-LÔN LỚN(Một Nước Nói Những Lời Phạm Đến Đấng Rất Cao và Làm Hao Mòn Các Thánh Của Đấng Rất Cao)...
17/10/2025

LỊCH SỬ HÌNH THÀNH BA-BY-LÔN LỚN
(Một Nước Nói Những Lời Phạm Đến Đấng Rất Cao và Làm Hao Mòn Các Thánh Của Đấng Rất Cao)

GIẢI NGHĨA PHẦN BÀN CHÂN SẮT LỘN VỚI ĐẤT SÉT
(Đa-ni-ên đoạn 2 & 7. Các phần Kinh Thánh liên quan Đa-ni-ên 8-12; Khải Huyền 13, 17 & 18; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2 và Ma-thi-ơ 24)

Trong đời Đa-ni-ên, tiên tri của Đức Chúa Trời Chí Cao. Đức Chúa Trời ở trên trời đã tỏ ra cho Nê-bu-cát-nết-sa, vua của Ba-by-lôn (đế quốc đang thống trị cả thế giới thời đó), một khải tượng về một pho tượng nói tóm tắt toàn bộ lịch sử của nhân loại kể từ đời vua Nê-bu-cát-nết-sa cho đến thời trị vì của Đấng Mashiach (Mê-si). Lời giải nghĩa về pho tượng đó đã được Đức Chúa Trời đem tỏ ra cho Đa-ni-ên, tôi tớ Ngài.

Khải tượng đó là thể này: “Hỡi vua, vua nhìn xem, và nầy, có một pho tượng lớn. Pho tượng đó to lớn và rực rỡ lạ thường; đứng trước mặt vua, và hình dạng dữ tợn. Đầu pho tượng nầy bằng vàng ròng; ngực và cánh tay bằng bạc; bụng và vế bằng đồng; ống chân bằng sắt; và bàn chân thì một phần bằng sắt một phần bằng đất sét. Vua nhìn pho tượng cho đến khi có một hòn đá chẳng phải bởi tay đục ra, đến đập vào bàn chân bằng sắt và đất sét của tượng, và làm cho tan nát. Bấy giờ sắt, đất sét, đồng, bạc, và vàng đều cùng nhau tan nát cả; trở nên như rơm rác bay trên sân đạp lúa mùa hạ, phải gió đùa đi, chẳng tìm nơi nào cho chúng nó; nhưng hòn đã đập vào pho tượng thì hóa ra một hòn núi lớn và đầy khắp đất.” (Đa-ni-ên 2: 31-35).

Trong giấc chiêm bao của Nê-bu-cát-nết-sa, ông thấy một pho tượng hình dạng dữ tợn, được chia làm 5 phần và mỗi phần đều mang một ý nghĩa khác nhau và hòn đá được đục ra không bởi tay loài người, được liệt kê như sau:

- Đầu bằng vàng: Đế quốc Ba-by-lôn (605-539 TCN).

- Ngực và cánh tay bằng bạc: Đế quốc Mê Đi – Ba Tư (539-331 TCN).

- Bụng và vế bằng đồng: Đế quốc Hy Lập (331-168 TCN)

- Ống chân bằng sắt: Đế quốc La-mã (168 TCN-476 SCN). Lưu ý: Đây chỉ là ghi nhận của lịch sự về quãng thời gian trị vì và tồn tại của La Mã, trên thực tế La Mã vẫn tồn tại và duy trì quyền lực dưới nhiều hình thức tới tận bây gời và tiếp tục cho đến khi nước của Đấng Mashiach trị vì.

- Phần bàn chân và các ngón chân một phần bằng sắt, một phần bằng đất sét: Đây là một phần thuộc nước thứ 4, nhưng được kể là một nước vì nó khác hẳn với bốn nước kể trên và cũng là nước chúng ta cần phải nhận diện vì nó can hệ với thời đại chúng ta đang sống đây, và hầu hết các học giả Kinh Thánh đều giải thích rất khác nhau về phần bàn chân và các ngón chân nửa bằng sắt và nửa bằng đất sét này.

- Một phần cuối cùng không nằm trong pho tượng, đó chính là hòn đá được đục ra không bởi tay con người, đến đập vào phần bàn chân và các ngón chân khiến cho toàn bộ pho tượng đều tan nát hết và hòn đá đó thì hóa ra một hòn núi lớn và đầy khắp đất. Hòn đá đó tượng trưng cho nước của Đấng Mashiach (Mê-si), nước đó sẽ trị vì đời đời trên mặt đất.

Trong bài viết này tôi chỉ liệt kê sơ qua về bốn nước đầu tiên đó là Ba-by-lôn, Mê-Đi – Ba Tư, Hy-lạp và La-mã chứ không đi sâu vào từng chi tiết nhỏ, vì hầu hết các nhà giải kinh đều giải thích chính xác về bốn nước này, các bạn có thể tham khảo trên mạng rất nhiều bài viết nói đến.

Như vậy chúng ta thấy về bốn nước đầu tiên mà Kinh Thánh đã nói đến qua bốn phần của pho tượng đã lần lượt được dấy lên để thống trị thế giới và làm ứng nghiệm lời Chúa đã phán trước. Nước về phần bàn chân và các ngón chân nửa bằng sắt, nửa bằng đất sét đang ứng nghiệm trong thời hiện tại của chúng ta, và nước của Đấng Mashiach sẽ đến mau kíp.

Bây giờ chúng ta cùng nhau tìm ra xem nước mà Kinh Thánh mô tả là phần bàn chân và các ngón chân nửa bằng sắt, nửa bằng đất sét này. Đây là điều hết sức quan trọng để hiểu đúng về nước cuối cùng này vì đây là những ngày cuối rốt của dòng lịch sử. Vậy, nước đó là nước nào và nó có nguồn gốc từ đâu?

Kính Thánh Đa-ni-ên chương 2:40-43 chép: “Lại có một nước thứ tư mạnh như sắt; vì sắt hay đập vỡ và bắt phục mọi vật, thì nước ấy cũng sẽ đập vỡ và nghiền nát như là sắt vậy. Còn như vua đã thấy bàn chân và ngón chân nửa bằng đất sét nửa bằng sắt, ấy là một nước sẽ phải phân chia ra; nhưng trong nước đó sẽ có sức mạnh của sắt, theo như vua đã thấy sắt lộn với đất sét. Những ngón chân nửa sắt nửa đất sét, nước đó cũng nửa mạnh nửa giòn. Vua đã thấy sắt lộn với đất sét, ấy là chúng nó lộn nhau bởi giống loài người; song không dính cùng nhau, cũng như sắt không ăn với đất sét.”

Câu 41: “Còn như vua đã thấy bàn chân và ngón chân nửa bằng đất sét nửa bằng sắt, ấy là một NƯỚC…” Thứ nhất chúng ta xác định đây là một Nước, như Kinh Thánh nói “ấy là một Nước”, nhưng tại sao Kinh Thánh lại nói “ấy là một Nước”, mà không nói ấy là MỘT NƯỚC KHÁC hoặc ấy là NƯỚC THỨ NĂM theo như cách Kinh Thánh vẫn dùng để chỉ về bốn nước phía trên. “Ngài đã trao trong tay vua những con cái loài người, những thú đồng và chim trời, dầu chúng nó ở nơi nào, Ngài cũng đã làm cho vua được cai trị hết thảy; vậy vua là cái đầu bằng vàng. Nhưng sau vua, Sẽ dấy lên MỘT NƯỚC KHÁC, kém nước của vua; rồi MỘT NƯỚC THỨ BA, tức là đồng, sẽ cai quản khắp đất. Lại có MỘT NƯỚC THỨ TƯ mạnh như sắt; vì sắt hay đập vỡ và bắt phục mọi vật, thì nước ấy cũng sẽ đập vỡ và nghiền nát như là sắt vậy.” (Đa-ni-ên 2:38-40)

Có hai vấn đề mà Kinh Thánh chỉ gọi phần bàn chân và các ngón chân là MỘT NƯỚC mà không gọi là MỘT NƯỚC KHÁC HOẶC MỘT NƯỚC THỨ NĂM.

- Vấn đề thứ nhất vì nước này có liên quan trực tiếp với NƯỚC THỨ TƯ và nó ra từ NƯỚC THỨ TƯ. Chúng ta thấy phần bàn chân bằng sắt nối liền với phần ống chân bằng sắt, mà ống chân bằng sắt chính là nước thứu tư, đế quốc La-mã. Tại sao chúng ta biết được nước này ra từ nước thứ tư, tức La-ma vì trong Đa-ni-ên đoạn 7:23-25 nói: “Vậy người nói cùng ta như vầy: Con thú thứ tư sẽ làm nước thứ tư trên đất, khác với hết thảy các nước, và nó sẽ nuốt cả đất, giày đạp và nghiền nát ra. Mười cái sừng là mười vua sẽ dấy lên từ nước đó; và CÓ MỘT VUA DẤY LÊN SAU, KHÁC với các vua trước, và người đánh đổ ba vua. Vua đó sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và định ý đổi những thời kỳ và luật pháp; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ.”

Vị vua dấy lên sau này chính là kẻ đứng đầu của Nước Bàn Chân và Các Ngón Chân. Tại sao chúng ta biết điều đó, vì Kinh Thánh chép: “Ta nhìn xem, cái sừng đó tranh chiến cùng các thánh, và thắng trận, cho tới khi Đấng Thượng cổ đã đến, sự xét đoán đã ban cho các thánh của Đấng Rất Cao và thì giờ đã đến, là khi các thánh được nước làm của mình.” (Đa-ni-ên 7:21-22).

Vị vua này tranh chiến cùng các thánh và được thắng, cho đến khi nào, cho đến tận khi Đấng Thượng Cổ đến, điều đó có nghĩa là Nước của vị vua này sẽ kéo dài cho đến khi nước của Đức Chúa Trời đến và Đấng Mê-si của Ngài trị vì, nên đương nhiên vị vua này là kẻ làm đầu của nước cuối cùng (BÀN CHÂN và CÁC NGÓN CHÂN).

- Vấn đề thứ hai vì đây là một nước tôn giáo nên nước này không có thể chế chính trị độc lập riêng biệt và ranh giới địa lý cụ thể. Bốn nước đến trước với nền chính trị độc lập riêng biệt và ranh giới địa lý cụ thể lần lượt được dấy lên để thống trị thế giới và đặc biệt là để chi phối tuyển dân Y-sơ-ra-ên của Đức Chúa Trời; còn nước này được dấy lên sau không có nền chính trị độc lập riêng biệt và ranh giới địa lý cụ thể là để chi phối và làm hao mòn dân thánh của Đức Chúa Trời, tức Y-sơ-ra-ên thuộc linh.

Bây giờ chúng ta sẽ xem một số đặc tính của nước này: “Còn như vua đã thấy bàn chân và ngón chân nửa bằng đất sét nửa bằng sắt, ấy là một nước sẽ phải phân chia ra; nhưng trong nước đó sẽ có sức mạnh của sắt, theo như vua đã thấy sắt lộn với đất sét. Những ngón chân nửa sắt nửa đất sét, nước đó cũng nửa mạnh nửa giòn. Vua đã thấy sắt lộn với đất sét, ấy là chúng nó lộn nhau bởi giống loài người; song không dính cùng nhau, cũng như sắt không ăn với đất sét. (Đa-ni-ên 2:41-43).

- Đặc điểm của nước này là có hai phần, một phần bằng sắt, một phần bằng đất sét (Lưu ý: Phần ĐẤT SÉT chỉ xuất hiện và lộn với SẮT ở phần CÁC NGÓN CHÂN, phần BÀN CHÂN thì chỉ có SẮT mà thôi). Nước này sẽ chia ra làm hai nhánh, nhánh bằng sắt nguyên khối, nên rất mạnh và vững chắc, không bị chia cắt hay xé nhỏ. Nhánh bằng đất sét giòn nên cứ bị nứt và chia ra hoài. Trong nước này có đủ mọi hạng người trên toàn thế giới, đủ các thứ tiếng, màu da, vì là một nước không biên giới như Kinh Thánh nói chúng nó lộn nhau bởi giống loài người. Tuy hai nhánh này không bao giờ kết hợp lại với nhau được như sắt với đất sét, nhưng sắt và đất sét vẫn mãi là một nước vì có chung một cái đầu và một mục đích vì vậy chúng sẽ đi song song với nhau trong một nước cho đến ngày Hòn Đá được đục ra không bởi tay người đến đập vào nó. Bây giờ chúng ta sẽ nhận diện “SẮT” là gì và “ĐẤT SÉT” là gì nhé.

CÔNG GIÁO (SẮT) trộn với TIN LÀNH (ĐẤT SÉT)
Phần Bằng SẮT (bao gồm toàn BÀN CHÂN và một nửa ở CÁC NGÓN CHÂN):
• CÔNG GIÁO (LA MÃ): SẮT chính là Công Giáo, phần bàn chân bằng SẮT nối liền với Ống Chân bằng SẮT, nên Công Giáo ra từ La Mã, nước thứ Tư.

- Công Giáo bằng SẮT nên nguyên một khối, một thể thống nhất từ Vatican trải dài đến tất cả các nước trên thế giới và chỉ có duy nhất một cái Đầu là Vatican (Giáo Hoàng), không bị chia nhỏ thành nhiều giáo phái, nhóm nhánh riêng biệt và độc lập.

- Công Giáo bằng SẮT nên rất mạnh vì Công Giáo lấy nguyên sức mạnh từ La Mã. Xét về mặt Quyền Lực Thuộc Linh (tinh thần) thì nó ảnh hưởng trên toàn thế giới kể từ ngày nó xuất hiện đến tận bây giờ (khoảng gần 2000 năm). Xét về mặt Quyền Lực Thế Tục (Chính trị, địa lý) thì Công Giáo nắm quyền thống trị khoảng 800 năm.

Phần Bằng ĐẤT SÉT (xuất hiện ở các ngón chân lộn với SẮT)
• TIN LÀNH: ĐẤT SÉT chính là Tin Lành vì Tin Lành ra từ Công Giáo vào thế kỷ 16 (1517). Đất Sét chỉ xuất hiện ở các Ngón Chân, nên Tin Lành cũng xuất hiện sau Công Giáo và ra từ Công Giáo.

- Tin Lành bằng ĐẤT SÉT nên giòn và dễ rạn nứt vì vậy mà Tin Lành cứ liên tục phân rẽ, xé nhỏ thành không biết bao nhiêu Giáo Phái không thể đếm xuể.

Công Giáo và Tin Lành chính là PHẦN BÀN CHÂN BẰNG SẮT và CÁC NGÓN CHÂN nửa bằng SẮT nửa bằng ĐẤT SÉT. Chúng là MỘT NƯỚC vì chúng cùng có chung một nguồn gốc, Tin Lành ra từ Công Giáo và cả thảy đều ra từ Nước Thứ Tư (La Mã). Chung một giáo lý (chủ chốt) là: Đức Chúa Trời 3 Ngôi mà Ảnh Tượng đại diện cho Giáo Lý này là: Giê-su là Đức Chúa Trời. Giữ Sunday law (giữ Chủ Nhật làm ngày nghỉ, ngày thánh).

- Đây chính là Nước thay đổi Thời Gian và Luật Pháp của Đức Chúa Trời.

- Đây chính là Nước nói phạm đến Đấng Rất Cao và làm hao mòn các Thánh của Đấng Rất Cao.

- Đây chính là nước Bách Hại và Tranh Chiến với các Thánh Đồ và được thắng cho đến tận khi nước của Đấng Mashiach đến.

Đến đây chúng ta đã rõ phần bàn chân bằng Sắt và các ngón chân nửa bằng Sắt và nửa bằng Đất Sét. Chúng ta cần nhớ rõ phần bàn chân và các ngón chân này là một phần của Nước Thứ Tư, nhưng là phần có ảnh hưởng về mặt thuộc linh lớn nhất trên dân thánh của Đức Chúa Trời và trên toàn thế giới. (Ghi chú: Nước Thứ Tư trong Đa-ni-ên đoạn 2 chính là Con Thứ Thứ 4 trong Đa-ni-ên đoạn 7 và Con Thú Thứ Nhất trong Khải Huyền 13. Con Thú Thứ Hai trong Khải Huyền 13, Người Đàn Bà Tà Dâm trong Khải Huyền đoạn 17 và Ba-by-lôn lớn trong Khải Huyền 18 đều là một phần và ra từ trong nước Thứ Tư (Con Thú Thứ Tư) trong Đa-ni-ên đoạn 2 & 7). Chúng ta sẽ nói đến những đoạn Kinh Thánh này trong những bài viết sau.

HẬU QUẢ CỦA VIỆC KHỨC TỪ HUYẾT CHUỘC TỘI (CỦA LỄ CHUỘC TÔI) CỦA CHIÊN CON ĐỨC CHÚA TRỜI. (Dành cho những ai đã được soi ...
16/10/2025

HẬU QUẢ CỦA VIỆC KHỨC TỪ HUYẾT CHUỘC TỘI (CỦA LỄ CHUỘC TÔI) CỦA CHIÊN CON ĐỨC CHÚA TRỜI.
(Dành cho những ai đã được soi sáng, đã biết lẽ thật.)

Hai con trai của Hê-li là người gian-tà, chẳng nhận-biết Đức YAHUAH. Các thầy tế-lễ thường đãi dân-sự như vầy: Phàm khi có ai dâng của-lễ, thì tôi-tớ thầy tế-lễ đến lúc người ta nấu thịt, tay cầm chĩa ba, chích vào hoặc trong cái vạc, cái chảo, cái nồi, hay là trong chảo nhỏ. Hễ món nào dính chĩa ba, thì thầy tế-lễ bèn lấy. Đó là cách họ đối với hết thảy dân Y-sơ-ra-ên đến Si-lô. Lại trước khi xông mỡ, kẻ tôi-tớ thầy tế-lễ cũng đến nói cùng người dâng của-lễ rằng: Hãy đưa thịt để nướng cho thầy tế-lễ; người không nhậm thịt luộc của ngươi, nhưng chỉ nhậm thịt sống mà thôi. Ví bằng người đó đáp rằng: Người ta sẽ xông mỡ, kế sau sẽ lấy phần chi đẹp ý ngươi, thì kẻ tôi-tớ đó nói: Không; ngươi phải cho tức-thì, bằng không, ta sẽ giựt lấy. Tội-lỗi của hai người trai-trẻ nầy lấy làm rất lớn trước mặt Đức YAHUAH; vì họ gây cho người ta khinh-bỉ các của tế-lễ dâng cho Đức YAHUAH. I Samuel 2:12-17

Vì sao các ngươi giày-đạp dưới chân những hi-sinh và của-lễ chay mà ta đã truyền-lịnh dâng lên trong đền ta?
I Samuel 2:29

Bởi cớ đó, ta thề cùng nhà Hê-li rằng tội phạm của nhà ấy sẽ chẳng hề chuộc được, hoặc bởi hi-sinh hay là bởi của-lễ chay.
I Samuel 3:14

Vì chưng những kẻ đã được soi-sáng một lần, đã nếm sự ban-cho từ trên trời, dự phần về Đức Thánh-Linh, nếm đạo lành Đức Chúa Trời, và quyền-phép của đời sau, nếu lại vấp-ngã, thì không thể khiến họ lại ăn-năn nữa, vì họ ĐÓNG ĐINH Con Đức Chúa Trời trên thập-tự-giá cho mình một lần nữa, làm cho Ngài sỉ-nhục tỏ-tường.
Hê-bơ-rơ 6:4-6

Vì nếu chúng ta đã nhận biết lẽ thật rồi, mà lại cố-ý phạm tội, thì không còn có tế-lễ chuộc tội nữa, nhưng chỉ có sự đợi-chờ kinh-khiếp về sự phán-xét, và lửa hừng sẽ đốt cháy kẻ bội-nghịch mà thôi. Ai đã phạm luật-pháp Môi-se, nếu có hai ba người làm chứng, thì chết đi không thương-xót, huống chi KẺ GIÀY ĐẠP Con Đức Chúa Trời, coi huyết của giao-ước, tức là huyết mà mình nhờ nên thánh, là ô-uế, lại khinh-lờn Đức Thánh-Linh ban ơn, thì anh em há chẳng tưởng rằng người ấy đáng bị hình rất nghiêm đoán-phạt hay sao?
Hê-bơ-rơ 10:26-29

Giày đạp của lễ, khinh bỉ của lễ chuộc tội, gây cớ cho người khác khinh bỉ của lễ dâng lên cho Đức YAHUAH thì không còn có của lễ nào mà chuộc tội cho những người như vậy.

HUYẾT CHUỘC TỘI và LUẬT PHÁP Loài người phạm luật pháp của Đức Chúa Trời, loài người phải chết và bởi vì chẳng có một ng...
16/10/2025

HUYẾT CHUỘC TỘI và LUẬT PHÁP
Loài người phạm luật pháp của Đức Chúa Trời, loài người phải chết và bởi vì chẳng có một người nào từng sống trên đất này mà có thể giữ trọn luật pháp của Đức Chúa Trời, nên tất cả đều phải chết.
"Thật, chẳng có người công-bình ở trên đất làm điều thiện, mà không hề phạm tội." (Truyền-đạo 7:20)

Con người không thể tự cứu mình bằng cách vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời, nên bắt buộc phải có một giải pháp, không phải là để thay thế luật pháp mà là để giải quyết nan đề mà tự thân luật pháp không giải quyết được, vì luật pháp chỉ là cái bảng chỉ dường, chứ không có chức năng giải quyết nan đề tội lỗi. Nên Đức Chúa Trời đã ban Con Ngài để trở nên một Con Người hoàn toàn như chúng ta và Con Người ấy là Người duy nhất đáp ứng được mọi điều mà luật pháp đòi hỏi, nên Người Ấy xứng đáng ở trước mặt Đức Chúa Trời để làm Giá Chuộc Tội cho loài người.

Nên nhớ kỹ điều này: Chúa Yahusha làm trọn luật pháp của Đức Chúa Trời, là Ngài đáp ứng trọn vẹn sự đòi hỏi của luật pháp của Đức YAHUAH cho chính Ngài, chứ không phải Ngài làm trọn luật pháp thay cho loài người. Chúa Yahusha giữ chọn luật pháp và trờ thành người công chính vô tội duy nhất trước mặt Đức Chúa Trời nên Ngài xứng đáng trở thành Giá Chuộc Tội, Ngài là giải pháp để giải quyết nan đề gốc rễ là tội lỗi, chứ Ngài không sống hộ ai và cũng không làm trọn luật pháp thay ai hết.

Lẽ ra chúng ta đã phải chết và vô vọng vì không có giải pháp, thì Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta một giải pháp là Huyết Cứu Chuộc của Con Ngài. Khi chúng ta tiếp nhận giải pháp của Đức Chúa Trời thì Đức Chúa Trời tha thứ tội lỗi cho chúng ta, tức là Ngài cho chúng ta cơ hội để sửa lại những sự phạm pháp của chúng ta đã làm trước đây.

Như vậy, chúng ta vẫn phải vâng gữi mọi điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời, chứ không phải bởi tin đến Huyết Con Đức Chúa Trời mà chúng ta được miễn trừ khỏi việc vâng giữ luật pháp. Thế nhưng nếu khước từ giải pháp của Đức Chúa Trời về Huyết Chuộc Tội của Con Ngài thì chúng ta chẳng có cơ hội nào để đứng trước mặt Đức Chúa Trời mà giữ luật pháp của Ngài được nữa. Hết Cơ Hội.

Huyết của Con Đức Chúa Trời là chuộc tội lỗi hiện tại và quá khứ của chúng ta để chúng ta bắt đầu một cuộc đời đồng đi với Đức Chúa Trời bằng cách vâng giữ điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời đã được khắc vào lòng và tâm trí chúng ta và Ngài cũng ban Thánh Linh để vùa giúp chúng ta giải quết vấn đề mà nếu chỉ cậy xác thịt để giữ điều răn và luật pháp thì chẳng một người nào có thể làm được.

Huyết Chuộc Tội của Con Đức Chúa Trời có đủ cho cả thế gian, nhưng không tự động tẩy sạch tội lỗi của cả thế gian, quá khứ, hiện tại và tương lai. Ai muốn tội mình được sạch thì phải tự nguyện đem đời sống mình bao gồm những tội lỗi ô uế đó nhúng vào trong dòng huyết của Con Đức Chúa Trời thì mới được tha tội và nhận sự sống mới trong Thánh Linh và bởi sự sống mới người đó vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời. Nếu trong tương lai chúng ta lại tái phạp điều răn, luật pháp thì chúng ta vẫn chết, nhưng nếu chúng ta ăn năn và từ bỏ tội lỗi thì Huyết của Con Đức Chúa Trời vẫn có hiệu lực để giải quyết vấn đề tội lỗi đó. Tuy nhiên một người có hạt giống thật của Đức Chúa Trời ở trong lòng và hạt giống ấy lớn dần lên theo thời gian, người ấy sẽ không phạm luật pháp của Đức Chúa Trời mãi mãi (không ghì mài trong tội lỗi).

Như vậy, Huyết Chuộc Tội không phải để chúng ta sống một đời tự do phạm tội. Huyết Chuộc tội chỉ có giá trị để chuộc tội đã phạm, muốn sống đời sống nên thánh không tội lỗi thì phải vâng phục ý muốn của Đức Chúa Trời và vâng giữ trọn vẹn điều răn và luật pháp của Ngài. Không có chuyện muốn vào Nước Đức Chúa Trời nhưng lại muốn sống theo luật trần gian. Con Đức Chúa Trời làm trọn luật pháp là để chúng ta theo dấu chân Ngài.

Vậy nên, chúng phải hiểu đúng về Huyết Chuộc Tội và Cân Bằng Giữa Ân Điển và Luật Pháp. Thiếu Ân Điển chúng ta không có cơ hội để làm theo luật pháp. Thiếu luật pháp chúng ta không biết thế nào để sống một đời sống nên thánh và đẹp lòng Đức Chúa Trời.
Nhấn mạnh quá vào luật pháp đến nỗi gạt Huyết Cứu Chuộc ra ngoài là khước từ ân điển của Đức Chúa Trời và đóng đinh Con Đức Chúa Trời cho mình một lần nữa, phạm vào tội không thể tha thứ.

Tôi là người sống theo luật pháp của Đức Chúa Trời và trọn đời muốn làm đẹp ý Ngài, nhưng tôi biết giá trị vô hạn của Huyết Con Đức Chúa Trời, nếu khước từ Huyết ấy là khước từ chính của lễ mà Đức Chúa Trời đã ban để cứu chuộc chúng ta thì làm gì còn có thứ gì có thể cứu chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết được. HẾT, KHÔNG CÓ GIẢI PHÁP NÀO KHÁC.

Hê-bơ-rơ 9:22
Theo luật-pháp thì hầu hết mọi vật đều nhờ huyết mà được sạch: không đổ huyết thì không có sự tha-thứ.

Ê-sai 53:6
Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy: Đức YAHUAH đã làm cho tội-lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người.

Ê-sai 53:10
Đức YAHUAH lấy làm vừa ý mà làm tổn-thương người, và khiến gặp sự đau-ốm. Sau khi đã dâng mạng-sống người làm tế chuộc tội, người sẽ thấy dòng-dõi mình; những ngày người sẽ thêm dài ra, và ý-chỉ Đức YAHUAH nhờ tay người được thạnh-vượng.

Ma-thi-ơ 26:28
"Vì nầy là huyết ta, huyết của sự giao ước, đã đổ ra cho nhiều người được tha tội.”

Mác 10:45
“Vì Con người đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, nhưng để hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.”

Giăng 1:29
Qua ngày sau, Giăng thấy Đức Chúa Yahusha đến cùng mình, thì nói rằng: Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội-lỗi thế-gian đi.

I Giăng 2:2:
“Ấy chính Ngài là của lễ chuộc tội chúng ta; không những vì tội lỗi chúng ta thôi đâu, mà cũng vì tội lỗi cả thế gian nữa.”

Khải Huyền 1:5:
“...Đấng đã yêu thương chúng ta, lấy huyết mình rửa sạch tội lỗi chúng ta.”

Khải-huyền 12:11
Chúng đã thắng nó bởi huyết Chiên Con và bởi lời làm chứng của mình; chúng chẳng tiếc sự sống mình cho đến chết.

ÂN ĐIỂN VÀ LUẬT PHÁP – Sự Hài Hòa trong Kế Hoạch Cứu Rỗi của Đức Chúa Trời.Trong toàn bộ Kinh Thánh, sự tương quan giữa ...
01/10/2025

ÂN ĐIỂN VÀ LUẬT PHÁP – Sự Hài Hòa trong Kế Hoạch Cứu Rỗi của Đức Chúa Trời.

Trong toàn bộ Kinh Thánh, sự tương quan giữa ân điển và luật pháp là một chủ đề phức tạp nhưng lại vô cùng quan trọng, đặc biệt trong các sách Rô-ma, Ga-la-ti và Hê-bơ-rơ. Nhiều người thường lầm tưởng rằng hai khái niệm này đối nghịch nhau. Một số người cho rằng khi đã có ân điển thì không cần luật pháp nữa, trong khi những người khác lại tìm cách đạt được sự cứu rỗi bằng việc cố gắng giữ trọn luật pháp. Trên thực tế, ân điển và luật pháp hài hòa và bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo. Ân điển không hủy bỏ luật pháp; đúng hơn, ân điển ban cho chúng ta khả năng để vâng giữ luật pháp một cách trọn vẹn, điều mà trước kia chúng ta không thể làm được bởi nỗ lực riêng của xác thịt.

​Con Người Được Cứu và Xưng Công Bình Bởi Ân Điển Qua Đức Tin.
​Kinh Thánh làm rõ rằng con người được cứu rỗi và được xưng công bình trước mặt Đức Chúa Trời hoàn toàn dựa vào ân điển, thông qua đức tin nơi Chúa Yahusha Mashiach, chứ không phải bởi việc làm theo luật pháp. Sứ đồ Phao-lô đã khẳng định điều này rất rõ ràng trong Rô-ma 3:28: "vì chúng ta kể rằng người ta được xưng công-bình bởi đức-tin, chớ không bởi việc làm theo luật-pháp." Tương tự, Ga-la-ti 2:16 cũng nhấn mạnh: "Dầu biết rằng người ta được xưng công bình, chẳng phải bởi việc làm theo luật pháp, bèn là cậy đức tin trong Chúa Yahusha Mashiach." Ê-phê-sô 2:8-9 cũng xác nhận: "Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. Chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình."

Luật pháp được ban ra là để loài người tránh khỏi tội lỗi bởi việc vâng phục trọn vẹn luật pháp và nhờ đó mà được cứu và được xưng công bình, như trong Rô-ma 10:5 "Vả, Môi-se luận sự công-bình đến bởi luật-pháp cách nầy: Hễ ai làm theo điều đó thì nhờ đó mà sống." Nhưng thật đau xót vì không một người nào có thể đáp ứng được tiêu chuẩn công bình mà luật pháp đòi hỏi. Đây không phải là lỗi của luật pháp không thể cứu mà là xác thịt chúng ta yếu đuối không thể làm trọn luật pháp như Kinh Thánh chép rằng: "Vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời." Vì vậy, luật pháp trở nên phương tiện để chỉ ra tội lỗi và sự bất lực của chúng ta trong việc đạt được sự công bình của Đức Chúa Trời. Rô-ma 3:20 nói rằng: "vì chẳng có một người nào bởi việc làm theo luật pháp mà được xưng công bình trước mặt Ngài, bởi luật pháp cho người ta biết tội lỗi."

​Chúa Yahusha là NGƯỜI DUY NHẤT TRÊN TRẦN GIAN này đáp ứng được mọi sự công bình mà luật pháp đòi hỏi. Ngài đã hoàn tất mọi đòi hỏi của luật pháp thay cho chúng ta. Như Rô-ma 10:4 chép: "vì Đấng Christ là sự cuối-cùng của luật-pháp, đặng xưng mọi kẻ tin là công-bình." Bằng cái chết của Ngài trên cây mộc hình, Ngài đã gánh lấy hình phạt cho tội lỗi của toàn nhân loại, và nhờ sự sống lại của Ngài đã ban cho chúng ta sự sống mới.

​Luật Pháp Dẫn Bạn Đến Sự Nên Thánh và Giữ Bạn Luôn Ở Trong Sự Thánh Khiết.

​Tuy nhiên, việc được cứu bởi ân điển qua đức tin không có nghĩa là chúng ta không cần vâng giữ luật pháp nữa như có chép rằng: Rô-ma 3:31 "Vậy, chúng ta nhân đức-tin mà bỏ luật-pháp hay sao? Chẳng hề như vậy! Trái lại, chúng ta làm vững-bền luật-pháp." Hoặc chúng ta có quyền sống một đời sống tội lỗi. Ngược lại, ân điển là động lực mạnh mẽ nhất để chúng ta sống một đời sống thánh khiết, vâng phục Đức Chúa Trời. Rô-ma 6:1-2 đặt ra một câu hỏi then chốt: "Vậy chúng ta sẽ nói làm sao? Có nên ở trong tội lỗi hầu cho ân điển được dư dật chăng? Chẳng hề như vậy!" Khi một người đã được cứu, họ không còn ở dưới ách nô lệ của tội lỗi nữa, mà được giải phóng để sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Ga-la-ti 5:16-18: "Hãy bước đi theo Thánh Linh, chớ hề làm trọn những điều ưa muốn của xác thịt… Nếu anh em nhờ Thánh Linh hướng dẫn, thì chẳng ở dưới luật pháp." Ở đây, “không ở dưới luật pháp” không có nghĩa là luật pháp bị bãi bỏ, mà là tín hữu không còn bị ràng buộc bởi luật pháp như một phương tiện để được cứu. Thay vào đó, họ được Thánh Linh dẫn dắt để sống theo các nguyên tắc đạo đức của luật pháp, thể hiện qua “bông trái của Thánh Linh” như yêu thương, vui mừng, bình an (Ga-la-ti 5:22-23).

​Bây giờ, chúng ta vâng giữ luật pháp không phải để được cứu, mà bởi vì chúng ta đã được cứu. Việc vâng giữ luật pháp trở thành một biểu hiện của lòng biết ơn và tình yêu đối với Đấng đã cứu chúng ta. Chúa Yahusha đã dạy trong Giăng 14:15: "Nếu các ngươi yêu mến ta, thì giữ các điều răn ta." Sự vâng lời này không phải là một gánh nặng, mà là một niềm vui, vì Thánh Linh đã được ban cho để ban quyền năng cho chúng ta làm điều đó. Chúng ta không còn cậy sức riêng mình để vâng giữ luật pháp, nhưng cậy vào quyền năng của Thánh Linh để làm được những điều mà trước kia xác thịt không thể. Phi-líp 2:13 nói: "Vì ấy chính Đức Chúa Trời cảm-động lòng anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài."

Hãy suy nghĩ về điều này: Có một NGƯỜI (Chúa Yahusha) đã đáp ứng tiêu chuẩn công bình và thánh khiết của Đức YAHUAH bằng cách làm trọn luật pháp. NGƯỜI đó (Chúa Yahusha) đáp ứng điều kiện mà bạn không thể đáp ứng để bạn được cứu khỏi sự vô luật pháp của bạn. Bạn phạm luật thì bạn phải chết, bạn không có cơ hội để sửa sai vì bạn đã bị kết án tử hình rồi, nhưng có một NGƯỜI (Chúa Yahusha) đã đến và đáp ứng mọi điều công bình mà luật pháp đỏi hỏi và chịu cái án tử hình đó cho bạn để bạn có cơ hội sửa lại sự vô luật pháp của bạn chứ không phải để bạn tiếp tục sống vô luật pháp. Đức Chúa Trời ban ân điển và cho bạn cơ hội để làm lại là vì NGƯỜI đó (Chúa Yahusha) đã đáp ứng được mọi điều công bình mà luật pháp đòi hỏi và bằng lòng chịu cái án tử hình cho bạn. Ân điển của Đức Chúa Trời và đức tin nơi Chúa Yahusha mang đến cho bạn sự cứu rỗi và sự xưng công bình, nhưng không sống hộ bạn một đời sống thánh khiết. Bạn phải sống đời sống thánh khiết của bạn bằng cách vâng phục ý muốn, điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời bởi bởi đức tin và nhờ cậy Thánh Linh đã được ban trong lòng bạn.

Luật Pháp Mang Tính Hình Bóng và Luật Pháp Đời Đời Của Đức Chúa Trời.

​Luật Pháp Mang Tính Hình Bóng:
Đây là những luật pháp chỉ về các nghi lễ của Giao Ước Cũ, bao gồm các luật về tế lễ, chức tế lễ Lê-vi, các nghi thức về sự chuộc tội, các kỳ lễ và các quy định về đền thờ. Hê-bơ-rơ 8:5 mô tả những điều này như là "hình và bóng của các vật trên trời." Mục đích của chúng là để chỉ về một thực thể cao cả hơn, đó là Chúa Yahusha. Chúa Yahusha là Chiên Con của Đức Chúa Trời, là của lễ chuộc tội cuối cùng (Hê-bơ-rơ 9:26). Ngài là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm tối cao theo ban Mên-chi-xê-đéc (Hê-bơ-rơ 7:17, 24), đã dâng chính mình làm của lễ một lần đủ cả, không cần phải lặp lại. Bởi vậy, những nghi thức và luật pháp mang tính hình bóng này đã được ứng nghiệm và hoàn tất trong Ngài. Chúng ta không cần phải làm theo những nghi lễ này nữa vì chúng đã được thay thế bởi chính thực thể mà chúng chỉ về.

Luật Pháp Đời Đời Mang Tính Đạo Đức:
Đây là những luật pháp liên quan đến cách chúng ta sống, cách đối xử với Đức Chúa Trời và với người lân cận. Chúng được tóm tắt trong Mười Điều Răn và được Chúa Yahusha tóm gọn trong hai điều răn lớn: "Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi. ... Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như mình" (Mác 12:30-31). Những luật pháp này không bao giờ bị bãi bỏ.

Chúa Yahusha đã khẳng định trong Ma-thi-ơ 5:17-18: "Đừng tưởng Ta đến đặng phá luật pháp hay là lời tiên tri; Ta đến không phải để phá, bèn là để làm cho trọn. Vì ta nói thật cùng các ngươi, trong khi trời đất chưa qua đi, thì một chấm, một nét trong luật pháp cũng không qua đi đâu, cho đến khi mọi sự được trọn."

Trong I Giăng 2:3-6 chép: "Nầy tại sao chúng ta biết mình đã biết Ngài, ấy là tại chúng ta giữ các điều-răn của Ngài. Kẻ nào nói: Ta biết Ngài, mà không giữ điều-răn Ngài, là người nói dối, lẽ thật quyết không ở trong người. Nhưng ai giữ lời phán Ngài, thì lòng kính-mến Đức Chúa Trời thật là trọn-vẹn trong người ấy. Bởi đó, chúng ta biết mình ở trong Ngài. Ai nói mình ở trong Ngài, thì cũng phải làm theo như chính Ngài đã làm."

Và nữa: I Giăng 5:1-3 "Ai tin Đức Chúa Yahusha là Đấng Mashiach, thì sanh bởi Đức Chúa Trời; và ai yêu Đức Chúa Trời là Đấng đã sanh ra, thì cũng yêu kẻ đã sanh ra bởi Ngài. Chúng ta biết mình yêu con-cái Đức Chúa Trời, khi chúng ta yêu Đức Chúa Trời và giữ vẹn các điều-răn Ngài. Vì nầy là sự yêu-mến Đức Chúa Trời, tức là chúng ta vâng-giữ điều-răn Ngài. Điều-răn của Ngài chẳng phải là nặng-nề."

​Ân điển không hề phá bỏ luật pháp đạo đức này, nhưng ban cho chúng ta sức mạnh để sống theo nó. Trước đây, luật pháp là một gánh nặng không thể vác, một tiêu chuẩn không thể đạt tới. Nhưng giờ đây, ân điển đã làm cho luật pháp trở thành một con đường của sự sống và tự do, được dẫn dắt bởi Thánh Linh.

​Kết lại, ân điển và luật pháp không phải là hai khái niệm mâu thuẫn, mà là hai mặt của một lẽ thật cứu rỗi duy nhất của Đức Chúa Trời. Ân điển là phương tiện để chúng ta được cứu và được xưng công bình, trong khi luật pháp là tiêu chuẩn của sự công bình và sự nên thánh mà chúng ta nhờ ân điển và quyền năng của Thánh Linh, được mời gọi để vâng giữ. Khi được cứu, chúng ta không được giải phóng khỏi luật pháp mà được giải phóng khỏi sự yếu đuối của xác thịt để vâng giữ luật pháp một cách trọn vẹn.

CHẲNG NHẼ CẢ THẾ GIỚI NÀY ĐỀU SAI CÒN MỘT MÌNH “BẠN” THÌ ĐÚNG?Đó là câu nói tôi thường được nghe khi có gắng thuyết phục...
11/05/2016

CHẲNG NHẼ CẢ THẾ GIỚI NÀY ĐỀU SAI CÒN MỘT MÌNH “BẠN” THÌ ĐÚNG?

Đó là câu nói tôi thường được nghe khi có gắng thuyết phục ai đó về “Đức Chúa Trời có Một và Thật; rằng Chúa Giê-xu là Con Đức Chúa Trời, chứ không phải vừa là Con Đức Chúa Trời vừa là Đức Chúa Trời; rằng giáo lý Đức Chúa Trời Ba Ngôi là giáo lý đi ngược lại với lời Đức Chúa Trời, phạm thượng và chống nghịch với Đức Chúa Trời Toàn Năng”.

Khi còn ở tuổi thiếu niên tôi có một người bạn thân. Chúng tôi thương yêu nhau hơn cả anh em ruột thịt. Chúng tôi cùng tiếp nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa cùng năm với nhau, khi đó tôi 14 tuổi, bạn tôi 12 tuổi. Năm đó là năm 1992, chúng tôi cùng sống trong trại cấm HongKong. Tuy còn nhỏ tuổi và chưa được học biết gì về lời Đức Chúa Trời, nhưng hai chúng tôi và một vài bạn khác nữa yêu Đức Chúa Trời nhiều lắm và được Thánh Linh thăm viếng mạnh mẽ nên chúng tôi ngày nào cũng đi ra nói về Chúa Giê-xu cho mọi người cùng lứa tổi của chúng tôi. Chúng tôi nhóm lại với nhau mỗi ngày và say mê đọc kinh thánh, dường như cứ khi nào có thời gian thì đều ôm cuốn kinh thánh bên mình. Năm đó Đức Chúa Trời cũng đem rất nhiều bạn thanh thiếu niên đến với Ngài.

Thời gian trôi đi, đức tin và tình yêu của hai chúng tôi nơi Đức Chúa Trời cũng mai một dần. Năm 1996 cả hai gia đình chúng tôi và một số gia đình khác đều bị ép buộc phải trở về Việt Nam. Trong quãng thời gian đó bạn tôi tâm sự với tôi rằng: “Mình tin Chúa Giê-xu được lên thiên đàng, còn bố mẹ và người thân của mình đều phải xuống hồ lửa. Lên thiên đàng mình ở một mình, không có bố mẹ và những người thân trong gia đình, họ hàng, không được lấy vợ và sinh con cái. Vậy thì mình lên thiên đàng làm gì, ở dưới hồ lửa bị đốt nhưng có chết đâu, vậy thì cứ cho đốt có sao đâu”. Lúc đó vì không còn yêu mến Đức Chúa Trời và chưa hiểu nhiều về lời Ngài, nên tôi cũng thấy bạn tôi nói có phần nào đúng, nhưng tôi cũng không để những lời đó vào lòng tôi. Một thời gian sau bạn tôi đi Mỹ, tôi ở lại Việt Nam và được Đức Chúa Trời thăm viếng. Bốn năm sau bạn tôi trở về nước và chúng tôi gặp lại nhau, tôi cố gắng thuyết phục bạn tôi trở lại với Đức Chúa Trời, nhưng vô ích, những tư tưởng mà trước kia bạn tôi đã nói với tôi đã thấm quá sâu vào con người của bạn tôi, không có cách nào lay chuyển được.

BẠN TÔI CẦN CÓ VỢ, CÓ CON, CÓ BỐ MẸ VÀ NGƯỜI THÂN HƠN LÀ CÓ ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ NƯỚC CỦA NGÀI. CHỈ TIẾC MỘT ĐIỀU LÀ BẠN TÔI KHÔNG HỀ BIẾT ĐƯỢC RẰNG: NƠI HỒ LỬA ĐÂU CÓ TÌNH NGƯỜI, ĐÂU CÓ MỐI TƯƠNG GIAO, ĐÂU CÓ BỐ MẸ, VỢ CON VÀ NGƯỜI THÂN. NƠI ĐÓ CHỈ CÓ SỰ CÔ ĐƠN VÔ TẬN VÀ SỰ TUYỆT VỌNG KHÔNG LỐI THOÁT. Sau lần gặp gỡ ấy, tôi không bao giờ gặp lại bạn tôi nữa, và cũng không thể liên lạc lại được. Bạn tôi vẫn ở Mỹ và chắc vẫn đi con đường của mình.

Hôm nay, cũng vẫn những tư tưởng đó, cũng vẫn những lời đó lại nói với tôi bởi những người khác, nhưng ở mức độ CAO HƠN, THIÊNG LIÊNG HƠN và UY QUYỀN HƠN:

“KHÔNG NHẼ, CẢ CÁI THẾ GIỚI NÀY ĐỀU SAI, CHỈ CÓ “BẠN” LÀ ĐÚNG?
KHÔNG NHÉ HƠN HAI TỈ CƠ ĐỐC NHÂN VÀ CẢ THẾ GIỚ NÀY ĐỀU XUỐNG HỒ LỬA HẾT, CHỈ MỘT MÌNH BẠN LÊN THIÊN ĐÀNG?
KHÔNG NHẼ SUỐT HAI NGÀN NĂM QUA NGƯỜI TA ĐỀU LẦM LẠC HẾT, BIẾT BAO NHIÊU NHÀ KHOA HỌC, GIÁO SƯ, TIẾN SĨ, CÁC NHÀ THẦN HỌC, MỤC SƯ, GIÁO SƯ...NGƯỜI TA NHÌN KHÔNG RA, CHỈ MỘT MÌNH “BẠN” NHÌN RA VÀ HIỂU ĐÚNG?
KHÔNG NHẼ ĐỨC CHÚA TRỜI CHỈ BÀY TỎ LẼ THẬT CHO MỘT MÌNH BẠN?"

Người ta bảo tôi Say, tôi Mất Trí, tôi Điên, Tôi bị Tà Linh Ám. Vâng, thưa các cha, các mẹ, các anh chị em, các bạn hữu tôi: Trong con mắt của mọi người tôi có thể say, có thể mất trí...v.v, những lời tôi nói có thể không có ý nghĩa gì với quý vị. Thật vậy, không phải một mình tôi đúng, nhưng MỘT MÌNH ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÚNG và cả thế gian này đều làm lạc và phản loạn nghịch lại Ngài, trừ phi nhưng ai chịu hạ lòng nghe lấy tiếng của Ngài thì người đó thuộc về Ngài và thuộc về lẽ thật.

Hỡi các cha, các mẹ, các anh chị em, và các bạn hữu tôi, xin hãy dành chút thời gian nhìn lại lời Đức Chúa Trời đã nói gì về tình trạng của thế gian này kể từ hai con người đầu tiên là A-đam và Ê-va được dựng nên. Há không phải thế gian lúc bấy giờ chỉ có hai con người. Hai con người sống trong một thế giới trọn vẹn, tốt lành và vô nhiễm; hàng ngày được tương giao với Đức Chúa Trời và nghe tiếng phán của Ngài. Vậy mà chỉ trong một lúc cả hai đã phản nghịch lời Đức Chúa Trời để tin lời một con rắn và chiều theo lòng ham muốn của mình sao? Thế gian chỉ có hai con người và cả hai con người đều đã phạm tội, như vậy là cả thế gian đều phạm tội dù đang sống trong một môi trường tốt nhất xét trên mọi phương diện.

Trong đời Nô-ê thì sao? Nô-ê kể cũng đúng là tâm thần và mất trí thật, trong khi cả thế gian này đang vui vẻ, ăn uống, say sưa, cưới gả linh đình thì một mình ông lẳng lặng đi đống tàu và còn rêu rao rằng sẽ có nước lụt hủy diệt mặt đất cùng muôn loài. Gần 100 năm trời ông làm một việc ngớ ngẩn và rao báo những điều điên dồ, chính vì vậy mà chẳng có ai nghe ông cả, ngay cả những người họ hàng thân thiết của ông cũng chẳng thèm nghe. Vì vậy, khi nước lụt xảy ra chỉ còn xót lại có 8 người trên mặt đất với những cặp động vật đã được lựa chọn mà thôi.

Trong đời Ap-ra-ham cũng vậy. Trong cả thế gian Đức Chúa Trời chỉ tìm được một con người và gọi ông đi theo Ngài. Trong khi mọi người đang an cư lập nghiệp, xây dựng cơ đồ, ở trong quê hương và vòng bà con láng giềng của mình, thờ các thần của tổ phụ mình; thì Áp-ra-ham lặng lẽ ra đi, dù đi mà chẳng biết mình đi đâu. Ông chỉ tin vào lời kêu gọi của một Đấng mà Đấng đó tự xưng mình là Đức Chúa Trời Toàn Năng, vậy là ông đi theo Ngài và bỏ lại sau lưng tất cả.

Trong đời Môi-sẽ cũng chẳng có gì khá hơn. Cả một đoàn người đã được Đức Chúa Trời dùng cánh tay mạnh và đủ thứ dấu kỳ, phép lạ mà đem họ ra khỏi xứ Ê-díp-tô. Họ đã chứng kiến các công việc lớn lao lạ lụng mà Đức Chúa Trời đã làm ra ở giữa họ. Rẽ biển đỏ ra trước mắt họ để họ đi qua, nuôi họ bốn mươi năm bằng ma-na từ trời, dẫn dắt họ bằng trụ mây và trụ lửa, hiện ra với họ trong đám lửa hừng, ban cho họ điều răn, mạng lệnh và luật pháp. Thế nhưng trong bốn mươi năm cả đoàn người đó đã lằm bằm, chống nghịch và phản loạn lại Đức Chúa Trời cho đến nỗi tất cả những người đã được dẫn ra khỏi xứ Ê-díp-tô từ hai mươi tuổi đổ lên đều ngã chết trong đồng vắng, không một ai trong số họ được vào xứ hứa, ngoại trừ hai người là Giô-suê và Ca-lép, là hai người đã trung thành với Lời Đức Chúa Trời.

Nếu phải liệt kê chi tiết hết từng thời kỳ mà Kinh Thánh đã ghi lại thì nhiều quá. Chúng ta cứ tra xét cẩn thận suốt toàn bộ Kinh Thánh thì sẽ thấy con người phản loạn với Đức Chúa Trời suốt cả dòng lịch sử, chúng ta cứ đọc kĩ các sách Sa-mu-ên, Các Quan Xét, Các Vua, Sử Ký cho đến các sách Tiên Tri thì sẽ thấy rõ điều đó. Nếu có giai đoạn nào có nhiều người kính sợ Đức Chúa Trời thì giai đoạn đó cũng không kéo dài hơn một thế hệ. Chính vì vậy mà dân Y-sơ-ra-ên đã bị Đức Chúa Trời đuổi khỏi xứ sở mình và phải lưu đày qua A-si-ry và Ba-by-lôn, để họ học biết kính sợ Đức Giê-hô-và và NHÌN BIẾT rằng chỉ MỘT MÌNH Ngài là Đức Chúa Trời, để họ không thờ bất cứ một thần nào khác ngoài Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, của Y-sác và Gia-cốp. Cả thế gian trải dài suốt khoảng 4000 năm lịch sử mà chỉ có được một dân tộc với dân số ít ỏi nhìn biết Đức Chúa Trời mà ngay cả chính dân tộc đó cũng cứ chống nghịch phản loạn lại Đức Chúa Trời hoài. Tổ phủ của loài người thể nào, thì ngày nay loài người vẫn còn là thể ấy cho đến tận khi Chúa Giê-xu trở lại.

Khi Chúa Giê-xu đến thế gian này, trong đời đó có bao nhiêu người đã thật sự nhìn biết Ngài là Đấng Mê-si, Con Đức Chúa Trời đã được hứa ban cho họ. Thế hệ đó há chẳng chối bỏ Ngài và mượn tay của những người La-mã để đong đinh Ngài trên cây gỗ đó sao? Các sứ đồ của Chúa Giê-xu cũng cùng chịu chung một cảnh ngộ như thầy của mình, là hết thảy đều đã phải tử vì rao truyền lẽ thật.

Lời Kinh Thánh chép rằng: “Hỡi những người cứng cổ, lòng và tai chẳng cắt bì kia! Các ngươi cứ nghịch với Đức Thánh Linh hoài; tổ phụ các ngươi thế nào, thì các ngươi cũng thế ấy! Há có đấng tiên tri nào mà tổ phụ các ngươi chẳng bắt bớ ư? Họ cũng đã giết những người nói tiên tri về sự đến của Đấng Công bình; và hiện bây giờ chính các ngươi lại đã nộp và giết Đấng đó;” (Công vụ 7:51-52)

Lại nữa: “Vậy nên, nầy, ta sai những đấng tiên tri, kẻ khôn ngoan, và thầy thông giáo đến cùng các ngươi; trong những người ấy, kẻ thì các ngươi sẽ giết và đóng đinh trên cây thập tự, kẻ thì các ngươi sẽ đánh đập trong nhà hội mình, và các ngươi sẽ đuổi bắt họ từ thành nầy qua thành kia, hầu cho hết thảy máu vô tội bị tràn ra trên mặt đất, đổ về các ngươi, từ máu A-bên là người công bình cho đến máu Xa-cha-ri là con của Ba-ra-chi, mà các ngươi đã giết ở giữa khoảng đền thờ và bàn thờ.” (Ma-thi-ơ 23:34-35)

Và cả lời này nữa: “Ấy chính trong thành nầy, mà đã tìm thấy huyết các đấng tiên tri, các thánh đồ, và hết thảy những kẻ đã bị giết trong thế gian.” (Khải huyền 18:24)

Chúa Giê-xu há chẳng đã nói trước về những ngày sau cùng này: “Trong đời Nô-ê THỂ NÀO, khi Con người đến CŨNG THỂ ẤY. Vì trong những ngày trước nước lụt, người ta ăn, uống, cưới, gả như thường cho đến ngày Nô-ê vào tàu, --- và người ta không ngờ chi hết cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy, --- KHI CON NGƯỜI ĐẾN CŨNG NHƯ VẬY. » (Ma-thi-ơ 24:37-39). TRONG ĐỜI NÔ-Ê THỂ NÀO? CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI ĐÃ SỐNG XÓT SAU TRẬN NƯỚC LỤT? NGÀY CHÚA GIÊ-XU ĐẾN CŨNG SẼ NHƯ VẬY – NGHĨA LÀ SỐ NGƯỜI ĐƯỢC CỨ KHÔNG NHIỀU NHƯ GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VÀ TIN LANH MONG ĐỢI ĐÂU. và “Song khi Con người đến, há sẽ thấy đức tin trên mặt đất chăng?” (Luca 18:8).

Sứ đồ Phao-lô cũng đã nói trước rằng trước khi Chúa Giê-xu trở lại thì phải có SỰ BỎ ĐẠO đến trước và Người Tội Ác, con của sự hư mất hiện ra. Sự bỏ đạo đây không phải là sự bỏ đạo của những cá nhân mà thời đại nào cũng có, cũng không phải là của những người chối bỏ đạo Chúa, không đi nhà thờ. Sự BỎ ĐẠO mà sứ đồ Phao-lô nói đến ở đây là SỰ QUAY BỎ KHỎI LẼ THẬT MÀ TIN THEO ĐIỀU DỐI GIẢ TRÊN PHẠM VI TOÀN CẦU.
“Mặc ai dùng cách nào, cũng đừng để họ lừa dối mình. Vì phải CÓ SỰ BỎ ĐẠO ĐẾN TRƯỚC, và có người tội ác, con của sự hư mất hiện ra » (2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:3).
“Kẻ đó sẽ lấy quyền của quỉ Sa-tan mà hiện đến, làm đủ mọi thứ phép lạ, dấu dị và việc kỳ dối giả; dùng mọi cách phỉnh dỗ không công bình mà dỗ những kẻ hư mất, vì CHÚNG NÓ ĐÃ KHÔNG NHẬN LÃNH SỰ YÊU THƯƠNG CỦA LẼ THẬT ĐỂ ĐƯỢC CỨU RỖI. Ấy vì thế mà Đức Chúa Trời cho chúng nó mắc phải sự lầm lạc, là SỰ KHIẾN CHÚNG NÓ TIN ĐIỀU ĐỐI GIẢ, hầu cho hết thảy những người không tin lẽ thật, song chuộng sự không công bình, đều bị phục dưới sự phán xét của Ngài. (2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:9-12)

Kinh thánh cũng cho chúng ta biết trước viễn cảnh của thế gian trước lúc Chúa Giê-xu đến. Cả thế gian này rồi sẽ theo con thú và nhận lấy dấu của nó trên tay phải và trên trán mình.
“Một cái trong các cái đầu nó như bị thương đến chết; nhưng vết thương chết ấy được lành, và CẢ THẾ GIAN ĐỀU LẤY LÀM LẠ MÀ THEO CON THÚ ĐÓ. Người ta khởi sự thờ phượng con rồng, bởi nó đã lấy quyền phép cho con thú; và họ cũng thờ phượng chính con thú, mà rằng: Ai sánh được với con thú, ai giao chiến cùng nó được?” (Khải huyền 13:3-4).
“Nó cũng khiến mọi người, nhỏ và lớn, giàu và nghèo, tự chủ và tôi mọi, đều chịu ghi dấu hoặc trên tay hữu, hoặc trên trán,” (Khải huyền 13:16).

Chẳng phải Cơn Thạnh Nộ của Đức Chúa Trời sẽ đổ xuống trên thế gian này để báo thù cho huyết của các thánh của Ngài đã bị giết sao? Chúng ta đọc được gì trong sách Khải Huyền về bảy Ống Loa và bảy Bát Thạnh Nộ? Không phải ngay cả khi con người sống trong 1000 năm bình an, được cai trị dưới triều đại của Đấng Christ, công bình và thánh khiết; thế nhưng ngay khi Satan được thả ra thì con người ngay lập tức theo hắn và phản loạn lại Đức Chúa Trời sao? Không phải là thế gian này cuối cũng cũng phải bị đốt đi trong lửa để phá hủy kẻ ác hay sao?

Đó chính là tình trạng thật của con người với bản chất kiêu ngạo và tội lỗi nên từ người đầu tiên cho đến người cuối cũng cũng vẫn như vậy; chống nghịch, phản loạn và quay bỏ lẽ thật. Nói như vậy thì không phải là trên thế gian này không có người kính sợ Đức Chúa Trời, không có một thế hệ nào nhìn biết Đức Chúa Trời. Trong suốt dòng lịch sử thỉnh thoảng vẫn có những thế hệ nhìn biết Đức Chúa Trời và trong những thời kỳ đen tối nhất của dòng lịch sử vẫn có những con người tin kính và giữ điều răn và mạng lịnh của Đức Chúa Trời và chứng của Chúa Giê-xu Christ. Chỉ có điều những thế hệ tin kính đó không kéo dài và những người trung thành với lẽ thật của Đức Chúa Trời không phải là số đông.

Hới những bạn Công Giáo và Tin Lành, các bạn vẫn tin rằng đường lối của các bạn là ngay thẳng ư? Giáo lý Đức Chúa Trời Ba Ngôi là giáo lý của Kinh Thánh ư? Không, Đức Chúa Trời Ba Ngôi mà các bạn đang thờ phượng là Đức Chúa Trời của La-mã, không phải Đức Chúa Trời của Kinh Thánh, không phải Đức Chúa Trời của Ap-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp; không phải Đức Chúa Trời của Môi-se, Đa-vit và Các Đấng Tiên Tri; không phải Đức Chúa Trời của Chúa Giê-xu và Các Thánh Đồ.

Các bạn vẫn không nhìn ra Con Thú Thứ 4 trong Đa-ni-ên đoạn 7 là con thú nào ư? Vẫn không hiểu cái sừng nhỏ mọc lên sau là ai ư? Vẫn không hiểu các công việc của nó đã làm là gì sao?

“Vậy người nói cùng ta như vầy: Con thú thứ tư sẽ làm nước thứ tư trên đất, khác với hết thảy các nước, và nó sẽ nuốt cả đất, giày đạp và nghiền nát ra. Mười cái sừng là mười vua sẽ dấy lên từ nước đó; và có một vua dấy lên sau, khác với các vua trước, và người đánh đổ ba vua. Vua đó sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và định ý đổi những thời kỳ và luật pháp; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ,và nửa kỳ” (Đa-ni-ên 7:23-25)

Con thú thứ 4 không phải là La-mã sao? Cái sừng nhỏ mọc lên sau là ai? Không phải là Đạo đã nổi lên từ La-mã và ảnh hưởng trên cả thế gian này sao? Đạo nào đã ĐỔI THỜI GIAN VÀ LUẬT PHÁP CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI. ĐẠO NÀO ĐÃ NÓI NHỮNG LỢI XẤC XƯỢC PHẠM ĐẾN ĐẤNG RẤT CAO? ĐẠO NÀO ĐÃ LÀM HAO MÒN CÁC THÁNH ĐỒ LÀ NHỮNG NGƯỜI TRUNG THÀNH GIỮ LỜI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI?

“Ta cũng muốn biết lẽ thật về mười cái sừng ở trên đầu nó, và về cái sừng khác mọc lên, và trước mặt nó ba sừng kia đã bị rơi xuống, --- sừng nầy có những mắt và miệng nói những lời xấc xược, và hình dạng nó mạnh bạo hơn những sừng khác. Ta nhìn xem, cái sừng đó tranh chiến cùng các thánh, và thắng trận, cho tới khi Đấng Thượng cổ đã đến, sự xét đoán đã ban cho các thánh của Đấng Rất Cao và thì giờ đã đến, là khi các thánh được nước làm của mình.” (Đa-ni-ên 7:20-22).

Kinh thánh há chẳng nói trước rằng: Cái Sừng Nhỏ đó TRANH CHIẾN với các thánh và NÓ ĐƯỢC THẮNG. Nó được thắng cho đến khi nào? CHO ĐẾN TẬN KHI ĐẤNG THƯỢNG CỔ ĐẾN, không phải nó chỉ được tháng trong một tháng, một năm hay một khoảng thời gian ngắn, nhưng kể từ khi cái sừng nhỏ ấy xuất hiện thì nó luôn luôn tranh chiến với các thánh và phần thắng luôn thuộc về nó.
GIÁO LÝ NÀO ĐÃ TẠO RA SỰ TRANH CHIẾN, CÃI LẤY VÀ CHÉM GIẾT SUỐT GẦN 2000 NĂM QUA VÀ PHẦN THẮNG KHÔNG PHẢI LÀ LUÔN THUỘC VỀ CÁI SỪNG NHỎ RA TỪ CON THÚ THỨ 4 SAO???

Các bạn vẫn không nhìn ra phần bàn chân nửa bằng Sắt, nửa bằng Đất Sét là phần sẽ ảnh hưởng trên cả thế gian cho tới ngày của Đấng Christ đến sao? Kinh Thánh nói đó là MỘT NƯỚC phải CHIA RA LÀM HAI PHẦN, MỘT PHẦN MẠNH VÀ MỘT PHẦN YẾU. Dù hai phần Sắt và Đất Xét không dính lại được làm một với nhau, nhưng hai phần này vẫn là MỘT NƯỚC và NƯƠC NÀY ảnh hưởng lên thế gian và đặc biệt chi phối và làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao cho đến tận khi Hòn Đá không bởi tay người đục ra đến đập vào NƯỚC ĐÓ, lúc đó mọi thế lực mới tan thành mây khói, và nước mới được giao lại cho dân thánh của Đức Chúa Trời.

Chúng ta có hiểu lời trách của Chúa Giê-xu khi nói với những người Pha-ri-si và thầy thông giáo này không?
« Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi xây đắp mồ mả của đấng tiên tri, trau giồi mồ mả của người công bình, và nói rằng: Nếu chúng ta ở cùng một thời với tổ phụ, thì không hùa theo người mà làm đổ máu các đấng tiên tri vậy. Ấy đó, các ngươi tự làm chứng cho mình rằng thật là con cháu những người giết các đấng tiên tri. Vậy thì hãy làm cho đầy dẫy cái lường của tổ phụ các ngươi! Hỡi loài rắn, dòng dõi rắn lục kia, thế nào mà tránh khỏi sự đoán phạt nơi địa ngục được?” (Ma-thi-ơ 23:29-33)

HÁ KHÔNG PHẢI TAY CỦA NHỮNG NGƯỜI LA-MÃ ĐÃ ĐÓNG ĐINH CHÚA GIÊ-XU LÊN CÂY GỖ - RỒI CON CHÁU HỌ LẠI SUY TÔN NGÀI LÊN LÀM ĐỨC CHÚA TRỜI SAO?

Trong đời Nô-ê và Lót đất bị nước lụt hủy diệt, thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ bị lửa thiêu hủy vì họ chỉ có một mình Nô-ê và Lót rao báo lẽ thật. Trong dòng lịch sử của Y-sơ-ra-ên họ bị các dân ngoại ức hiếp, cai trị và lưu đày qua A-si-ry và Ba-by-lôn vì họ chỉ có một vài các quan xét, và các đấng tiên tri dẫn dắt và rao truyền Lời Đức Chúa Trời. Sau này họ bị La-mã tàn phá và lưu lạc khắp thế gian vì họ chỉ có Chúa Giê-xu và vài trăm môn đồ của Chúa Giê-xu rao giảng tin mừng cho họ. Nhưng ngày nay cả thế gian này đều đã có Kinh Thánh, Lời của Đức Chúa Trời được rao giảng khắp mọi nơi bằng đủ mọi loại phương tiện, nếu con người vẫn cứng lòng, không chịu tra xét và làm theo lẽ thật thì cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời sẽ giáng trên hết thảy những kẻ chối bỏ lẽ thật.

Một lần nữa tôi xin trả lời câu hỏi của quý vị rằng: KHÔNG PHẢI MỘT MÌNH TÔI ĐÚNG, NHƯNG CHỈ MỘT MÌNH ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÚNG – TÔI CHỈ LÀ MỘT TRONG NHƯNG NGƯỜI ĐÃ NGHE THẤY TIẾNG NGÀI GỌI VÀ ĐI THEO NGÀI.

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when HayDenXem.Com posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to HayDenXem.Com:

Share