16/03/2026
Chư tổ soạn tác học giới chư văn Quốc Ngữ Diễn Nôm P.3
III. Uy Nghi Quốc Ngữ Diễn Nôm
Như Thị cũng dòng Chân Nguyên,
Lịch triều pháp sự quốc ban rõ ràng,
Cổ kim nay cũng đảm đang,
Theo đòi dấu trước mở mang kim thì,
Giải hai mươi bốn uy nghi,
Để cho hậu học biết thì kính tôn.
1.
Một rằng kính đại Sa môn,
Chẳng được hô hoán húy ngôn tên người,
Chẳng được đạo thính chê cười,
Chẳng được đem nói sự người thị phi,
Dù thấy sa môn bước đi,
Khởi thân hành lễ một khi tôn nhường,
Trừ khi đang tụng kinh đường,
Bệnh cùng thế phát thời thường bữa ăn,
Thấy trong Hành Hộ Luật vân,
Năm hạ về trước ấy phần Xà Lê,
Năm hạ về sau kể đi,
Ấy ngôi Hòa Thượng Sa Di biết tường.
2.
Hai rằng sự sư tại đường,
Hễ là đệ tử xem tường luật nghi,
Hầu thầy dậy sớm nằm khuya,
Học hành kinh giáo cứ y đạo truyền,
Nhược bằng nhầm lỗi chưa nên,
Bản sư giáo giới tâm yên nhĩ đề,
Chẳng được nghịch ngữ lại chi,
Hợp chưởng hồ quỳ sám hối từ nay,
Thị sư chẳng được sánh bày,
Đứng ngồi chẳng được cao rầy hơn sư,
Ví dù khiến việc tạp dơ,
Chẳng được khạc nhổ thờ ơ ngại phiền,
Dù khi có khách đến chiền,
Phải ra tiếp đãi đứng bên hầu thầy,
Để cho khinh trọng biết hay,
Lĩnh ý nhời thầy dậy bảo làm sao,
Hễ là đệ tử cần lao,
Chẳng được trì hoãn rêu rao công trình,
Sư dù khí cảm bệnh sinh,
Sửa sang phòng thất sự tình hẳn hoi,
Thuốc thang cơm cháo dưỡng nuôi,
Ấy là đệ tử thực người hiếu trung,
Giường thầy chẳng được nằm chung,
Áo thầy chẳng được mặc cùng ướm chơi,
Cửu cửu thân cận chớ rời,
Khẩu truyền tâm thụ những nhời cơ quan,
Nghĩ thầy đức chửa cao nhàn,
Đạo còn thiếu thốn hãy toan đi tìm,
Học được lại về viếng thăm,
Tưởng ngày nhất tự sơ tâm đến người,
Vỗ về giáo huấn hôm mai,
Chẳng nhiều thì ít vì người mới nên,
Đừng lòng được cá bỏ nơm,
Giáo đa thành oán sao nên đạo tình.
3.
Ba rằng Tùy sư xuất hành,
Cúi đầu thui thủi lộ trình theo sau,
Chẳng được tả hữu trông đâu,
Chẳng được trò chuyện cùng nhau bên đường,
Chẳng được thăm viếng người làng,
Chẳng được vào chốn họ hàng quen nay,
Dù khi đàn việt đám chay,
Chờ cho thầy dạy thì nay sẽ ngồi,
Hoặc thầy ngoạn cảnh vào chơi,
Dù khi lễ Phật chớ hồi khánh xôn,
Hoặc là thầy muốn đăng sơn,
Mang chiếu Bồ Đoàn theo kíp cho nhanh,
Bằng khi thầy có viễn hành,
Bất ly tất hạ thân tình chớ xa,
Giữa đường khe suối thăm qua,
Tay cầm con gậy biết hòa sâu nông,
Mọi đồ phó thác giữ dùng,
Phải xem cho cẩn thủy chung mựa rời,
Phải khi có việc phân sai,
Hẹn chờ đâu phải cứ nhời đinh ninh,
Trai thời thị lập xuất sinh,
Chờ cho thực ngật thời mình sắp thu.
4.
Bốn rằng Nhập chúng đồng trò,
Cùng nhau huynh đệ ở cho lục hòa,
Chẳng được tranh cạnh huyên hoa,
Cậy tài cậy trí mình ta hỗn hào,
Chẳng được khoe có công lao,
Mà khinh đại chúng tu sao cho tuyền,
Nằm thời chẳng được nằm tiên,
Dậy thời chẳng được khiên diên sau người,
Xỉa răng xúc miệng rửa môi,
Từ từ nhổ nước chớ bồi tiếp nhân,
Cùng nơi điện tháp thanh tân,
Chẳng được khạc nhổ hình thân lõa lồ,
Chẳng được đa tiếu sô bồ,
Cùng nhau cợt nhiễu những trò hý ngôn,
Minh đăng thường cúng Phật tiền,
Chẳng được tự tiện đem chuyên ra ngoài,
Hoa thời lấy thuở còn tươi,
Cúng rồi chẳng được bỏ nơi đất dày,
Nghe gọi thời phải thưa ngay,
Lấy nhời niệm Phật chúng rày hiểu tri,
Chớ bạn niên thiếu Sa Di,
Ngây thơ nào biết phép thì làm sao,
Chẳng được nhàn tẩu ra vào,
Khi dỗi tập viết dồi dào bút nghiên,
Chẳng được tỵ lãn thâu an,
Chốn tránh việc chiền đại chúng cười chê,
Mặc thời cứ đủ tam y,
Dư chẳng được để trao cho bạn hiền,
Hễ là mỗi nhật lên chiền,
Sửa sang cẩn thận vững bền áo xiêm,
Rửa tay rửa mặt tinh nghiêm,
Đèn hương chuông mõ rồi liền tụng kinh,
Chẳng được đàm thuyết triều đình,
Việc trong chính sự vô tình biết chi.
5.
Năm rằng Tùy chúng thực thì,
Nghe tiếng kiền trùy kíp phải chỉnh y,
Ngồi xuống thong thả một khi,
Tay nâng ứng khí niệm thì xuất sinh,
Cháo cơm bẩy hạt cho tinh,
Bún bánh một tấc tày hình móng tay,
Trao cho đồng tử tống ngay,
Hoặc là lại muốn tưởng rày ngũ quán,
Chẳng được đàm tiếu loạn ngôn,
Chẳng được thái tốc cùng cơn thái trì,
Chẳng được lộ sự sinh nghi,
Chẳng được khua kháo bát thì tác thanh,
Chẳng được ăn trước một mình,
Chờ cho có đệ có huynh đồng thì,
Chẳng được mặn nhạt khen chê,
Rồi thời chẳng được dậy đi trước người,
Đũa cầm dìu dặt khuyên mời,
Đồng bàn thực tất cùng dời bước ra.
6.
Sáu rằng Lễ Phật chiền già,
Hai bên thì được giữa tòa trụ Tăng,
Thấy trong pháp có dậy rằng,
Khi người lễ Phật thì đừng bước qua,
Chắp tay chẳng được cao giơ,
Bằng nhau mười ngón cứ hòa tề hung,
Kính thầy lễ trước thung dung,
Sau ta sẽ lễ chớ cùng lễ đua,
Hoặc khi sãi vãi đến chùa,
Có thầy ngồi đấy chớ cho lễ mình,
Khách dù quan chức triều đình,
Đang trì kinh tượng chớ khuynh vái người.
7.
Bảy rằng Thính pháp chẳng chơi,
Nghe hiệu mộc bài pháp phục sửa sang,
Kíp lên cho sớm tòa đường,
Ngồi thì nghiêm túc tai tường dạ ôn,
Chẳng được chuyên ký danh ngôn,
Chẳng được thêm bớt khéo khôn khoe tài,
Đạo còn phảng phất bên ngoài,
Chưa ngộ rằng ngộ vào tai ra mồm,
Thiếu niên tài đức chưa gồm,
Xá tua học luật chớ nom giảng đình.
8.
Tám rằng Tập học điển kinh,
Luật nghi học trước kinh dành học sau,
Học hành săn sắn cho mau,
Luật kinh tôn trọng mới hầu nên thân,
Chẳng được miệng thổi kinh trần,
Chẳng được tạp vật để gần án kinh,
Kinh dù tổn hoại chẳng lành,
Kíp toan tu bổ chớ đành tạ lang,
Chẳng được tập học ngoại chương,
Thần kỳ quỷ quái những đường tà sư,
Chẳng được học tập binh thư,
Sấm ngôn nhâm độn cùng chư hoang đường,
Viết thời cứ lấy rõ ràng,
Ngang bằng sổ thẳng chẳng màng cầu công.
9.
Chín rằng Nhập tự viện trung,
Chẳng được cửa giữa thẳng xông bước vào,
Hoặc là tả hữu bên nào,
Tả thời tả chuyển hữu vào hữu biên,
Chẳng được vô cớ đăng đền,
Vô cớ đăng tháp chẳng nên đâu là,
Khạc nhổ thời lánh cho xa,
Chẳng được gần tòa điện tháp chung quanh,
Nhiễu tháp thời nhiễu mấy vòng,
Hoặc ba hoặc bẩy kể trình biến tri,
Nhiễu thời chuyển hữu mà đi,
Chẳng được chuyển tả lỗi khi pháp mầu,
Gậy cầm cùng nón đội đầu,
Điện tháp chẳng được dựng đâu mặc lòng.
10.
Mười rằng Vào chốn Tăng phòng,
Chớ mê thế sự chớ lòng nguyệt hoa,
Đêm ngày cư xử vào ra,
Nhất phân khổ hạnh chí ta vững bền,
Học hành kinh giáo bút nghiên,
Cứ việc chùa chiền thầy dậy phải nghe,
Chẳng được gian đảng bạn bè,
Ăn cùng xúp xoáp nữa thì làm sao,
Chẳng được húng hính tiếng cao,
Chẳng được trang điểm khác nào thế gian,
Chẳng được mặt mũi châu chan,
Chẳng được giận dữ nói càn nói dông.
11.
Mười một Chấp tác việc trong,
Thổi cơm ghín nước một lòng kính tin,
Rửa chi cứ đủ ba phen,
Nước thời phải lọc chẳng nên dối người,
Củi đun chẳng được dông dài,
Nước sôi chẳng được đổ ngoài đường đi,
Dù có nước nóng một khi,
Chớ đổ xuống đất nữa thì tổn sinh,
Nhất thiết quả thái trọng khinh,
Hễ thấy lang tạ thời mình cất thu,
Móng tay dài phải cắt đi,
Để lâu cấu uế giắt thì vào trong,
Quét chùa chẳng được nghịch phong,
Rác chẳng được để tích chưng trong chùa,
Nghị trùng tước thử thời xua,
Chẳng được cố sát tăng tu thất nghì.
12.
Mười hai vào nhà dục nghi,
Trước thì rửa mặt sau thì giội lưng,
Chẳng được hý tiếu nói năng,
Chẳng được mượn gáo tắm chưng hai người,
Tắm mau cho chóng tỵ hồi,
Chẳng được trì hoãn còn người tắm sau.
13.
Mười ba Nhập xí cho mau,
Chớ khi nội bức mới hầu thung dung,
Áo quần giải cởi cho xong,
Dặng lên xem thử có trong chăng là,
Để cho biết ý người ra,
Chẳng được trực nhập phải hòa đương khi,
Chẳng được đê thủ thị chi,
Chẳng được vẽ vách cùng thì nói năng,
Chẳng được khạc nhổ phi phăng,
Khi mà chưa rửa lánh chưng xa người,
Rửa tay thời dùng thổ khôi,
Bồ hòn bồ kết những lời dậy khuyên.
14.
Mười bốn Phép dậy thụy miên,
Nằm thời hữu hiếp cho yên cát tường,
Chẳng được nằm ngửa thanh giang,
Chẳng được đồng sập đồng sàng cùng sư,
Chẳng được nằm ngửa đọc thư,
Dép giầy chẳng được trưng hư đầu giường,
Vị cư thánh tượng pháp đường,
Răn các tiểu sàng huề niệu chớ qua.
15.
Mười lăm Phép dạy vây lò,
Đông thời rét mướt thướt tha lạnh lùng,
Củi đun nhàn nhạt chớ nồng,
Chẳng được sưởi mãi nhường cùng hậu nhân,
Ví dù muốn học kinh văn,
Nhất cử lưỡng tiện mặc phần chúng tăng,
Chẳng được nhức lác nói năng,
Chẳng được ngờ vực thuyết thăng sự người.
16.
Mười sáu Vào phòng nghỉ ngơi,
Hỏi han đại tiểu cho người biết thay,
Dù muốn đem lửa vào nay,
Dặng lên cho biết chúng rày sửa sang,
Bước vào xem sóc cho tường,
Hỏi han phòng nội còn phương việc gì,
Đoạn rồi đèn sẽ tắt đi,
Chẳng được lấy miệng mà suy đèn tàn,
Phòng người chẳng khá vào càn,
Đứng ngoài ra tiếng hỏi han trình bày.
17.
Mười bảy Đến chùa ni nay,
Ngồi cho biệt tịch chớ bày hý ngôn,
Dù họa ni có khéo khôn,
Chẳng được thư sớ tiếng đồn thị phi,
Chẳng được mượn mõ việc chi,
Chẳng được thanh vắng thù thì cùng nhau,
Chẳng được tống lễ đi sau,
Chẳng được hãnh cầu sám hối tụng kinh.
18.
Mười tám Chí nhân gia đình,
Ngồi thì một mình chớ có lẫn ai,
Hỏi đâu nói đấy chớ sai,
Chẳng được vọng ngữ lỡ người cười ta,
Chủ nhân thiết đãi thang trà,
Tuy phi pháp hội lễ hòa tòng nghi,
Ngũ quán niệm thực một khi,
Để cho lợi lạc người thì kính tin,
Chẳng được cửu tọa liên miên,
Chẳng được hỏi sự thế duyên làm gì.
19.
Mười chín khất thực ra đi,
Tìm người tuổi tác một khi bạn cùng,
Sắp đến môn nhân dự phòng,
Thăm xem cho hẳn vân mòng làm sao,
Gia vô nam tử chớ vào,
Hoặc thấy phụ nữ xôn xao thắm hồng,
Đừng vào chốn ấy là xong,
Chẳng được đàm thuyết Khổ Không cùng người,
Chẳng được dịu tiếng cầu ai,
Nhiều ít chớ nài phiền não sinh tâm,
Chẳng được quen thuộc tri âm,
Cùng ni am viện sách tầm kiếm ăn.
20.
Hai mươi vào chốn thôn dân,
Hễ là chẳng thiết chẳng thân chớ vào,
Tìm nơi đức trọng công cao,
Trai diên là chốn vườn đào đến chơi,
Đi thời tiêu sái khoan thai,
Chẳng được nói cười cùng tiểu Sa Di,
Giữ cầm kẻo thất uy nghi,
Túy cuồng phụ nữ chớ khi đồng hành,
Dù gặp quan chức triều đình,
Nghiêng mình sẽ lánh lộ trình chớ chen,
Dù về đến chốn già chiền,
Chẳng khoe hoa mỹ thế duyên trang hoàng.
21.
Hai mươi mốt Thị vật tràng,
Chớ tranh quý tiện phô hàng bán mua,
Của trước lên giá đã chu,
Dù sau có rẻ chớ mua mất lòng,
Chợ dù cả họp phiên đông,
Đường quang thời tránh chớ xông chen vào,
Thấy hàng con gái chớ ngồi,
Chúng nhân phỉ báng chê cười nọ khinh.
22.
Hai mươi hai Đệ thi hành,
Hễ là xuất nhập tiên trình bạch Sư,
Học hành các việc như như,
Chẳng được tự tiện hữu từ bạch qua.
23.
Tham phương thứ hai mươi ba,
Viễn hành ắt giã bạn hòa mới đi,
Xa xôi cũng chẳng ngại chi,
Chớ cho niên thiếu theo đi đồng hành,
Chẳng nên kết lũ gian manh,
Hễ là những đứng hiền lành cùng đi,
Du sơn du thủy mựa hề,
Học hành phỉ chí nam nhi mới mầu,
Tìm cho đắc ý nơi đâu,
Bấy giờ chúng sẽ rủ nhau mà vào,
Giãi lòng bạch thực thấp cao,
Trông ơn Đại Đức hạnh nào rộng dung.
24.
Y bát hai mươi bốn chung,
Năm điều với bẩy liền cùng hai lăm,
Thuộc lòng ba chú nhập tâm,
Bát cùng toạ cụ chớ nhầm làm chi,
Cứ y giới luật thụ trì,
Sơ tâm học lấy uy nghi làm đầu,
Như Như tổ diễn đã lâu,
Như Thị lại giải nối sau để truyền,
Tăng gia còn lắm nghĩa huyền,
Cần lao phải biết chân thuyên mà cầu,
Đã mang tiếng học đạo mầu,
Ba nghìn pháp luật làu làu không quên,
Chữ rằng Hiển thực khai quyền,
Hai mươi bốn tắc thuộc liền mới nên,
Đến khi đi trước ngồi trên,
Hỏi đâu nói đấy chớ nên vọng bình,
Có người đến chốn đạo tràng,
Nói năng phi lý nhỡ nhàng trước sau,
Xem cho rõ bạc cùng thau,
Lông rùa sừng thỏ thiên thu thọ trường.