23/07/2026
Vợ Ch/ế/t Trong T/ai Nạ/n, Chồng Mở Chiếc Hộp Bí Mật Và Phát Hiện Hung Thủ Chính Là.................
Tôi tên Thành Nam, năm nay 33 tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng nhỏ thuộc vùng Trung Du. Cha m/ất khi tôi mới học hết cấp ba, mẹ vào Nam sống cùng chị gái. Tôi ở lại quê, học nghề mộc rồi mở xưởng nhỏ ngay trong sân nhà. Công việc không giàu có nhưng đủ nuôi vợ con.
Vợ tôi tên Hương, ít hơn tôi hai tuổi. Chúng tôi gặp nhau khi cô ấy mang chiếc ghế gỗ bị gãy chân đến xưởng nhờ sửa. Hương khi đó làm kế toán cho một cửa hàng vật liệu xây dựng ở thị trấn. Cô ấy không phải người phụ nữ khiến người ta ngoái nhìn ngay từ lần đầu, nhưng càng nói chuyện lại càng thấy dễ chịu. Sau gần hai năm tìm hiểu, chúng tôi cưới nhau. Đám cưới không lớn, chỉ dựng rạp trước sân, mời họ hàng và bà con trong xóm.
Một năm sau, con gái chúng tôi ra đời, đặt tên là An. Từ ngày có con, Hương gần như dành hết thời gian cho gia đình. Cô ấy vẫn đi làm nhưng lúc nào cũng sợ con thiếu thốn. Đêm con khóc, Hương thường bật dậy trước tôi.
Mẹ của Hương là bà Thu. Bà lấy chồng sớm, sinh Hương khi mới 18 tuổi. Chồng m/ất vì bệ/nh khi bà ngoài 30, từ đó bà không đi bước nữa, một mình làm ruộng, buôn rau ngoài chợ nuôi hai con là Hương và anh Dũng. Bà Thu không phải kiểu phụ nữ thích ăn diện nhưng lúc nào cũng gọn gàng, tóc búi thấp, áo quần sạch sẽ.
Từ ngày có cháu ngoại, bà thường mang rau, trứng và thức ăn sang. Bà chăm cháu rất khéo nhưng chưa bao giờ tự tiện can thiệp vào chuyện vợ chồng con cái. Gia đình tôi từng yên bình đến mức tôi tin rằng bình yên ấy là điều hiển nhiên.
Khoảng ba tháng trước khi Hương m/ất, cô ấy có những biểu hiện lạ. Hay đau đầu, nhiều lần đang ăn cơm phải đặt bát xuống vì chóng mặt. Tôi bảo đi khám thì Hương nói chỉ do thiếu ngủ. Có hôm giữa đêm tôi tỉnh dậy, thấy cô ấy ngồi ở mép giường, một tay ôm ng/ực, một tay giữ điện thoại. Khi tôi hỏi, Hương vội tắt màn hình rồi nằm xuống, bảo vừa đọc tin nhắn của cửa hàng.
Cùng thời gian đó, Hương thường nhận những cuộc gọi rồi bước ra ngoài sân nghe. Có lần tôi nghe cô ấy nói rất nhỏ: "Anh đừng ép mẹ nữa. Nếu anh còn làm như vậy thì em sẽ nói hết với mọi người." Khi thấy tôi, Hương lập tức cúp máy. Tôi hỏi người gọi là ai, cô ấy chỉ nói anh Dũng đang cần tiền làm ăn.
Chiều hôm đó, trước khi đi làm, Hương đứng rất lâu bên cửa, nhìn tôi rồi nhìn căn nhà. Ánh mắt buồn đến lạ. Cô dặn tôi chiều nhớ đón con, nếu cô về muộn thì hai cha con cứ ăn cơm trước. Tôi cười bảo mới đầu tuần đã nói như sắp đi đâu xa. Hương không cười. Cô bước lại gần, phủi mùn cưa trên vai áo tôi rồi nói: "Nếu một ngày em không còn ở đây, anh phải hứa sẽ chăm sóc con thật tốt và đừng để mẹ em phải sống một mình." Tôi gạt đi, trách cô nói xui xẻo. Cô chỉ nhìn tôi như muốn nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng lại quay đi.
Đến gần 4 giờ chiều, trời bỗng tối sầm. Tôi đang chạy ra buộc lại tấm bạt che gỗ thì điện thoại reo. Một giọng đàn ông gấp gáp hỏi có phải là người nhà của chị Hương không. Người ấy nói Hương gặp ta/i nạ/n ở đường ven đê, đã được đưa vào bệnh viện huyện.
Tôi không nhớ mình đã hỏi lại những gì. Tôi chỉ kịp khóa cửa xưởng, lấy xe rồi lao đi. Mưa bắt đầu đổ xuống. Con đường làng ra thị trấn hôm ấy dài hơn mọi ngày.
Khi tôi tới bệnh viện, hành lang khoa cấp cứu nồng mùi thuốc s/át trù/ng. Bác sĩ bảo gia đình chuẩn bị tinh thần. Hương bị chấ/n thư/ơng quá nặng, mất nhiều m/áu, ti/m đã ngừng. Tôi nắm bàn tay cô ấy, nhưng bàn tay ấy đã lạnh. Tôi gọi tên vợ, gọi hết lần này đến lần khác, nhưng không ai trả lời.
Bà Thu tới sau tôi chừng 20 phút. Bà không gào lớn, chỉ ôm ngực, miệng gọi Hương bằng cái tên ngày nhỏ. Cháu chưa từng thấy một người mẹ khóc như thế. Sau một lúc, bà là người bình tĩnh lại trước. Bà lau nước mắt hỏi tôi con bé An đang ở đâu, rồi bảo tôi ở lại làm thủ tục, bà sẽ nhờ hàng xóm đón con về, tuyệt đối chưa được cho con biết ngay.
Sau đá/m t/ang, bệnh viện gửi lại túi xách và đồ dùng của Hương. Trong túi, tôi tìm thấy một chiếc chìa khóa bằng đồng nhỏ, trên đầu buộc sợi chỉ đỏ đã sờn. Tôi chưa từng thấy chiếc chìa khóa ấy. Ở đáy túi còn có một mảnh giấy bị xé mất gần một nửa, phần còn lại chỉ đọc được vài dòng chữ viết tay của Hương: "Nếu có chuyện xảy ra với em, anh hãy tìm chiếc hộp, đừng tin lời anh ấy. Mẹ không biết toàn bộ sự việc."
Bà Thu nhìn mảnh giấy, sắc mặt thay đổi rõ rệt nhưng bà lắc đầu bảo không biết chiếc hộp nào. Ánh mắt bà lúc ấy không giống một người hoàn toàn không biết gì. Đó là ánh mắt của một người vừa sợ hãi vừa muốn che giấu điều gì................
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên..........
👇👇👇