Núi Đạo Bồ Đề An Lạc Quốc

Núi Đạo Bồ Đề An Lạc Quốc Núi Đạo Bồ Đề An Lạc Quốc - Chùa tu sĩ tại gia - Nơi chia sẻ, học tập theo chánh pháp để tìm ra con đường giác ngộ cho mỗi chúng sanh.

KINH KIM CANGBạn tụng Kinh Kim Cang cả ngàn lần… nhưng đã từng buông được một niệm chưa?Hiểu Kinh Kim Cang: Không phải đ...
01/04/2026

KINH KIM CANG

Bạn tụng Kinh Kim Cang cả ngàn lần… nhưng đã từng buông được một niệm chưa?

Hiểu Kinh Kim Cang: Không phải để tụng, mà để buông

Kinh Kim Cang Kinh không phải sinh ra để chúng ta học thuộc lòng, tụng niệm hay chép lại như một hình thức. Cốt lõi của kinh là “nghe hiểu rồi thực hành”. Người đệ tử chân chính là người “tín thọ phụng hành” – tin sâu, hiểu rõ và đem lời dạy ứng dụng ngay trong đời sống.

Toàn bộ giáo pháp của Thích Ca Mâu Ni đều hướng đến một điều: giúp chúng ta buông xuống chấp trước. Khi nghe hiểu một câu pháp, ngay lúc đó phải biết buông. Buông không phải là lý thuyết, mà là hành động trực tiếp trong tâm.

Kinh dạy: không có tâm quá khứ, không có tâm hiện tại, không có tâm tương lai. Vậy khi một ý niệm về quá khứ khởi lên, hãy buông. Khi một vọng tưởng về tương lai xuất hiện, cũng buông. Ngay khi buông được như vậy, đó chính là đang sống với Kinh Kim Cang, không cần tìm đâu xa.

Hãy thử ngồi yên, nhìn một tách trà trước mặt, không khởi nghĩ về quá khứ, không phóng tâm đến tương lai, chỉ an trú trọn vẹn trong hiện tại. Ngay giây phút ấy, bạn không chỉ đang “đọc” kinh, mà chính là đang “sống” với kinh. Bởi chân lý không nằm trên trang giấy, mà nằm ngay nơi tâm không dính mắc.

Khi không còn ba thời, thì cái thấy chân thật hiển lộ: vốn không sinh, nên cũng không diệt. Tất cả hiện tượng sinh diệt – từ ý niệm đến thế giới vật chất – đều chỉ là giả tướng, luôn biến đổi không ngừng. Nhận ra điều này, tâm liền lặng, không còn bị cuốn theo dòng sinh diệt.

Vì vậy, tu Kinh Kim Cang không phải là tụng bao nhiêu biến, nhớ bao nhiêu câu, mà là buông được bao nhiêu chấp trước. Nếu trong tâm vẫn đầy ắp quá khứ, tương lai, lại chất thêm cả văn tự của kinh điển, thì chỉ càng thêm nặng nề.

Đọc kinh vẫn có công đức, nhưng công đức lớn hơn chính là hiểu và sống được với tinh thần buông xả. Nghe hiểu, rồi thực hành ngay trong từng sát-na – đó mới thật sự là con đường đi vào trí tuệ và giải thoát ☘️

SINH - LY - TỬ - BIỆTCó một buổi chiều, tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ, nhìn dòng người qua lại.Ai cũng vội. Ai cũng...
30/03/2026

SINH - LY - TỬ - BIỆT

Có một buổi chiều, tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ, nhìn dòng người qua lại.
Ai cũng vội. Ai cũng có nơi để đến. Ai cũng đang bận rộn sống cuộc đời của mình.
Chỉ có thời gian là không vội.
Nó vẫn lặng lẽ trôi… qua từng gương mặt, từng bước chân, từng cuộc đời.
Và rồi, một câu hỏi rất cũ chợt khởi lên trong tôi…
Không ồn ào, không thúc ép, chỉ nhẹ như một làn khói:
Rốt cuộc… đời người đi qua những gì?
Tôi nghe đâu đó, rất sâu trong mình, chỉ có bốn chữ: Sinh – Ly – Tử – Biệt.

Nghe qua thì đơn giản.
Nhưng nếu ngẫm đủ lâu, bạn sẽ thấy—
Bốn chữ ấy không chỉ là khái niệm,
Mà là bốn nhịp thở của một đời người.

Sinh – là khi ta đến.
Không mang theo ký ức.
Không lựa chọn nơi mình sẽ sinh ra.
Không biết mình sẽ trở thành ai.
Chỉ có một hơi thở đầu tiên…
và một tiếng khóc.
Ta khóc.
Người khác cười. ( Cha mẹ, người thân,...)
Một khởi đầu rất lạ:
ta bắt đầu đời mình bằng tiếng khóc,
để rồi dành cả phần đời còn lại… đi tìm niềm an.
Có người cả đời vẫn chưa hiểu:
Mình sinh ra để làm gì?!
Có người hiểu rất muộn, rằng sinh ra, đôi khi chỉ là để học cách sống… và buông.
Rồi ta lớn lên. Gặp người. Thương người. Gắn bó.
Ta gọi đó là “Duyên”.
Nhưng trong lòng, ta lại mong nó là “mãi mãi”.

Ly – bắt đầu từ những điều rất nhỏ.
Không phải lúc nào cũng là một lời chia tay.
Đôi khi, nó chỉ là:
Một cuộc trò chuyện thưa dần.
Một ánh mắt không còn tìm nhau.
Một sự im lặng kéo dài… mà không ai nhắc tới.
Ly không đến một lần.
Nó đến từng chút một.
Như nước rút khỏi lòng sông
không ồn ào,
nhưng khi ngoảnh lại… chỉ còn trơ đáy.
Ta cứ tưởng mình mất nhau vào một ngày cụ thể.
Nhưng thật ra, ta đã xa nhau… từ rất lâu rồi.
Có những người, ta đã cố giữ.
Giữ bằng tình cảm. Giữ bằng hy vọng. Giữ bằng cả những điều đã từng rất đẹp.
Nhưng rồi cũng phải thừa nhận một điều rất khó để chấp nhận:
Có những thứ càng giữ… càng mất.
Và có những người rời đi…
không phải vì hết duyên,
mà vì đã đến lúc ta phải học cách buông.
Rồi đến một chặng mà không ai có thể né tránh.

Tử – không chỉ là kết thúc của thân xác.
Mà là sự tan đi của mọi thứ ta từng bám vào.
Một niềm tin không còn đúng.
Một giấc mơ không còn đi tiếp được.
Một con người cũ trong ta… không còn tồn tại.
Mỗi lần như vậy, ta thấy đau.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn
đó cũng là lúc một phần khác trong ta đang được sinh ra.
Có những “cái chết” không ai nhìn thấy.
Nhưng lại là bước ngoặt lớn nhất của một đời người.
Ta không còn như trước nữa.
Nhưng cũng chính vì vậy…
ta bắt đầu hiểu mình hơn một chút.
Và rồi…
Điều khiến con người day dứt nhất
không phải là “tử”.
Mà là…

Biệt – là khi không còn cơ hội gặp lại.
Không còn một lần ngồi cạnh.
Không còn một câu chưa kịp nói.
Không còn một cái ôm có thể trao thêm lần nữa.
Có những cuộc chia ly có chuẩn bị.
Nhưng cũng có những lần…
ta không hề biết đó là lần cuối.
Một lần quay lưng.
Một câu nói dở dang.
Một ngày bình thường… rồi trở thành mãi mãi.
Người ra đi thì nhẹ.
Người ở lại… học cách sống cùng khoảng trống.
Và khoảng trống ấy—
không ồn ào,
nhưng đủ sâu để theo ta suốt một quãng đời.
Người ta thường sợ “tử”.
Nhưng người từng đi qua mất mát sẽ hiểu
thứ ở lại lâu nhất… là “biệt”.

Trong giáo lý, có một điều rất giản dị:
“Sinh – Ly – Tử – Biệt là lẽ thường.”
Không phải để ta buồn.
Mà để ta tỉnh.
Tỉnh để thấy: không có gì là mãi mãi.
Tỉnh để biết: mỗi lần gặp gỡ… đều đáng trân trọng.
Tỉnh để hiểu: điều ta đang có hôm nay, ngày mai có thể không còn.
Khi thật sự thấm được điều này,
ta không sống vội hơn…
mà sống sâu hơn.
Ta bớt giận
vì biết ai rồi cũng rời đi.
Ta bớt chấp
vì biết giữ cũng không giữ được mãi.
Ta thương nhiều hơn
không phải vì đối phương hoàn hảo,
mà vì… ta biết thời gian không đợi ai.
Có những người, ta cứ nghĩ sẽ còn gặp lại.
Nên lần cuối, ta không ôm.
Không nói lời tử tế.
Không kịp nhìn nhau lâu hơn một chút.
Đến khi muốn quay lại
thì chỉ còn ký ức.
Có những mối quan hệ, ta cứ nghĩ còn thời gian.
Nên cứ để đó. Cứ im lặng. Cứ chờ “một lúc khác”.
Nhưng cuộc đời…
không hứa hẹn “một lúc khác”.

Hiểu về Sinh – Ly – Tử – Biệt,
không phải để sợ hãi.
Mà để sống trọn.
Trọn trong từng cuộc gặp.
Trọn trong từng lời nói.
Trọn trong từng lần ở bên nhau.
Tôi vẫn thường tự hỏi mình:
Nếu hôm nay là lần cuối,
mình sẽ sống khác đi không ?
Nếu câu trả lời là “có”…
thì có lẽ, mình nên bắt đầu ngay từ bây giờ.
Đời người, suy cho cùng,
chỉ là một hành trình đi qua bốn chữ ấy.
Không ai thoát được.
Nhưng ai cũng có thể chọn cách đi qua:
Đi nhẹ hơn…khi bớt chấp.
Đi sâu hơn…khi biết nhìn lại.
Và đi ấm hơn…khi biết thương nhau đúng lúc.
Bởi sau tất cả,
điều còn lại không phải là ta đã đi được bao xa
mà là trong những lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy,
ta đã thật lòng với nhau được bao nhiêu. 🌿

Người tu tại gia không rời bỏ cuộc sống.Vẫn đi làm, vẫn nuôi con, vẫn lo cơm áo, vẫn đối diện đủ đầy những va chạm của đ...
21/03/2026

Người tu tại gia không rời bỏ cuộc sống.
Vẫn đi làm, vẫn nuôi con, vẫn lo cơm áo, vẫn đối diện đủ đầy những va chạm của đời thường.
Chỉ khác một điều: họ chọn quay tâm về Phật pháp giữa dòng chảy ấy.

Không phải chỉ người khoác áo xuất gia mới gọi là tu.
Tu là sửa mình trong từng hơi thở.
Là giữ chánh niệm trong từng lời nói.
Là soi lại tâm mình sau mỗi va chạm hơn thua.

Nhưng vì còn sống giữa đời,
người tại gia rất dễ vướng vào những lỗi nhỏ.
Nhỏ thôi — nhưng nếu không nhận ra,
chúng sẽ làm tâm dần xa chánh pháp.

Những điều dưới đây không phải để trách móc.
Chỉ để nhận diện.
Vì như lời dạy trong Kinh Pháp Cú:
“Chiến thắng vạn quân không bằng tự thắng mình.”

Tự thắng mình — bắt đầu từ việc thấy lỗi của chính mình.

1. Hành trì thất thường — lúc nóng, lúc nguội

Khi đau khổ, ta siêng tụng kinh.
Khi thất vọng, ta chăm niệm Phật.

Nhưng khi đời tạm yên, ta lại lơ là.

Tu như thế chẳng khác nào
chỉ uống thuốc khi đau,
đỡ đau rồi thì quên mất bệnh vẫn còn gốc rễ.

Tu không phải để hết khổ ngay.
Tu là để có nội lực đi qua khổ mà không gục ngã.

2. Cầu xin nhiều hơn quán chiếu

Nhiều người đến chùa để xin:
xin bình an, xin sức khỏe, xin hết nghiệp.

Điều ấy không sai.
Nhưng nếu chỉ cầu mà không sửa mình,
thì khác nào đứng dưới mưa mà mong không ướt.

Trong Gautama Buddha không dạy cầu xin.
Ngài dạy hiểu nguyên nhân của khổ.

Hiểu rồi thì chuyển hóa.
Không ai cứu mình ngoài chính mình.

3. Chấp vào hình thức tu hành

Tụng kinh nhiều.
Lạy Phật nhiều.
Đeo chuỗi, mặc áo lam, ăn chay trường.

Nhưng nếu trong lòng vẫn đầy sân hận,
vẫn thích thị phi, vẫn hơn thua từng lời nói,
thì hình thức chỉ là chiếc áo khoác ngoài.

Tu không nằm ở số lạy.
Tu nằm ở chỗ:
hôm nay mình có bớt nóng hơn hôm qua không?
Có bớt chấp hơn một chút không?

Lạy Phật không làm nghiệp tự mất.
Nhưng nhờ lạy, ta học cách hạ mình xuống.

4. Lấy tu để trốn tránh đời

Có người mệt mỏi với cuộc sống nên tìm đến Phật pháp như một nơi ẩn náu.
Nhưng Phật pháp không phải chiếc chăn để che mắt trước thực tại.

Phật pháp là ánh sáng để soi rõ thực tại.

Tu không phải để tránh đời.
Tu là để sống giữa đời mà không bị đời làm đục.

5. Nóng vội và so sánh đường tu

“Con tu lâu rồi mà vẫn khổ.”
“Con niệm hoài mà chưa thấy linh.”

Tu không phải phép màu.
Tu là quá trình gột rửa rất chậm.
So sánh công phu với người khác
chỉ làm tâm thêm động loạn.

Người thật sự hành trì
không so với ai.
Chỉ nhìn lại chính mình:
hôm nay có nhẹ hơn hôm qua không?

6. Quên nuôi dưỡng lòng từ

Giữ giới là quan trọng.
Nhưng nếu chỉ giữ mà thiếu lòng từ,
ta dễ trở nên khô cứng.

Có khi ta chăm chăm thấy lỗi người khác
mà quên lắng nghe nỗi khổ của họ.

Một câu nói dịu dàng cũng là bố thí.
Một ánh mắt không phán xét cũng là trì giới.

Tu không chỉ là tránh điều ác.
Tu còn là chủ động gieo điều thiện.

Người tu tại gia là người đi giữa chợ đời
mà vẫn giữ được một khoảng lặng trong tim.

Sẽ có lúc vấp.
Có lúc quên.
Có lúc lỡ lời, lỡ tâm.

Không sao cả.

Quan trọng là biết quay về.
Biết nhận ra mình vừa lạc.
Biết bắt đầu lại — không tự trách quá lâu.

Tu không phải để trở thành một ai đó đặc biệt.
Tu là để trở về làm chính mình.

Nhưng là phiên bản
ít sân hơn,
ít chấp hơn,
và nhiều thương yêu hơn.

Giữa đời sống đầy biến động,
giữ được một tâm không đục
đã là một thành tựu rất lớn rồi.

21.03.2026

🔥Khẩu nghiệp🔥Kinh Phật có cụm từ “binh khí miệng lưỡi” nghe rất ấn tượng. Nhân loại sở hữu một thứ vũ khí có sức sát thư...
21/03/2025

🔥Khẩu nghiệp🔥
Kinh Phật có cụm từ “binh khí miệng lưỡi” nghe rất ấn tượng. Nhân loại sở hữu một thứ vũ khí có sức sát thương cao, tàn phá khủng khiếp mà không phải cung kiếm hay bom đạn, đó chính là lời nói ác.

Họ thường đem lời nói xấu ác để làm khổ, hành hạ lẫn nhau, khiến cho người ngoài đến cả người thân đều bị đau khổ, ảnh hưởng nặng nề.
Khẩu nghiệp, chính xác là khẩu nghiệp ác, gồm: Nói dối, nói thô ác, nói chia rẽ, nói dua nịnh.
- Nói dối là nói sai sự thật.
- Nói thô ác là nói thô tục, chửi bới, nguyền rủa.
- Nói chia rẽ là nói ra nhằm ly gián, gây mất đoàn kết, khiến hai bên sinh oán thù.
- Nói dua nịnh là tìm mọi cách khiến người nghe xiêu lòng, cốt để lợi mình mà hại người.
Theo Thế Tôn, trong năm hạng người không thể chữa trị ở thế gian thì có loại người thường tạo nghiệp ác khẩu.

“Một thời, Đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Phật bảo các Tỳ-kheo:
- Có năm hạng người không thể chữa trị. Sao gọi là năm? Người dua nịnh không thể chữa trị. Người gian tà không thể chữa trị. Người ác khẩu không thể chữa trị. Người ganh ghét không thể chữa trị. Người không báo đáp không thể chữa trị. Này Tỳ-kheo, đó gọi là có năm hạng người này không thể chữa trị.
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:

Người gian tà, ác khẩu
Ganh ghét, không báo đáp
Người này không thể chữa
Bị người trí bỏ rơi.

- Cho nên, các Tỳ-kheo, thường xuyên hãy học ý chánh, trừ bỏ ganh ghét, tu tập oai nghi, nói năng như pháp, phải biết báo đáp, biết ân nuôi dưỡng kia, ân nhỏ còn không quên huống gì ân lớn. Chớ ôm lòng tham lam bủn xỉn, cũng không tự khen mình, cũng không khinh chê người. Các Tỳ-kheo, hãy học điều như vậy.
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành”.
(Kinh Tăng nhất A-hàm, chương Năm pháp, phẩm 34 Đẳng kiến, kinh số 7)

Ngày xưa, người mang khẩu nghiệp ác chỉ gây đau khổ cho những người xung quanh. Ngày nay, nhân loại được hỗ trợ các phương tiện truyền thông hiện đại nên loại “binh khí miệng lưỡi” này càng phát huy tác dụng tàn phá, hủy diệt toàn diện, đối thủ không nơi ẩn nấp, không thể né tránh.
Vấn đề là tại sao Đức Phật xem hạng người tạo nghiệp ác khẩu lại không thể chữa trị? Có thể nói đây là căn bệnh trầm kha của chúng sinh. Người thường nói ra lời xấu thì ngay nơi tâm của họ rất ác nhưng bản thân lại hiếm khi nhận ra sự thật này. Lại chủ quan hơn khi họ thường cho rằng, chỉ nói thôi chứ đã làm gì đâu. Mà thực ra, những lời cay độc đôi khi còn khiến người ta đau khổ đến khốn cùng, hơn cả hành hạ về thân xác.

Cho nên, hàng đệ tử Phật cần tu tập chánh ngữ, nói năng như pháp: nguyện nói lời chân thật, từ ái, xây dựng, lợi mình và ích người. Phải thấy được sự nói năng thiếu chánh ngữ sẽ làm người đau khổ, khiến mình mất phước. Đau khổ do lời nói ác gây ra dễ dàng và nhiều hơn hành động xấu. Tham, sân, si trong tâm mình chính là cội nguồn của những lời nói xấu ác. Thành ra chuyện “học ăn, học nói” cần phải học, học suốt đời.

TĨNH TÂMCuộc sống này dần con sẽ hiểu ra rằng, mỗi người sống trên đời có an yên, hạnh phúc hay không, phụ thuộc rất lớn...
10/12/2024

TĨNH TÂM
Cuộc sống này dần con sẽ hiểu ra rằng, mỗi người sống trên đời có an yên, hạnh phúc hay không, phụ thuộc rất lớn vào suy nghĩ của người đó.

Nếu tâm tư không tốt thì cả thế giới dường như cũng ảm đạm, chẳng có chút ánh sáng nào. Trái lại, nếu luôn có những suy nghĩ tốt đẹp, tích cực thì cuộc đời liền sẽ khoáng đạt, trong sáng và tươi đẹp hơn nhiều.

Một người trưởng thành thực thụ sẽ biết cách tự ngẫm lại về chính bản thân mình rồi điều chỉnh, thay đổi trạng thái nội tâm thay vì mù quáng dồn hết tâm tư để tìm kiếm sự an ủi và giúp đỡ từ bên ngoài.

Trưởng thành chẳng hề liên quan tới tuổi tác, mà là một trạng thái thanh thản, điềm tĩnh, và cũng là một loại tự tu dưỡng trong cuộc sống. Khi bản lĩnh của một người càng lớn thì càng bình tĩnh sống...

⚜️ TÙY HỶ HỒI HƯỚNG ⚜️Các đức Thế TônThường trú trên đờiXin thương xót con:Vì ngay trong kiếp nàyVà những kiếp xa xưaTừ ...
16/04/2024

⚜️ TÙY HỶ HỒI HƯỚNG ⚜️
Các đức Thế Tôn
Thường trú trên đời
Xin thương xót con:
Vì ngay trong kiếp này
Và những kiếp xa xưa
Từ đời vô thỉ
Con đã từng lầm lẫn
Đã gây khổ đau
Cho chính bản thân
Và cho kẻ khác.
Tự mình gây ra lầm lỗi
Hoặc xúi người khác
Làm nên lầm lỗi
Hoặc tán đồng theo
Giết hại, trộm cắp
Dối trá, tà dâm
Với những tà nghiệp khác
Trong mười nghiệp bất thiện
Hoặc có che dấu
Hoặc không che dấu
Những tội lỗi ấy
Đưa về địa ngục
Ngạ quỷ, súc sinh
Làm cho kiếp sau
Sinh nơi biên địa
Sáu căn khiếm khuyết
Không có điều kiện
Lớn lên thành người
Những tội chướng ấy
Hôm nay con nguyền nhất tâm
Cầu xin sám hối.
Xin chư Bụt Thế Tôn
Chứng biết cho con
Thương tưởng đến con
Con phủ phục trước mặt các ngài
Phát lời nguyện rằng:
Nếu trong vô lượng kiếp xa xưa,
Cũng như trong đời này
Nếu con đã từng bố thí
Dù chỉ một nắm cơm
Hoặc một manh áo,
Nếu con đã từng nói lời ái ngữ
Dù chỉ một vài câu,
Nếu con đã từng biết nhìn với con mắt từ bi
Dù chỉ trong chốc lát,
Nếu con đã từng có cử chỉ an ủi vỗ về
Dù chỉ một vài lần,
Nếu con đã từng lắng nghe diệu pháp
Dù chỉ một buổi,
Nếu con đã từng cúng dường trai tăng
Dù chỉ một lần,
Nếu con đã từng cứu mạng chúng sanh
Dù chỉ là vài con sâu con kiến,
Nếu con đã từng tụng đọc kinh văn
Dù chỉ một vài câu,
Nếu con đã từng xuất gia
Dù chỉ trong một kiếp,
Nếu con đã từng nâng đỡ kẻ khác trên đường tu học
Dù chỉ giúp được vài người,
Nếu con đã từng tu tập tịnh giới
Dù chưa được hoàn toàn thanh tịnh,
Tất cả những công đức ấy
Đều là những thiện căn con đã gieo trồng
Hôm nay xin gồm thâu tất cả lại
Kính dâng lên chư Bụt
Như một tràng hoa ngát hương
Và xin hồi hướng tất cả các công đức ấy
Về quả vị Bồ Đề. (C)

Con xin mở lòng rộng lớn
Hướng về Vô Thượng Chánh Giác,
Nguyện đạt tới hiểu biết lớn
Nguyện thành tựu thương yêu sâu
Nguyện tu tập chuyên cần
Chuyển hóa khổ đau
Cho con và cho tất cả mọi loài
Tất cả mọi động tác của thân miệng ý
Đều xin hướng về
Làm hạnh phúc cho mọi người mọi loài.
Đó là ước mong sâu sắc nhất của con
Ngoài tâm Bồ Đề
Ngoài khao khát hiểu biết lớn
Ngoài nguyện ước thương yêu sâu
Con không còn ước mong nào nữa cả. (C)

Chư Bụt trong mười phương và ba đời
Đều đã từng hồi hướng như thế
Hôm nay con cũng xin hồi hướng như thế.
Bao nhiêu lầm lỗi đều xin sám hối
Bao nhiêu công đức đều xin tùy hỉ
Biển công đức vô lượng
Cũng là núi trí tuệ cao vòi vọi
Chư Bụt và thầy tổ
Là ánh sáng soi chiếu cho con
Trong giờ phút trang nghiêm
Xin đem thân mạng này
Quay về và đảnh lễ. (CC)

7 ĐIỀU TÍCH PHÚC MỖI NGÀY1. Nhìn thấu lòng người cũng không cần nói ra hết, chừa cho họ một con đường, chừa cho mình chú...
28/09/2023

7 ĐIỀU TÍCH PHÚC MỖI NGÀY

1. Nhìn thấu lòng người cũng không cần nói ra hết, chừa cho họ một con đường, chừa cho mình chút khẩu đức.

2. Trách người không cần hà khắc đến tàn nhẫn, chừa cho họ chút mặt mũi, giữ cho mình chút độ lượng.

3. Tài năng không cần phô trương hết, dành cơ hội cho người khác, giữ sự sâu sắc cho mình.

4. Có công không nhận hết, chuyển cho người vài phần, lưu khiêm nhường cho mình.

5. Hiểu hết lý lẽ chẳng cần tranh cãi đến cùng, mở đường cho người khác, giữ khoan dung cho mình.

6. Được yêu quý chớ nên cậy hết vào, sẻ cho người chút ít, lưu cho mình đường lui.

7. Giàu sang chẳng nên hưởng hết, chia cho người chút ít, lấy chút phúc cho mình.

Trích: Một đời đáng giá, đừng sống qua loa.

⚜HƯỚNG THIỆN NHƯ NƯỚC⚜Nước vốn dĩ không bao giờ có hình thái cố định, nước có thể tiến nhập được vào cả những không gian...
31/01/2023

⚜HƯỚNG THIỆN NHƯ NƯỚC⚜

Nước vốn dĩ không bao giờ có hình thái cố định, nước có thể tiến nhập được vào cả những không gian vật chất không có kẽ hở. Vậy nên cổ ngữ mới có câu: “Nước đục qua đá”. Đạo lý này giúp cho ta hiểu được điểm ưu việt của sự “mềm mỏng và vô hình”.

Kỳ thực, đạo lý làm người cũng lại như vậy, làm người mà cứng rắn quá chỉ khiến bản thân mình bị tổn thương, người cứng rắn thường phải chịu khuất phục trước người mềm mỏng.
Thế nên, làm người trong đối nhân xử thế, cổ nhân vẫn luôn thường dạy lấy nhu chế cương, lấy thiện lương chế điều tàn ác đó chính là làm người hướng thiện như nước vậy.

⚜KỆ SÁM HỐI⚜Con đã gây ra bao lầm lỗiKhi nói, khi làm, khi tư duyĐam mê, hờn giận và ngu siNay con cúi đầu xin Sám HốiMộ...
26/01/2023

⚜KỆ SÁM HỐI⚜
Con đã gây ra bao lầm lỗi
Khi nói, khi làm, khi tư duy
Đam mê, hờn giận và ngu si
Nay con cúi đầu xin Sám Hối
Một lòng con cầu Bụt chứng tri
Bắt đầu hôm nay nguyện làm mới
Nguyện sống đêm ngày trong chánh niệm
Nguyện không lặp lại lỗi lầm xưa...
Nam Mô Bồ Tát Cầu Sám Hối

Bao nhiêu lầm lỗi cũng do tâm
Tâm tịnh còn đâu dấu lỗi lầm
Sám hối xong rồi lòng nhẹ nhõm
Ngàn xưa mây bạc vẫn thong d**g...

⚜GIẢN ĐƠN⚜Người đơn giản thường lấy sự giản đơn chế ngự sự phức tạp. Trong một thế giới có quá nhiều sự huyễn hoặc, họ c...
24/10/2022

⚜GIẢN ĐƠN⚜
Người đơn giản thường lấy sự giản đơn chế ngự sự phức tạp. Trong một thế giới có quá nhiều sự huyễn hoặc, họ chọn cho mình cách sống với nội tâm yên tịnh, ăn đơn giản, sống giản dị.
Màu sắc quá nhiều làm người ta mờ mắt, âm thanh quá nhiều làm người ta không phân biệt được thiện ác thị phi, hương vị quá nhiều làm người ta tê miệng mất giác, vui chơi săn bắn, ham mê nhục dục làm cho con người ta điên cuồng phát dại, vật khó có được khiến cho người ta làm liều mà rước họa”

Hạnh phúc chân chính thường xuất hiện vào những lúc bình dị, và vì vậy cuộc sống giản đơn nhất chính là cuộc sống tốt nhất. Người có trí huệ và cảnh giới cao thường không màng sự hỗn độn của thế giới bên ngoài, điều họ chú trọng chủ yếu là thế giới nội tâm, quay trở về với bản ngã của mình, quay trở về thiên nhiên.

Làm người hiền hòa, từ lời nói cho tới hành động đều biết nghĩ cho người khác, cũng chẳng khi nào chấp vào chuyện vặt, luôn khiến cho người khác có ấn tượng tốt. Mà có ấn tượng tốt ắt cũng có duyên phận tốt, đường đời cũng sẽ rộng mở. Cây cao thì gió lớn, làm người mà quá hiển thị bản thân thì dễ rước họa vào thân.

NHỚ MẸCon vẫn biết trần gian là cõi tạmMẹ đến đi... là quy luật ở đờiNhưng hôm nay...nhớ mẹ quá, mẹ ơiHay tại bởi trời m...
26/07/2022

NHỚ MẸ
Con vẫn biết trần gian là cõi tạm
Mẹ đến đi... là quy luật ở đời
Nhưng hôm nay...nhớ mẹ quá, mẹ ơi
Hay tại bởi trời mưa nhiều, mẹ nhỉ...

Mẹ thường nói...Chúng con đừng suy nghĩ
Mẹ đi rồi... Thương nhớ để làm chi
Nhớ chút thôi...rồi hãy giấu mẹ đi
Và hãy sống thật bình an , vui vẻ...

Mẹ vẫn nói...khóc vài ngày, có thể
Rồi quên đi...như chưa thể đã từng
Để mẹ đi khỏi đau đớn, rưng rưng
Đừng lưu luyến, để mẹ đi thanh thản...

Xin lỗi mẹ! Hôm nay trời mưa lạnh
Nên mắt con dòng lệ cứ tuôn trào ...
Và đêm nay...trời chẳng có ánh sao
Nên chẳng thể tìm ngôi sao... là mẹ...

Mẹ biết không, từ ngày nhà vắng mẹ
Chúng con về ...lạc lõng lắm, mẹ ơi
Chỉ cầu mong, mẹ nơi đó an vui
Con cũng thế... Cũng luôn cười, vì mẹ...
ST

⚜KHOAN DUNG⚜Những oán giận sẽ là mũi tên găm thẳng vào trái tim của mỗi người.--------o0o--------Bản chất của lòng khoan...
28/09/2021

⚜KHOAN DUNG⚜
Những oán giận sẽ là mũi tên găm thẳng vào trái tim của mỗi người.
--------o0o--------
Bản chất của lòng khoan dung không đồng nghĩa với sự hèn yếu, nhu nhược hay thỏa hiệp. Ngược lại, nó chính là bản lĩnh của người biết lắng nghe, thấu cảm và nhẫn nhịn.
Đức Phật từng nói: "Tài sản quý giá nhất của đời người chính là lòng khoan dung. Tha thứ cho người khác thể hiện tâm hồn của một người có tu dưỡng, giống như biển lớn đón nhận trăm sông nghìn suối. Tha thứ không thể thay đổi quá khứ mà là thay đổi tương lai".

Bởi, Hận người thì lòng mình không an, biết bỏ qua, biết buông xuống thì mới thực sự giải thoát...
P/s: nhân ngày giỗ tổ của Núi Đạo Bồ Đề 22/08 AL

Address

Hanoi

Telephone

0914333062

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Núi Đạo Bồ Đề An Lạc Quốc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Place Of Worship

Send a message to Núi Đạo Bồ Đề An Lạc Quốc:

Share