Người Công Giáo Việt Nam Tại Nhật Bản

Người Công Giáo Việt Nam Tại Nhật Bản Giao lưu - chia sẻ yêu thương

☔️Câu chuyện: Những nỗi đau quá lớn của một người cha.🤳Một biến cố của một cô gái đang dậy sóng MXH gần đây… ẩn chứa tro...
20/08/2026

☔️Câu chuyện: Những nỗi đau quá lớn của một người cha.

🤳Một biến cố của một cô gái đang dậy sóng MXH gần đây… ẩn chứa trong đó là quyền - tiền - quan hệ; nhân cách, nhân phẩm, lối sống, xã hội…
trách nhiệm và bổn phận… và nỗi niềm nhói đau..😭

👉🏻cha mẹ để lại cho con không phải là tiền bạc hay tài sản
👉🏻yêu con không có nghĩa là che chở cho con bằng mọi giá.
👉🏻Tôn trọng con người / phẩm giá: khi con làm sai lại tìm mọi cách giúp con tránh hậu quả, thì đôi khi chính tình thương ấy lại làm hại con mình.
👉🏻Trách nhiệm, bổn phận, và nỗi đau gây cho người khác..

———

💧Không ai muốn học bài học từ nước mắt con gái mình.
✍🏻Lê Quốc Vinh.

Sáng nay, tôi nói chuyện với anh Trị - cha của QT - về việc anh ấy đang nổi tiếng trên mạng một cách bất đắc dĩ. Anh ấy nói rằng: “Anh có một cuộc sống đơn giản, hạnh phúc ở Houston và không quan tâm đến việc nổi tiếng”.

Làm bạn với anh ấy hơn 3 chục năm, tôi biết anh ấy là một người bản lĩnh, mạnh mẽ và trí tuệ. Nhưng đọc những dòng anh ấy viết trong những ngày sát cánh bên con gái đi tìm công lý, tôi không khỏi xúc động. Trước mặt tôi không phải là người doanh nhân chinh chiến mà tôi vẫn biết. Chỉ còn là một người cha đang đau với nỗi đau của con gái mình.

Tôi xin anh ấy được chép lại lên đây, để những người làm cha làm mẹ, cho dù là của những người chịu mất mát, hay của những kẻ gây ra tội lỗi, có thể đồng cảm hoặc tìm thấy một bài học cho chính mình.

————

💬Bài viết của anh ấy đây:

“Không thể diễn tả hết cảm giác đau đớn, thất vọng và giận dữ của một người cha khi vừa từ phi trường đã đi thẳng vào bệnh viện để thăm con gái mình.

Nhìn Tâm nằm đó, một đứa con gái học GPA 4.00 tại Texas A&M, với bao ước mơ và một tương lai đang rộng mở, lòng mình thật sự tan nát. Làm cha, điều đau nhất không phải là những gì xảy đến với mình, mà là nhìn thấy con mình đau và biết rằng mình không thể đau thay cho con.

Hơn ba tuần, hai cha con ở lại Hà Nội để đi tìm công lý. Đó là khoảng thời gian rất khó khăn, nhưng cũng chính trong những ngày ấy, mình có cơ hội ở bên Tâm nhiều hơn bao giờ hết. Hai cha con ngồi với nhau, nói chuyện rất nhiều. Có lúc chẳng cần nói gì, chỉ cần biết người kia đang ở bên cạnh cũng đã đủ.

Những ngày ấy làm mình nhớ lại cả một chặng đường dài của cuộc đời.

Sau gần 20 năm làm việc và sống ở Hà Nội, công việc và cuộc sống có quá nhiều áp lực. Có lúc mình thành công, đứng ở những vị trí mà nhiều người mong muốn, nhưng rồi gia đình đổ vỡ. Cuối cùng mình quyết định rời Hà Nội, đưa Tâm khi ấy mới 4 tuổi và Tuấn mới 2 tuổi về Houston, bắt đầu lại cuộc sống.

Mình chỉ mong có một cuộc đời bình yên hơn và có nhiều thời gian hơn cho các con.

Những ngày đầu đưa hai cháu đến trường, các con thường hỏi: “Mẹ đâu?” Câu hỏi rất đơn giản của trẻ con nhưng khiến mình suy nghĩ rất nhiều. Mình sợ các con lớn lên thiếu tình thương của một người mẹ. Sau đó mình quyết định đi thêm bước nữa, lập gia đình. Loan là một người phụ nữ hiền lành, giản dị và thương các con mình. Tâm và Tuấn từ đó lớn lên trong một mái ấm gia đình có sự yêu thương và chăm sóc.

Suốt những năm ấy, mình vẫn nghĩ trách nhiệm lớn nhất của cha mẹ là cố gắng làm việc để cho con một mái nhà tốt, được học ở những trường tốt, có điều kiện đầy đủ và một tương lai vững vàng. Mình từng nghĩ nếu làm được những điều đó thì mình đã làm tròn trách nhiệm của một người cha.

Nhưng Tâm đã dạy mình một bài học khác.
Điều quý giá nhất cha mẹ để lại cho con không phải là tiền bạc hay tài sản.

Tiền rồi có thể hết. Nhà cửa có thể đổi thay. Thành công cũng có lúc đến, lúc đi. Nhưng ký ức về một người cha hay người mẹ đã từng ngồi bên cạnh mình trong những ngày đau khổ nhất có thể theo một đứa con suốt cả cuộc đời.

Con cái cần biết rằng dù chúng thành công hay thất bại, mạnh mẽ hay yếu đuối, dù cuộc đời có xảy ra chuyện gì, khi quay lại vẫn còn cha mẹ ở đó.

Có lẽ món quà lớn nhất cha mẹ có thể cho con không phải là chuẩn bị sẵn cho con một con đường không có khó khăn, bởi không ai có thể làm được điều đó. Món quà lớn nhất là để con biết rằng nếu một ngày con vấp ngã, cha mẹ sẽ không bỏ con lại một mình. Cha mẹ sẽ nắm tay con, cùng con đứng dậy và cùng con bước tiếp.
Sau những ngày ở Hà Nội, mình hiểu Tâm hơn, nhưng cũng hiểu chính mình hơn.

Mình nhận ra rằng đôi khi cha mẹ quá bận rộn kiếm tiền, xây dựng sự nghiệp và chuẩn bị tương lai cho con mà quên rằng điều con cần nhất trong hiện tại có khi chỉ là thời gian của mình, một câu hỏi “Con có ổn không?”, một cái ôm, một người chịu ngồi xuống và thật sự lắng nghe.

Không người cha nào muốn phải học bài học ấy bằng nước mắt của con gái mình.

Nhưng nếu có một điều mình sẽ mang theo từ biến cố này đến hết cuộc đời, thì đó là: hãy dành thời gian cho con khi mình vẫn còn có thể. Đừng đợi đến khi xảy ra một chuyện lớn mới nhận ra mình chưa hiểu hết con mình. Hãy ở bên con không chỉ khi con thành công, mà nhất là khi con yếu đuối, hoang mang và tưởng rằng cả thế giới đang quay lưng lại với mình.

Và rồi, khi bình tâm lại, mình cũng nghĩ đến gia đình phía bên kia.

Họ cũng là cha mẹ. Đó cũng là đứa con trai duy nhất mà họ yêu thương và đặt nhiều kỳ vọng. Khi tương lai của con đứng trước những hậu quả nghiêm trọng, chắc chắn họ cũng đau, cũng sợ và cũng muốn làm tất cả những gì có thể để bảo vệ con.

Nghĩ cho cùng, mình cũng thấy tội cho họ.
Nhưng chính từ đó, mình nhận ra thêm một bài học khác về tình yêu của cha mẹ: yêu con không có nghĩa là che chở cho con bằng mọi giá.

Nếu chúng ta cho con tiền nhưng không dạy con trách nhiệm, cho con điều kiện nhưng không dạy con giới hạn, cho con các mối quan hệ nhưng không dạy con biết tôn trọng người khác, rồi khi con làm sai lại tìm mọi cách giúp con tránh hậu quả, thì đôi khi chính tình thương ấy lại làm hại con mình.

Có những lúc yêu con là bảo vệ con. Nhưng cũng có những lúc, yêu con thật sự là đủ can đảm để để con đối diện với hậu quả của điều mình đã làm, nhận trách nhiệm, sửa sai và trưởng thành.

Mình đau vì con gái mình bị tổn thương. Họ đau vì tương lai của con trai họ có thể thay đổi. Hai gia đình đều có nước mắt, nhưng nguyên nhân và trách nhiệm của hai nỗi đau ấy không giống nhau.

Đến tuổi này, mình không muốn sống với lòng thù hận. Mình không muốn nỗi đau của con gái biến mình thành một con người chỉ biết căm giận. Mình chỉ mong sự thật được tôn trọng và công lý được thực hiện đúng đắn.

Bởi cuối cùng, tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ. Các mối quan hệ có thể mở được rất nhiều cánh cửa. Nhưng không ai có thể mua được sự bình yên trong tâm hồn hay sự thanh thản của lương tâm.

Biến cố của Tâm khiến mình hiểu rằng thành công lớn nhất của một người cha có lẽ không phải là để lại cho con bao nhiêu tài sản, cho con học trường nào hay chuẩn bị được cho con một cuộc sống sung túc đến đâu.

Mà là một ngày nào đó, khi con nhìn lại những thời điểm khó khăn nhất trong cuộc đời, con có thể nói:

“Khi con đau khổ nhất, ba đã ở đó. Khi con tưởng mình không thể đứng dậy, ba vẫn nắm tay con. Ba không bỏ con một mình.”

Nếu một ngày Tâm nhớ về mình như vậy, thì với mình, thế là đủ cho cả một đời làm cha”.

___
Via by@: Lê Quốc Vinh.

05/08/2026

Mình xem trên tiktok.

ĐỪNG BẮT ĐẦU “TỤI CON…. LỠ …RỒI Ạ!”Không ít đêm,(mà thường làcứ phải khuya khuya mới chịu hay sao á!)ông cha không được ...
04/08/2026

ĐỪNG BẮT ĐẦU “TỤI CON…. LỠ …RỒI Ạ!”

Không ít đêm,

(mà thường là

cứ phải khuya khuya mới chịu hay sao á!)

ông cha không được cho ngủ

để sáng mai còn dâng lễ sớm

bởi những cuộc gọi và tin nhắn

khẩn trương…lo âu…

đại khái như:

“Thưa Cha, tụi con… lỡ có em bé rồi…”

ngay sau đó

là một chuỗi

những câu hỏi, đề nghị

thậm chí là “đe dọa”

trong bấn loạn

trong loạng choạng…



cốt sao:

phải cưới sớm,

phải học giáo lý cho nhanh,

phải làm giấy tờ cho kịp,

phải tổ chức trước khi bụng lớn,

phải làm sao để cha mẹ hai bên đỡ buồn,

hàng xóm đỡ nói,

người khác đỡ biết…



tất cả mọi thứ như đang chạy và chạy...

chạy để giải quyết một “sự cố”

bất chấp điều kiện tâm lý, sức khỏe…

của bà mẹ và thai nhi,

và…ông cha!!



Thương ơi…!

Trong tình cảnh đó…

Hai mái đầu xanh đó…

nơi xứ lạ quê người này…



Chúa ơi!

Ông cha bị níu áo

phải làm sao đây…?!

Tắt máy ư… bật chế độ không làm phiền ư…

Quạu ư… khó chịu ư… khất đến hôm sau ư…

Trả lời cho có ư…

lắng nghe và khuyên giải ư…



sau câu:

“dạ, con cám ơn cha, chúc cha ngủ ngon ạaaaa…”

thử hỏi ông cha có ngủ ngon nổi không…?!

hay lại một đêm cô tịch

thần người ra trăn trở bao điều…



Nhưng có lẽ,

không nên bắt đầu từ đó.

Xin đừng bắt đầu bằng

“lỡ có em bé”

như một thứ vấn nạn

cần phải giải quyết.

Nhưng

hãy bắt đầu từ

hai mái đầu xanh và hai trái tim hồng kia



Hai bạn đang thế nào?

Hai bạn có thực sự yêu thương

và chọn nhau không?

Hai bạn có muốn kết hôn

vì nhận ra rằng,

đây là người

mà mình muốn cùng đi hết cuộc đời,

hay chỉ vì

bây giờ “không cưới thì không biết phải làm sao”?

Hai bạn có đang tự do không?

Hay vì sợ hãi, bấn loạn và áp lực

vì danh dự, gia đình,

vì dư luận, vì trách nhiệm,

vì đứa bé?



Đứa trẻ

có thể là lý do để hai bạn nghiêm túc

nhìn lại trách nhiệm của mình,

nhưng không được trở thành

lý do duy nhất

buộc hai người phải kết hôn.



Bí tích Hôn phối

không phải là phương án chữa cháy

cho chuyện “LỠ” …

Càng không phải là

lớp kem đẹp đẽ

để phủ lên một cái bánh đã khét

và ai đó cảm thấy xấu hổ.



Hôn nhân Công giáo là một giao ước.

Ở đó, một người nam và một người nữ

tự do nói với nhau:

“Anh xin chọn em.”
“Em xin chọn anh.”
Không chỉ vì đứa con đang có giữa chúng ta,
nhưng

vì chính anh!
vì chính em!

Và tụi mình muốn

cùng nhau xây dựng một gia đình

trong ơn nghĩa Chúa!



Thiết nghĩ,

với đôi bạn có thai trước cưới

câu hỏi đầu tiên và quan trọng phải là:

“Tụi mình có thực sự muốn chọn nhau không?”



Lúc này,

Giáo lý hôn nhân

lại càng cần thiết,

chứ không phải thứ cần cắt ngắn cho nhanh.

Mẹ Hội Thánh muốn đôi bạn

hiểu thế nào là giao ước,

chung thủy, trách nhiệm,

tha thứ, đối thoại,

sống đức tin,

làm cha mẹ

và trách nhiệm nuôi dạy con cái.



Trong sự hiểu biết đó,

những điều cần chuẩn bị

có thể:

Nhanh hơn,

nhưng không qua loa.
Khẩn trương,

nhưng không đối phó.
Cảm thông,

nhưng không biến Bí tích thành thủ tục.

Một đám cưới chóng vánh

có thể giải quyết ánh mắt của thiên hạ

trong vài tháng.

Nhưng

một cuộc hôn nhân thiếu

chuẩn bị và tự do

có thể tiềm tàng

một thảm họa,

đau thương

của nhiều năm sau đó.



Và còn một điều tối quan trọng nữa:

tuyệt đối,

xin đừng coi đứa trẻ là

“hậu quả”!



Người lớn

có thể đã có những lựa chọn chưa đúng

Người lớn cần nhìn nhận

và chịu trách nhiệm về những lựa chọn ấy

Nhưng

em bé không bao giờ

là một lỗi lầm

một sự sống đã bắt đầu

một con người đang đến!



Chúa ơi!

đứa trẻ ấy

xứng đáng được chào đón bằng tình yêu,

được nghe lặp lại hàng ngàn lần

rằng:

“ba mẹ mong đợi con biết bao!”

chứ không phải lớn lên

dưới cái bóng của lời độc địa nhất:

“Ngày xưa

vì LỠ có mày

mà tao phải…cưới…nó!”



Hội Thánh không kết án,

cũng không phải là dễ dãi.

Nhưng luôn

đón nhận, lắng nghe

phân định,

và đồng hành.



Không thể thay đổi

điều đã xảy ra,

nhưng chúng ta có thể

giúp hai con người trẻ trung

đang bấn loạn và lo âu kia

tìm lại tự do để lựa chọn



Hãy bước vào hôn nhân

bằng một tiếng “Có”

thật trưởng thành



Nếu đang sợ hãi,

càng cần thời gian và sự đồng hành



Và dù thế nào thì:

Có thai trước hôn nhân

không phải là dấu chấm hết



Thiên Chúa

vẫn có thể bắt đầu

một câu chuyện mới

từ chính nơi con người

tưởng rằng mọi thứ

đã rối tung và bế tắc.



Nhiều lần như thế

ông cha tự hỏi:

“Từ đây,

làm sao giúp hai mái đầu xanh kia

bước về phía điều tốt đẹp hơn

như thế nào?”



và rồi,

chuông đổ...

sáng đêm…

11/07/2026

住所

Nagoya-shi, Aichi

電話番号

+819027751993

ウェブサイト

アラート

Người Công Giáo Việt Nam Tại Nhật Bảnがニュースとプロモを投稿した時に最初に知って当社にメールを送信する最初の人になりましょう。あなたのメールアドレスはその他の目的には使用されず、いつでもサブスクリプションを解除することができます。

事業に問い合わせをする

Người Công Giáo Việt Nam Tại Nhật Bảnにメッセージを送信:

ショートカット

共有する